Nợ Máu Hầm Sâu
Tiếng bước chân nặng nề dẫm trên nền gạch men vang lên sát cửa phòng quản lý, kèm tiếng lên đạn đanh gọn.
*Tách. Cạch.*
Âm thanh kim loại của báng súng va chạm và tiếng thoi nạp đạn trượt vào buồng nòng sắc lẹm, lạnh lùng xé toạc bầu không khí ẩm mốc của hành lang ngoài hầm lưu trữ. Trịnh Hoài Nam nín thở. Dưới ánh sáng lờ mờ dột từ khe trần bê tông nứt nẻ, anh có thể nhìn thấy bóng đen của nòng súng ngắn gắn ống giảm thanh đổ dài qua khe cửa gỗ sồi cũ kỹ. Kẻ thù đã đứng ngay thềm cửa.
Trong khoảnh khắc sinh tử tính bằng tích tắc, bản năng đặc công bộ binh giải ngũ trong người Nam lập tức thức tỉnh. Anh không hề hoảng loạn. Đôi mắt sắc lạnh quét nhanh một vòng quanh phòng quản lý hầm thư rộng chưa đầy mười lăm mét vuông. Không có lối thoát hiểm phía sau. Cửa sổ bọc sắt hướng ra sân vườn đã bị xích khóa từ bên ngoài. Lối đi duy nhất là hướng ngược lên mặt đất – nơi nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ đang kiểm soát, hoặc trốn sâu vào lòng đất.
Nam nhìn lên trần nhà. Sát góc tường ẩm mốc, tấm lưới sắt của đường ống thông gió cũ từ thời Pháp thuộc đang bám đầy bụi đen. Tấm lưới này thông với hệ thống ống dẫn khí lập thể chạy dọc trần bê tông của toàn bộ hầm ngầm biệt thự cổ.
Nam nhún chân, lấy đà bật nhảy. Thân hình cao một mét tám mươi của anh vút lên nhẹ nhàng như một bóng ma. Tay phải – bắp tay vẫn quấn băng gạc trắng loang vết máu khô từ trận bẻ khóa trước – bám chặt vào gờ bê tông chịu lực. Cơn đau buốt từ vết rách da lòng bàn tay phải xộc thẳng lên đại não, nhưng Nam chỉ nghiến chặt răng, không để phát ra bất kỳ tiếng động nào. Anh dùng tay trái đẩy nhẹ tấm lưới sắt rỉ sét sang một bên, khéo léo luồn lách thân hình rắn rỏi của mình vào lòng ống thông gió chật hẹp đường kính chỉ tám mươi phân.
Ngay khi Nam vừa kéo tấm lưới sắt trở lại vị trí cũ và thu mình vào bóng tối ngột ngạt của đường ống, cánh cửa gỗ sồi phòng quản lý phía dưới bị đạp tung bằng một cú đá bạo lực.
*Rầm!*
Bản lề cửa gỗ gãy đôi, bắn tung những mảnh dăm bào ra sàn nhà gạch men. Ba bóng đen mặc đồ tác chiến chiến thuật màu xám đen, đầu đội mũ bảo hiểm bọc thép và đeo mặt nạ phòng độc tràn vào phòng. Đi đầu là "Hắc Lang" Trần Đại. Cặp dao găm quân dụng Karambit bằng thép đen chống phản quang găm bên hông hắn khẽ đập vào lớp giáp mềm Kevlar. Theo sau hắn là hai tên lính đột kích, một tên bồng khẩu submachine gun ngắn, tên còn lại là Sát thủ "Búa Thép" – kẻ có thể hình hộ pháp, vai vác chiếc máy cắt thủy lực công nghiệp nặng nề.
"Trống không," tên lính đi đầu rà súng quanh các góc khuất, giọng nói nghẹn lại qua lớp mặt nạ phòng độc.
Trần Đại bước đến bên chiếc bàn gỗ sồi. Hắn đưa bàn tay đeo găng chiến thuật bọc cao su sờ lên mặt bàn, rồi cúi xuống nhìn chiếc điện thoại nội bộ vẫn còn đung đưa sợi dây đồng bị giật đứt.
"Hơi ấm vẫn còn. Thằng ranh con đó chưa chạy xa được," Trần Đại nở một nụ cười tàn nhẫn dưới lớp mặt nạ. Hắn quay đầu nhìn ra hành lang dẫn thẳng xuống Phòng lưu trữ mật hồ sơ 1995. "Nó chỉ có thể chạy xuống dưới. Lối thoát duy nhất của nó là phòng bọc thép. Đuổi theo!"
Nấp sâu trong đường ống thông gió tối tăm cách đầu kẻ thù chưa đầy hai mét, Nam nằm rạp người, cằm tì sát xuống lớp tôn rỉ sét lạnh ngắt. Sợi xích sắt và cuộn cáp thép của hầm thư bám đầy bụi mực mục nát cọ xát vào ngực áo bảo hộ kaki của anh, nơi cuốn sổ địa chính năm 1995 và phong bì thư tuyệt mệnh bọc sáp niêm phong đỏ đang được giấu chặt. Hơi thở của anh cực nhẹ, nhịp tim được kiểm soát ở mức tối thiểu nhờ kỹ thuật điều hòa hơi thở dã chiến. Anh nghe rõ từng tiếng bước chân chiến thuật của kẻ thù lướt qua ngay phía dưới.
Nhưng ngay khi Nam định bò lùi về phía phòng tời cơ học để chuẩn bị bẫy rập, một âm thanh thê thảm từ hành lang phía trên dội xuống khiến toàn thân anh đông cứng.
*Bộp! Rầm!*
Đó là tiếng một cơ thể già nua bị quật ngã thô bạo xuống nền đá hộc hành lang. Nam rướn người, ghé sát mắt vào khe hở của tấm lưới thông gió tiếp theo nhìn xuống.
Trần Đại đang đứng đó, tay nắm chặt mái tóc bạc trắng như cước của gia nhân già Nguyễn Khắc, giật ngược đầu ông lão ra sau. Gương mặt ông lão bảy mươi tuổi hốc hác, loang lổ vết máu tươi từ vết thương trên trán dột xuống bộ bà ba đen sờn cũ. Một bên kính lão của ông đã vỡ nát, đôi mắt đục mờ rỉ máu nhưng vẫn quắc thước nhìn trừng trừng vào tên sát thủ.
"Nói! Thằng ranh con Trịnh Hoài Nam trốn ở đâu?" Trần Đại gằn giọng, bàn tay đeo găng chiến thuật siết chặt hơn, xé rách một mảng da đầu của ông lão. "Mật mã ba vòng xoay của tủ bọc thép chứa sổ địa chính là gì?"
Nguyễn Khắc ho khan một tiếng, nhổ ra một búng máu đen ngay sát mũi giày chiến thuật của Trần Đại. Ông nở một nụ cười nhợt nhạt, khinh bỉ:
"Bọn bay... chỉ là lũ chó săn ăn tiền bẩn của Trịnh Thế. Dòng họ Trịnh này đã lụi tàn đạo đức từ lâu... nhưng hương hỏa của sự chính trực thì không bao giờ tắt dưới tay bọn bay..."
"Cứng đầu!"
Trần Đại lạnh lùng thốt lên. Hắn không hề phí lời. Hắn đặt bàn tay gầy guộc của Nguyễn Khắc lên bậu đá hộc hành lang, rồi dùng báng súng ngắn Sig Sauer P226 nện thẳng xuống ngón tay trỏ của ông lão.
*Rắc!*
Tiếng xương ngón tay gãy vụn vang lên giòn giã, ghê rợn trong không gian hẹp của hầm ngầm. Nguyễn Khắc co rúm người lại, hàm răng ông lão nghiến chặt đến mức rỉ máu để không phát ra tiếng hét thảm thiết. Ông chỉ rên rỉ một tiếng khàn đục trong cổ họng, toàn thân co giật dữ dội vì cơn đau thắt nghẹt.
Chứng kiến cảnh tượng đó qua khe lưới thông gió, Trịnh Hoài Nam cảm thấy một luồng điện giận dữ chạy dọc sống lưng, thiêu đốt toàn bộ huyết quản. Mắt anh hằn lên những tia máu đỏ rực, răng cắn chặt vào môi dưới đến mức bật máu, vị đồng tanh ngọt của máu tươi tràn vào khoang miệng. Đôi bàn tay anh siết chặt lấy thanh sắt của đường ống thông gió đến mức các khớp xương kêu răng rắc.
Lòng căm thù tột cùng thổi bùng ngọn lửa trong ngực Nam. Chú Khắc – người đã chăm sóc anh từ nhỏ, người thầy đã truyền dạy cho anh từng cơ chế bẫy rập cổ xưa dưới hầm ngầm này – đang bị tra tấn dã man ngay trước mắt anh. Bản năng của một người con, một người chiến binh thúc ép Nam phải đạp tung tấm lưới sắt, lao xuống bẻ gãy cổ họng Trần Đại và dùng đôi tay trần này nghiền nát bọn lính đánh thuê.
Nhưng lý trí đặc công lạnh lùng của anh lại như một gáo nước băng dội thẳng vào đầu.
*"Không được ra ngoài. Nếu mày lao ra, ba họng súng liên thanh sẽ quét sạch mày trong vòng một giây. Cuốn sổ địa chính sẽ bị tiêu hủy. Sự hy sinh của chú Khắc, cái chết mờ ám của cha mày... tất cả sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi dưới nấm mồ hầm thư này."* Lời răn dạy của người cha quá cố Trịnh Hoài Bắc dội về trong tâm trí Nam như một mệnh lệnh quân sự tối cao.
Nam nhắm chặt mắt, nuốt ngược dòng nước mắt nóng hổi và cơn giận dữ vào lòng. Anh ép mình phải giữ bất động tuyệt đối, nín thở đến mức lồng ngực đau nhức.
Phía dưới, Trần Đại tiếp tục nện báng súng xuống ngón tay thứ hai của ông lão.
*Rắc!*
"Mật mã là gì? Tao không có nhiều kiên nhẫn," Trần Đại lạnh lùng hỏi, giọng điệu trơ lì không chút dao động cảm xúc.
Nguyễn Khắc ngước nhìn lên trần nhà, hướng thẳng về phía tấm lưới thông gió nơi Nam đang ẩn nấp. Ánh mắt ông lão dường như xuyên qua bóng tối, nhìn thấy đứa con trai của người bạn chiến đấu cũ. Ông khẽ lắc đầu, một thông điệp im lặng nhưng đanh thép: *Bảo vệ cuốn sổ bằng mọi giá.*
"Trịnh Thế... sẽ phải đền tội..." Nguyễn Khắc thào thào.
Trần Đại thở dài một tiếng thất vọng. Hắn buông tóc ông lão ra, đứng thẳng dậy và rút khẩu Sig Sauer P226 gắn ống giảm thanh ra khỏi bao da.
"Mày hết giá trị rồi, ông già."
*Phộc.*
Một tiếng nổ nhỏ dẹt vang lên. Thân hình già nua của Nguyễn Khắc co giật mạnh một cái, rồi đổ gục xuống nền đá hộc lạnh ngắt. Vệt máu đỏ tươi từ thái dương ông lão loang nhanh ra, chảy dọc theo các khe nứt của nền đá, hướng thẳng về phía cửa phòng lưu trữ mật bọc thép.
Nam cắn chặt môi đến mức rỉ máu để ngăn chặn một tiếng gào thét u uất thoát ra khỏi cổ họng. Nước mắt hòa lẫn máu tươi chảy dài trên gương mặt góc cạnh hốc hác của anh. Chú Khắc đã hy sinh dũng cảm ngay trước mắt anh. Nợ máu này, dòng họ Trịnh và Trịnh Thế sẽ phải dùng cả gia tộc để hoàn trả. Nhưng bây giờ, anh phải thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch sinh tồn.
Trần Đại quay sang gã Sát thủ "Búa Thép":
"Mang máy cắt thủy lực lên đây. Phá cửa bọc thép phòng mật. Thằng ranh con đó chắc chắn đang trốn bên trong."
Búa Thép gật đầu, đặt chiếc máy cắt thủy lực nặng nề xuống trước cánh cửa sắt bọc chì dày mười phân của phòng lưu trữ mật. Tiếng động cơ của máy cắt bắt đầu rú lên những âm thanh cao tần ken két ghê rợn, chuẩn bị áp sát vào chốt khóa cơ học.
Nam biết thời gian của mình chỉ còn tính bằng giây. Anh nhanh chóng bò lùi trong đường ống thông gió, di chuyển im lặng tuyệt đối như một bóng ma hướng về phía Khu vực bẫy sập cửa đá ở góc khuất hành lang chính.
Lối vào phòng tời cơ học nằm ở một ngách nhỏ sát vách mê cung phòng tối. Nam trườn ra khỏi ống thông gió, đáp xuống nền đất ẩm mốc của phòng tời. Nơi đây đặt một hệ thống ròng rọc và cáp tời cơ học cổ xưa bằng sắt gỉ sét, kết nối trực tiếp với tấm cửa đá hộc nặng hai tấn treo lơ lửng trên trần hành lang dẫn vào phòng mật. Đây là cơ cấu phòng thủ cơ học khẩn cấp mà Nguyễn Khắc đã thiết kế gia cố từ thời chiến tranh.
Nam tiếp cận cuộn cáp thép chịu lực hai tấn. Sợi cáp thép to bằng ngón tay cái đang căng cứng dưới lực kéo của khối đối trọng đá hộc khổng lồ phía trên, được khóa chặt bằng một sợi xích sắt dày và chiếc ổ khóa đồng ba vòng xoay.
Nam không có chìa khóa của ổ khóa này. Anh rút chiếc kìm cộng lực công nghiệp 24 inch nhặt được từ kho vật tư ra.
Với bàn tay phải đang bị thương quấn gạc trắng loang máu, Nam dùng hết sức lực cơ bắp của hai cánh tay ép mạnh hai cán kìm cộng lực vào mắt xích sắt bảo vệ lever giải phóng tời.
Cơn đau từ vết rách da tay phải xé rách da thịt, máu tươi bắt đầu thấm đỏ lớp băng gạc trắng, nhưng Nam không hề giảm lực. Gương mặt anh đanh lại, các thớ cơ vai co rút dữ dội dưới áp lực nghìn cân.
*Két... Két...*
Mắt xích sắt chịu lực bắt đầu móp méo dưới lưỡi cắt thép carbon của kìm cộng lực.
Dưới hành lang, tiếng máy cắt thủy lực của Búa Thép đã cắt đứt được chốt khóa ngoài đầu tiên của cửa bọc thép phòng mật.
"Nhanh lên!" Trần Đại hối thúc qua bộ đàm. "Tao ngửi thấy mùi bất thường dưới này."
Nam nghiến chặt răng, gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực cánh tay phải vào cú bóp cuối cùng.
*Rắc! Phựt!*
Mắt xích sắt chịu lực đứt đôi, bắn văng vào vách tường bê tông tạo ra những tia lửa nhỏ. Sợi xích sắt tuột khỏi cần gạt đối trọng.
Nam lập tức dùng tay trái gạt mạnh chiếc cần điều khiển tời điện cơ học.
*Clack!*
Cơ cấu chốt giữ đối trọng bị giải phóng hoàn toàn. Sợi cáp thép gỉ sét giật mạnh, quay cuồng trên ròng rọc phát ra những tiếng rít chói tai.
Ngay giây tiếp theo, một tiếng động kinh hoàng như sấm sét nổ tung dưới lòng đất biệt thự cổ.
*ẦM!!!*
Tấm cửa đá hộc nặng hai tấn treo trên trần hành lang rơi tự do dọc theo hai khe rãnh bê tông chịu lực bọc thép, sập thẳng xuống nền đá hộc với một lực va chạm khủng khiếp.
Cú sập nghìn cân đè nát trực diện chiếc máy cắt thủy lực công nghiệp của sát thủ Búa Thép đang đặt dưới đất, biến thiết bị phá cửa bọc thép đắt giá thành một đống sắt vụn bẹp rúm. Sức nặng của khối đá hộc tạo ra một chấn động mạnh làm nứt nẻ cả mảng tường bê tông xung quanh, bụi đất, vôi vữa và mạng nhện bay mù mịt khắp hành lang tối, che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
Tấm cửa đá sập xuống khóa chặt hoàn toàn lối đi hành lang chính, chia cắt đội hình của Vũ Đình Lôi làm hai nửa. Trần Đại và tên lính đột kích bị kẹt lại ở phía ngoài phòng trực, trong khi sát thủ Búa Thép bị cô lập sát cửa phòng bọc thép bên trong.
"Chuyện gì thế này?!" Tiếng gào thét phẫn nộ, điên cuồng của Trần Đại vang vọng từ phía bên kia bức tường đá dày nửa mét. Hắn dùng báng súng nện liên tục vào tấm cửa đá hộc nhưng đáp lại chỉ là tiếng vang trầm đục bất lực. "Trần Đại nghe rõ không?! Thằng khốn đó đã kích hoạt bẫy sập! Búa Thép! Báo cáo tình hình ngay!"
Bên trong bức tường đá, sát thủ Búa Thép ho sặc sụa giữa đám bụi vôi mù mịt. Hắn nhìn chiếc máy cắt thủy lực đã bị đè nát dưới khối đá khổng lồ, gương mặt hộ pháp hằn lên sự hoang mang tột độ.
Nam không để cho đối thủ có thời gian định thần. Anh nhanh chóng rút lui, lẩn sâu vào bóng tối ngột ngạt của Mê cung phòng tối – khu vực sâu nhất của hầm lưu trữ nơi không có ánh sáng cố định và trần hầm thấp lè tè. Anh biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và kẻ thù sẽ điên cuồng dùng thuốc nổ C4 để phá hủy bức tường đá này. Anh phải chuẩn bị cho đòn phản công tiếp theo trong bóng tối tuyệt đối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!