Nhạc nềnIrregular

Thánh Địa Trong Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số mười hai vẫn cuồng điên trút giận xuống vùng rừng núi Ba Vì. Gió rít gào qua những rặng thông già cổ thụ, quật xối xả những hạt mưa buốt lạnh như kim châm vào da thịt. Bóng tối đặc quánh bao trùm lên vạn vật, chỉ chốc lát lại bị xé rách bởi những tia chớp xanh lét giật liên hồi trên bầu trời đêm hoang vu.


Trịnh Hoài Nam lết đi giữa màn sương mù dày đặc. Thân hình cao một mét tám mươi của gã cựu đặc công bộ binh lúc này run lên bần bật dưới sức ép của cơn sốt hoại thư đang tàn phá hệ thần kinh. Bả vai trái của anh – nơi cơ Delta bị rách sâu hoắm do mảnh kính vỡ cường lực dưới hầm thư biệt thự cổ, rồi bị bục hoàn toàn vết khâu sau trận quyết chiến trên cầu phao Sóc Sơn – giờ đây đã sưng tấy lên thành một khối mủ nóng hầm hập. Chất bột lưu huỳnh công nghiệp hăng hắc trộn lẫn với bùn đất đỏ bám chặt vào thớ thịt rách nát đang tạo ra một phản ứng hóa chất tàn nhẫn, ăn mòn sâu vào tận xương tủy Nam. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên sườn, được cố định tạm thời bằng một dải vải lụa thô thắt chặt vào hông để tránh va đập.


Nam không còn khẩu súng ngắn K54 cũ kỹ của cha – thứ vũ khí bảo mệnh đã bị rơi mất dưới lòng bùn cống ngầm từ trận chiến trước. Tay phải anh ghì chặt chiếc ba lô chống nước bọc lụa thô trước ngực, bên trong chứa cuốn nhật ký hành quân của người cha quá cố Trịnh Hoài Bắc. Dưới thắt lưng, khẩu súng ngắn giảm thanh cướp được từ tên lính đánh thuê Hắc Hổ chỉ còn đúng năm viên đạn chín ly. Vũ khí cận chiến duy nhất anh mang theo là chiếc xẻng công binh thô gỉ sét cán gỗ lim – vốn đã bị đạn bắn tỉa của Rắn Lục chẻ đôi tại bậu đá ranh giới biệt thự, nay được anh dùng những sợi lụa thô buộc chặt cố định lại phần cán gãy thành một tay cầm ngắn, thô kệch nhưng chắc chắn.


Cơn sốt cao gần bốn mươi độ khiến hai thái dương Nam giật liên hồi, đôi mắt hằn tia máu chập chờn những ảo ảnh mờ ảo. Anh áp dụng "Quy trình di chuyển bóng tối tuyệt đối" để lướt đi giữa rừng thông hoang vu. Anh hạ thấp trọng tâm, hai đầu gối hơi chùng xuống, đặt gót chân xuống trước rồi mới hạ mũi chân để không tạo ra tiếng động cơ học nào trên nền đất nhão.


Trước mặt Nam, qua làn sương mù xám xịt, cổng tam quan bằng đá của chùa cổ Ba Vì hiện lên như một bóng ma cổ kính. Những bậc thềm đá phủ đầy rêu xanh trơn trượt dốc ngược lên cao. Nam dùng chút tàn lực cuối cùng, bò trườn bằng tay phải và hai đầu gối lên từng bậc đá. Ngay khi bàn tay phải thô ráp bám vào bực cửa gỗ lim nặng nề của chùa cổ, thế giới xung quanh anh hoàn toàn sụp đổ vào khoảng tối vô tận. Nam ngã gục ngay trên ngưỡng cửa chánh điện.


***


Khi Nam mở mắt ra, mùi bùn đất tanh nồng và tiếng gió bão gào thét đã biến mất. Thay vào đó là mùi hương trầm ấm áp, thanh tịnh lan tỏa trong không gian tĩnh lặng. Anh đang nằm trên một chiếc giường tre nhỏ bọc chăn chiên cũ kỹ trong một gian buồng tối phía sau nhà tổ.


Một bóng người mặc áo cà sa màu vàng đất đang ngồi tĩnh lặng bên cạnh. Đó là sư thầy Thích Thanh Từ, trụ trì chùa cổ Ba Vì. Gương mặt chữ điền phúc hậu của sư thầy hiện lên dưới ánh đèn dầu tù mù, đôi mắt từ bi sâu thẳm nhìn Nam với vẻ ái ngại nhưng trầm ổn.


"Con đã tỉnh rồi," sư thầy Thanh Từ khẽ nói, giọng trầm ấm như tiếng chuông đồng ngân vang. "Kiên định chịu đựng đau đớn đến mức này, con quả thật mang đậm dòng máu của thí chủ Trịnh Hoài Bắc năm xưa."


Nam định rướn người ngồi dậy nhưng một cơn đau buốt nhói từ bả vai trái dội thẳng lên đại não khiến anh khựng lại. Sư thầy Thanh Từ nhẹ nhàng đặt tay lên vai phải lành lặn của anh, ra hiệu giữ nguyên tư thế:


"Đừng vận lực. Vết thương của con bị nhiễm trùng hoại thư nhẹ do ngấm nước bẩn và hóa chất lưu huỳnh. Ta đã dùng kim châm bạc để bấm huyệt Kiên Tỉnh và Nhân Trung, giúp con điều hòa lại nhịp thở, ép mạch máu giảm sốc đau đớn và hạ sốt lâm thời."


Nam nhìn xuống bả vai trái của mình. Lớp băng gạc trắng muốt đã được thay thế bằng một lớp lá thuốc nam giã nhuyễn, bốc lên mùi thơm hăng hắc của gừng dại, củ nghệ đen và lá huyết kiệt. Cảm giác nóng rát hoại thư đã dịu đi, thay vào đó là một luồng khí mát lạnh, tê rần chạy dọc cánh tay trái. Kỹ thuật bó thuốc nam cổ truyền của sư thầy đã tạm thời giữ cho vết rách cơ Delta không bị hoại tử sâu hơn.


"Con cảm ơn sư thầy," Nam thều thào, giọng khản đặc. "Cha con... năm xưa thực sự đã gửi gắm tài liệu ở đây?"


Sư thầy Thanh Từ không trả lời ngay. Thầy đứng dậy, bước đến phía sau bức bình phong gỗ cổ chạm khắc hình hoa sen. Từ trong một hốc tường gạch nung khuất sau bệ thờ tổ đường, sư thầy rút ra một chiếc hộp gỗ trầm hương nhỏ, bóng loáng thời gian. Sư thầy đặt chiếc hộp vào bàn tay phải lành lặn của Nam.


"Cha con trước khi qua đời đã lường trước được dã tâm của Trịnh Thế. Thí chủ Hoài Bắc đã âm thầm mang bản sao danh sách nạn nhân đất đai năm 1995 đến đây gửi gắm cho ta, dặn rằng chỉ khi nào con trai ông mang theo chiếc bật lửa đồng cựu binh Sư đoàn 1 đến tìm, ta mới được phép giao lại."


Nam run rẩy dùng tay phải mở nắp hộp trầm hương. Bên trong là một tập tài liệu bằng giấy da dê cũ kỹ, ghi chép chi tiết họ tên, chữ ký và dấu vân tay của năm hộ dân nghèo Ba Vì đã bị sát hại trong vụ cưỡng chế đất đẫm máu năm 1995. Đây chính là mảnh ghép chứng cứ thứ hai, một tài liệu đối chiếu vô giá giúp nữ luật sư Nguyễn Mai Chi vạch trần hoàn toàn chữ ký giả mạo của Trịnh Thế trên cuốn sổ địa chính gốc.


"Hương hỏa của dòng họ Trịnh vốn được xây dựng trên sự chính trực và công lý," sư thầy Thanh Từ thở dài, chuỗi hạt gỗ đeo cổ khẽ rung nhẹ. "Nhưng lòng tham của Trịnh Thế đã biến nó thành một gánh nặng tội lỗi đẫm máu. Con chọn con đường này, chính là tự tay dập tắt vinh quang tội lỗi để chuộc tội cho tổ tiên."


Nam siết chặt tập tài liệu vào lòng. Lòng dằn vặt đau đớn giữa chữ hiếu và công lý xã hội bấy lâu nay bỗng chốc hóa thành một quyết tâm đanh thép. Anh nhìn sư thầy, ánh mắt sắc lạnh kiên định:


"Con không hối hận. Hương hỏa bẩn thỉu đó... thà để nó lụi tàn vĩnh viễn."


***


*Đoành! Đoành!*


Tiếng sấm sét rầm trời ngoài kia bỗng chốc bị đè nặng bởi tiếng động cơ xe dã chiến gầm rú dồn dập ngay ngoài cổng tam quan chùa cổ Ba Vì. Tiếng chó săn Rottweiler sủa vang dội, xé rách không gian thanh tịnh của thánh địa.


Sư thầy Thanh Từ biến sắc. Thầy đứng bật dậy, khẽ gạt chiếc đèn dầu tắt lịm để đưa gian phòng vào bóng tối tuyệt đối. Qua ô cửa sổ gỗ khép hờ nhìn ra sân chùa, Nam nhìn thấy luồng ánh sáng quét hồng ngoại màu đỏ rực rỡ từ ống ngắm của sát thủ bắn tỉa "Rắn Lục" đang quét dọc các bậc thềm đá. Tên xạ thủ chuyên nghiệp của nhóm Hắc Hổ đã chốt chặn trên một ngọn thông lớn ngoài sân, khống chế hoàn toàn lối ra vào chánh điện.


Ngay sau đó, tiếng bước chân nặng nề dẫm lên thềm đá vang lên. Đinh Thế Nam – trùm giang hồ Ba Vì – dẫn theo mười tên tay sai hung hãn mặc áo khoác gió dã ngoại đen sũng nước mưa, tay lăm lăm những chiếc rựa phát hoang bằng thép rèn thủ công sáng loáng, đạp tung cánh cửa cổng tam quan xông thẳng vào trong sân chùa.


"Sư thầy Thanh Từ!" Giọng Đinh Thế Nam vang lên khàn đặc, đầy sát khí dội vào chánh điện. "Băng Hắc Sa chúng tôi biết thằng ranh Trịnh Hoài Nam đang trốn ở trong này. Mau giao hắn ra đây, bằng không đừng trách lưỡi rựa của chúng tôi làm ô uế cửa Phật!"


Nam nằm trong buồng tối, tay phải ghì chặt chiếc ba lô chứa nhật ký và tập tài liệu trầm hương, tay kia nắm chặt lấy chiếc xẻng công binh thô gỉ sét cán gãy buộc lụa. Anh biết, nếu anh nổ súng súng ngắn giảm thanh chín ly lúc này, tiếng súng sẽ ngay lập tức kéo toàn bộ toán lính đánh thuê Hắc Hổ lên núi phá hủy ngôi chùa cổ. Anh buộc phải lẩn tránh tầm nhìn và phòng thủ khu vực im lặng.


Sư thầy Thanh Từ khẽ vuốt lại nếp áo cà sa vàng đất, cầm chiếc thiền trượng bằng gỗ nghiến nặng nề bước ra trước thềm chánh điện, chắn ngang lối vào duy nhất. Phong thái của nhà sư tu tập lâu năm tỏa ra một sự trầm ổn đáng sợ, đối lập hoàn toàn với sự hung hãn bạo lực của toán giang hồ.


"A Di Đà Phật. Nơi đây là thánh địa tôn nghiêm, không chứa chấp sát khí của thí chủ," sư thầy Thanh Từ điềm tĩnh nói, thiền trượng gỗ gõ nhẹ xuống nền đá tạo ra tiếng 'cọc' đanh thép. "Thí chủ mang vũ khí nóng và rựa sắc vào chùa, chính là đang tự gieo nhân quả ác nghiệp cho bản thân."


Đinh Thế Nam cười gằn, bước lên một bước, lưỡi rựa phát hoang chĩa thẳng vào mặt sư thầy:


"Nhân quả cái gì! Trịnh Thế trả tiền cho chúng tôi để lấy đầu thằng ranh đó. Thầy già tránh ra, đừng để tôi phải ra tay!"


Gã trùm giang hồ Ba Vì vung mạnh chiếc rựa phát hoang, định đập vỡ hòm công đức bằng gỗ lim đặt sát cửa chánh điện để uy hiếp tinh thần nhà sư. Nhưng ngay khi lưỡi rựa chuẩn bị bổ xuống, sư thầy Thanh Từ khẽ xoay nhẹ thân mình, đưa chiếc thiền trượng gỗ nghiến gạt nhẹ vào sống dao của Đinh Thế Nam.


Một cú gạt không hề có nội công hay ma pháp, chỉ thuần túy là kỹ thuật mượn lực đòn bẩy vật lý và phản xạ cực nhanh của võ học cổ truyền. Lưỡi rựa của Đinh Thế Nam bị chệch hướng hoàn toàn, chém sạt vào cột đá bên cạnh bắn ra những tia lửa xẹt xẹt. Cánh tay thô kệch của gã trùm giang hồ bị chấn động mạnh, tê rần suýt đánh rơi vũ khí.


Toán tay sai kinh hoàng lùi lại một bước. Chúng vốn là những kẻ mê tín địa phương, cực kỳ e dè việc phá hoại chùa chiền và đối đầu với một nhà sư có võ nghệ cao cường. Sự do dự hiện rõ trên gương mặt của bọn côn đồ.


Nhận thấy thế trận tâm lý đang nghiêng về phía mình nhờ uy tín tôn nghiêm bảo vệ Nam, sư thầy Thanh Từ đứng thẳng người, giọng nói đanh thép vang vọng:


"Nếu các thí chủ cố tình dùng bạo lực tại nơi thờ tự, vong linh tổ tiên dòng họ Trịnh và thần linh Ba Vì sẽ không dung thứ. Mau lui ra ngoài rừng thông trước khi ác nghiệp ập xuống đầu!"


Đinh Thế Nam nghiến răng phẫn nộ, nhìn cánh tay tê rần rồi nhìn toán tay sai đang dao động. Gã biết không thể cưỡng ép xông vào chánh điện lúc này mà không làm loạn lòng quân. Gã chỉ tay vào sư thầy, gầm lên:


"Được! Chúng tôi nể mặt Phật pháp không phá chùa. Nhưng toàn bộ mười ngả đường mòn núi Ba Vì đã bị băng Hắc Sa vây chặt vòng ngoài rừng thông. Thằng ranh đó không thể trốn trên này cả đời!"


Đinh Thế Nam vung tay ra hiệu cho toán tay sai rút lui ra ngoài sân, thiết lập thế trận bao vây phong tỏa toàn bộ khuôn viên chùa cổ Ba Vì dưới màn mưa bão. Trên ngọn thông lớn ngoài sân, sát thủ Rắn Lục vẫn giữ nguyên vị trí chốt chặn, ống ngắm hồng ngoại màu đỏ liên tục quét qua các ô cửa sổ gỗ.


Trong buồng tối, Nam nén cơn đau thắt sườn, khẽ dịch chuyển thân mình ra gian sau nhà tổ để tránh tầm quét nhiệt của Rắn Lục. Cử động mạnh khiến vết thương bả vai trái bị động nhẹ, một vệt máu tươi rỉ qua lớp thuốc nam thấm đỏ mảng áo bảo hộ kaki. Anh nắm chặt chiếc xẻng công binh thô gỉ sét buộc lụa, đôi mắt sắc lạnh nhìn ra màn sương mù Ba Vì đang bắt đầu buông dày đặc ngoài cửa sổ, che khuất hoàn toàn tầm nhìn sân chùa.


Tiếng rựa phát hoang chém phạt vào bụi cây thông vang lên sát vách tường đá phía sau chùa cổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!