Nhạc nềnIrregular

Bản Sao Ba Vì

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số mười hai vẫn cuồng điên trút giận xuống vùng đồng bằng trung du Bắc Bộ. Đêm đen như một tấm vải liệm khổng lồ dột nước, nuốt chửng mọi ranh giới giữa bầu trời và mặt đất sình lầy. Nước lũ từ sông Hồng dâng cao nhanh chóng, tràn qua các bờ đê đất đỏ, biến những cánh đồng lúa ngoại ô Sóc Sơn thành một biển nước mênh mông, đục ngầu và lạnh buốt. Gió giật cấp mười hai rít lên từng hồi qua những ngọn tre xơ xác, quật xối xả những hạt mưa to bản, sắc nhọn như mảnh sành vào da thịt.


Giữa bạt ngàn nước lũ, một bóng người đang lầm lũi di chuyển. Trịnh Hoài Nam điên cuồng bám trụ vào sự sống bằng chút tàn lực cuối cùng. Bả vai trái của anh – nơi cơ Delta bị rách sâu hoắm do mảnh kính vỡ cường lực dưới hầm thư biệt thự cổ, rồi bị bục hoàn toàn mười hai mũi khâu dã chiến sau trận quyết đấu trên cầu phao – giờ đây đã sưng tấy lên như một quả vú sữa chín mọng. Chất bột lưu huỳnh hăng hắc trộn lẫn với bùn sét dính chặt vào thớ thịt rách nát đang tạo ra một phản ứng hóa chất tàn nhẫn. Từng đợt bỏng rát axit ăn mòn sâu vào tận xương tủy, dội lên đại não những cơn đau buốt nhói theo từng nhịp đập của mạch máu. Thân nhiệt Nam nóng hầm hập, cơn sốt cao hoại thư bắt đầu tàn phá hệ thần kinh trung ương, khiến hai thái dương anh giật liên hồi, đôi mắt hằn tia máu chập chờn những ảo ảnh mờ ảo.


Nhưng Nam không được phép ngã xuống. Tay phải anh găm chặt chiếc ba lô chống nước bọc lụa thô trước ngực. Bên trong đó không còn cuốn sổ địa chính gốc năm 1995 – thứ anh đã bàn giao cho nữ luật sư Nguyễn Mai Chi trên cầu phao trước khi nhảy xuống dòng sông lũ – nhưng anh vẫn còn một thứ bảo mệnh khác: cuốn nhật ký hành quân của người cha quá cố Trịnh Hoài Bắc.


Nam áp dụng "Quy trình di chuyển bóng tối tuyệt đối" được rèn luyện hàng ngàn giờ trong quân ngũ đặc công. Anh hạ thấp trọng tâm, hai đầu gối hơi chùng xuống để giảm thiểu tối đa diện tích cản gió của cơn bão. Mỗi bước đi, anh nhẹ nhàng đặt gót chân xuống trước, cảm nhận lớp bùn lún dưới chân rồi mới hạ mũi chân, phân bổ đều trọng lượng cơ thể để không tạo ra bất kỳ tiếng động cơ học hay bong bóng khí nào trên mặt nước ngập ngang hông. Cánh tay trái buông thõng vô lực bên sườn, được cố định tạm thời bằng một dải vải lụa thô thắt chặt vào hông để tránh va đập xé rách thêm miệng vết thương. Tay phải anh giắt chặt khẩu súng ngắn giảm thanh cướp được từ tên lính đánh thuê Hắc Hổ, chỉ còn đúng năm viên đạn chín ly trong băng.


Phía sau anh, ánh đèn pha công suất cao của các đội tuần tra cảnh sát bẩn và lính đánh thuê vẫn quét qua quét lại trên mặt đê sông Hồng, nhưng khoảng cách hai cây số cùng màn mưa bão dày đặc đã biến Nam thành một bóng ma vô hình lướt đi giữa cánh đồng lụt. Hướng Tây. Mục tiêu của anh là vùng núi Ba Vì hoang vu, nơi có ngôi chùa cổ của sư thầy Thích Thanh Từ. Nam biết, chỉ có bản sao danh sách nạn nhân đất đai năm 1995 mà cha anh gửi gắm tại đó mới là mảnh ghép cuối cùng giúp Mai Chi đối chiếu chéo, vạch trần hoàn toàn chữ ký giả mạo của Trịnh Thế trước tòa án tối cao.


***


Cùng lúc đó, tại một văn phòng dã chiến của Đội Cảnh sát Hình sự huyện Sóc Sơn, Trung úy Đỗ Thùy Linh đang đứng một mình trước chiếc bàn kính phủ đầy hồ sơ hiện trường vụ án mạng giả mạo tại biệt thự cổ Trịnh Gia. Đèn tuýp trên trần nhà nhấp nháy chập chờn do nguồn điện máy phát dự phòng không ổn định, hắt ánh sáng trắng nhợt nhạt lên gương mặt mộc mạc nhưng cương nghị của nữ cảnh sát hai mươi tư tuổi.


Linh là con gái duy nhất của Thượng tá Phạm Khắc Long, kẻ đang trực tiếp chỉ huy chiến dịch truy nã đỏ Trịnh Hoài Nam. Nhưng khác với người cha đầy tham vọng và xảo quyệt, Linh mang trong mình dòng máu chính trực của một người lính hình sự thế hệ mới. Trực giác sắc bén của cô gái tốt nghiệp thủ khoa khoa điều tra tội phạm bảo cô rằng, vụ án này chứa đựng những uẩn khúc đẫm máu bị che giấu dưới một tấm màn quyền lực bẩn.


Linh cầm hai tấm ảnh chụp cận cảnh hiện trường hầm lưu trữ lên đối chiếu dưới ánh sáng đèn pin dã chiến. Tấm ảnh bên trái chụp vết máu khô trên bực thềm đá bám bụi mực. Tấm ảnh bên phải chụp hai vỏ đạn đồng nhặt được sát góc kệ sắt bọc thép.


Trong báo cáo chính thức do Thượng tá Long ký duyệt gửi lên Viện kiểm sát tỉnh, Trịnh Hoài Nam bị cáo buộc đã sử dụng khẩu súng ngắn K54 quân dụng cũ của cha mình để sát hại gia nhân già Nguyễn Khắc nhằm cướp đoạt tài liệu lưu trữ. Súng K54 sử dụng cỡ đạn bảy phẩy sáu mươi hai ly đặc trưng.


Nhưng đôi mắt sắc sảo của Linh khóa chặt vào ký hiệu dập nổi dưới đáy vỏ đạn trong ảnh: *9x19mm Parabellum*.


Linh nghiến nhẹ môi, lật giở cuốn sổ tay ghi chép cá nhân. Súng K54 không bao giờ có thể bắn ra đạn chín ly. Vết rách cơ học trên báng thép tủ bọc thép hầm thư và vết đâm xuyên qua vải áo của nạn nhân Nguyễn Khắc đều trùng khớp với quỹ đạo đường đạn của dòng súng Sig Sauer P226 – vũ khí tiêu chuẩn của các nhóm lính đánh thuê chuyên nghiệp quốc tế. Ai đó đã cố tình thu dọn hiện trường, bóp méo hồ sơ giám định pháp y để biến một cuộc thảm sát diệt khẩu của nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ thành một vụ giết người cướp của thông thường do Nam thực hiện.


“Bố... tại sao bố lại làm vậy?” Linh thì thầm, giọng cô run lên không phải vì lạnh, mà vì sự dằn vặt đau đớn khi nhận ra cha mình chính là kẻ đứng sau tấm khiên bảo kê bẩn thỉu này.


Tiếng bước chân nặng nề ngoài hành lang cắt đứt dòng suy nghĩ của Linh. Cô nhanh chóng nhét hai tấm ảnh hiện trường gốc vào túi áo khoác gió dã ngoại màu xanh rêu, khép vội tập hồ sơ lại ngay khi Trung úy Trần Văn Nghị bước vào phòng. Gương mặt Nghị bám đầy nước mưa, đôi mắt ti hí đảo liên hồi đầy vẻ nghi ngờ.


“Trung úy Linh! Sao cô vẫn còn ở đây?” Nghị hất hàm hỏi, giọng điệu đầy hách dịch. “Toàn bộ lực lượng đang tập trung vây quét bãi ngô hướng Đông theo lệnh của Đại úy Tuấn Anh. Thượng tá Long vừa gọi điện chỉ đạo, yêu cầu tất cả điều tra viên phải có mặt tại hiện trường để lập biên bản ngay khi bắt được đối tượng.”


Linh giữ vẻ mặt bình thản, khéo léo lách người qua Nghị: “Tôi đang chuẩn bị ra xe đây. Có chút trục trặc về hồ sơ kỹ thuật của xe tuần tra nên tôi phải đối chiếu lại.”


“Nhanh lên!” Nghị càu nhàu, rút điện thoại bảo mật ra liên lạc với các mũi tuần tra vòng ngoài. “Thằng ranh đặc công đó bị thương nặng nhảy sông, không trốn xa được đâu. Trực thăng quét nhiệt của tỉnh sắp tiếp cận khu vực rồi.”


Linh bước nhanh ra bãi đỗ xe phía sau đồn. Cơn bão số mười hai quật mạnh cánh cửa sắt rỉ sét tạo ra những tiếng rên rỉ kim loại chói tai. Thay vì bước lên chiếc xe bán tải tuần tra chuyên dụng của đội, Linh tiến về phía chiếc xe máy côn tay dã chiến cá nhân màu đen nhám của mình. Cô biết, nếu đi cùng đoàn xe tuần tra, cô sẽ hoàn toàn bị cô lập và kiểm soát bởi Nghị và mạng lưới tai mắt của cha cô.


Ngay khi cô chuẩn bị nổ máy, ánh đèn pha cực mạnh của một đoàn xe tải bọc thép từ cổng phụ của Tập đoàn Trịnh Gia – nằm cách đồn công an huyện chưa đầy năm trăm mét – bất ngờ bật sáng, xé rách màn mưa xám xịt. Đó là ba chiếc xe tải loại năm tấn bọc tôn kín mít, không mang biển kiểm soát thông thường mà chỉ có logo dập nổi hình hoa sen dệt lụa truyền thống của Trịnh Gia ở cánh cửa cabin.


Linh lập tức tắt khóa điện xe máy, thu mình vào bóng tối của mái hiên tôn. Qua lăng kính hồng ngoại cầm tay, cô nhìn thấy Giám đốc bảo an Lê Văn Bản đang đứng điều phối đoàn xe. Những gã đàn ông bước lên thùng xe tải đều mặc trang phục dã chiến tối màu, tay lăm lăm vũ khí nóng bọc trong bao vải dù chống nước.


Đoàn xe không di chuyển ra quốc lộ lớn hướng về bãi ngô phía Đông – nơi Tuấn Anh đang điều phối lực lượng vây quét giả lập. Chúng rẽ hướng ngược lại, lao vút vào con đường mòn đất đỏ gồ ghề men theo chân đê, hướng thẳng về phía Tây.


“Ba Vì...” Linh lẩm nhẩm khi định vị hướng di chuyển của đoàn xe trên bản đồ lập thể trong đầu.


Trịnh Thế đang âm thầm điều động lực lượng an ninh tư nhân hạng nặng lên núi Ba Vì để đón lõng Nam. Điều này đồng nghĩa với việc, hướng Đông bãi ngô chỉ là một cái bẫy nghi binh, và cha cô – Thượng tá Long – cùng Trịnh Thế đã biết rõ Nam đang hướng về phía ngôi chùa cổ.


Linh nghiến chặt răng, kéo sụp mũ áo khoác gió che kín gương mặt mộc mạc. Cô nhấn nút khởi động xe máy dã chiến, động cơ bốn thì nổ giòn giã nhưng nhanh chóng bị tiếng gió bão gầm rú nuốt trọn. Cô quyết định bám theo đoàn xe tải khả nghi của Trịnh Gia để tìm ra Nam trước khi bọn lính đánh thuê kịp nổ súng diệt khẩu.


***


Con đường mòn đất đỏ dẫn lên vùng núi Ba Vì trơn trượt như đổ mỡ. Nước mưa bão từ trên đỉnh núi cuộn theo bùn đất đỏ bazan chảy tràn xuống, biến mặt lộ thành những rãnh sụt lún sâu hoắm, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ phương tiện giao thông thông thường nào.


Linh giữ khoảng cách an toàn khoảng một trăm mét phía sau chiếc xe tải đi cuối cùng của đoàn. Để tránh bị phát hiện bởi hệ thống camera hành trình và tai mắt cảnh giới vòng ngoài của địch, Linh dứt khoát tắt hoàn toàn đèn pha xe máy. Cô kéo chiếc kính nhìn đêm hồng ngoại NVG thế hệ hai chuyên dụng – món quà kỷ niệm của một người đồng nghiệp bên lực lượng đặc nhiệm – xuống ngang tầm mắt.


Thế giới qua lăng kính NVG hiện lên dưới sắc xanh lục hạt nhạt nhòa, chập chờn bởi những màn sương bão dày đặc. Linh phải tập trung tinh thần cao độ, đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng rắn rỏi ghì chặt ghi-đông xe máy, liên tục thực hiện các cú nghiêng người lách qua những khúc cua tay áo hiểm trở sát vách núi dựng đứng. Tiếng bánh xe máy xích lốp dã chiến bám vào bùn đất đỏ phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn, chỉ cần một tích tắc mất tập trung, cả người và xe sẽ lao thẳng xuống vực sâu không đáy bên rìa đường.


Cô đưa tay lên nhấn nút bộ đàm cảnh sát gắn trên vai áo, định liên lạc với Đại úy Tuấn Anh để yêu cầu hỗ trợ lực lượng chính quy từ thành phố. Nhưng từ loa bộ đàm chỉ phát ra những tiếng rè rè nhiễu sóng vô tuyến kéo dài, xen lẫn giọng nói lạnh lùng của cha cô đang chỉ đạo trực tiếp trên tần số tổng của huyện.


“Toàn bộ các mũi tuần tra giữ nguyên vị trí phong tỏa bãi ngô phía Đông. Tuyệt đối không được di chuyển sang địa bàn Ba Vì nếu không có lệnh trực tiếp của tôi.” Giọng Thượng tá Long vang lên đanh thép qua loa bộ đàm.


Linh buông tay khỏi nút đàm thoại, gương mặt hốc hác hằn lên nỗi thất vọng tột cùng. Tần số vô tuyến của toàn huyện đang bị kiểm soát và bóp nghẹt hoàn toàn bởi cha cô để dọn đường cho nhóm lính đánh thuê của Trịnh Thế hành động tự do trên núi Ba Vì. Nếu cô cố tình phát tín hiệu cầu cứu, vị trí của cô sẽ bị trạm định vị của trung úy Nghị phát hiện ngay lập tức. Cô hoàn toàn đơn độc trong cuộc săn đuổi sinh tử này.


Càng lên cao, độ dốc của con đường càng lớn, không khí loãng dần và lạnh buốt. Những rặng thông già Ba Vì hiện lên trong sương mù như những gã khổng lồ đen ngóm đứng canh giữ ranh giới của vùng đất cấm.


Cách đó khoảng ba cây số, Trịnh Hoài Nam đang phải bò trườn qua một cánh đồng ngập lụt sát chân núi. Cơn sốt cao đã bắt đầu xâm chiếm đại não, khiến tầm nhìn qua kính nhìn đêm của anh nhòe đi, xuất hiện những đốm nhiễu xanh lục dày đặc. Mỗi hơi thở của Nam nặng nề, phả ra luồng hơi nóng rực giữa màn mưa lạnh buốt. Vết thương bả vai trái bục rách cơ Delta liên tục co rút tàn nhẫn, ép anh phải dùng tay phải ghì chặt chiếc ba lô chứa nhật ký của cha vào sát ngực áo bảo hộ kaki sờn cũ bám đầy bùn đất.


Nam dừng lại bên một gốc thông già đã bị bão quật gãy đôi, áp sát lưng vào thân gỗ xù xì để tạm thời điều hòa lại nhịp thở. Anh rút chiếc bật lửa đồng khắc biểu tượng sư đoàn đặc công cũ của cha ra khỏi túi quần hộp bên phải. Ngón tay thô ráp của anh khẽ miết lên lớp vỏ đồng gỉ sét, cảm nhận vết khắc mờ của biểu tượng quân đội cũ.


“Bố... con đã lấy được cuốn sổ.” Nam thầm thì trong gió bão, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng cương nghị, xua tan đi vẻ mệt mỏi của cơn sốt hoại thư. “Con sẽ đưa sự thật này lên chùa Ba Vì, dù có phải trả giá bằng mạng sống của mình.”


Nam cất chiếc bật lửa đồng vào túi, siết chặt lại dải vải lụa thô quấn quanh vai trái để cầm máu, rồi tiếp tục bước đi theo quy trình di chuyển bóng tối tuyệt đối, biến mất vào màn sương mù dày đặc của rừng thông Ba Vì.


***


Tại chân núi Ba Vì, đoàn xe tải bọc thép của Tập đoàn Trịnh Gia đột ngột rẽ vào một lối mòn hoang vu khuất sau những tảng đá hộc khổng lồ.


Linh tắt máy xe, dắt chiếc xe máy màu đen nhám giấu sâu vào trong một bụi rậm rậm rạp bên vệ đường. Cô nhẹ nhàng trườn lên một bậu đá cao, sử dụng kính nhìn đêm hồng ngoại để quan sát điểm tập kết của địch cự ly dưới một trăm mét.


Ba chiếc xe tải đã dừng lại hẳn dưới một tán cây thông cổ thụ lớn. Cửa thùng xe bọc tôn mở toang, nhưng những kẻ bước xuống không phải là lính tuần tra thông thường của Trịnh Gia.


Linh nín thở khi nhìn thấy gã đàn ông đi đầu qua lăng kính hồng ngoại tầm nhiệt. Đó là Đinh Thế Nam – trùm giang hồ khét tiếng vùng Ba Vì, kẻ chuyên thực hiện các phi vụ cưỡng chế đất đai đẫm máu cho Trịnh Thế từ thập niên trước. Dáng người thô kệch của gã khoác chiếc áo kaki rách vai sờn cũ bám đầy bùn đất, tay phải lăm lăm chiếc rựa phát hoang bằng thép rèn thủ công cực lớn. Đi sau gã là mười tên tay sai hung hãn, trang bị rựa dài và những khẩu súng săn tự chế tự lên đạn.


Lê Văn Bản bước đến bên Đinh Thế Nam, trao cho gã một tập hồ sơ bọc nilon chống nước và một túi tiền mặt quỹ đen dày cộp.


“Trịnh Thế ra lệnh, thằng ranh Trịnh Hoài Nam đang trốn chạy lên chùa cổ gặp sư thầy Thanh Từ.” Giọng Bản vang lên đứt quãng qua tiếng bão rít. “Băng Hắc Sa của các người phải rải quân phong tỏa toàn bộ các lối mòn dẫn lên chùa cổ. Gặp là chém chết ngay tại chỗ, không được để hắn tiếp cận sư thầy.”


Đinh Thế Nam nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống bùn đất đỏ, giật lấy túi tiền mặt nhét vào túi áo:


“Yên tâm đi Giám đốc Bản. Đất Ba Vì này là thánh địa của băng Hắc Sa chúng tôi. Thằng ranh đặc công bị thương nặng đó có mọc cánh cũng không bay qua nổi mười ngả đường rậm rạp này đâu.”


Gã trùm giang hồ quay lại, vung chiếc rựa phát hoang ra hiệu cho toán tay sai. Chúng lập tức tản ra dưới làn sương mù dày đặc, kéo theo đàn chó săn Rottweiler gầm gừ sát khí, hướng thẳng về phía các lối mòn dẫn lên đỉnh núi Ba Vì.


Linh đợi cho đoàn xe tải của Bản quay đầu rút lui hoàn toàn mới nhẹ nhàng trượt xuống khỏi bậu đá. Cô tiến sát đến vị trí điểm tập kết vừa rồi để thu thập dấu vết thực địa.


Dưới nền đất đỏ bazan nhão nhẹt do mưa bão, vệt lốp xe tải của Trịnh Gia đã bị đè nát hoàn toàn bởi những dấu vết mới sâu hoắm và sắc cạnh.


Linh quỳ một chân xuống bùn, soi chiếc đèn pin dã chiến cực nhỏ bọc vải mỏng để giảm độ sáng. Những vết lốp xe địa hình bản lớn, có gai lốp sâu và xéo góc đặc trưng của dòng xe SUV dã chiến bọc thép dã ngoại – loại phương tiện chuyên dụng mà băng giang hồ Đinh Thế Nam sử dụng để di chuyển trên địa hình đồi núi dốc.


Linh khẽ chạm tay vào vệt bùn còn ướt sũng trong rãnh lốp xe. Sát khí lạnh lẽo dường như vẫn còn vương lại trên những dấu vết bùn đỏ này. Băng giang hồ Ba Vì đã chính thức rải quân phong tỏa toàn bộ lối lên chùa cổ của sư thầy Thích Thanh Từ, thiết lập một vòng vây tử thần bằng rựa phát hoang và chó săn xung quanh ngọn núi sương mù.


Linh đứng thẳng người dậy, tắt đèn pin, ánh mắt cô hướng về phía đỉnh núi Ba Vì đang bị bao phủ hoàn toàn bởi màn sương mù dày đặc và những dải chớp lửa bão giật liên hồi trên bầu trời đêm ngoại ô hoang vu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!