Bản Lĩnh Đồng Đội
Cơn bão số mười hai vẫn điên cuồng trút giận xuống vùng ngoại ô Sóc Sơn. Tiếng gió bão rít gào qua những rặng tre già ven đê sông Hồng, kéo theo màn mưa dầm dề trắng xóa làm nhòe đi mọi tầm nhìn quá ba mét. Dưới chân đê, khu lò gạch cổ bỏ hoang hiện lên như một bóng ma xám xịt, đổ nát và cô độc giữa đồng không mông quạnh. Nước sông Hồng đang dâng cao, mấp mé sát mép đường gom dân sinh, sình lầy nhão nhẹt nuốt chửng từng bước chân của đoàn người đang tiến vào hiện trường.
Đại úy Nguyễn Tuấn Anh – chỉ huy mũi đặc nhiệm chống khủng bố đường sông – đi đầu toán tuần tra. Dáng người cao một mét tám mươi hai của anh thẳng tắp dưới bộ cảnh phục dã chiến chống nước sẫm màu. Đôi mắt sắc như dao cạo của người lính đặc nhiệm quét nhanh qua từng bụi rậm, tay phải luôn đặt hờ bên hông súng CZ-75 bọc thép bóng loáng. Đi ngay sát phía sau anh là Trung úy Trần Văn Nghị, tay sai trung thành của Thượng tá Phạm Khắc Long. Nghị mặc bộ cảnh phục xộc xệch, gương mặt tái nhợt vì lạnh nhưng đôi mắt ti hí lại không ngừng đảo liên hồi, đầy vẻ xảo quyệt và hám lợi.
“Đại úy! Chó nghiệp vụ của đội tuần tra địa phương phát hiện dấu vết máu dẫn thẳng vào lò gạch này.” Nghị vừa nói vừa hít hà, cố che giấu sự sợ hãi trước không khí âm u của hiện trường. “Thằng ranh Trịnh Hoài Nam chắc chắn đang trốn ở trong. Thượng tá Long đã dặn, gặp đối tượng là phải nổ súng tiêu diệt ngay tại chỗ, không cần nghi thức.”
Tuấn Anh không đáp. Anh giơ tay trái ra hiệu cho toàn đội dừng lại ngoài cửa lò gạch, hạ thấp trọng tâm di chuyển. Mùi lưu huỳnh hăng hắc trộn lẫn với mùi tro than nguội và bùn sét bốc lên nồng nặc từ phía trong lòng lò nung cũ. Anh bật chiếc đèn pin chiến thuật Surefire gắn dưới nòng súng, luồng ánh sáng trắng mạnh mẽ xé rách màn đêm đặc quánh, rọi thẳng vào lòng lò gạch.
Hiện trường bên trong hiện lên đầy tàn khốc. Trên đống tro tàn xám xịt, một con chó săn Rottweiler hộ pháp đang nằm co rúm, rên rỉ yếu ớt. Mắt và mũi của nó sưng vù, chảy dịch mủ loang lổ do bị dính bột lưu huỳnh và tro nóng. Ngay bên cạnh nó là xác một tên lính đánh thuê mặc đồ đen chiến thuật không phù hiệu, cổ bị vẹo sang một bên một cách phi tự nhiên.
Nghị lập tức lao lên, định rút súng ngắn gầm rú lập công, nhưng Tuấn Anh đã gạt mạnh tay gã ra.
“Tránh ra. Để tôi kiểm tra hiện trường trước.” Giọng Tuấn Anh lạnh lùng, mang theo uy quyền tuyệt đối của một chỉ huy đặc nhiệm.
Tuấn Anh quỳ một chân xuống bên xác chết. Anh soi đèn vào vết bầm tím lớn ở vùng cổ nạn nhân. Vết miết gót chân trên nền đất sét nứt nẻ dưới chân xác chết rất sâu, cho thấy một lực đẩy cực lớn được thực hiện từ góc khuất cột gạch. Khớp cổ bị bẻ gãy hoàn toàn chỉ bằng một cú vặn ngược chiều kim đồng hồ dứt khoát.
*Đòn bẻ khớp cổ từ phía sau.*
Tim Tuấn Anh thắt lại. Đây không phải là đòn thế của một kẻ giang hồ đường phố hay một tên tội phạm giết người cướp của thông thường. Đây là kỹ chiến thuật CQB triệt hạ im lặng đặc chủng của Lữ đoàn Đặc công bộ binh – thứ mà anh và Trịnh Hoài Nam đã cùng nhau rèn luyện suốt hàng trăm giờ trong quân ngũ quân đội. Chỉ có Nam mới có thể thực hiện một cú khóa bẻ hoàn hảo, gọn gàng đến mức không để nạn nhân kịp phát ra một tiếng hét giữa vòng vây của đàn chó săn.
“Đại úy! Nhìn vết máu kìa! Nó rỉ ra hướng Đông, chạy thẳng ra bãi ngô ven sông!” Nghị hét lên, chỉ tay vào những vệt nước đỏ loãng đang bị mưa bão cuốn trôi ra phía cửa sau của lò gạch. “Mau thả chó săn đuổi theo hướng Đông! Chúng ta phải bắt sống hoặc bắn chết nó ngay!”
Tuấn Anh im lặng soi đèn pin xuống nền đất sát bệ gạch nung đổ nát. Trí óc sắc bén của người lính đặc nhiệm trinh sát bắt đầu phân tích những dấu vết thực địa mà người thường không thể nhận biết. Anh nhìn thấy một vệt bột màu vàng chanh mỏng dính vào các khe gạch men hướng về phía Tây – hướng dẫn ngược lên vùng núi Ba Vì hoang vu.
*Bột lưu huỳnh.*
Nam đã cố tình rải bột lưu huỳnh công nghiệp nhặt từ xưởng lụa Sóc Sơn sang hướng Tây để triệt tiêu hoàn toàn khứu giác của đàn chó săn bám đuôi, đồng thời cố ý tạo ra một vài vệt máu giả hướng về phía Đông để đánh lạc hướng trinh sát. Vết máu hướng Đông có dạng giọt tròn đều, chứng tỏ đó là máu nhỏ giọt từ một vật chuyển động nhanh, có thể là do Nam vẩy ra từ vết thương để tạo hiện trường giả, chứ không phải dấu vết di chuyển thực tế của một cơ thể đang sốt cao lết đi.
Nghị hối hả rút xích sắt, định thả con chó béc-giê Đức của đội tuần tra chạy về hướng Tây để kiểm chứng.
“Đứng lại!” Tuấn Anh gầm khẽ, tay phải giật mạnh sợi xích sắt từ tay Nghị, kéo con chó béc-giê lùi lại phía sau.
“Đại úy? Anh làm cái gì thế?” Nghị trợn mắt, lộ rõ vẻ nghi ngờ và tức giận. “Hướng Tây có mùi lạ, con chó đang muốn hướng về đó!”
“Cậu điên rồi à?” Tuấn Anh chỉ đèn pin vào con Rottweiler đang nằm hấp hối dưới sàn. “Lò gạch này chứa đầy bụi tro than nóng và bột lưu huỳnh độc hại. Con Rottweiler kia đã bị mù mắt và hỏng hoàn toàn niêm mạc mũi do hít phải hóa chất. Cậu thả con béc-giê này vào hướng Tây, dòng không khí đối lưu dưới bão sẽ cuốn bụi lưu huỳnh xộc thẳng vào mũi nó. Cậu muốn phá hủy luôn công cụ trinh sát duy nhất của chúng ta dưới trời mưa bão này hả?”
Nghị cứng họng trước lập luận kỹ thuật quân sự đanh thép của Tuấn Anh. Gã nhìn con Rottweiler đang co giật rên rỉ dưới đất, trong lòng dấy lên nỗi e dè trước sự tàn bạo của thứ hóa chất xóa dấu vết thực địa mà Nam đã sử dụng. Gã hậm hực thu xích chó lại, nhưng đôi mắt ti hí vẫn không ngừng quét qua gương mặt tĩnh lặng của vị Đại úy đặc nhiệm.
“Vậy bây giờ tính sao? Thượng tá Long đang đợi báo cáo.” Nghị hỏi, giọng đầy hằn học.
Tuấn Anh đứng thẳng người dậy, tắt đèn pin chiến thuật, chỉ tay dứt khoát về hướng Đông – hướng bãi ngô ngập lụt ven sông Hồng.
“Đối tượng Trịnh Hoài Nam bị thương nặng ở bả vai trái và sườn phải, mất máu nhiều dưới nước sông lạnh buốt. Hắn không thể di chuyển lên dốc hướng Tây Ba Vì trong tình trạng suy kiệt này. Dấu vết máu hướng Đông cho thấy hắn đang cố lẩn trốn vào các ruộng ngô cao quá đầu người ven sông để tìm thuyền tẩu thoát. Toàn đội nghe lệnh: rải quân theo đội hình hàng ngang, vây quét toàn bộ khu vực bãi ngô hướng Đông!”
“Rõ!” Toán cảnh sát cơ động đồng thanh hô lớn, lập tức tản ra dưới làn mưa bão, hướng thẳng về phía bãi ngô ngập nước.
Nghị nhìn chằm chằm vào bản đồ địa hình cầm tay trên chiếc điện thoại bảo mật. Gã nhận thấy hướng Tây Ba Vì mới là lối thoát tự nhiên duy nhất có nhiều hang đá và chùa cổ để lẩn trốn, còn hướng Đông bãi ngô là vùng đất ngập lụt cụt đường. Quyết định xua quân ra bãi ngô của Tuấn Anh rõ ràng có điểm bất thường. Gã khẽ nhếch mép, âm thầm lùi lại phía sau rặng tre, rút điện thoại ra bấm số gọi trực tiếp cho Thượng tá Phạm Khắc Long.
Trong lúc toán tuần tra đã di chuyển ra ngoài bãi ngô, Tuấn Anh lùi sâu vào góc tối ẩm mốc của lò gạch hoang. Anh rút chiếc bộ đàm dã chiến tầm ngắn cướp được từ tên lính đánh thuê trước đó, gạt núm xoay điều chỉnh tần số về băng tần vô tuyến sóng ngắn 144 MHz. Anh áp sát tai vào bộ đàm, gõ nhẹ ngón tay lên vỏ nhựa theo nhịp Morse khẩn cấp: *T-A* (Tuấn Anh).
Chỉ ba giây sau, từ đầu dây bên kia phát ra tiếng rè rè nhiễu sóng cực nhẹ, kèm theo nhịp gõ Morse phản hồi đanh gọn từ trạm thu phát sóng ngắn của Bùi Tiến Dũng dội về. Đó là Nam đang liên lạc gián tiếp thông qua thiết bị truyền tin Morse bằng sóng ngắn.
“Tôi nghe, Tuấn Anh.” Giọng Nam thều thào, đứt quãng nhưng mang một ý chí thép không thể lay chuyển.
“Nam! Nghe cho rõ đây.” Tuấn Anh thì thầm vào bộ đàm, mắt không ngừng cảnh giới lối cửa lò gạch. “Tôi đã hướng mũi vây quét của cảnh sát bẩn ra bãi ngô hướng Đông. Cậu có đúng hai tiếng đồng hồ trước khi Phạm Khắc Long phát hiện ra hiện trường giả và điều trực thăng quét nhiệt lên hướng Tây Ba Vì. Di chuyển ngay lập tức. Vết thương của cậu cần được sơ cứu cầm máu khẩn cấp, đừng để hoại thư cơ Delta.”
“Khánh... và ông Năm Đất... đang bị giam ở nhà kho rỉ Sóc Sơn.” Giọng Nam nghẹn lại vì cơn đau sườn phải dội lên. “Trịnh Thế đang dùng họ làm mồi nhử tao.”
“Tôi biết.” Tuấn Anh nghiến chặt răng. “Nhưng cậu trong tình trạng này không thể đột kích trực diện được đâu. Tìm đến chùa cổ Ba Vì gặp sư thầy Thích Thanh Từ trước. Ông ấy có bản sao danh sách nạn nhân đất đai 1995 của cha cậu gửi gắm. Đó mới là lá bài tẩy để lật đổ Long và Thế. Đi ngay!”
“Cảm ơn đồng đội.”
Tiếng Morse tắt lịm trong tiếng rè rè của tĩnh điện bão lũ. Tuấn Anh nhanh chóng tắt nguồn bộ đàm, nhét sâu vào túi áo dã chiến dột nước.
Ngay khi anh vừa quay người bước ra ngoài cửa lò gạch, ánh sáng trắng của một chiếc đèn pin chiến thuật khác bất ngờ rọi thẳng vào mặt anh. Trung úy Trần Văn Nghị đang đứng đó từ lúc nào, chiếc điện thoại bảo mật trên tay gã vẫn đang hiển thị cuộc gọi kết nối trực tiếp với Phạm Khắc Long.
“Đại úy Nguyễn Tuấn Anh.” Nghị cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ đắc thắng và xảo quyệt. “Tôi vừa báo cáo với Thượng tá Long về quyết định vây quét bãi ngô hướng Đông của anh. Thượng tá rất thắc mắc, tại sao một chuyên gia đặc nhiệm chống khủng bố như anh lại bỏ qua dấu vết bột lưu huỳnh hướng Tây. Và... anh vừa nói chuyện với ai trong góc tối đó bằng bộ đàm dã chiến của lính đánh thuê thế?”
Không khí dưới cơn giông bão Sóc Sơn đột ngột đông cứng lại, sát khí vô hình bao phủ khắp lò gạch hoang tàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!