Săn Đuổi Ven Sông
Bên trong lòng lò gạch cổ bỏ hoang sát bờ sông Hồng, bóng tối đặc quánh như một thứ nhựa đường lỏng bao phủ lấy Trịnh Hoài Nam. Cơn bão số mười hai vẫn đang điên cuồng gầm rú bên ngoài, trút những trận mưa như roi quất xuống mái tôn rách nát và những mảng tường gạch nung nứt nẻ. Tiếng sấm sét rầm vang liên hồi giội thẳng từ bầu trời đen ngóm xuống mặt đất sình lầy, át đi phần nào tiếng thở dốc đứt quãng, rệu rã của gã cựu đặc công bộ binh đang nằm rạp trong đống tro tàn.
Lồng ngực Nam phập phồng yếu ớt. Vết thương đạn bắn ở mạng sườn phải đã được bịt kín tạm thời bằng một nắm bùn sét trộn cỏ nhọ nồi giã nát, nhưng cái lạnh buốt của nước sông Hồng ngấm sâu vào thớ thịt vẫn khiến vết thương co rút dữ dội. Đáng sợ hơn cả là bả vai trái. Vết rách cơ Delta – hệ quả của trận tử thủ hầm thư và cú nhảy thoát thân từ cầu phao Sóc Sơn – giờ đây đã bục hoàn toàn mười hai mũi khâu dã chiến. Thứ dịch lỏng loang lổ máu tươi lẫn mủ vàng chanh bốc lên mùi hôi tanh nhẹ, thấm đẫm lớp băng gạc thô ráp và mảng áo bảo hộ kaki xám tro sờn cũ. Cơn sốt hoại thư đang điên cuồng tàn phá hệ thần kinh trung ương của Nam, khiến hai thái dương anh đập liên hồi như búa nện, từng đợt ảo giác chập chờn như những bóng ma nhảy múa trước mắt.
*Gừ... Gừ...*
Tiếng gầm gừ đanh thép của đàn chó săn Rottweiler đột ngột vang lên sát vách đất nứt nẻ của lò gạch, kéo tuột Nam ra khỏi cơn mê sảng. Chúng không phải là lũ chó nghiệp vụ thông thường của cảnh sát huyện. Tiếng thở phì phò nặng nề, tiếng móng vuốt cào sột soạt tàn nhẫn vào cánh cửa gỗ mục nát báo hiệu đây là đàn chó chiến đấu được huấn luyện đặc biệt của sát thủ "Sói Hoang" thuộc nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ.
Nam nằm bất động, ép chặt thân hình cao một mét tám mươi xuống lớp tro than nguội lạnh dưới đáy lò gạch. Anh biết rõ, trong bóng tối tuyệt đối này, việc giữ tĩnh lặng cơ thể không chỉ giúp anh ẩn nấp tầm nhìn của kẻ thù mà còn triệt tiêu phần nào bức xạ thân nhiệt hồng ngoại trước những thiết bị quét quét nhiệt cầm tay của lính đánh thuê. Nhưng khứu giác nhạy bén gấp mười ngàn lần con người của lũ Rottweiler chiến đấu thì không thể bị đánh lừa bằng bóng tối. Mùi ngọt hắc đặc trưng của thuốc mỡ huyết kiệt đắp trên vai Nam đang rỉ ra theo vệt máu loãng chính là ngọn hải đăng dẫn lối cho chúng.
“Nó ở trong này! Đàn chó đang cào cửa! Cẩn thận, thằng ranh con này có kỹ năng đặc công, không được lơ là!” Giọng nói khàn đặc, lạnh lùng của sát thủ Sói Hoang vang lên ngoài cửa lò gạch, kèm theo tiếng xích sắt va vào nhau lách cách.
Nam nghiến chặt răng để ngăn một cơn ho khan đang dâng lên trong cuống họng sặc sụa bụi than. Anh không còn khẩu súng ngắn K54 bảo mệnh nữa – nó đã bị rơi mất dưới lòng bùn cống ngầm ngập nước bão từ trước. Chiếc xẻng công binh thô gỉ sét cán gỗ lim cũng đã bị đạn bắn tỉa của Rắn Lục chẻ đôi gãy nát ngoài rừng thông. Vũ khí duy nhất anh còn lại lúc này là đôi bàn tay không và bộ óc chiến thuật sắc bén của một kẻ đã trải qua hàng trăm giờ huấn luyện sinh tồn dã dã ngoại.
Anh phải vô hiệu hóa khứu giác của đàn chó săn ngay lập tức, bằng không vòng vây sẽ khép chặt trong vòng ba mươi giây nữa.
Bằng cánh tay phải lành lặn còn lại, Nam lết thân người một cách im lặng tuyệt đối về phía góc tối của lò gạch, nơi chứa đống tro bụi than đá xám xịt còn sót lại sau những mùa nung cũ. Lớp tro này khô ráo, nhẹ và chứa nhiều tạp chất lưu huỳnh hăng hắc dột từ mái nhà bão. Anh bốc một nắm tro than lớn trộn lẫn với bột lưu huỳnh vàng chanh còn sót lại trong túi quần hộp – thứ hóa chất xóa dấu vết thực địa anh nhặt được từ xưởng dệt lụa Sóc Sơn.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ mục nát của lò gạch bị một cú đạp thô bạo thúc tung. Ánh sáng trắng sắc lẹm từ đèn pin chiến thuật Surefire công suất lớn quét mạnh vào trong lòng lò gạch, cắt ngang màn đêm như những lưỡi kiếm ánh sáng. Một con Rottweiler hộ pháp nặng gần năm mươi ký, cổ đeo vòng đinh sắt, nhe nanh vuốt dính dãi dớt chồm thẳng vào khe cửa gỗ gãy nứt. Nó hít hà điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào đống tro tàn nơi Nam đang nấp.
Con thú gầm lên một tiếng kinh hoàng, chuẩn bị lao tới xé xác con mồi.
Chính trong khoảnh khắc con Rottweiler chồm tới cự ly chưa đầy một mét, Nam không lùi lại. Anh mượn lực đẩy của chân phải đang bị chuột rút – sau khi đã tự bấm mạnh vào huyệt thừa sơn để giảm co thắt cơ – bật mạnh người dậy. Bằng một động tác dứt khoát của đặc công trinh sát, Nam thổi mạnh và hất vốc tro than nóng trộn bột lưu huỳnh thẳng vào mắt và mũi con chó săn.
*Phụt!*
Màn sương bụi tro màu xám tro nồng nặc mùi hóa chất lưu huỳnh lập tức bao phủ lấy đầu con thú. Hàng triệu hạt bụi tro mịn và tinh thể lưu huỳnh hăng hắc xộc thẳng vào niêm mạc mũi và giác mạc nhạy cảm của con Rottweiler. Đối với một sinh vật sống bằng khứu giác, đây là một đòn tấn công hủy diệt trực tiếp vào hệ thần kinh cảm giác. Con chó săn rú lên những tiếng kêu oai oán, đau đớn tột cùng. Nó ngã nhào ra sàn đất sình lầy, dùng hai chân trước cào cấu điên cuồng vào mũi và mắt đang chảy máu rỉ nước, hoàn toàn mất đi khả năng chiến đấu và đánh hơi.
“Mẹ kiếp! Có bẫy! Con chó bị mù rồi!”
Tiếng hét của tên lính đánh thuê đi kèm vang lên ngay sát cửa. Hắn vội vã lao vào trong bóng tối của lò gạch, khẩu súng ngắn có ống giảm thanh chĩa thẳng về phía trước, nổ súng giảm thanh bừa bãi vào bóng tối theo bản năng phòng thủ.
*Chéo! Chéo! Chéo!*
Những tia lửa đầu nòng nhỏ nhoi lóe lên đứt quãng. Những phát đạn 9mm bắn mù quáng găm thẳng vào bức tường gạch nung phía sau Nam, bụi gạch đỏ bắn tung tóe. Nam không hề nao núng. Dưới lăng kính xanh lục hạt của chiếc kính nhìn đêm NVG thế hệ hai đang đeo trên đầu, anh nhìn rõ từng cử động lóng ngóng, mất thăng bằng của tên lính đánh thuê đang bị bóng tối và bụi tro bao phủ.
Nam áp sát từ góc khuất của một cột gạch đổ nát ngay sát bên hông tên lính. Cánh tay trái liệt lực hoàn toàn được anh ép chặt sát sườn để tránh bị vướng, toàn bộ lực đánh được dồn vào cánh tay phải lành lặn và trọng lượng cơ thể. Anh bước chéo chân, lách qua hướng ngắm của nòng súng đối thủ trong tích tắc.
Áp sát cự ly không mét, Nam vung bàn tay phải bám đầy tro bụi khóa chặt lấy cằm tên lính đánh thuê kéo ngược mạnh ra phía sau, đồng thời dùng khuỷu tay phải đẩy mạnh vào gáy hắn về phía trước. Đây chính là đòn bẻ khớp cổ từ phía sau – chiêu thức triệt hạ im lặng cự ly cực gần được anh rèn luyện hàng ngàn lần thời quân ngũ đặc công.
*Rắc!*
Một tiếng động khô khốc, gọn gàng vang lên giữa tiếng gầm rú của gió bão. Đốt sống cổ của tên lính đánh thuê bị bẻ gãy hoàn toàn. Đôi mắt hắn trợn trừng, mất đi ánh sáng sự sống trong vòng chưa đầy hai giây. Khẩu súng ngắn trên tay hắn rơi bịch xuống đống tro tàn, thân hình hộ pháp đổ sụp xuống sình lầy như một bao cát rỗng.
Nam lập tức quỳ rạp xuống bên xác chết, giữ cho nhịp thở của mình không phát ra tiếng động lớn. Anh tắt ngay chiếc đèn pin Surefire gắn trên súng của tên lính để tránh lộ sáng ra ngoài cửa lò gạch. Bằng những động tác nhanh nhẹn, thuần thục của một kẻ chuyên đi săn trong tối, Nam bắt đầu loot nhanh trang bị của đối thủ. Anh lấy đi chiếc bộ đàm dã chiến tầm ngắn đang nhấp nháy đèn led xanh lục dán trên vai áo giáp của tên lính, giắt khẩu súng ngắn giảm thanh của hắn vào thắt lưng quần hộp, và nhét chiếc đèn pin Surefire công suất lớn vào túi.
Cơn đau từ vết rách bả vai trái lại dội lên buốt nhói do lực vung đòn bẻ khớp cổ vừa rồi. Nam hít phải một lượng lớn bụi than nguội trong không khí kín của lò gạch, khiến anh không thể kìm được một cơn ho dữ dội, lồng ngực co thắt đau đớn.
*Rè... Rè...*
Đột nhiên, chiếc bộ đàm dã chiến vừa cướp được phát ra những tiếng rè rè nhiễu sóng tầm ngắn. Nam vội vàng áp sát bộ đàm vào tai phải, ngón tay đặt sẵn trên nút âm lượng để vặn nhỏ hết mức có thể. Từ đầu dây bên kia, một giọng nói trầm thấp, lạnh lùng và đầy uy quyền vang lên, xuyên qua tiếng tĩnh điện rè rè của bão lũ. Giọng nói ấy quen thuộc đến mức khiến toàn thân Nam cứng đờ, dòng máu trong huyết quản như đông cứng lại.
Đó là giọng của Trịnh Thế - chú ruột của anh, kẻ đứng đầu tập đoàn Trịnh Gia.
“Vũ Đình Lôi! Báo cáo tình hình ngay. Đã tìm thấy xác thằng ranh con Hoài Nam chưa?” Trịnh Thế gằn giọng qua bộ đàm. “Tao vừa nhận được tin từ Phạm Khắc Long. Lực lượng cảnh sát bẩn của hắn đã bắt giữ thành công lão già què chân Năm Đất và thằng thợ máy Hoàng Quốc Khánh tại khu nhà kho rỉ sét Sóc Sơn rồi. Chúng đang bị giam giữ và tra tấn dã man để làm mồi nhử. Vũ Đình Lôi, nghe cho rõ đây: mày phải mang đầu thằng Nam về cho tao trước khi trời sáng, bằng không tao sẽ lột da từng đứa một ngay trước mắt mày để xóa sạch mọi dấu vết của cuốn sổ địa chính 1995!”
Lời nói tàn độc của Trịnh Thế vang vọng trong không gian chật hẹp của lò gạch hoang, găm thẳng vào đại não Nam như những nhát dao chí mạng. Sự phẫn nộ tột cùng thổi bùng lên ngọn lửa căm thù trong mắt gã cựu đặc công. Anh siết chặt chiếc bộ đàm trong lòng bàn tay phải bám đầy tro bụi, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên mu bàn tay. Lời hứa bảo vệ mạng sống cho Khánh và món nợ ân tình với ông Năm Đất đang đè nặng lên vai anh. Nam không thể chạy trốn nữa. Anh buộc phải quay lại, đột kích trực diện vào hang ổ của kẻ thù để thực hiện cuộc giải cứu sinh tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!