Nhạc nềnIrregular

Dòng Sông Nghẹt Thở

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng nước lạnh buốt của Sông Hồng đêm bão số mười hai như một bàn tay khổng lồ bằng băng, thô bạo chụp lấy Trịnh Hoài Nam ngay khi thân hình anh vừa chạm mặt nước. Cú va chạm từ độ cao hơn mười mét xuống lòng sông đang cuộn sóng dữ dội tạo ra một tiếng động đục ngầu, giống như tiếng xương cốt bị bẻ gãy. Sức nước ép mạnh vào lồng ngực Nam, đẩy toàn bộ dưỡng khí ít ỏi còn sót lại ra ngoài qua hai cánh mũi. Anh chìm sâu xuống hai mét dưới lòng sông tối đen như mực, nơi phù sa và bùn đỏ cuộn xoáy điên cuồng như một chiếc máy xay thịt tự nhiên.


Cơn đau từ vết thương sườn phải dội lên buốt nhói, xé rách cơ bụng khiến Nam tưởng như cơ thể mình đang bị chẻ làm đôi. Cùng lúc đó, bả vai trái – nơi vết rách cơ Delta bị bục hoàn toàn vết khâu – ngập trong nước sông bẩn thỉu. Hỗn hợp thuốc mỡ huyết kiệt của ông Thập và bột lưu huỳnh dính trên thớ thịt rách nát bị dòng nước lạnh xối mạnh, tạo ra một phản ứng bỏng rát hóa chất tàn nhẫn gặm nhấm tận xương tủy. Cánh tay trái của Nam hoàn toàn liệt lực, buông thõng vô dụng trong dòng nước xiết.


Trong khoảng tối sâu thẳm dưới lòng sông, bản năng sinh tồn của một cựu chiến sĩ đặc công thủy thuộc Lữ đoàn Đặc công bộ binh lập tức được kích hoạt. Nam biết rõ, nếu anh cố gắng dùng sức để bơi ngược dòng hoặc bơi cắt ngang dòng nước lũ lúc này, thể lực của anh sẽ bị vắt kiệt chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, và hai vết thương hở sẽ phun sạch những giọt máu cuối cùng. Phổi anh bắt đầu bỏng rát vì thiếu oxy, lồng ngực co thắt dữ dội đòi hỏi một hơi thở luồng khí bão.


Nam áp dụng kỹ năng nín thở nín nhịp tim đặc công thủy. Anh thả lỏng toàn bộ các nhóm cơ không cần thiết, ép nhịp tim chậm lại tối đa để giảm thiểu lượng tiêu thụ oxy của cơ thể. Trí óc anh bắt đầu phân tích dòng chảy một cách lạnh lùng. Dòng sông lũ đang cuộn xiết hướng Đông Nam với tốc độ cực lớn. Phía trước, lòng sông uốn cong nhẹ về phía tả ngạn, tạo ra một vùng bãi bồi tự nhiên với dòng chảy xiên góc.


Anh chọn phương án thả trôi thân người xiên một góc ba mươi độ so với dòng chảy. Mượn lực đẩy tự nhiên của nước lũ để đưa cơ thể dịch chuyển dần về phía bãi bồi ven sông, thay vì phí sức chống lại nó. Thân hình Nam nhấp nhô giữa những ngọn sóng đỏ ngầu phù sa, lúc chìm lúc nổi như một khúc gỗ mục trôi dạt vô định trong đêm bão.


Sau gần mười phút chạy đua với tử thần dưới lòng nước lạnh, Nam cảm nhận được chân mình chạm vào lớp bùn nhão của bãi bồi ven sông. Anh dùng cánh tay phải lành lặn còn lại, cào cấu mạnh vào lớp bùn sình lầy để kéo thân mình sát vào bờ. Ngay phía trên đầu anh, một rặng si già cổ thụ đổ bóng xuống rìa nước, những chiếc rễ si dài và dai như dây xích sắt rủ xuống dập dềnh trên mặt sóng.


Nam rướn người, dùng bàn tay phải bám chặt lấy một nhánh rễ si già ven bờ. Cánh tay trái hoàn toàn mất cảm giác, anh phải dùng răng cắn chặt vào một sợi rễ si khác để mượn lực giữ cho cơ thể không bị dòng nước xoáy cuốn ngược trở lại lòng sông. Từng chút một, bằng sức mạnh ý chí tột cùng và lực kéo của một cánh tay phải, anh lôi cơ thể sũng nước và rách nát của mình lên bãi bùn lún.


Nằm rạp trên bãi bùn đỏ ngầu, Nam thở dốc dồn dập, từng ngụm nước sông lẫn phù sa đắng ngắt bị tống ra ngoài qua cuống họng nấc nghẹn. Cơn sốt hoại thư bắt đầu tấn công mạnh mẽ vào hệ thần kinh trung ương của anh, khiến hai thái dương đập liên hồi như búa nện, mắt anh nhòe đi dưới làn mưa giông xối xả.


*Vút... Vút...*


Đột nhiên, hai luồng ánh sáng trắng cực mạnh từ đèn pha halogen của xe tuần tra chuyên dụng quét mạnh qua rặng thông trên đê sông Hồng, rọi thẳng xuống khu vực bãi bồi nơi Nam đang nằm. Tiếng động cơ xe SUV gầm rú đứt quãng trong tiếng gió bão gầm rít báo hiệu Đội Cảnh sát Hình sự Sóc Sơn do Phạm Hoàng Long chỉ huy đã bắt đầu giăng lưới dọc hai bên bờ sông để lùng sục.


Nam biết mình không thể nằm im trên bãi bùn trống trải này. Anh gượng dậy, cố gắng đứng thẳng người để chạy trốn vào cánh đồng ngô rậm rạp cao quá đầu người cách đó mười mét. Nhưng ngay khi anh vừa dồn lực vào hai chân, một cơn chuột rút dữ dội do lạnh buốt và kiệt sức bất ngờ khóa chặt toàn bộ cơ đùi phải. Thớ cơ co rút cứng đờ như đá, dội lên một cơn đau buốt nhói tàn nhẫn khiến Nam quỵ ngã rầm xuống bùn nhão.


Không thể đứng dậy chạy bộ, Nam buộc phải chuyển sang chiến thuật bò trườn sát mặt đất dã ngoại. Anh tận dụng các rãnh đất sạt lở sâu hoắm do nước lũ ăn mòn dọc bờ sông để che giấu thân hình rắn rỏi của mình khỏi tầm quét của đèn pha tuần tra trên đê. Mỗi lần trườn đi một mét, vết thương đạn bắn ở sườn phải lại cọ xát vào nền đất đá sắc nhọn, xé rách miệng vết thương rộng hơn, máu tươi loãng lẫn nước mưa rỉ ra xối xả.


Nam dừng lại dưới một rãnh đất sạt lở sâu gần một mét. Anh cần phải cầm máu khẩn cấp cho vết thương sườn phải nếu không muốn chết vì mất máu trước khi tìm được nơi ẩn nấp. Áp dụng quy tắc sơ cứu vết thương hở dưới áp lực của quân y dã chiến, Nam dùng bàn tay phải đào sâu xuống lớp đất sét lạnh bên dưới rãnh sạt lở. Anh bốc một nắm bùn sét dẻo, mát lạnh, dứt khoát giật một nắm cỏ nhọ nồi hoang dại mọc ven rãnh đất, dùng răng và tay phải vò nát cho đến khi thứ dịch màu đen của cỏ quyện chặt vào đất sét.


Nam nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi ở nướu, ấn mạnh nắm bùn sét trộn cỏ nhọ nồi vào sâu trong miệng vết thương đạn bắn ở sườn phải. Cơn đau buốt nhói tột cùng xộc thẳng lên tận đỉnh đầu làm Nam suýt ngất lịm, hai mắt anh trợn trừng, hằn lên những tia máu đỏ lựng dưới bóng tối bão bùng. Đất sét lạnh đóng vai trò như một nút thắt cơ học bịt kín miệng vết thương, trong khi chất tannin trong cỏ nhọ nồi nhanh chóng làm co thắt các mạch máu đang phun trào. Vệt máu loãng tạm thời ngừng rỉ ra ngoài.


Sau khi cầm máu lâm thời, Nam tiếp tục dùng tay phải bò trườn lầm lũi qua cánh đồng ngô sình lầy dột nát. Phía trước anh, bóng đen khổng lồ của một lò gạch cũ bỏ hoang hiện lên như một pháo đài gạch nung nứt nẻ, khuất sau những rặng tre già ven đê. Đó là nơi trú ẩn duy nhất giúp anh tránh khỏi cơn mưa bão lạnh buốt và tầm mắt của lực lượng truy quét bẩn.


Nam lách mình qua khe cửa gỗ mục nát của lò gạch, đổ ập thân người xuống nền đất đầy tro than nguội lạnh. Anh nằm im lìm trong bóng tối ngột ngạt, lồng ngực phập phồng yếu ớt, cố gắng duy trì chút ý thức cuối cùng trước khi cơn sốt nhiễm trùng vai trái kéo anh vào khoảng tối vô tận.


Nhưng sự yên bình ngắn ngủi bị xé toạc hoàn toàn. Từ khoảng sân bùn lầy bên ngoài lò gạch, tiếng gầm rú, sủa vang dội đanh thép của đàn chó nghiệp vụ Rottweiler bất ngờ vang lên dồn dập, át cả tiếng mưa bão gầm rít. Những luồng ánh sáng trắng sắc lẹm từ đèn pin chiến thuật của Đội Cảnh sát Hình sự Sóc Sơn bắt đầu quét qua quét lại liên tục qua những khe hở nứt nẻ của bức tường đất lò gạch cổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!