Phán Quyết Sóc Sơn
Cơn bão số mười hai gầm rú điên cuồng qua những rặng tre già ngoại ô Sóc Sơn, trút xuống lòng sông Hồng những dải mưa trắng xóa, buốt lạnh. Trên mặt cầu phao đung đưa dữ dội theo nhịp sóng dữ, Trịnh Hoài Nam đứng sững, hai chân ghì chặt vào lớp ván gỗ trơn trượt để giữ thăng bằng. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên sườn, cơ Delta bị bục rách hoàn toàn sau trận quyết đấu ở Nghĩa Đô đang co giật từng hồi, rỉ máu tươi loang lổ khắp vạt áo kaki bảo hộ sờn cũ bám đầy bột lưu huỳnh. Cơn sốt hoại thư gặm nhấm đại não khiến tầm nhìn qua chiếc kính nhìn đêm NVG thế hệ hai nhòe mờ đi từng mảng xanh lục nhạt chập chờn.
Phía trước anh, ba chiếc xe bán tải của nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ đã khóa chặt hai đầu cầu phao. Những luồng ánh sáng đèn pha halogen công suất lớn rọi thẳng vào mặt Nam, biến màn mưa bão thành một bức tường ánh sáng chói lòa, lột trần bóng hình đơn độc của anh. Vũ Đình Lôi bước xuống từ cabin chiếc xe đi đầu. Gương mặt vuông vức hằn vết sẹo dài của gã cựu sĩ quan đặc nhiệm biến chất trơ lì dưới làn mưa xối xả. Gã lăm lăm khẩu súng trường tấn công, họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào lồng ngực Nam.
"Trịnh Hoài Nam!" Giọng Lôi vang lên qua tiếng gió bão rít gào, khản đặc nhưng đanh thép đầy sát khí. "Mày không còn đường lui nữa rồi. Giao cuốn sổ địa chính năm 1995 ra đây, tao sẽ cho mày một phát đạn nhân đạo. Bằng không, tao sẽ ném cả ba đứa tụi mày xuống dòng sông lũ này làm mồi cho cá."
Nam không trả lời. Tay phải anh lặng lẽ thọc sâu vào túi quần hộp, các ngón tay thô ráp lướt qua báng thép lạnh ngắt của khẩu súng ngắn K54 cũ kỹ. Chỉ còn đúng ba viên đạn xuyên giáp mềm trong băng. Ba viên đạn chống lại một tiểu đội lính đánh thuê trang bị vũ trang hạng nặng. Đó là một bài toán tự sát, nhưng gã cựu đặc công bộ binh giải ngũ chưa từng biết đến khái niệm đầu hàng.
Anh liếc mắt ra sau. Sát mép cầu phao, chiếc xuồng máy của giáo sư Trần Hữu Nghĩa đang dập dềnh dữ dội trên những ngọn sóng đỏ ngầu đất phù sa. Nguyễn Mai Chi đứng ở mũi xuồng, hai tay ôm chặt chiếc ba lô da bảo mật, đôi mắt thông minh sắc sảo của cô hằn lên sự kiên định tột cùng dưới mái mũ sụp kín mặt. Giáo sư Nghĩa đang ghì chặt tay lái xuồng, nỗ lực giữ cho phương tiện không bị dòng nước xoáy cuốn trôi vào trụ cầu.
"Mai Chi! Rút lui ngay!" Nam gầm lên, giọng khản đặc vì khói axit và nước bão thấm vào cổ họng. "Tôi sẽ cản hậu!"
"Không! Nam, anh đang bị thương nặng!" Mai Chi hét lớn chống lại tiếng sấm sét vừa giội xuống rặng thông ven sông. "Chúng ta phải cùng đi!"
"Đi ngay!" Nam dứt khoát cắt ngang lời cô. Anh biết rõ, nếu cuốn sổ địa chính năm 1995 và tờ biên nhận bôi trơn năm trăm ngàn đô la của Phạm Khắc Long lọt vào tay Lôi, mọi sự hy sinh của ông Nguyễn Khắc và ông Năm Đất sẽ trở thành vô nghĩa.
Vũ Đình Lôi không kiên nhẫn thêm. Gã siết cò khẩu súng trường tấn công. Tiếng súng nổ đanh gọn xé rách màn mưa bão. Một loạt đạn găm thẳng xuống mặt ván gỗ sát chân Nam, bắn tung tóe những mảnh gỗ vụn và nước sình lầy vào mặt anh. Lực đẩy từ loạt đạn bắn nát mặt ván cầu phao, ép Nam lùi sát mép nước độc đạo.
"Bắt sống nó! Tiêu hủy tài liệu!" Lôi ra lệnh, vẫy tay cho hai tên lính đột kích vòng trong áp sát cự ly dưới mười lăm mét.
Nam lập tức đổ người nấp sau thành sắt hoen gỉ của cầu phao để tránh luồng đạn trực diện. Cơn đau từ vết thương sườn phải dội lên buốt nhói, xé rách cơ bụng khiến anh suýt quỵ ngã. Anh rút khẩu K54 bằng tay phải lành lặn, lên đạn thủ công bằng cách miết báng súng vào thắt lưng kaki bảo hộ.
*Cạch.*
Nam nhô người lên, ngắm thẳng vào bóng đen đang lao tới. Nhưng ngay khi anh định bóp cò, một luồng gió bão giật mạnh cấp mười hai quật ngang cầu phao, làm dịch chuyển cả khối phao sắt khổng lồ bên dưới chân. Phát đạn thứ nhất xé gió bay vút đi, nhưng chệch hướng hoàn toàn, găm thẳng vào kính chắn gió chiếc xe bán tải phía sau.
Chỉ còn hai viên đạn.
Vũ Đình Lôi nhận ra tiếng nổ đặc trưng của khẩu K54 cũ có độ rơ nòng lớn. Gã cười lạnh, tự mình cầm súng trường tấn công vừa bắn găm chặn lối di chuyển vừa áp sát cự ly dưới tám mét để kết liễu Nam. Khoảng cách thu hẹp quá nhanh. Lôi di chuyển theo quy trình chiến thuật CQB hoàn hảo, hạ thấp trọng tâm, súng luôn hướng vào vùng ngực đối thủ.
Nam biết mình không thể đấu súng tầm trung với súng trường tấn công khi chỉ còn hai viên đạn súng ngắn. Anh buộc phải dụ địch áp sát cự ly ngắm bắn cực hạn dưới sáu mét – ngưỡng xạ kích duy nhất có thể triệt tiêu độ rơ của nòng súng cũ dưới trời bão giật.
Khi Lôi bước qua tấm ván gỗ thứ ba, chỉ cách Nam chưa đầy năm mét, Nam bất ngờ lao ra khỏi thành sắt che chắn. Anh định dùng đòn bẻ khớp cổ đặc công để tước vũ khí của Lôi từ phía sau. Nhưng ngay khi tay phải anh vừa khóa được bả vai Lôi, bả vai trái bị thương rách cơ Delta của Nam bị kéo căng đột ngột. Cơn đau buốt nhói tột cùng làm liệt hoàn toàn lực tay trái, khiến đòn thế bị bẻ gãy hoàn toàn. Thể hình vạm vỡ hộ pháp nặng gần một trăm ký của Lôi dễ dàng hất văng Nam ngã rầm xuống mặt ván cầu.
"Thằng ranh con kiệt sức!" Lôi gầm lên, vung báng súng trường nện thẳng vào sườn phải Nam.
Cú va chạm cực mạnh khiến vết thương sườn của Nam bục miệng chảy máu xối xả, anh ho ra một ngụm máu tươi ngay trên nền gỗ ướt sũng. Nhưng bản lĩnh của một chiến binh đặc công bộ binh giải ngũ đã cứu mạng anh. Trong khoảnh khắc Lôi chuẩn bị chĩa họng súng xuống đầu anh để bóp cò, Nam áp dụng quy tắc kiểm soát hơi thở khi nổ súng. Anh nín thở ở nhịp thở ra cuối cùng để triệt tiêu hoàn toàn độ rung của tay phải đang cầm súng.
*Đoành!*
Phát đạn K54 thứ hai nổ vang giữa tiếng sấm giội. Viên đạn 7.62mm xuyên giáp mềm găm thẳng vào bả vai phải của Vũ Đình Lôi ở cự ly chưa đầy hai mét. Sức công phá của đầu đạn quân dụng xé rách thớ thịt, phá hủy khớp vai phải của Lôi, khiến gã rú lên đau đớn và rơi rụng khẩu súng trường tấn công xuống dòng nước lũ cuồn cuộn phía dưới.
Tuy nhiên, Lôi vẫn là một thủ lĩnh chiến trường tàn bạo. Bằng tay trái còn lại, gã nhanh như chớp rút khẩu Sig Sauer P226 găm bên hông thắt lưng, nổ súng bắn trả. Phát đạn của Lôi găm thẳng vào sườn phải của Nam, xuyên qua lớp áo bảo hộ kaki sờn cũ. Cơn đau buốt nhói xộc thẳng lên đại não, nhưng Nam cưỡng ép bản thân giữ vững sự tỉnh táo cực hạn. Anh không lùi lại, dùng chút tàn lực cuối cùng bóp cò phát đạn thứ ba – viên đạn cuối cùng của khẩu K54.
*Đoành!*
Viên đạn găm thẳng vào đùi trái của Vũ Đình Lôi. Đầu đạn xuyên phá xé rách động mạch đùi, khiến gã hộ pháp khuỵu ngã rạp xuống mặt ván gỗ cầu phao, máu tươi phun trào loang lổ khắp nền gỗ ướt nước mưa.
Cùng lúc đó, toán lính đánh thuê phía sau phát hiện thủ lĩnh bị bắn hạ, điên cuồng lên đạn súng trường chuẩn bị tràn lên cầu phao để nã đạn xối xả vào Nam. Nhưng từ đầu cầu bên kia, một tiếng gầm rú động cơ quen thuộc vang lên dữ dội. Chiếc xe bán tải cũ bọc thép tự chế của Hoàng Quốc Khánh lao vút tới với tốc độ kinh hoàng.
"Nam! Tránh ra!" Khánh hét lớn qua ô cửa kính vỡ.
Gã thợ máy đặc công nhấn ga kịch sàn, đâm trực diện chiếc bán tải vào hai chiếc xe của nhóm lính đánh thuê đang chắn ngang đầu cầu. Cú va chạm vật lý cực mạnh tạo ra tiếng kim loại móp méo kinh hoàng xé rách màn đêm. Chiếc bán tải của Khánh cản hậu hoàn toàn toán lính đánh thuê phía sau, tạo ra một bức tường thép bốc khói két nước nghi ngút chặn đứng tầm ngắm của chúng.
Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Sức ép từ vụ va chạm khiến Khánh bị kẹt cứng trong cabin méo mó. Toán lính đánh thuê Hắc Hổ tràn lên, dùng báng súng nện nát cửa kính và khống chế, lôi Khánh ra ngoài làm con tin.
"Nam! Chạy đi! Kệ mẹ tao!" Khánh hét lên trước khi bị một báng súng nện thẳng vào mặt gục xuống.
Nam nhìn chiến hữu bị bắt, lồng ngực thắt lại vì phẫn nộ tột cùng, nhưng lý trí lạnh lùng của một đặc công bắt anh phải đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất. Anh không còn đạn, cơ thể đã gánh chịu hai vết thương chí mạng ở vai và sườn phải. Ở lại chỉ có con đường chết vô ích.
Anh xoay người chạy sát ra mép cầu phao, nơi xuồng máy của Mai Chi đang dập dềnh ngay phía dưới. Nam dùng tay phải rút bọc nilon chứa cuốn sổ địa chính năm 1995 và tờ biên nhận bôi trơn năm trăm ngàn đô la của Long ra khỏi ngực áo.
"Mai Chi! Cầm lấy!" Nam hét lớn, ném mạnh bọc tài liệu vào lòng nữ luật sư.
Mai Chi đón gọn lấy bọc nilon ướt sũng. Đôi mắt cô nhòe đi vì nước mưa và nước mắt khi nhìn thấy vết thương sườn phải của Nam đang phun máu xối xả:
"Nam! Lên xuồng mau!"
"Không kịp nữa rồi. Mang tài liệu về Hà Nội khởi tố Trịnh Thế! Bảo vệ danh dự của cha tôi!" Nam gầm lên.
Giáo sư Nghĩa nghiến răng, giật mạnh tay ga xuồng máy. Chiếc xuồng vút đi lao thẳng vào bóng đêm của dòng sông Hồng cuồn cuộn sóng dữ, tránh thoát khỏi loạt đạn súng ngắn muộn màng của toán lính đánh thuê vừa tràn qua rào chắn thép.
Nam đứng một mình ở mép cầu phao độc đạo. Khẩu súng ngắn K54 cũ kỹ đã hết sạch đạn, anh buông tay để nó rơi xuống dòng nước lũ xóa sạch dấu vết. Từ phía xa ngoài lộ lớn, tiếng còi xe cảnh sát của lực lượng chính quy bắt đầu vang dội, những luồng ánh sáng xanh đỏ quét mạnh qua màn sương bão dày đặc.
Vũ Đình Lôi đang ôm đùi máu chảy ròng ròng trên ván cầu, gầm lên điên cuồng:
"Giết nó! Bắn chết nó cho tao!"
Nam nhìn dòng nước lũ đỏ ngầu đang cuộn xoáy dữ dội dưới chân cầu phao sâu hơn mười mét. Anh hít một hơi sâu đầy khí bão buốt lạnh, đổ người nhảy thẳng xuống dòng sông lũ cuồn cuộn chảy xiết để trốn chạy, hướng về phía bán đảo Thanh Đa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!