Vòng Vây Sắt
Tiếng chuông điện thoại nội bộ quay số cổ điển vẫn reo lên từng hồi dồn dập, xé toạc bầu không khí ngột ngạt và ẩm mốc dưới hầm lưu trữ biệt thự cổ Trịnh Gia. Những âm thanh kim loại cơ học va chạm liên hồi: *Reng... Reng... Reng...* như những nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Trịnh Hoài Nam. Cơn bão số 12 ngoài kia vẫn gầm rú điên cuồng, quật những luồng gió rít buốt lạnh qua các khe hở của hệ thống thông gió, nhưng trong căn hầm sâu năm mét dưới lòng đất này, Nam chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch và tiếng chuông điện thoại báo tử.
Nam đứng im lặng mất hai giây để ổn định nhịp thở. Bàn tay phải của anh, nơi lòng bàn tay bị trầy xước rách da rỉ máu do gờ sắt sắc nhọn của tủ bọc thép cổ ở tập trước, khẽ siết chặt. Vệt máu đỏ tươi rỉ ra, thấm qua lớp bụi mục nát bám đầy trên da thịt, mang đến một cơn đau rát buốt nhói dã chiến. Anh không dùng tay phải đang bị thương, mà dùng tay trái nhấc ống nghe bằng nhựa đen nặng nề của chiếc điện thoại nội bộ lên.
"Cháu nghe, chú Khắc."
Giọng Nam trầm thấp, lạnh lùng và tĩnh lặng đến đáng sợ, hoàn toàn trái ngược với cơn bão lòng đang cuộn trào sau khi đọc xong bức thư tuyệt mệnh vạch trần tội ác giết cha của Trịnh Thế.
Từ đầu dây bên kia, không có tiếng trả lời bình tĩnh như mọi khi. Thay vào đó là tiếng thở dốc dồn dập xen lẫn tiếng gió bão rít gào qua ô cửa kính vỡ ở phòng trực bảo vệ phía trên. Giọng ông Nguyễn Khắc vang lên, khản đặc, run rẩy nhưng mang một sự dứt khoát đến tuyệt vọng:
"Nam! Chạy đi! Trịnh Thế... hắn phát hiện ra rồi! Hệ thống cảnh báo cơ học của hộc tủ mật kết nối trực tiếp với điện thoại riêng của hắn ở biệt thự trung tâm. Hắn biết cuốn sổ địa chính năm 1995 đã bị dịch chuyển! Hắn đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ biệt thự cổ Trịnh Gia rồi!"
Da mặt Nam đanh lại. Trí óc của một cựu chiến sĩ đặc công bộ binh lập tức hoạt động với công suất tối đa. Anh liếc nhìn cuốn sổ địa chính khổ lớn màu xám xịt và bức thư tuyệt mệnh đang nằm trên bàn gỗ sồi.
"Họ có bao nhiêu người?" Nam hỏi nhanh, giọng không hề run rẩy.
"Không phải đội bảo vệ thông thường đâu cháu!" Giọng ông Khắc nghẹn lại trong một tiếng ho khan. "Trịnh Thế đã thuê Nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ... là bọn lính đánh thuê chiến thuật chuyên nghiệp của Vũ Đình Lôi! Chúng vừa vượt qua chốt cổng chính bằng ba xe bán tải bọc thép dã chiến. Đội bảo an Trịnh Gia của Lê Văn Cường đã bị tước vũ khí và giam lỏng hoàn toàn rồi! Bọn chúng có súng... súng quân dụng có giảm thanh! Nam, nghe ta, chạy vào phòng lưu trữ mật bọc thép ngay! Khóa chặt cửa trong lại!"
*Rầm!*
Một tiếng nổ lớn từ phía trên dội xuống lòng đất, làm rung chuyển cả những mảng tường bê tông cũ kỹ của hầm lưu trữ. Bụi xi măng và mạng nhện rơi lả tả xuống mái đầu cắt ngắn kiểu quân đội của Nam. Đó là tiếng cổng sắt đúc dày nặng ba mét của biệt thự cổ bị xe của lính đánh thuê húc sập trực diện.
"Chú Khắc! Chú phải trốn đi! Đừng đối đầu với chúng!" Nam hét vào ống nghe, nhưng đáp lại anh chỉ là một tràng tiếng rè rè kéo dài của đường dây điện thoại vừa bị cắt đứt đột ngột. Hệ thống thông tin liên lạc ngoài của hầm thư đã bị cô lập hoàn toàn.
Nam dứt khoát đặt ống nghe xuống. Anh nhanh chóng nhét cuốn sổ địa chính năm 1995 vào bên trong chiếc áo bảo hộ kaki xám tro, áp sát vào lồng ngực rắn chắc. Bức thư tuyệt mệnh cùng mảnh sáp niêm phong đỏ khắc biểu tượng dòng họ Trịnh được anh gấp gọn, giấu sâu vào túi khóa kéo bên trong ngực áo. Chiếc bật lửa đồng cựu binh Sư đoàn 1 – tín vật thiêng liêng của người cha quá cố – được anh đút vào túi quần túi hộp bên phải.
Nam cúi xuống, nhặt một mảnh băng gạc trắng từ hộp cứu thương dã chiến trên kệ sách, dùng răng và tay phải phối hợp quấn chặt lòng bàn tay đang rỉ máu để bảo vệ khả năng cầm nắm. Anh biết, mỗi một milimet da thịt bị tổn thương lúc này đều có thể phải trả giá bằng cả mạng sống dưới họng súng của kẻ thù.
Trên mặt đất, bầu không khí tại biệt thự cổ Trịnh Gia đã biến thành một bãi chiến trường ngột ngạt.
Ba chiếc xe bán tải màu đen mờ, không biển số, trang bị khung chống va đập bằng thép ống cỡ lớn, đang đỗ xéo giữa sân đá hộc. Ánh đèn pha công suất cao của chúng quét qua màn mưa bão trắng xóa, chiếu thẳng vào sảnh chính biệt thự cổ kính.
Lê Văn Cường, Trưởng phòng bảo an Trịnh Gia, đang bị hai tên lính đánh thuê mặc đồ chiến thuật màu đen ôm sát, đeo mặt nạ phòng độc ép chặt mặt xuống nắp ca-pô xe SUV. Đội bảo vệ thông thường của biệt thự – những người chỉ có trình độ bảo an thực địa với dùi cui điện và súng bắn đạn cao su – hoàn toàn tê liệt trước sự áp chế của những họng súng trường tấn công ngắn có ống giảm thanh.
Vũ Đình Lôi bước xuống từ chiếc xe đi đầu. Gương mặt vuông vức hằn vết sẹo dài của gã thủ lĩnh Hắc Hổ lạnh lùng dưới ánh chớp bão. Gã gạt nhẹ khẩu Sig Sauer P226 đeo bên hông, hướng mắt về phía lối vào hầm lưu trữ.
"Trần Đại," Lôi ra lệnh qua bộ đàm chiến thuật, giọng khàn đục nhưng đầy uy quyền của một cựu sĩ quan biến chất. "Dẫn tổ hai xuống hầm. Trịnh Thế yêu cầu lấy lại cuốn sổ địa chính gốc và dọn dẹp sạch sẽ hầm thư. Không để lại nhân chứng."
"Rõ, đại ca."
"Hắc Lang" Trần Đại – phó tướng của Lôi – nở một nụ cười tàn nhẫn dưới lớp mặt nạ vải. Hắn vẫy tay ra hiệu cho hai tên lính công binh mang theo máy cắt thủy lực cầm tay và búa tạ tiến về phía phòng trực bảo vệ của Nguyễn Khắc.
Trong phòng trực, Nguyễn Khắc đứng tựa lưng vào bảng điều khiển cơ học cũ kỹ. Ông lão bảy mươi tuổi, mặc bộ bà ba đen sờn màu, đôi bàn tay gầy guộc đầy vết chai sần đang run rẩy nhưng ánh mắt lại sáng lên một sự kiên định kỳ lạ. Ông nhìn qua khe cửa kính mờ nước mưa, thấy bóng dáng Trần Đại cùng toán lính đánh thuê đang tiến sát.
"Hoài Bắc... tôi sẽ bảo vệ con trai ông," Nguyễn Khắc lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào.
Với một động tác dứt khoát, ông lão dùng hết sức tàn gạt mạnh chiếc van điện cơ học bằng đồng đen cỡ lớn nằm khuất sau tủ điện tổng. Tiếng xích sắt rỉ sét chuyển động khô khốc vang lên dưới lòng đất. Đây là hệ thống khóa van cơ học khẩn cấp của cửa hầm chính, một cơ chế phòng thủ cổ xưa từ thời chiến tranh chống Mỹ mà chỉ có ông và Nam biết cách vận hành. Khi van bị khóa, toàn bộ cửa sập sắt dẫn xuống hầm lưu trữ sẽ bị hạ xuống, ngăn chặn mọi sự xâm nhập thông thường.
*Rầm! Clack!*
Cánh cửa sập bằng thép dày mười phân ở lối vào hầm lưu trữ rơi sập xuống, khóa chặt lối đi chính.
Ngay giây tiếp theo, cánh cửa gỗ của phòng trực bảo vệ bị Trần Đại dùng báng súng đập vỡ kính cường lực, đá bay bản lề. Hắn bước vào, luồng sát khí lạnh lẽo từ bộ đồ da đen rách rưới phả ra át cả mùi mưa bão.
"Ông già," Trần Đại gằn giọng, cặp dao găm quân dụng Karambit bằng thép đen trên tay hắn khẽ xoay tròn tạo nên những đường cong chết chóc trong bóng tối. "Mở cửa hầm ra. Đừng để tao phải dùng đến bạo lực."
Nguyễn Khắc không lùi bước. Ông lão nhổ một búng nước bọt lẫn máu xuống nền gạch men trước mũi giày chiến thuật của Trần Đại.
"Bọn bay... chỉ là lũ chó săn cho kẻ giết người. Đừng hòng chạm vào cuốn sổ."
Ánh mắt Trần Đại lóe lên sự tàn bạo. Không một lời thừa thãi, hắn lao tới như một bóng ma. Một cú đá quét cực nhanh vào mạn sườn làm ông lão ngã quỵ xuống sàn gạch men. Trần Đại nắm lấy mái tóc bạc trắng của Nguyễn Khắc, giật ngược ra sau, ép mặt ông vào cạnh bàn gỗ.
"Tao hỏi lại lần cuối. Van xả khẩn cấp ở đâu?" Trần Đại dí mũi dao Karambit sắc lẹm sát vào hốc mắt ông lão.
Nguyễn Khắc đau đớn đến co rúm người, nhưng ông vẫn dùng chút sức tàn cuối cùng, với tay bật chiếc công tắc loa nội bộ đặt dưới gầm bàn – hệ thống phát thanh khẩn cấp nối thẳng xuống hầm lưu trữ bọc thép nơi Nam đang ẩn nấp.
"Nam! Chúng đang phá khóa cửa sập... Đừng lên đây! Chạy đi..."
*Bộp!*
Trần Đại dùng báng súng ngắn nện thẳng vào đầu ông lão. Nguyễn Khắc đổ gục xuống sàn gạch men, máu tươi từ vết thương trên đầu loang lổ ra những viên gạch cũ kỹ. Hắn giật đứt dây loa nội bộ, quay sang gầm gừ với tên lính công binh:
"Mang máy cắt thủy lực lên! Phá chốt cửa sập cho tao!"
Dưới hầm lưu trữ, Trịnh Hoài Nam đứng bất động giữa mê cung kệ hồ sơ sắt. Tiếng hét cuối cùng của ông Nguyễn Khắc dội qua hệ thống loa nội bộ rách tiếng rồi tắt lịm, để lại một khoảng lặng đáng sợ.
Lồng ngực Nam phập phồng dữ dội. Lòng căm thù Trịnh Thế và toán lính đánh thuê Hắc Hổ dâng lên đến nghẹt thở, khiến từng thớ cơ trên vai anh run rẩy. Anh muốn lao lên, dùng đôi tay trần này để bẻ gãy cổ họng từng tên cướp nước, cứu lấy người thầy già đã bảo vệ anh suốt những năm qua.
Nhưng lý trí lạnh lùng của một đặc công bộ binh giải ngũ đã giữ chân anh lại.
"Nếu mình lên bây giờ, mình sẽ chết dưới hỏa lực súng liên thanh của chúng trong vòng ba giây," Nam tự nhủ, giọng nói nội tâm sắc lạnh như dao cạo. "Cuốn sổ địa chính sẽ bị tiêu hủy, cái chết của cha và sự hy sinh của chú Khắc sẽ trở nên vô nghĩa. Mình phải sống. Mình phải bảo vệ chứng cứ này."
Nam quay người, nhìn về phía cuối hành lang tối tăm của hầm lưu trữ. Nơi đó là cửa vào Phòng lưu trữ mật hồ sơ 1995 – căn phòng bọc thép kiên cố dày một mét, lối thoát hiểm duy nhất của anh lúc này. Anh di chuyển nhanh nhẹn, không tiếng động trong bóng tối dột nước bão, hướng thẳng về phía mục tiêu.
Phía trên đầu anh, tiếng máy cắt thủy lực bắt đầu rít lên ken két ghê rợn khi lính đánh thuê Hắc Hổ bắt đầu phá chốt cửa sập để tràn xuống hầm mật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!