Nhạc nềnIrregular

Điểm Hẹn Pháp Lý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng sáng trắng xé toạc màn mưa bong bóng ngoài ban công, quét mạnh qua ô cửa gỗ sơn xanh đã mục nát, khóa chặt bóng hình đơn độc của Trịnh Hoài Nam giữa phòng ngủ tối tăm của căn hộ 402. Tiếng chốt an toàn của những khẩu súng ngắn K59 dập mạnh ngoài hành lang vang lên đanh gọn, át cả tiếng gió bão gầm rú ngoài rặng xà cừ.


"Đứng im! Cảnh sát hình sự đây! Hai tay ôm đầu quỳ xuống!"


Tiếng hét đầy sát khí của tên cảnh sát tuần tra bẩn vang lên ngay sát bậu cửa sổ. Trong tích tắc sinh tử đó, Nam không hề hoảng loạn. Cánh tay trái bị rách cơ Delta bục hoàn toàn vết khâu từ Sóc Sơn đang nóng hầm hập, liệt lực hoàn toàn và rỉ máu tươi loang lổ xuống vạt áo kaki bảo hộ sờn cũ bám đầy bột lưu huỳnh. Nhưng tay phải của anh vẫn ghì chặt cuốn nhật ký quân ngũ của cha và tờ biên nhận bôi trơn năm trăm ngàn đô la của Thượng tá Phạm Khắc Long nhét vội vào túi quần hộp bên phải.


Nam đổ người rạp xuống sàn gạch men lạnh ngắt ngay khi tiếng đoành đoành xé rách không khí. Hai phát đạn K59 bắn xuyên qua cánh cửa gỗ, găm thẳng vào chiếc tủ quần áo gỗ sồi cổ ngay vị trí anh vừa đứng, bụi gỗ bắn tung tóe. Tận dụng khoảng tối dưới gầm giường sắt cũ, Nam dùng chân phải đạp mạnh vào chân tủ sồi, mượn phản lực đẩy toàn bộ thân mình trượt dài ra lối cửa ngách thông ra hộp kỹ thuật thoát nước của tòa nhà tập thể.


Cánh tay trái buông thõng vô lực dội lên một cơn đau buốt tận xương tủy khi anh phải dùng vai phải và hai chân để trườn trong khoảng không gian hẹp chưa đầy sáu mươi phân của hộp kỹ thuật. Phía sau, tiếng gầm rú của trung úy Nghị và thuộc hạ vang lên điên cuồng khi chúng phát hiện căn phòng trống rỗng. Nam cắn chặt môi đến bật máu, dùng gót chân đạp vỡ tấm lưới sắt chắn rác ở đáy hộp kỹ thuật tầng trệt, lách mình rơi xuống bãi đất hoang ngập sình lầy phía sau khu tập thể Nghĩa Đô.


Mưa bão cấp mười hai quất rát rạt vào mặt. Nam lầm lũi chạy trong bóng tối, băng qua những con hẻm nhỏ sũng nước của khu Nghĩa Đô để hướng về phía đông bắc. Anh biết rõ, Phạm Khắc Long sẽ phong tỏa toàn bộ các cửa ngõ thành phố trong vòng ba mươi phút tới. Anh cần một phương thức liên lạc an toàn để bàn giao cuốn sổ địa chính năm 1995 và tờ biên nhận bối trơn trước khi bản thân kiệt sức vì mất máu.


Nửa tiếng sau, dưới mái hiên của một xưởng cơ khí bỏ hoang ven sông Hồng, Nam tìm thấy một trạm phát sóng vô tuyến sóng ngắn tầm trung 144 MHz cũ kỹ được giấu kín dưới đống lốp xe hỏng – một điểm liên lạc dự phòng của Hội Cựu chiến binh Sư đoàn Đặc công 1. Nam bật công tắc nguồn, tay phải xoay nhẹ núm tần số về dải sóng mã hóa riêng của Văn phòng Luật sư Mai Chi & Cộng sự.


Tiếng rè rè của nhiễu sóng vô tuyến vang lên ngột ngạt giữa tiếng mưa xối xả trên mái tôn. Nam gõ nhẹ vào ống thu âm theo nhịp Morse để kích hoạt bộ giải mã tầm xa của văn phòng luật.


*Tạch... tạch tạch... cạch...*


"Nam? Có phải anh không?"


Giọng nói thanh tao nhưng đầy lo lắng và kiên nghị của Nguyễn Mai Chi vang lên qua loa phát thanh nhỏ của máy vô tuyến.


"Tôi đây, Chi," Nam thở dốc, giọng khản đặc vì cơn sốt hoại thư đang gặm nhấm bả vai trái. "Tôi đã lấy được cuốn nhật ký của cha và... tờ biên nhận bôi trơn năm trăm ngàn đô của Phạm Khắc Long từ năm 1995. Long đang trực tiếp dẫn quân vây quét tôi ở Nghĩa Đô. Cuốn sổ địa chính gốc vẫn an toàn trước ngực tôi."


Có tiếng hít một hơi sâu từ đầu dây bên kia. Mai Chi lập tức lấy lại phong thái chuyên nghiệp của một nữ luật sư chính trực:


"Trời đất... Anh đang bị thương nặng đúng không? Nghe giọng anh rất yếu. Giáo sư Trần Hữu Nghĩa đang ở đây với tôi. Chúng tôi vừa nhận được tin Phạm Khắc Long đã ký lệnh truy nã đỏ khống đối với anh dưới danh nghĩa nghi phạm sát hại gia nhân Nguyễn Khắc. Văn phòng của tôi đang bị giám sát chặt chẽ. Chúng ta không thể gặp nhau ở nội đô."


Giáo sư Trần Hữu Nghĩa ghé sát vào máy thu âm, giọng ông trầm ổn và quắc thước:


"Nam, nghe tôi nói đây. Cậu không được đầu hàng. Tờ biên nhận bôi trơn và cuốn sổ địa chính năm 1995 là chứng cứ pháp lý tối cao để lật đổ toàn bộ đế chế bẩn của Trịnh Thế và tước đi quyền lực của Long trước Tòa án Tối cao. Tôi đã chuẩn bị một chiếc xe tải chở trang phục biểu diễn có thùng hai lớp để hộ tống Mai Chi ra ngoài. Chúng ta cần một điểm hẹn an toàn ở ngoại ô."


Nam tựa lưng vào bức tường gạch ẩm mốc, dùng tay phải siết chặt lại dải băng gạc thấm đẫm máu ở bả vai trái. Trí nhớ không gian lập thể của một đặc công giúp anh tái hiện lại bản đồ ngoại vi Hà Nội trong đầu chỉ trong vài giây:


"Sóc Sơn. Cầu phao ngoại ô Sóc Sơn, đoạn bắc ngang qua nhánh sông Hồng. Địa hình ở đó trống trải, bão lớn đang làm nước sông dâng cao chảy xiết. Nếu gặp biến cố, tôi có thể mượn dòng nước lũ để đào thoát bằng kỹ năng đặc công thủy. Mai Chi, cô hãy mang theo máy ghi âm và ba lô da bảo mật để tiếp nhận tài liệu."


"Được, tôi và giáo sư Nghĩa sẽ xuất phát ngay lập tức bằng xe của Thảo. Anh phải giữ mạng sống để đến được đó, Nam!" Giọng Mai Chi đanh thép đầy cam kết.


Nam tắt máy vô tuyến, xóa sạch tần số liên lạc rồi lách mình bước ra ngoài màn mưa đen kịch. Anh không hề biết rằng, ngay khi anh vừa ngắt kết nối, một luồng sóng vô tuyến quét ngược tầm ngắn từ trạm chỉ huy dã chiến của nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ đã khóa chặt tọa độ phát sóng của anh.


Tại nhà bảo an biệt thự cổ Trịnh Gia, chuyên gia mật mã Vũ Tiến Đạt đang gõ bàn phím liên tục với tốc độ chóng mặt. Trên màn hình máy tính chuyên dụng, một chấm đỏ nhấp nháy liên tục ngay tại khu vực xưởng cơ khí ven sông, kết nối trực tiếp với tần số của chiếc GPS Tracker siêu nhỏ dạng dán dưới giày của Nam – thiết bị định vị mà trợ lý của Thu Hương đã chuyển giao trước đó nhưng vô tình bị lính đánh thuê bẻ khóa tần số quét ngược.


Vũ Đình Lôi đứng sừng sững phía sau Đạt, gương mặt vuông vức hằn vết sẹo dài từ tai xuống cổ lạnh lùng không một chút dao động. Hắn rít một hơi thuốc lá, khói phả ra bảng lảng che khuất ánh sáng màn hình điện tử:


"Nó đang di chuyển về hướng Sóc Sơn. Hướng thẳng ra cầu phao. Thằng ranh con này muốn bàn giao tài liệu cho con bé luật sư."


Trịnh Thế ngồi trên chiếc ghế da lớn góc phòng, ngón tay đeo nhẫn ngọc bích lớn gõ nhịp rầm rầm xuống mặt bàn gỗ, giọng nói khàn đặc vì giận dữ tột độ:


"Lôi! Tôi đã chi hai tỷ đồng quỹ đen cho nhóm Hắc Hổ của anh. Tôi không cần biết anh dùng cách gì, phải lấy được đầu thằng Nam và thiêu rụi cuốn sổ địa chính đó trước khi nó chạm vào tay con bé Mai Chi. Nếu tài liệu đó lọt ra ngoài, toàn bộ dự án Ba Vì và tập đoàn Trịnh Gia sẽ sụp đổ!"


Vũ Đình Lôi không đáp, hắn chỉ gạt tàn thuốc rồi cầm lấy khẩu Sig Sauer P226 có ống giảm thanh giắt bên hông, quay sang ra lệnh cho phó tướng Trần Đại:


"Điều động ba xe bán tải chở mười hai tay súng tinh nhuệ nhất. Phong tỏa hai đầu cầu phao Sóc Sơn. Di chuyển im lặng, không được để cảnh sát địa phương phát hiện. Đi thôi."


Cơn bão số mười hai càng về khuya càng dữ dội. Trên con đường đất đỏ sình lầy dẫn ra cầu phao Sóc Sơn, Nam lầm lũi bước đi, cơ thể anh run lên bần bật dưới sức ép của cơn sốt hoại thư. Vết bỏng hóa chất lưu huỳnh trên vai trái gặp nước mưa bão axit nhẹ bắt đầu loét rộng, đau buốt đến mức Nam phải dùng tay phải ấn mạnh vào động mạch cảnh bên cổ để thực hiện kỹ thuật ép tim giảm sốc đau đớn, cưỡng ép hệ thần kinh giữ vững sự tỉnh táo ngắm bắn.


Từ phía xa trong màn mưa mờ mịt, ánh đèn pha màu vàng nhạt của chiếc xe tải chở lụa dệt thủ công của Thảo xuất hiện, từ từ tiến vào đầu cầu phao Sóc Sơn. Cây cầu phao bằng ván gỗ kết nối trên những chiếc phao sắt khổng lồ đang đung đưa dữ dội dưới dòng nước lũ cuồn cuộn cuộn sóng đỏ ngầu phía dưới.


Mai Chi bước xuống xe, đầu đội mũ sụp kín mặt, tay ôm chặt chiếc ba lô da bảo mật tiến về phía Nam. Giáo sư Trần Hữu Nghĩa đứng cảnh giới sát cửa xe tải, ánh mắt nghiêm nghị đầy lo lắng quét qua màn đêm.


"Nam! Anh đây rồi!" Mai Chi chạy nhanh lại gần, gương mặt cô tái đi khi nhìn thấy vết máu tươi loang lổ ướt đẫm nửa thân áo bảo hộ kaki của anh.


"Tôi không sao, Chi. Hãy cầm lấy..." Nam dùng tay phải run rẩy rút cuốn sổ địa chính năm 1995 bọc nilon và tờ biên nhận bôi trơn đưa về phía cô.


Nhưng ngay khi những ngón tay của Mai Chi vừa chạm vào mép cuốn sổ, ba luồng ánh sáng trắng cực mạnh từ đèn pha công suất lớn của xe bán tải bất ngờ xé toạc màn mưa từ hai đầu cầu phao, khóa chặt bóng hình của ba người giữa lòng cầu độc đạo.


Tiếng động cơ gầm rú điên cuồng của ba chiếc xe bán tải bọc thép dã chiến áp sát, chặn đứng hoàn toàn lối thoát hiểm duy nhất. Vũ Đình Lôi cùng mười hai tay súng nhóm Hắc Hổ bước xuống xe, họng súng trường tấn công chĩa thẳng vào ngực Nam và Mai Chi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!