Đột Nhập Căn Hộ Cũ
Cơn bão số mười hai vẫn cuồng nộ trút nước xuống vòm trời Hà Nội, biến những con đường nhựa nội đô thành những dòng sông bùn cuộn sóng. Khu tập thể quân đội cũ Nghĩa Đô nằm lọt thỏm giữa những rặng xà cừ cổ thụ đang vặn mình gào thét dưới sức gió giật cấp mười hai. Những mảng tường vàng ố, bong tróc trơ cả gạch đỏ của dãy nhà B4 sũng nước mưa, trông xám xịt và lạnh lẽo như một khối bê tông chết dưới ánh chớp liên hồi.
Trịnh Hoài Nam áp sát thân người vào gờ tường hành lang thoát hiểm ngoài trời của tầng bốn. Nước mưa xối xả tuôn dọc theo mái tôn rỉ sét dột thẳng xuống đầu anh, lạnh buốt nhưng không thể dập tắt nổi cơn sốt nóng hầm hập đang âm ỉ tàn phá cơ thể gã cựu đặc công. Mùi hương thanh khiết, béo ngậy của những cuộn lụa tơ tằm thô dệt thủ công từ chiếc xe tải của Trịnh Thu Thảo vẫn còn vương nhẹ trên lớp áo kaki bảo hộ xám tro sờn cũ, nhưng giờ đây nó đã bị lấn át hoàn toàn bởi mùi tanh nồng của máu tươi và mùi khét lẹt, hăng hắc của hóa chất lưu huỳnh bám trên vết thương.
Bả vai trái của Nam sưng tấy lên thành một khối căng mọng, cơ Delta bị bục rách hoàn toàn sau trận quyết đấu ở Sóc Sơn. Mỗi nhịp tim đập mạnh là một lần cơn đau buốt nhói, tàn nhẫn xộc thẳng lên đại não, khiến cánh tay trái của anh buông thõng vô lực bên sườn, liệt hoàn toàn khả năng vận động thô. Anh không còn khẩu súng ngắn K54 bảo mệnh, chiếc xẻng công binh cũng đã gãy nát dưới họng súng bắn tỉa của Rắn Lục. Vũ khí duy nhất Nam còn lại lúc này là chiếc dao găm đặc công M9 của Hoàng Quốc Khánh giắt bên hông quần hộp và ý chí thép được rèn giũa qua hàng trăm giờ huấn luyện sinh tồn dã chiến.
Anh hít một hơi sâu, nén chặt cơn ho khan đang dâng lên trong lồng ngực. Bằng cánh tay phải lành lặn còn lại, Nam đu người qua lan can lan can bê tông nứt nẻ, đặt chân lên bậu cửa sổ hẹp của căn hộ số 402 – tổ ấm cũ của anh và người cha quá cố Trịnh Hoài Bắc trước khi anh giải ngũ về làm thủ thư.
Cánh cửa sổ bằng gỗ sơn xanh đã bạc màu, khóa chốt xích sắt cũ kỹ bên trong khẽ rung lên bần bật dưới sức đẩy của gió bão. Nam không vội vã. Anh dùng ngón tay phải rà nhẹ dọc theo khe cửa gỗ, cảm nhận độ rơ của bản lề. Bằng một lực đẩy dứt khoát nhưng êm ru của lòng bàn tay, anh nâng nhẹ cánh cửa lên để triệt tiêu tiếng rít rỉ sét của bản lề, lách thân người rắn rỏi qua khe hẹp chừng ba mươi phân rồi đáp xuống sàn gạch men lạnh ngắt của phòng ngủ.
Ngay khi gót chân vừa chạm đất, bản năng chiến đấu của một đặc công bộ binh khiến Nam lập tức đông cứng toàn bộ cơ thể.
Từ phía phòng khách bên ngoài, xuyên qua khe cửa phòng ngủ khép hờ, tiếng lục soát, đập phá đồ đạc dồn dập vang lên giữa tiếng sấm sét gầm vang của trời đất. Mùi bụi phấn của tường vôi bị đập vỡ, mùi giấy tờ cũ bị lục lọi xáo trộn xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của anh.
“Tìm kỹ vào! Thằng ranh con đó chắc chắn phải để lại dấu vết gì ở đây. Bản sao cuốn sổ địa chính hoặc nhật ký của lão Bắc, bất cứ thứ gì có chữ ký hay con dấu của năm 1995, không được để sót một mảnh giấy nào!”
Giọng nói trầm đục, mang theo uy quyền lạnh lùng và đầy sát khí của Thượng tá Phạm Khắc Long vang lên dứt khoát. Nam nghiến chặt răng, nén cơn giận dữ đang cuộn trào trong lồng ngực. Gã Thượng tá cảnh sát hình sự tha hóa – kẻ nhận tiền bẩn của chú ruột Trịnh Thế để bóp méo hồ sơ vụ án hầm thư – đang trực tiếp dẫn đầu đội tuần tra bẩn lục soát trái phép căn hộ của anh ngay trong đêm bão.
Nam khẽ liếc mắt quan sát không gian phòng ngủ qua lăng kính xanh lục của chiếc kính nhìn đêm NVG thế hệ hai đeo trên đầu. Căn phòng trống trải, chiếc giường sắt cũ và chiếc bàn học bằng gỗ ép đã bị lật tung, đệm bông bị rạch nát bông xơ xác nằm vương vãi dưới sàn. Ánh đèn pin công suất lớn của hai tên cảnh sát bẩn ngoài phòng khách thỉnh thoảng lại quét những vệt sáng trắng sắc lẹm qua khe cửa, rọi thẳng lên bức tường đối diện.
Nam biết rõ, việc đối đầu trực diện với Phạm Khắc Long cùng hai cảnh sát vũ trang trong không gian hẹp chưa đầy ba mươi mét vuông của căn hộ tập thể cũ là hành vi tự sát, nhất là khi anh đang bị thương nặng và không có vũ khí nóng. Anh buộc phải lấy được cuốn nhật ký quân ngũ của cha – thứ đang giấu sau khe của chiếc điều hòa nhiệt độ cũ treo trên tường phòng ngủ – rồi rút lui im lặng.
Anh kích hoạt “Quy trình di chuyển bóng tối tuyệt đối”.
Nam hạ thấp trọng tâm cơ thể, hai gối hơi chùng xuống để dồn trọng lượng vào cơ đùi. Anh bước đi bằng cách đặt gót chân phải xuống trước một cách cực nhẹ, rà nhẹ mũi chân để cảm nhận các mảnh vụn bê tông hay thủy tinh vỡ trên nền gạch men trước khi hạ toàn bộ lòng bàn chân xuống. Cánh tay trái buông thõng được anh dùng vạt áo kaki kẹp chặt vào sườn để tránh va chạm vào các chướng ngại vật xung quanh.
*Cộp... cộp...*
Tiếng bước chân nặng nề của Phạm Khắc Long tiến sát về phía phòng ngủ.
“Thượng tá, phòng ngủ đã lục soát một lần rồi, không có két sắt hay hòm thư mật nào cả.” Tiếng một tên thuộc hạ báo cáo từ phía phòng khách.
“Lão Bắc là cựu đặc công, tư duy giấu đồ của lão không giống người thường đâu. Để tao tự kiểm tra.” Long lạnh lùng đáp, tiếng gót giày da gõ xuống sàn gạch mỗi lúc một gần.
Không còn thời gian để tiếp cận chiếc điều hòa. Nam lập tức lách mình vào khoảng trống chật hẹp chưa đầy hai mươi phân giữa chiếc tủ quần áo bằng gỗ sồi cũ và bức tường bê tông ẩm mốc góc phòng. Đây là góc chết tầm nhìn tuyệt đối, nhưng khoảng không gian quá hẹp khiến bả vai trái bị rách cơ Delta của anh bị ép chặt trực tiếp vào vách tủ gỗ cứng.
*Rắc...*
Một cơn đau buốt nhói, tàn nhẫn như có hàng ngàn mũi kim châm tẩm axit sunfuric đâm sâu vào thớ thịt bục rách của Nam. Máu tươi từ vết thương bị ép mạnh lập tức rỉ ra xối xả, thấm qua lớp băng gạc trắng, loang lổ ra mảng áo kaki bảo hộ. Cơn sốt hoại thư dội lên một đợt nóng rực, khiến thái dương Nam giật mạnh liên hồi, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng dọc theo gò má góc cạnh.
Nam áp sát lưng vào vách tủ quần áo, chỉ cách Phạm Khắc Long một bức vách gỗ mỏng chưa đầy hai xăng-ti-mét. Anh ngậm chặt miệng, ép chặt lưỡi vào vòm họng trên để triệt tiêu hoàn toàn tiếng thở dốc, hai mắt mở trừng trừng trong bóng tối, giữ cho cơ thể tĩnh lặng như một bức tượng đá cổ.
*Cạch!*
Cửa phòng ngủ bị đẩy tung. Luồng ánh sáng trắng lóa từ chiếc đèn pin Surefire công suất lớn của Long quét mạnh vào phòng, rọi thẳng lên chiếc tủ gỗ sồi. Ánh đèn pha mạnh đến mức xuyên qua các khe hở của cánh cửa tủ, tạo thành những vệt sáng song song cắt ngang khoảng tối nơi Nam đang trốn.
Long bước vào phòng, tiếng đế giày da dẫm lên những mảnh bông đệm rách nghe xột xoạt rõ mồn một. Gã Thượng tá cảnh sát đứng im lặng giữa phòng chừng năm giây, ánh mắt xảo quyệt quét qua từng góc tường, bệ cửa sổ và trần nhà. Sức ép tâm lý từ một điều tra viên hình sự kỳ cựu tỏa ra ngột ngạt, đè nặng lên không gian chật hẹp.
Nam cảm nhận được hơi thở của Long đang phả ra ngay bên ngoài vách tủ. Vết rách cơ vai trái của anh vẫn đang chảy máu, những giọt máu nóng ấm rỉ dọc theo cánh tay trái buông thõng, nhỏ từng giọt cực nhẹ xuống lớp bụi mực mục nát dưới sàn góc tủ. Chỉ cần một tiếng động nhỏ nhất của giọt máu rơi, hoặc một hơi thở không đều, cái chết sẽ lập tức gõ cửa.
Nam tập trung toàn bộ ý chí thép, áp dụng kỹ thuật kiểm soát sốc đau đớn dã chiến. Anh nín thở hoàn toàn, đếm nhịp tim đập trong đầu để tự điều hòa huyết áp, ép các mạch máu ở bả vai trái co thắt lại để giảm thiểu tốc độ chảy máu.
Long tiến lại gần chiếc tủ gỗ, gã dùng tay gõ mạnh vào thành tủ ngoài để kiểm tra khoang rỗng bên trong. Tiếng *bồm bộp* của gỗ sồi vang lên đanh thép, truyền rung động trực tiếp qua vách tủ ép sát vào vết thương bả vai của Nam. Cơn đau thắt sườn phải do cú chọc dùi cui thép của Nghị ở tập trước phối hợp với cơn đau vai tạo thành một gọng kìm tàn nhẫn tra tấn thể xác Nam, nhưng ánh mắt gã cựu đặc công vẫn lạnh lùng, trơ lì không một chút dao động.
“Thượng tá! Có biến động ngoài ngõ! Chiếc xe tải chở lụa của con bé Thảo vừa quay đầu ở ngã tư Nghĩa Tân, hình như có người bám theo.” Tiếng trung úy Nghị hớt hải gọi vọng vào từ phòng khách.
Long khựng tay lại sát vách tủ, gã nhíu mày suy nghĩ rồi quay người bước nhanh ra ngoài: “Mẹ kiếp, con ranh đó dám lừa tao. Thu quân! Bám theo chiếc xe tải đó ngay!”
Tiếng bước chân dồn dập của ba tên cảnh sát bẩn nhanh chóng rời khỏi căn hộ, theo sau là tiếng đóng sập cửa sắt chính và tiếng còi hú xe tuần tra nhỏ dần rồi mất hút ngoài đường lộ lớn giữa tiếng mưa bão gầm rú.
Không gian căn hộ 402 rơi vào sự im lặng câm lặng của bóng tối.
Nam từ từ lách thân người ra khỏi khe hẹp của tủ quần áo. Thân hình anh lảo đảo, suýt quỵ xuống sàn gạch men do thiếu oxy và mất máu cấp tính. Anh dùng tay phải bám chặt vào thành giường sắt để giữ thăng bằng, hơi thở dốc dồn dập phả ra nóng hổi. Lớp áo bảo hộ kaki bên vai trái đã ướt đẫm một mảng máu tươi đỏ thẫm trộn lẫn thứ thuốc mỡ đỏ sẫm ngọt hắc của ông Thập.
Không được phép chậm trễ. Nam biết Long sẽ sớm nhận ra mình bị lừa và quay lại đây vây quét chặt hơn.
Anh bước nhanh về phía chiếc điều hòa nhiệt độ cũ hiệu National treo sát trần nhà phòng ngủ. Bằng tay phải lành lặn, Nam nhảy lên bám vào bệ sắt đỡ điều hòa, đu người lên cao. Anh dùng ngón tay phải rà nhẹ vào khe hở nhỏ giữa mặt sau của dàn lạnh điều hòa và bức tường bê tông ẩm mốc.
Các ngón tay anh chạm vào một vật thể cứng bọc trong lớp vải bạt chống ẩm rách nát.
Nam dùng lực ngón tay kéo mạnh vật thể đó ra ngoài. Đó chính là cuốn nhật ký quân ngũ dã chiến dày cộp của cha anh, Trịnh Hoài Bắc, viết bằng mực xanh đã nhòe mờ theo năm tháng. Cuốn nhật ký chứa đựng các công thức dệt lụa cổ truyền của dòng họ Trịnh – chiếc chìa khóa duy nhất để giải mã phần phụ lục tài chính bẩn đính kèm cuối cuốn sổ địa chính năm 1995.
Nhưng ngay khi cuốn nhật ký được kéo ra, ngón tay Nam bất ngờ vấp phải một vật thể dẹt khác được dán chặt bằng băng keo đen phía sâu bên trong khe điều hòa.
Anh nhíu mày, dùng móng tay phải cạy mạnh lớp băng keo dính đầy bụi bẩn. Một chiếc phong bì thư bằng giấy da dê cổ kính, được bọc nilon bảo vệ cẩn thận rơi xuống lòng bàn tay anh. Trên mặt phong bì có khắc nổi biểu tượng sáp niêm phong màu đỏ hình sư tử của dòng họ Trịnh – mốc niêm phong đã bị rách một nửa từ năm 1995.
Nam lách người nhảy xuống sàn phòng ngủ nhẹ nhàng như một bóng ma. Anh tiến sát lại gần bậu cửa sổ, tận dụng ánh chớp chói lòa của cơn giông ngoài trời để quan sát chiếc phong bì giấy da dê.
Bằng răng và tay phải, Nam xé rách lớp nilon bảo vệ, rút ra một tệp tài liệu xếp gấp làm bốn bên trong. Đó là một tờ biên nhận chuyển khoản ngân hàng quốc tế cổ kính từ năm 1995, giấy đã ngả sang màu vàng úa nhưng các dòng chữ mực đen và con dấu đỏ chót của Ngân hàng Ngoại thương Việt Nam vẫn còn nguyên vẹn.
Đồng tử của Nam co rút lại khi đọc những dòng thông tin trên tờ biên nhận:
*Người chuyển: Trịnh Thế (Chủ tịch Tập đoàn Trịnh Gia)*
*Người nhận: Phạm Khắc Long (Đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự Sóc Sơn năm 1995)*
*Số tiền: 500.000 USD (Năm trăm ngàn đô la Mỹ)*
*Nội dung giao dịch: Chi phí xử lý kỹ thuật hiện trường và bồi thường bạt mạng dự án Ba Vì 1995.*
Bằng chứng nhận hối lộ của Phạm Khắc Long!
Đây chính là mắt xích liên kết tham nhũng khổng lồ, là bằng chứng thép chứng minh Phạm Khắc Long đã nhận một khoản tiền bẩn cực lớn từ Trịnh Thế để hợp thức hóa vụ thảm sát cưỡng chế đất đai đẫm máu năm 1995 và ngụy tạo hồ sơ tai nạn xe hơi sát hại cha anh – Trịnh Hoài Bắc.
Nam siết chặt tờ biên nhận trong lòng bàn tay phải đến mức giấy da dê nhăn nhúm lại. Ánh mắt anh sắc lạnh như lưỡi dao găm đặc công dưới lăng kính hồng ngoại, toàn bộ gánh nặng dằn vặt nội tâm giữa chữ hiếu và danh dự gia tộc chính thức sụp đổ, nhường chỗ cho một quyết tâm tiêu diệt tàn bạo.
*Rắc... rắc...*
Tiếng bước chân dẫm lên các mảnh kính vỡ đột ngột vang lên từ phía ban công tầng bốn bên ngoài phòng ngủ.
Một luồng sáng trắng cực mạnh từ đèn pin chiến thuật bất ngờ rọi thẳng qua ô cửa sổ gỗ, khóa chặt bóng hình của Nam giữa phòng ngủ tối tăm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!