Nhạc nềnIrregular

Chuyến Xe Lụa Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn mưa bong bóng của cơn bão số mười hai vẫn quất xối xả xuống con đường gom dân sinh ngoại ô Sóc Sơn, biến không gian đêm muộn thành một vùng nhạt nhòa bong bóng nước. Tiếng gió rít gào qua rặng tre già đầu ngõ nghe như tiếng rên rỉ của những linh hồn oan khuất. Ánh đèn xoay màu đỏ của chốt kiểm soát phía trước quét qua làn khói nước trắng xóa, tạo thành những luồng sáng đỏ lòm, loang loáng rọi thẳng vào lối ra duy nhất dẫn ra quốc lộ lớn.


Nằm sát bụi rậm ven đường gom sình lầy, Hoàng Quốc Khánh đang ghì chặt thân người xuống bãi đất nhão. Trên lưng gã, Trịnh Hoài Nam nằm bất động, hơi thở đứt quãng và nóng rực phả vào cổ Khánh. Thân nhiệt của Nam lúc này đã vượt quá ba mươi chín độ, cơn sốt hoại thư đang điên cuồng tàn phá hệ thần kinh của gã cựu đặc công bộ binh giải ngũ. Bả vai trái bị rách cơ Delta – vết thương vốn đã bục hoàn toàn mười hai mũi khâu dã chiến – giờ đây loang lổ thứ máu tươi đỏ thẫm lẫn lộn với dịch mủ vàng chanh bốc mùi hôi tanh nhẹ.


Sự kết hợp tàn nhẫn giữa thuốc mỡ huyết kiệt ngọt hắc của ông Thập và bột lưu huỳnh công nghiệp hăng hắc dính vào vết rách thịt da đang tạo ra một phản ứng axit hóa nhẹ. Từng đợt bỏng rát hóa chất gặm nhấm sâu vào tận thớ cơ của Nam, khiến bả vai trái của anh sưng tấy lên, liệt lực hoàn toàn. Cánh tay trái buông thõng vô lực, mỗi nhịp tim đập là một lần cơn đau buốt nhói xộc thẳng lên đại não.


“Nam... cố gượng đi Nam. Bọn chó Phạm Khắc Long đã khóa chặt đầu ngõ rồi.” Khánh rít khẽ qua kẽ răng, tay phải gã vẫn ghì chặt chuôi chiếc dao găm đặc công M9 dính đầy bùn đất.


Khẩu súng ngắn K54 bảo mệnh đã bị rơi mất dưới lòng bùn cống ngầm từ trận chiến trước, xẻng công binh cũng bị đạn bắn tỉa của Rắn Lục chẻ đôi gãy nát. Hai gã cựu binh đặc công giờ đây hoàn toàn không có vũ khí nóng, thể lực suy kiệt nặng nề, kẹt cứng giữa rãnh sình lầy và chốt chặn đỏ của Đội Cảnh sát Hình sự Sóc Sơn.


*Ầm... ầm...*


Tiếng động cơ gầm rú của một chiếc xe tải hạng nhẹ đột ngột vang lên từ phía con đường độc đạo dẫn ra từ Biệt thự cổ Trịnh Gia. Ánh đèn pha halogen màu vàng ấm áp xuyên qua làn mưa bão, rọi sáng vạt cỏ sình lầy nơi Nam và Khánh đang ẩn nấp. Đó là một chiếc xe tải bọc tôn kín mít, hai bên hông dán decal biểu tượng thương hiệu thời trang cá tính của Trịnh Thu Thảo.


Chiếc xe đột ngột phanh gấp sát bệ cỏ, lốp xe miết mạnh xuống nền đất đỏ tạo ra tiếng rít chói tai. Cửa kính cabin hạ xuống, để lộ gương mặt thanh tú nhưng vô cùng cương nghị của Trịnh Thu Thảo sau lớp kính râm lớn bám đầy nước mưa. Cô nhìn thấy vệt máu tươi loang lổ trên vạt cỏ dập nát, lập tức tắt đèn pha, chỉ để lại đèn đờ-mi mờ ảo.


“Khánh! Mau đưa anh Nam lên thùng xe! Nhanh lên!” Thảo hét lớn qua tiếng gió bão gầm rú.


Khánh giật mình, nhưng bản năng chiến đấu giúp gã đưa ra quyết định trong vòng một giây. Gã không hỏi lý do vì sao người chị họ trung lập này lại xuất hiện ở đây. Gã dùng hết sức tàn, nâng thân hình cao một mét tám mươi nặng trịch của Nam lên, đẩy anh vào cửa hông của thùng xe tải vừa được Thảo bấm nút mở khóa tự động từ cabin.


Thùng xe tải tối tăm, ngập tràn mùi thơm đặc trưng, thanh khiết của vải lụa tơ tằm thô dệt thủ công chưa qua xử lý hóa chất. Mùi hương tự nhiên, hơi béo ngậy của kén tằm dâu và chất keo sericin hữu cơ lập tức bao phủ lấy Nam, át đi hoàn toàn mùi hăng hắc của lưu huỳnh và mùi sắt nồng của máu tươi đang rỉ ra từ bả vai rách nát của anh.


“Nằm xuống sát sàn xe!” Thảo bước nhanh từ cabin xuống thùng sau, giọng cô gấp gáp nhưng cực kỳ dứt khoát.


Cô kéo những cuộn vải lụa thô dệt thủ công dày ba lớp, nặng trịch đè lên người Nam. Những thớ vải lụa thô ráp, cứng cáp xếp chồng lên nhau, tạo thành một chiếc kén bảo vệ hoàn hảo che giấu hoàn toàn thân hình của Nam và Khánh sát sàn gỗ của thùng xe.


“Chị Thảo... chốt chặn phía trước...” Khánh thều thào dưới đống vải lụa.


“Cứ im lặng. Tôi sẽ lo liệu.” Thảo nói xong liền đóng sập cửa hông thùng xe, khóa chặt khóa cơ học bên ngoài rồi trở lại ghế lái, nhấn ga cho chiếc xe tiến thẳng về phía chốt kiểm soát đỏ của cảnh sát bẩn.


Tại chốt chặn, Trung úy Trần Văn Nghị – tay sai trung thành của Thượng tá Phạm Khắc Long – đang mặc bộ áo mưa cánh dơi xộc xệch đứng chỉ huy đội tuần tra. Gương mặt gã gian manh, xảo quyệt dưới ánh đèn xoay đỏ. Gã lăm lăm chiếc dùi cui điện trên tay, mắt quét liên tục vào những chiếc xe chạy qua. Khi thấy chiếc xe tải chở trang phục biểu diễn của Thảo tiến tới, Nghị vung dùi cui ra hiệu dừng xe.


*Két...*


Thảo dừng xe, hạ kính cửa sổ cabin xuống, phong thái kiêu kỳ và sắc sảo của một nhà thiết kế thời trang danh tiếng lập tức bao trùm lấy không gian đối chất.


“Có chuyện gì thế các anh? Đêm bão bùng thế này còn chặn xe làm gì?” Thảo nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ khó chịu của giới thượng lưu.


Nghị bước tới, ánh mắt dòm ngó vào cabin xe: “Kiểm tra hành chính khẩn cấp, thưa cô. Chúng tôi nhận được lệnh truy nã đỏ đối với một tội phạm giết người nguy hiểm đang lẩn trốn quanh khu vực này. Đề nghị cô mở thùng sau để chúng tôi kiểm tra trực tiếp.”


“Kiểm tra thùng sau?” Thảo bật cười khan lạnh lùng, cô chìa ra một văn bản đóng dấu đỏ chót của Sở Văn hóa thành phố. “Anh có biết trên xe tôi đang chở cái gì không? Toàn bộ là lụa tơ tằm dệt thủ công truyền thống trăm năm tuổi của dòng họ Trịnh, chuẩn bị cho buổi trình diễn thời trang quốc tế vào ngày mai. Sở Văn hóa đã cấp giấy phép vận chuyển đặc biệt cấp quốc gia. Các anh muốn mở thùng xe giữa trời mưa bão thế này để nước mưa làm hỏng toàn bộ số lụa vô giá này à?”


Nghị hơi chùn bước trước tấm giấy phép hành chính đặc biệt, nhưng bản tính xảo quyệt khiến gã không dễ dàng bỏ qua: “Chúng tôi thực hiện mệnh lệnh của Thượng tá Phạm Khắc Long. Dù là lụa gì cũng phải kiểm tra. Mời cô xuống xe mở cửa thùng sau.”


Thảo bước xuống xe, chân đi bốt da cao cổ dẫm mạnh xuống vũng nước bùn sình lầy, ánh mắt cô sắc lạnh nhìn thẳng vào Nghị: “Được thôi! Nếu các anh muốn mở, tôi sẽ mở. Nhưng tôi nói trước, chỉ cần một giọt nước bão lọt vào làm hỏng chất keo sericin tự nhiên của lụa thô, tôi sẽ kiện các anh lên thẳng Giám đốc Sở Cảnh sát thành phố vì tội phá hoại tài sản văn hóa cấp quốc gia. Lúc đó xem Thượng tá Long của các anh có gánh nổi cái ghế này cho anh không!”


Sự gay gắt và lập luận pháp lý đanh thép của Thảo khiến đám lính tuần tra xung quanh bắt đầu xầm xì lo ngại. Chúng biết rõ Thảo là con gái của Trịnh Xuân Hải – bác trưởng tộc dòng họ Trịnh, một thế lực kinh tế lớn ở Hà Nội có mối quan hệ sâu rộng với giới chức sắc cấp cao. Việc đối đầu với cô giữa đêm bão mà không có bằng chứng xác thực là một canh bạc quá mạo hiểm đối với những kẻ làm thuê ăn lương bẩn.


Nghị nghiến răng, gã bước vòng ra phía sau xe, tay gạt chốt khóa cơ học thùng xe tải. Cánh cửa sắt hé mở một khe nhỏ, luồng gió bão mang theo hơi nước lạnh buốt lập tức ùa vào bên trong.


Nằm dưới đống vải lụa thô dày ba lớp sát sàn xe, Nam cảm nhận rõ luồng khí lạnh buốt tràn qua da thịt đang sốt nóng hầm hập của mình. Anh nín thở hoàn toàn, áp dụng kỹ thuật kiểm soát sốc thể chất để triệt tiêu mọi phản xạ tự nhiên của cơ thể. Nhịp tim của anh chậm dần dưới sự cưỡng ép của ý chí đặc công bộ binh.


Nghị bước hẳn vào trong thùng xe tối tăm. Gã dùng chiếc đèn pin siêu sáng quét một vòng dọc theo các giá treo quần áo biểu diễn, rồi dừng lại trước đống vải lụa thô dệt thủ công xếp chồng lên nhau ở góc thùng xe. Mùi thơm ngọt dịu, thanh khiết của tơ tằm thô tỏa ra ngào ngạt, kích thích khứu giác của gã cảnh sát bẩn.


*Bộp!*


Nghị dùng chiếc dùi cui thép đặc chọc mạnh vào đống vải lụa để kiểm tra khoảng trống bên dưới.


Mũi dùi cui thép đâm xuyên qua hai lớp vải lụa thô ráp, dừng lại chính xác sát mạng sườn phải của Nam – nơi vệt máu tươi loang lổ từ bả vai trái bị rách cơ đang rỉ xuống sát sườn. Một cơn đau buốt nhói, tàn nhẫn như mũi dao nung nóng cắm thẳng vào thớ thịt của Nam. Đại não anh gào thét đòi bộc phát phản xạ né tránh, nhưng Nam vẫn nằm im lìm như một khúc gỗ chết. Gương mặt anh hốc hác hằn tia máu dưới lớp vải tối tăm, đôi môi khô nứt nẻ mím chặt đến mức bật máu tươi, tay phải ghì chặt lấy túi nilon chứa cuốn sổ địa chính năm 1995 trước ngực.


Khánh nằm sát bên cạnh Nam, tay phải đã đặt sẵn lên chuôi dao găm M9 dưới đống vải lụa. Chỉ cần Nghị chọc thêm một phát nữa hoặc cố tình lật đống vải lên, Khánh sẽ lập tức phóng người lên thực hiện đòn đâm cắt động mạch cổ để triệt hạ gã trung úy bẩn trong vòng một giây, chấp nhận một trận quyết chiến đẫm máu ngay tại chốt chặn.


“Này! Anh đang làm cái trò gì thế?” Tiếng hét giận dữ của Thảo vang lên từ cửa thùng xe. Cô bước hẳn vào trong, giật lấy chiếc dùi cui trên tay Nghị. “Tôi đã cảnh báo anh rồi! Những sợi tơ tằm thô dệt thủ công này cực kỳ nhạy cảm với lực tác động cơ học mạnh. Anh chọc như thế sẽ làm xô lệch cấu trúc sợi dệt dập nát lụa! Có muốn tôi gọi điện trực tiếp cho Giám đốc Sở Văn hóa ngay bây giờ không?”


Nghị nhìn vết lún trên đống vải lụa, rồi nhìn vào gương mặt giận dữ đầy quyền lực của Thảo. Gã biết mình không có bằng chứng cụ thể để chứng minh Nam đang ở trên xe, và việc làm căng thẳng vấn đề tài sản văn hóa đắt giá của dòng họ Trịnh sẽ đẩy gã vào thế bất lợi pháp lý nghiêm trọng với các cơ quan quản lý cấp thành phố.


“Được rồi, thưa cô Trịnh. Tôi chỉ làm nhiệm vụ.” Nghị hậm hực rút lui, gã gật đầu ra hiệu cho lính gác: “Cho xe qua!”


Thảo nhanh chóng đóng sập cửa thùng sau xe, khóa chặt khóa chốt cơ học rồi bước lên cabin. Chiếc xe tải gầm lên một tiếng mạnh mẽ, bánh xe lăn qua vũng bùn lầy của chốt kiểm soát, lao vút ra con đường quốc lộ lớn hướng về trung tâm thành phố Hà Nội.


Bên trong thùng xe tối tăm, Khánh vội vã gạt những cuộn vải lụa thô nặng nề ra khỏi người Nam. Nam khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, lồng ngực anh phập phồng dữ dội để hít hà bầu không khí đượm mùi tơ tằm thô. Vết rách bả vai trái lại bục rộng thêm một chút, máu tươi thấm đỏ cả một mảng vải lụa thô màu trắng ngà dưới sàn xe.


“Nam! Mày sao rồi?” Khánh đỡ đầu bạn lên, tay gã run rẩy tìm kiếm hộp thuốc mỡ đỏ sẫm của ông Thập còn sót lại trong túi quần hộp.


Nam khẽ mở đôi mắt mờ đục vì sốt cao, ánh nhìn của anh tĩnh lặng nhưng đanh thép đến đáng sợ: “Tao... tao không sao. Vượt chốt thành công rồi.”


Chiếc xe tải lao đi vun vút trong đêm bão, đưa họ rời xa vùng ngoại ô Sóc Sơn đầy rẫy tai mắt của lính đánh thuê Hắc Hổ. Thảo lái xe với tốc độ cao, luồn lách qua những con phố vắng lặng của nội đô Hà Nội đang chìm trong mưa bão mất điện diện rộng.


Qua ô cửa thông kính nhỏ giữa cabin và thùng sau, giọng Thảo truyền xuống trầm thấp:


“Nam, tôi sẽ đưa anh đến một bệnh viện tư nhân an toàn ở quận Hai Bà Trưng. Ở đó có bác sĩ quen của bố tôi, họ sẽ xử lý vết nhiễm trùng vai cho anh mà không báo cáo cảnh sát.”


Nam khẽ lắc đầu, anh gượng ngồi dậy, tựa lưng vào vách thùng xe bằng tôn lạnh ngắt. Tay phải anh siết chặt chiếc bật lửa đồng cựu binh Sư đoàn 1 – tín vật gia đình chứa mảnh chìa khóa cơ học ẩn của hầm lưu trữ.


“Không... chị Thảo. Đừng đến bệnh viện. Phạm Khắc Long đã phát lệnh truy nã đỏ toàn thành phố, mọi cơ sở y tế đều đã bị giám sát bởi tai mắt của Đội Cảnh sát Hình sự Sóc Sơn. Đến đó là tự sát.” Nam nói, giọng anh khản đặc nhưng dứt khoát.


“Vậy anh muốn đi đâu? Tôi không thể để anh chết vì nhiễm trùng máu trên xe của tôi được!” Thảo lo lắng nói qua gương chiếu hậu.


Nam nhắm mắt lại, trong trí óc chiến thuật sắc bén của anh hiện lên sơ đồ lập thể của thành phố Hà Nội. Anh biết mình cần một thứ vũ khí thông tin mạnh mẽ hơn để đối phó với Phạm Khắc Long và Trịnh Thế trước khi bắt đầu hành trình đào tẩu dài hạn vào Thanh Đa.


“Đưa tôi về Căn hộ tập thể cũ của tôi ở khu tập thể quân đội Nghĩa Đô.” Nam ra lệnh.


Khánh giật mình nhìn bạn: “Nam! Mày điên rồi à? Căn hộ đó chắc chắn đã bị người của Long phong tỏa lục soát rồi!”


“Chính vì bọn chúng đang lục soát nên đó mới là nơi an toàn nhất để ẩn nấp.” Nam khẽ nhếch môi tạo thành một nụ cười lạnh lùng, góc cạnh. “Ở đó có cuốn nhật ký quân ngũ dã chiến của cha tôi. Cuốn nhật ký đó chứa đựng các công thức dệt lụa cổ truyền – chiếc chìa khóa duy nhất để giải mã phần phụ lục tài chính bẩn đính kèm cuối cuốn sổ địa chính năm 1995 này. Không có nó, cuốn sổ này chỉ là một tập giấy lộn không có giá trị chứng cứ bôi trơn trước tòa. Tao phải lấy được nó trước khi biến mất hoàn toàn vào bóng tối.”


Chiếc xe tải chở lụa dệt thủ công lao vút qua ngã tư đèn đỏ vắng lặng, hướng thẳng về phía khu tập thể quân đội cũ Nghĩa Đô – nơi cuộc đối đầu trốn tìm nghẹt thở giữa Nam và Thượng tá cảnh sát bẩn Phạm Khắc Long chuẩn bị nổ ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!