Nhạc nềnIrregular

Tia Lửa Trên Tháp Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn mưa xối xả của cơn bão số mười hai quất liên hồi vào rặng thông già, biến Khu rừng thông chết ngoại vi thành một bãi lầy đen ngòm, nhớp nháp. Nước mưa buốt lạnh ngập ngang hông, nhưng Trịnh Hoài Nam không còn cảm giác lạnh. Toàn thân anh nóng rực như một lò than di động dưới tác động của cơn sốt nhiễm trùng hoại thư đang điên cuồng tàn phá hệ thần kinh.


Cơn đau từ bả vai trái rách cơ Delta bục hoàn toàn vết khâu từ hiệu thuốc ông Thập giờ đây đã chuyển sang một trạng thái tàn nhẫn hơn. Bột lưu huỳnh công nghiệp màu vàng chanh – thứ vũ khí hóa học dã chiến giúp anh và Khánh triệt tiêu hoàn toàn khứu giác của đàn chó săn Rottweiler – khi ngấm vào thớ thịt rách nát và máu tươi đã kích hoạt một phản ứng axit hóa nhẹ. Từng đợt bỏng rát hóa chất gặm nhấm sâu vào tận xương tủy Nam. Anh nghiến chặt răng đến mức cảm nhận được vị sắt nồng của máu tươi rỉ ra từ nướu lợi, tay phải ghì chặt chiếc xẻng công binh thô gỉ sét cán gỗ lim sát ngực. Anh tuyệt đối không được phát ra tiếng động.


Ngay trên đầu họ, luồng ánh sáng quét hồng ngoại xanh lục nhạt từ đỉnh Tháp chuông cổ biệt thự vẫn quét qua quét lại một cách đều đặn, rọi thẳng vào rãnh đất sụt lún sình lầy.


Sát thủ "Rắn Lục" đang chốt chặn trên đỉnh tháp cao mười lăm mét kia. Hắn là một xạ thủ chuyên nghiệp của nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ, sở hữu khẩu súng bắn tỉa Dragunov SVD cải tiến gắn kính ngắm hồng ngoại tầm nhiệt thế hệ mới. Trong bóng tối tuyệt đối của bão lũ, kính ngắm tầm nhiệt hoạt động dựa trên sự chênh lệch nhiệt độ giữa cơ thể người (đặc biệt là một cơ thể đang sốt cao gần bốn mươi độ của Nam) và môi trường bùn đất lạnh buốt mười lăm độ xung quanh. Đối với Rắn Lục, thân nhiệt của Nam lúc này sáng rực lên như một ngọn đuốc hồng ngoại giữa nền rừng xám xịt.


*Phụt!*


Một phát đạn bắn tỉa đầu tiên của Rắn Lục xé rách màn mưa giông, găm thẳng xuống mép rãnh đất sét cách đầu Nam chưa đầy mười xăng-ti-mét. Sức mạnh của đầu đạn 7.62x54mmR bắn đi từ khoảng cách gần hai trăm mét tàn phá vách bùn, hất tung một luồng cát bụi thông trộn lẫn bùn nhão bắn thẳng vào mặt Nam.


Khánh nằm rạp bên cạnh Nam, tay phải ghì chặt chuôi dao găm đặc công M9, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn dưới ánh chớp bão. Gã thợ máy đặc công rít khẽ qua kẽ răng:


“Nam! Nó định vị được chúng ta rồi! Phát đạn vừa rồi là phát bắn thử sức gió. Phát thứ hai nó sẽ bắn xuyên qua vách đất bùn này. Chúng ta không thể nằm chờ chết ở đây!”


Nam khẽ gật đầu, nhắm mắt lại trong một giây để ép nhịp tim chậm lại bằng kỹ thuật kiểm soát sốc thể chất. Anh biết rõ giới hạn chiến thuật của mình lúc này. Khẩu súng ngắn K54 bảo mệnh đã bị rơi mất dưới lòng bùn cống ngầm ẩm ướt từ trận chiến dưới cống thoát nước ngầm biệt thự cổ. Anh chỉ còn chiếc xẻng công binh thô gỉ sét cán gỗ lim này. Với một cánh tay trái liệt lực hoàn toàn và không có vũ khí nóng, việc cố gắng bắn trả một xạ thủ bắn tỉa đang chiếm lĩnh cao điểm chiến lược cách xa hai trăm mét là một sự tự sát ngu xuẩn.


“Khánh, nhìn kìa.” Nam thều thào, giọng anh khản đặc nhưng tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh chỉ tay về phía chiếc ba lô vải thô dột nước mưa bão nằm sát bên cạnh.


Bên trong chiếc ba lô đó là chiếc bình khí CO2 chữa cháy công nghiệp nặng trịch mà Nam đã đập vỡ kính bảo vệ để lấy từ xưởng dệt lụa truyền thống Trịnh Gia trước khi trốn chạy. Bình khí CO2 vốn được trang bị để dập tắt các đám cháy hóa chất dệt nhuộm, nhưng trong đầu óc chiến thuật sắc bén của cựu đặc công bộ binh giải ngũ, nó là chiếc chìa khóa duy nhất để lật ngược thế cờ tầm nhìn hồng ngoại.


“Kính ngắm tầm nhiệt dựa trên sự chênh lệch nhiệt độ.” Nam giải thích nhanh, hơi thở nóng rực phả vào không khí lạnh buốt. “Khí CO2 lỏng bên trong bình khi thoát ra ngoài sẽ giãn nở thể tích đột ngột, tạo ra luồng tuyết carbon dioxide có nhiệt độ âm bảy mươi chín độ C. Khi tao xả bình này, luồng khí lạnh buốt đó sẽ tạo thành một bức tường nhiệt độ âm khổng lồ, che khuất hoàn toàn thân nhiệt của tao và mày trước cảm biến hồng ngoại của Rắn Lục.”


Khánh sáng mắt lên, gã lập tức hiểu ra ý đồ chiến thuật của bạn: “Nhưng sương mù CO2 chỉ tồn tại được vài chục giây dưới sức gió bão cấp mười hai này. Gió sẽ thổi bay luồng khí lạnh đi rất nhanh. Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất để băng qua bãi đất trống ranh giới.”


“Đúng thế. Vì vậy tao cần một mồi nhử để ép nó nổ súng vào hướng khác.” Nam khẽ nhích thân người đau đớn, tay phải lần mò dọc theo bậu đá ranh giới phủ đầy rêu xanh của tường rào biệt thự cổ.


Ngón tay thô ráp của anh chạm vào một mảnh gương vỡ của chiếc gương chiếu hậu xe máy bị bão quật đổ nằm vương vãi trên bậu đá. Mảnh gương vỡ sắc nhọn bám đầy bụi đất ẩm ướt, nhưng bề mặt phản quang của nó vẫn còn nguyên vẹn.


Nam áp dụng kỹ năng nghi binh bằng gương phản chiếu – một bài học ngụy trang dã chiến kinh điển thời quân ngũ. Anh dùng đất sét gắn mảnh gương vỡ vào đầu cán gỗ lim của chiếc xẻng công binh, điều chỉnh góc đặt nghiêng khoảng ba mươi lăm độ hướng thẳng về phía đỉnh tháp chuông cổ.


“Khánh, khi tao giật van bình CO2, mày lập tức bò trườn lùi về phía rặng thông chết hướng Đông Nam. Tao sẽ dựng mồi nhử gương phản chiếu ở góc bậu đá bên trái để phản chiếu ánh chớp bão. Rắn Lục sẽ thấy một luồng sáng chói lóe lên – hắn sẽ tưởng đó là ánh phản quang từ kính ngắm hoặc đèn pin của tao và bóp cò. Khoảnh khắc hắn nổ súng vào gương chính là lúc hắn để lộ góc bắn chết của mình và mất hai giây để lên đạn phát tiếp theo. Đó là lúc chúng ta thoát hiểm.”


“Được, hành động đi Nam!” Khánh ghì chặt chuôi dao M9, gồng cứng cơ đùi chuẩn bị bứt tốc.


Nam hít một hơi sâu, nén cơn đau thắt từ vết rách bả vai trái đang rỉ máu tươi loang lổ bốc mùi lưu huỳnh hăng hắc. Tay phải anh ôm chặt chiếc bình khí CO2 chữa cháy công nghiệp, ngón tay móc vào chốt an toàn bằng sắt rỉ sét.


*Cạch!*


Nam dùng hết sức tàn giật mạnh chốt an toàn. Ngay lập tức, anh đập mạnh van bình vào tảng đá hộc mép rãnh sụt lún.


*Xoẹt... Xèèèèè!*


Một tiếng rít chói tai vang lên giữa tiếng sấm sét gầm vang. Luồng khí CO2 lỏng áp lực cao phun ra xối xả, tạo thành một vệt khói trắng đục, dày đặc và lạnh buốt bao phủ toàn bộ rãnh đất sụt lún. Nhiệt độ xung quanh khu vực ẩn nấp đột ngột giảm xuống dưới âm độ C, sương muối bám trắng xóa lên những cọng thông chết và vách đất sét.


Trên đỉnh Tháp chuông cổ biệt thự, Rắn Lục đang áp sát mắt vào kính ngắm hồng ngoại tầm nhiệt của khẩu Dragunov SVD. Màn hình hiển thị tầm nhiệt màu đỏ rực rỡ của hắn đột ngột bị bao phủ bởi một mảng màu xanh lam đậm – biểu thị vùng nhiệt độ cực thấp của khí CO2 lạnh buốt. Ngọn đuốc thân nhiệt của Nam và Khánh hoàn toàn biến mất sau bức tường nhiệt độ âm khổng lồ.


“Mẹ kiếp! Cái gì thế này?” Rắn Lục rít lên một tiếng phẫn nộ, gã điên cuồng điều chỉnh núm xoay độ nhạy nhiệt độ của kính ngắm nhưng màn hình chỉ hiển thị những đốm nhiễu xanh lục hạt dày đặc do sương mù CO2 lạnh buốt chắn ngang đường đạn.


Đúng vào khoảnh khắc Rắn Lục bị mất phương hướng tầm nhìn, Nam dùng tay phải nâng chiếc xẻng công binh có gắn mảnh gương vỡ nhô lên khỏi bậu đá ranh giới rêu phong.


*Oành!*


Một tia chớp bão số mười hai rạch đôi bầu trời đen kịt, dội luồng ánh sáng chói lòa xuống rừng thông. Ánh chớp bão đập vào bề mặt mảnh gương vỡ đặt nghiêng, tạo thành một luồng sáng phản quang sắc lẹm, nhấp nháy lóe lên hướng thẳng về phía đỉnh tháp chuông cổ.


Qua ống ngắm quang học phụ của khẩu SVD, Rắn Lục lập tức bắt được luồng sáng phản quang chói lóe đó. Bản năng xạ thủ bắn tỉa tàn bạo trỗi dậy trong đầu gã: “Tìm thấy mày rồi!”


Hắn không do dự, lập tức gạt chốt an toàn, ngón tay trỏ bóp mạnh vòng cò khẩu Dragunov SVD.


*Đoàng!*


Tiếng nổ đanh thép của súng bắn tỉa quân dụng xé toạc màn mưa bão giông Sóc Sơn. Đầu đạn xuyên phá 7.62mm xé gió lao tới với vận tốc hơn tám trăm mét trên giây, găm thẳng vào mảnh gương vỡ đặt trên bậu đá ranh giới.


Mảnh gương vỡ nát vụn thành hàng ngàn mảnh kính li ti văng tung tóe, cán gỗ lim của chiếc xẻng công binh bị sức mạnh đầu đạn chẻ đôi làm hai nửa gãy nát. Nhưng phát đạn bắn tỉa của Rắn Lục đã hoàn toàn trượt mục tiêu thực tế.


“Chạy!” Nam hét lên một tiếng khản đặc.


Khánh lập tức phóng người lên khỏi rãnh sụt lún, dùng hết sức tàn cõng Nam lao thẳng vào bóng tối của rặng thông chết hướng Đông Nam. Lợi dụng hai giây hồi phục độ giật súng và lên đạn phát tiếp theo của Rắn Lục, họ đã vượt qua bãi đất trống ranh giới nguy hiểm nhất, biến mất vào màn sương mù bão lũ dày đặc bên ngoài hàng rào biệt thự cổ.


Rắn Lục trên tháp chuông sau khi nổ súng lập tức nhận ra điểm bất thường qua kính ngắm: không có vệt máu tươi loang lổ mới, không có thân nhiệt gục xuống. Gã nhận ra mình đã bị lừa bởi một bẫy gương phản chiếu thô sơ.


“Thằng chó đẻ đặc công!” Rắn Lục đập mạnh tay vào thân súng, gào thét qua bộ đàm liên lạc của nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ: “Mục tiêu đã thoát khỏi góc bắn của tháp chuông! Chúng đang hướng về phía đường gom dân sinh ngoại ô! Gọi đội tuần tra của Phạm Khắc Long chốt chặn ngay lập tức!”


Khánh cõng Nam lầm lũi băng qua những gốc thông chết sình lầy, bước chân gã run rẩy, lún sâu dưới bùn đen dính dấp. Thân thể Nam nóng hầm hập như một khối sắt nung rỉ máu vai trái đè nặng lên lưng Khánh.


Khi họ tiếp cận được rìa con Đường gom dân sinh ngoại ô chạy men theo tường rào biệt thự, tiếng còi hú dồn dập, vang dội của xe tuần tra cảnh sát đột ngột xé rách màn đêm giông bão từ phía đầu ngõ quốc lộ.


Ánh đèn xoay màu đỏ và xanh quét loang loáng qua những rặng tre già đầu ngõ, báo hiệu một sự thật tàn khốc: Thượng tá cảnh sát tha hóa Phạm Khắc Long đã huy động toàn bộ lực lượng cảnh sát bẩn và giang hồ địa phương, thiết lập một Chốt chặn đỏ thứ hai phong tỏa mọi ngả đường độc đạo dẫn ra quốc lộ lớn để hướng về thành phố.


Nam khẽ mở đôi mắt mờ đục vì sốt cao, nhìn về phía luồng ánh sáng đỏ xoay tròn đầy đe dọa ngoài lộ lớn, tay phải anh siết chặt cuốn sổ địa chính năm 1995 giấu trong ngực áo bảo hộ kaki sờn cũ bám đầy bùn đất. Vòng vây tử thần của gia tộc dệt lụa Trịnh Gia đã khép chặt toàn bộ cửa ngõ Sóc Sơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!