Lối Thoát Lưu Huỳnh
Tiếng sủa gầm rú đanh thép của đàn chó săn Rottweiler bên ngoài vườn tre rít qua từng khe cửa gỗ, dội thẳng vào gian buồng tối của Trạm xá Đông y Nguyễn Văn Thập. Sức gió của cơn bão số mười hai vẫn đang quật sầm sập vào những rặng tre già ngoài rìa huyện Sóc Sơn, tạo nên những tiếng rên rỉ, kẽo kẹt của thân tre già gãy gập. Nhưng tất cả những âm thanh của thiên nhiên lúc này đều bị đè bẹp bởi tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng và tiếng thở phì phò, hung hãn của ba con thú dữ đang đánh hơi tìm mồi.
Trong buồng tối, không khí ngột ngạt đến mức đông đặc. Trịnh Hoài Nam ngồi tựa lưng vào mép giường tre, gương mặt hốc hác của anh nhợt nhạt đi dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn bão đặt sát nền đất nện. Bả vai trái của anh – nơi cơ Delta bị rách sâu do mảnh kính vỡ cường lực từ hầm thư găm vào – giờ đây đang nhói lên từng cơn đau buốt tận xương tủy. Cú đá vòng cầu tàn nhẫn của sát thủ Nhện Đỏ trước khi chết đã xé toạc hoàn toàn mười hai mũi khâu dã chiến, khiến máu tươi đỏ thẫm lại phun trào, thấm đẫm lớp băng gạc trắng muốt và loang lổ khắp mảng áo bảo hộ kaki xám tro sờn cũ.
Hoàng Quốc Khánh đứng sát vách tường đất nện, tay phải ghì chặt chuôi chiếc dao găm đặc công M9. Gân xanh trên mu bàn tay lấm lem dầu máy của gã thợ máy đặc công nổi lên cuồn cuộn. Gã nhìn vệt máu đang rỉ ra từ vai Nam, rồi nhìn xuống xác Nhện Đỏ nằm bất động dưới sàn, nghiến răng thì thầm:
“Máu chảy thế này, nước mưa ngoài kia không rửa sạch được đâu Nam. Mưa bão chỉ làm vệt máu loang rộng hơn trên cỏ, đàn chó của Sói Hoang sẽ tìm ra chúng ta trong vòng chưa đầy ba phút.”
Khánh nói đúng. Chó Rottweiler có khứu giác nhạy bén gấp mười ngàn lần con người. Đặc biệt, vết thương của Nam vừa được Khánh đắp một lượng lớn thuốc mỡ màu đỏ sẫm của ông Thập. Thứ thuốc nam gia truyền chứa huyết kiệt và tam thất này tuy có tác dụng co mạch, cầm máu cực mạnh, nhưng lại phát tán một mùi hăng hắc, ngọt lịm đặc trưng của nhựa cây rừng. Đối với đàn chó săn nghiệp vụ được huấn luyện kỹ lưỡng của sát thủ Sói Hoang, mùi huyết kiệt quyện với mùi sắt nồng của máu tươi chính là một ngọn hải đăng chỉ đường không thể sai lệch.
Nam khẽ nhắm mắt, nhịp tim đập dồn dập dội lên màng nhĩ. Cơn sốt cao do nhiễm trùng hoại thư bắt đầu tàn phá hệ thần kinh của anh, làm đầu óc anh váng vất. Nhưng bản lĩnh của một đặc công bộ binh giải ngũ không cho phép anh buông xuôi. Anh ép hai ngón tay phải vào động mạch cảnh bên cổ, thực hiện quy trình kiểm soát sốc thể chất để ép nhịp tim chậm lại, giữ cho đại não duy trì sự tỉnh táo chiến thuật tối thiểu.
“Không dùng nước.” Nam thều thào, giọng anh khản đặc nhưng dứt khoát. “Nước mưa là chất xúc tác giúp mùi phát tán nhanh hơn trong không khí ẩm. Chúng ta phải triệt tiêu khứu giác của chúng.”
Nam dùng tay phải lục lọi trong chiếc túi quần hộp bên trái, rút ra một chiếc túi vải thô nhỏ bám đầy bụi mực. Đó là bột lưu huỳnh công nghiệp màu vàng chanh mà anh đã nhanh tay nhặt được từ kho hóa chất của nhà máy dệt lụa Sóc Sơn liền kề hầm thư trước khi trốn chạy. Lưu huỳnh công nghiệp vốn được dùng để tẩy nhuộm lụa tơ tằm, nhưng trong cẩm nang sinh tồn dã ngoại của đặc công bộ binh, nó là thứ vũ khí ngụy trang tối thượng để chống lại chó nghiệp vụ.
“Lưu huỳnh dính vào nước sẽ tạo ra axit sunfurơ nhẹ.” Nam giải thích ngắn gọn, hơi thở anh nóng rực phả vào không khí lạnh. “Mũi chó luôn ẩm ướt. Chỉ cần chúng hít phải một hạt bụi lưu huỳnh, độ ẩm trong hốc mũi sẽ kích hoạt phản ứng hóa học, gây bỏng rát niêm mạc và làm tê liệt hoàn toàn các thụ thể khứu giác của chúng ngay lập tức.”
*Rầm!*
Tiếng cánh cửa cổng tre ngoài sân bị đạp tung. Tiếng sủa dữ dội của đàn Rottweiler đột ngột vang lên chói tai ngay sát vách buồng tối. Sói Hoang – tên sát thủ huấn luyện chó săn của nhóm Hắc Hổ – đang quát tháo thúc giục đàn thú dữ:
“Kiếm đi! Mùi máu ở ngay đây! Lục soát kỹ góc vườn tre cho tao!”
Khánh giật mình, định lao ra cửa nhưng Nam đã dùng tay phải giữ chặt vai gã lại. Nam lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh như thép nguội nhìn thẳng vào mắt chiến hữu. Anh dùng răng cắn đứt nút buộc của túi vải thô, đổ một lượng bột lưu huỳnh vàng chanh ra lòng bàn tay phải.
“Khánh, dìu tao ra lối cửa sau hướng ra rừng thông. Vừa đi vừa rải.” Nam ra lệnh.
Khánh nhanh chóng luồn tay dưới nách phải của Nam, đỡ lấy thân hình cao một mét tám mươi đang nóng hừng hực vì sốt của bạn. Cánh tay trái của Nam lúc này buông thõng, hoàn toàn liệt lực do cơ Delta bị rách sâu bên trong lớp băng gạc đẫm máu. Tay phải Nam cầm túi bột lưu huỳnh, khéo léo rải một vệt bột màu vàng chanh dọc theo hành lang lát gạch men ẩm ướt dẫn ra cửa sau, phủ kín lên những giọt máu tươi vừa rỉ ra từ vai anh.
Mùi lưu huỳnh nồng nặc, hăng hắc như trứng thối lập tức bốc lên, quyện vào mùi thuốc mỡ đỏ sẫm tạo thành một hỗn hợp mùi kỳ dị. Khi Nam bước ra khỏi thềm cửa sau hướng ra vườn tre, anh rải thêm một nắm bột lớn ngay bệ cửa, tạo thành một chốt chặn hóa học vô hình.
Bên ngoài, trời mưa bão quất xối xả vào những tán lá tre. Gió giật mạnh làm những hạt bụi lưu huỳnh vàng chanh bay lơ lửng trong không khí ẩm ướt.
Ngay lập tức, ba con Rottweiler hung hãn dẫn đầu bởi con đầu đàn to lớn vượt qua góc tường tre, lao thẳng về phía hành lang cửa sau. Đầu chúng cúi sát đất, chiếc mũi đen ướt sũng hít mạnh theo vệt mùi huyết kiệt.
Nhưng ngay khi con Rottweiler đầu đàn chạm mũi vào vệt bột lưu huỳnh đầu tiên trên bệ cửa, thảm kịch khứu giác của nó bắt đầu.
Bụi lưu huỳnh mịn tơi bị lực hít mạnh của con thú hút thẳng vào sâu trong khoang mũi ẩm ướt. Phản ứng hóa học xảy ra trong tích tắc. Lưu huỳnh gặp nước tạo ra axit sunfurơ nhẹ, trực tiếp ăn mòn lớp niêm mạc nhạy cảm của con vật.
*Áu... áu...*
Con Rottweiler đầu đàn đột ngột khựng lại, nó rú lên một tiếng đau đớn tột cùng rồi đổ gục xuống sàn hành lang. Nó dùng hai chân trước cào điên cuồng vào mũi, hắt hơi liên tục, bọt mép sủi ra trắng xóa. Hai con chó phía sau lao tới cũng hít phải luồng không khí chứa bụi lưu huỳnh lơ lửng. Chúng lập tức mất phương hướng, sủa loạn xạ trong đau đớn, đầu óc quay cuồng vì hệ thống khứu giác – mắt xích định vị duy nhất của chúng – đã bị phá hủy hoàn toàn.
Sói Hoang từ phía sau lao tới, chứng kiến cảnh tượng đàn chó săn cưng của mình đang vật lộn, co giật dưới sàn hành lang sủi bọt mép. Gương mặt gã sát thủ ngăm đen biến dạng vì phẫn nộ. Gã điên cuồng vung chiếc roi da quất mạnh vào lưng con Rottweiler đầu đàn, gào thét:
“Đứng dậy! Thằng chó đẻ! Đứng dậy ngửi tiếp cho tao! Mồi ở ngay trước mặt!”
Nhưng đàn chó săn lúc này đã hoàn toàn vô dụng. Chúng chỉ biết rên rỉ, rúc đầu vào những góc tối để tránh luồng không khí bỏng rát lưu huỳnh. Sự kiêu hãnh của Sói Hoang đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi một nắm bột màu vàng chanh giá chưa đầy vài chục ngàn đồng.
“Mẹ kiếp! Bột lưu huỳnh!” Sói Hoang nhìn thấy vệt bột vàng chanh bám trên bệ cửa, gã rít lên qua kẽ răng. “Trịnh Hoài Nam! Mày không thoát được đâu!”
Trong lúc Sói Hoang đang điên cuồng trút giận lên đàn chó, Khánh đã dìu Nam vượt qua hàng rào đá phía sau hiệu thuốc, tiến thẳng vào Khu rừng thông chết ngoại vi.
Đây là vùng đất chết hoang vu rộng lớn bao quanh biệt thự cổ Trịnh Gia, nơi đất đai đã bị nhiễm độc nặng nề bởi các hóa chất dệt nhuộm cũ rò rỉ suốt hàng chục năm từ nhà máy dệt lụa Sóc Sơn. Những cây thông ở đây chết khô, thân cây trơ trụi màu xám xịt như những khúc xương khô cắm thẳng vào nền đất sình lầy đen ngòm. Dưới cơn bão số mười hai, mưa lớn tầm tã đã biến toàn bộ khu rừng thông chết thành một bãi đầm lầy sâu hoắm, bùn lầy ngập ngụa đến tận đầu gối.
“Cố lên Nam, bám chặt lấy tao!” Khánh nghiến răng, đôi chân gã lún sâu dưới lớp bùn đen dính dấp. Sức nặng của Nam đổ dồn lên bả vai phải của Khánh, khiến mỗi bước đi của gã thợ máy đặc công đều như đang kéo lê một khối đá nặng hàng trăm ký.
Nam không trả lời. Cơn đau từ bả vai trái bị bục vết thương giờ đây lại gánh chịu thêm một sự hành hạ mới. Những hạt bụi lưu huỳnh bay theo gió bão đã bám vào phần da thịt rách nát chưa khâu kín dưới lớp băng gạc ẩm ướt của anh. Axit nhẹ hình thành từ lưu huỳnh gặp máu tươi bắt đầu ăn mòn thớ cơ Delta bị rách, tạo ra một cảm giác bỏng rát hóa chất tột cùng, như thể có ai đó đang đổ axit trực tiếp vào vết thương của anh.
“Hộc... hộc...”
Nam cắn chặt môi đến mức bật máu tươi, hai mắt anh trợn trừng, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn để chịu đựng cơn đau buốt xé rách đại não. Tay phải anh ghì chặt chiếc xẻng công binh thô gỉ sét cán gỗ lim – vũ khí cận chiến duy nhất còn lại của anh. Anh biết, nếu anh ngất đi lúc này, Khánh sẽ không thể một mình vác anh vượt qua bãi sình lầy này trước sự truy sát của băng nhóm giang hồ Ba Vì do Đinh Thế Nam chỉ huy.
Đằng sau họ, tiếng rựa phát hoang chém phạt vào những cành thông khô vang lên đứt quãng giữa tiếng gió bão gầm rú. Đinh Thế Nam cùng hàng chục tên tay sai giang hồ Ba Vì mang rựa dài đang rải quân bao vây rừng thông theo sự chỉ đạo của Sói Hoang. Chúng không còn chó săn dẫn đường, nhưng chúng có số lượng đông đảo và sự quen thuộc địa hình vùng ngoại ô.
“Lùng sục kỹ các gốc thông chết cho tao!” Tiếng gào thét của Đinh Thế Nam vang vọng từ phía sau. “Trịnh Thế đã ra lệnh, đứa nào lấy được đầu thằng Nam hoặc cuốn sổ địa chính sẽ có năm trăm triệu thưởng nóng tại chỗ!”
Năm trăm triệu đồng tiền mặt bẩn từ quỹ đen của Trịnh Thế đã biến toán giang hồ địa phương thành những con dã thú khát máu. Ánh đèn pin của chúng quét loang loáng qua những thân cây thông chết trơ trụi, cắt ngang màn sương mù bão lũ dày đặc.
Khánh dìu Nam lách qua một gốc thông chết lớn đổ rạp, thân cây mục nát bị nước bão bào mòn tạo thành một rãnh đất sụt lún sâu hoắm.
“Nam, chúng ta phải nấp vào đây.” Khánh thì thầm, gã từ từ hạ thân người Nam xuống rãnh đất ngập nước bùn lạnh buốt.
Nước bùn đen ngòm ngập ngang hông Nam, cái lạnh buốt của nước bão tạm thời làm dịu đi cảm giác bỏng rát của vết thương vai trái, nhưng nó cũng làm thân nhiệt anh giảm đột ngột, khiến anh run lên bần bật. Nam tựa lưng vào vách đất sét nứt nẻ của rãnh sụt lún, tay phải ghì chặt cán xẻng công binh sát ngực. Cuốn sổ địa chính năm 1995 bọc trong túi nilon chống nước vẫn nằm im lìm trước ngực áo bảo hộ kaki của anh, cứng cáp và nặng nề như một khối chì.
Khánh nấp sát bên cạnh Nam, chiếc dao găm M9 cầm ngược ở tay phải, đôi mắt sắc lẹm cảnh giác nhìn chằm chằm vào màn sương mù xám xịt phía trên rãnh đất.
Tiếng bước chân dẫm lên bùn nhão của hai tên giang hồ Ba Vì đang tiến sát về phía rãnh sụt lún nơi họ ẩn nấp. Tiếng lưỡi rựa sắt quét qua thân thông khô nghe *xoèn xoẹt* đầy đe dọa.
“Có vệt bùn mới bị xáo trộn ở gốc thông này đại ca!” Một tên tay sai hét lên, ánh đèn pin của hắn quét thẳng về phía rãnh sụt lún.
Nam nín thở tuyệt đối, tay phải anh siết chặt cán xẻng gỗ lim. Anh biết rõ giới hạn thể chất của mình lúc này: vết thương vai trái bị rách cơ Delta nghiêm trọng đã cướp đi hoàn toàn lực vận động của cánh tay trái, anh chỉ còn đúng một tay phải lành lặn để chiến đấu. Nếu bị phát hiện, anh buộc phải dùng kỹ thuật chém vát bằng xẻng công binh để triệt hạ đối thủ cự ly gần trong vòng một chiêu duy nhất trước khi chúng kịp nổ súng hoặc gọi đồng bọn.
Ánh đèn pin quét sát sạt qua mép rãnh đất sét, chỉ cách đầu Khánh đúng mười xăng-ti-mét. Khánh gồng cứng cơ vai, sẵn sàng lao lên thực hiện đòn đâm cắt động mạch cổ bằng dao găm M9.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, một luồng ánh sáng cực mạnh, sắc lạnh và mang sắc thái xanh lục nhạt đột ngột xé rách màn đêm sương mù của rừng thông chết.
*Vút...*
Luồng ánh sáng quét qua quét lại với tốc độ cực nhanh, rọi thẳng từ trên cao xuống nền đất sình lầy. Đó không phải là ánh sáng đèn pin thông thường của giang hồ Ba Vì. Đó là luồng ánh sáng quét hồng ngoại công suất cao phát ra từ tháp chuông cổ biệt thự Trịnh Gia cách đó hơn hai trăm mét.
Sát thủ "Rắn Lục" – xạ thủ bắn tỉa chuyên nghiệp của nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ – đã chiếm lĩnh được đỉnh tháp chuông cao mười lăm mét. Hắn đang sử dụng kính ngắm hồng ngoại tầm nhiệt thế hệ mới gắn trên khẩu súng bắn tỉa Dragunov SVD cải tiến để khống chế toàn bộ khu vực rừng thông chết ngoại vi.
Luồng ánh sáng quét hồng ngoại đột ngột dừng lại, khóa chặt mục tiêu vào vùng đất sụt lún nơi Nam và Khánh đang ẩn nấp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!