Nhạc nềnIrregular

Độc Dược Nhện Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích xe máy dã chiến của nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ rít lên những âm thanh khô khốc rồi đột ngột tắt lịm ngoài đầu ngõ.


Không gian bên trong gian buồng tối phía sau Trạm xá Đông y Nguyễn Văn Thập lập tức rơi vào một sự im lặng đến rợn người. Tiếng mưa bão của cơn giông số mười hai vẫn quất sầm sập ngoài mái ngói âm dương, nhưng dường như nó đã bị đẩy lùi ra sau một bức tường vô hình của sự căng thẳng. Mùi ngải cứu, quế chi ấm áp ban nãy giờ đây bị lấn át bởi mùi ẩm mốc của góc tường dột nước và mùi tanh nồng mỏng mảnh của máu tươi từ bả vai Trịnh Hoài Nam rỉ ra.


Nam nằm im trên chiếc giường tre nhỏ bọc tấm chăn chiên cũ kỹ. Cơn sốt cao do vết thương rách cơ Delta bị ngấm nước bẩn dưới cống ngầm đã hạ bớt nhờ mười hai mũi khâu dã chiến và mớ lá thuốc nam bó chặt của ông Thập. Nhưng cơ thể anh vẫn hầm hập nóng, lồng ngực phập phồng nặng nề dưới lớp áo bảo hộ kaki xám tro đã bị cắt rách một mảng lớn ở vai trái. Cánh tay trái của anh buông thõng, gần như mất hoàn toàn cảm giác thô ráp, chỉ còn lại những cơn đau buốt nhói dội lên theo từng nhịp đập của mạch máu.


Sát cánh cửa gỗ khép hờ của buồng tối, Hoàng Quốc Khánh đứng áp lưng vào vách tường đất nện. Đôi bàn tay thô kệch lấm lem dầu máy của gã thợ máy đặc công ghì chặt chuôi chiếc dao găm đặc công M9. Gân xanh trên mu bàn tay Khánh nổi lên cuồn cuộn. Gã nín thở, đôi mắt sắc lẹm không chớp nhìn chằm chằm vào vệt sáng mỏng hắt ra từ khe cửa phòng ngoài.


“Khánh...” Nam khẽ thều thào, giọng anh nhỏ đến mức chỉ như một làn gió thoảng qua kẽ lá.


“Tao đây. Nằm im đi Nam, bọn chúng đang ở ngoài ngõ.” Khánh không quay đầu, thì thầm đáp lại, tông giọng trầm xuống hết mức có thể.


“Đừng manh động... Vũ Đình Lôi không cho quân xông vào ngay đâu... Hắn biết ông Thập là người vô tội... Hắn sẽ dùng cách khác.” Nam nhắm nghiền mắt, nhưng đôi tai anh – đôi tai được rèn luyện qua hàng ngàn giờ tác chiến trinh sát đặc chủng – đang căng ra hết cỡ để thu nhận mọi dao động âm thanh bên ngoài.


Đúng như Nam dự đoán, tiếng động cơ xe máy tắt đi không đồng nghĩa với một cuộc tấn công vũ trang ồ ạt. Vũ Đình Lôi là một cựu sĩ quan lực lượng đặc biệt biến chất, hắn thừa hiểu việc nổ súng liên thanh vào một hiệu thuốc đông y giữa khu dân cư ngoại ô sẽ lập tức kích hoạt sự chú ý của công an huyện, phá hỏng thỏa thuận bưng bít của Thượng tá Phạm Khắc Long. Hắn cần một cái chết im lặng, một sự biến mất không dấu vết của Trịnh Hoài Nam và cuốn sổ địa chính năm 1995.


Ở phòng ngoài, tiếng bước chân mỏng như tờ giấy lướt trên nền đất nện ẩm ướt vang lên. Đó không phải là tiếng đế giày chiến thuật hạng nặng của lính đánh thuê. Đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng, uyển chuyển của một người phụ nữ.


“Có ai ở nhà không? Tôi bên trạm y tế xã, nghe nói có người gặp nạn trong bão nên mang túi sơ cứu qua hỗ trợ.” Một giọng nữ thanh tao, mang theo sự lo lắng giả tạo vang lên từ phía cửa chính.


Khánh giật mình, định bước ra ngoài nhưng Nam đã khẽ nhúc nhích ngón tay phải, gõ nhẹ hai nhịp xuống thành giường tre.


*Cộc... cộc.*


Đó là ký hiệu Morse quân sự: *Nguy hiểm. Giữ vị trí.*


Nam nhận ra sự bất thường ngay trong chất giọng của người phụ nữ kia. Giọng cô ta quá bình tĩnh, nhịp thở đều đặn đến đáng sợ dù vừa phải đi qua cơn bão giật cấp mười hai ngoài kia. Một nữ y tá xã thông thường sẽ thở dốc, giọng run rẩy vì lạnh và sợ hãi khi phải tiếp cận một khu vực hẻo lánh trong đêm tối bão bùng. Hơn thế nữa, tiếng kim loại va chạm rất nhỏ – tiếng lách cách của các dụng cụ y tế trong túi xách – có một nhịp điệu quá gọn gàng, giống như tiếng trang bị chiến thuật được sắp xếp tỉ mỉ.


Đó là Sát thủ "Nhện Đỏ".


Phía phòng ngoài, tiếng ông Thập ôn tồn vang lên, cố gắng che giấu sự lo lắng: “Cảm ơn cô y tá. Nhưng trạm xá của tôi tự xoay xở được rồi. Đêm hôm bão bùng thế này, cô nên về trạm tránh bão đi.”


“Cháu chỉ vào kiểm tra một chút thôi cụ đồ. Có người báo cáo thấy một thanh niên bị thương nặng chạy vào hướng này. Cháu mang theo cả thuốc giảm đau liều mạnh đây.” Giọng Nhện Đỏ tiến sát hơn. Tiếng bước chân của cô ta dừng lại ngay trước cánh cửa buồng tối.


Nam nằm trên giường, hai mắt vẫn nhắm nghiền, giả vờ như đang rơi vào trạng thái hôn mê sâu do sốt cao. Anh điều hòa nhịp thở của mình về tần số chậm và nông nhất, giống hệt một bệnh nhân sắp lịm đi. Cánh tay phải của anh khẽ luồn xuống dưới mép chăn chiên, các ngón tay chạm vào cán gỗ lim chắc chắn của chiếc xẻng công binh thô gỉ sét dắt ở thắt lưng. Vai trái của anh bắt đầu nhói lên một cơn đau dữ dội, thớ cơ Delta bị khâu mười hai mũi chỉ thô đang giật liên hồi dưới lớp băng gạc.


*Két...*


Cánh cửa gỗ buồng tối từ từ bị đẩy ra. Ánh sáng vàng vọt của ngọn đèn bão ngoài phòng khách lách vào, kéo dài bóng của một người phụ nữ mảnh mai đổ lên nền đất nện. Nhện Đỏ bước vào, cô ta mặc bộ đồ blouse trắng tinh khôi của nhân viên y tế, tóc buộc gọn gàng sau gáy, gương mặt mộc mạc thanh tú nhưng đôi mắt một mí lại sắc lạnh như hai lưỡi dao mổ. Tay trái cô ta xách một chiếc túi cứu thương bằng da, còn tay phải đang đút sâu trong túi áo blouse.


Khánh vẫn đứng im trong góc tối chết sau cánh cửa, nín thở tuyệt đối. Nhện Đỏ không hề quay đầu nhìn xung quanh, cô ta di chuyển thẳng về phía giường tre nơi Nam đang nằm. Sự tự tin của một sát thủ chuyên nghiệp khiến cô ta tin rằng con mồi đã hoàn toàn mất khả năng phản kháng dưới tác động của cơn sốt hoại thư.


Khi chỉ còn cách giường tre nửa mét, Nhện Đỏ dừng lại. Cô ta từ từ rút tay phải ra khỏi túi áo blouse. Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn bão hắt qua khe cửa, Nam nghe thấy một tiếng động cực nhỏ mà chỉ những người lính đặc công thực chiến mới nhận biết được: tiếng kim loại cọ xát nhẹ của một ống tiêm y tế bằng inox cổ điển.


Trong ống tiêm đó là độc tố thần kinh cực nhanh – loại độc dược thần kinh chiết xuất từ nọc rắn hổ mang chúa kết hợp với hóa chất ức chế cơ tim, có khả năng gây suy tim cấp và ngừng thở trong vòng ba mươi giây mà không để lại bất kỳ dấu vết độc chất nào trong máu nếu không xét nghiệm chuyên sâu.


Nhện Đỏ khẽ cúi người xuống, ngón tay cái của cô ta đặt lên pít-tông ống tiêm, mũi kim dài ba xăng-ti-mét nhắm thẳng vào động mạch cảnh bên cổ trái của Nam.


Chính trong khoảnh khắc mũi kim chỉ còn cách huyết quản của Nam đúng hai mi-li-mét, đôi mắt nhắm nghiền của anh đột ngột mở ra.


Đồng tử của Nam co rụt lại, sắc lạnh và tĩnh lặng như một hồ nước đóng băng. Nhện Đỏ giật mình, phản xạ của một sát thủ chuyên nghiệp khiến cô ta không hề do dự mà nhấn mạnh pít-tông, đâm thẳng mũi kim xuống.


Nhưng Nam đã nhanh hơn một tích tắc.


Bằng một cú nghiêng đầu cực nhanh sang bên phải, Nam né tránh sát sạt mũi kim độc. Tiếng gió rít mỏng của mũi kim đâm vào khoảng không vang lên ngay sát vành tai anh. Ngay lập tức, cánh tay phải lành lặn của Nam vút lên như một chiếc lò xo thép bị nén chặt, năm ngón tay cứng như gọng kìm bóp mạnh vào cổ tay phải của Nhện Đỏ.


*Rắc!*


Một tiếng xương khớp va chạm khô khốc vang lên. Nam vận dụng toàn bộ lực bóp của một đặc công thực chiến CQB, bẻ ngược khớp xương cổ tay của Nhện Đỏ ra phía sau. Cơn đau đột ngột khiến ngón tay cô ta co rúm, chiếc ống tiêm inox rơi khỏi tay, rơi xuống tấm chăn chiên mà không kịp bơm một giọt độc dược nào vào cơ thể Nam.


Nhện Đỏ không hề phát ra một tiếng kêu đau nào. Sự tàn nhẫn và huấn luyện khắc nghiệt biến cô ta thành một cỗ máy chiến đấu im lặng. Bị khóa chặt tay phải, cô ta lập tức mượn đà xoay người, vung chân trái đá mạnh một cú vòng cầu tàn nhẫn thẳng vào bả vai trái đang bị thương của Nam hòng giải vây.


Nam nhìn thấy quỹ đạo cú đá nhưng cánh tay trái bị liệt lực của anh không thể đưa lên đỡ gạt. Anh buộc phải gồng cứng cơ ngực, dùng cả thân người chịu đựng cú đá để giữ chặt cổ tay phải của đối thủ.


*Bốp!*


Cú đá của Nhện Đỏ găm thẳng vào thớ cơ Delta nát bấy của Nam. Cơn đau tột cùng, sắc lẹm và điên cuồng như một luồng điện cao áp xộc thẳng lên đại não Nam, khiến mắt anh tối sầm lại trong tích tắc. Mười hai mũi chỉ khâu thô ráp dã chiến bị lực tác động cực mạnh xé rách hoàn toàn. Máu tươi đỏ thẫm lập tức phun trào ra ngoài, thấm đẫm lớp băng gạc trắng và nhuộm đỏ mảng áo bảo hộ kaki.


“Ư... rừ...”


Nam gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu ở nướu để ngăn không cho mình ngất đi vì sốc chấn thương. Cú đá mạnh cũng đẩy anh lùi sát vào thành giường tre, nhưng bàn tay phải của anh vẫn khóa chặt cổ tay Nhện Đỏ như một chiếc khóa xích sắt không thể tháo gỡ.


Nhện Đỏ nhận ra mình đã phạm sai lầm chí mạng khi không thể thoát ra. Cô ta định dùng tay trái rút con dao bấm tẩm độc giắt sau thắt lưng, nhưng từ trong góc tối sau cánh cửa, Hoàng Quốc Khánh đã lao ra như một con mãnh thú.


Khánh vung chiếc dao găm M9 quét một đường ngang mặt Nhện Đỏ, ép cô ta phải ngửa người ra sau để tránh né, cắt đứt hoàn toàn ý định rút dao bấm.


Nam lợi dụng khoảnh khắc Nhện Đỏ mất thăng bằng, nén cơn đau xé rách ở vai trái, lộn người bắn ra khỏi giường tre. Anh luồn ra phía sau lưng Nhện Đỏ, cánh tay phải vòng qua cổ cô ta, thực hiện đòn bẻ khớp cổ từ phía sau tiêu chuẩn của đặc công bộ binh.


Nam dùng tay phải khóa chặt cằm Nhện Đỏ kéo ngược mạnh mẽ ra phía sau, đồng thời dùng bả vai phải khỏe mạnh đẩy mạnh gáy cô ta về phía trước. Anh tận dụng toàn bộ trọng lượng cơ thể sáu mươi tám ký của mình để tạo ra một lực đòn bẩy cơ học cực đại.


Nhện Đỏ điên cuồng giãy giụa, đôi chân cô ta đạp mạnh xuống nền đất nện tạo ra những tiếng huých rầm rầm nhẹ, nhưng vòng khóa của Nam đã siết chặt như gọng kìm thủy lực.


*Khục!*


Một tiếng động rợn người của đốt sống cổ bị bẻ gãy vang lên trong không gian chật hẹp của buồng tối.


Thân thể mảnh mai của Nhện Đỏ lập tức mềm nhũn, đôi mắt trợn trừng mất đi tiêu cự, chiếc dao bấm chưa kịp rút ra rơi tuột xuống đất. Nam buông tay, để xác nữ sát thủ đổ sụp xuống nền đất nện ẩm ướt bên cạnh giường tre như một khúc gỗ không còn sự sống.


Trận cận chiến im lặng diễn ra chưa đầy ba mươi giây, nhưng nó đã vắt kiệt toàn bộ chút tàn lực mới phục hồi của Nam. Anh loạng choạng quỵ gối xuống đất, tay phải ôm chặt lấy bả vai trái đang chảy máu xối xả. Máu tươi đỏ thẫm tuôn ra ngoài kẽ tay anh, nhỏ giọt tong tong xuống nền đất ẩm, mùi máu tanh nồng lập tức bao trùm gian phòng.


“Nam! Vết khâu bị bục hoàn toàn rồi!” Khánh lao tới đỡ lấy Nam, gương mặt gã thợ máy đặc công tái mét khi nhìn thấy vệt máu loang lổ dài hơn mười xăng-ti-mét trên vai bạn.


“Lấy... lấy hộp thuốc mỡ của ông Thập...” Nam thều thào, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương, môi anh run lên bần bật vì cơn đau buốt tận xương tủy.


Khánh nhanh chóng lục lọi trong túi quần hộp của mình, rút ra hộp thuốc mỡ màu đỏ sẫm – tín vật cầm máu gia truyền mà ông Thập đã trao cho gã trước khi vào buồng tối. Khánh dùng ngón tay xúc một lượng lớn thứ mỡ thuốc đặc quánh, bốc mùi hăng hắc của tam thất và huyết kiệt, đắp thẳng vào vết thương đang phun máu của Nam.


Thứ thuốc mỡ vừa tiếp xúc với da thịt rách nát liền tạo ra một cảm giác bỏng rát như lửa đốt, nhưng chỉ ba giây sau, tính chất co mạch cực mạnh của thảo dược đã phát huy tác dụng. Dòng máu tươi đang phun trào dần chậm lại, đông cứng thành một lớp màng màu nâu sẫm, khóa chặt miệng vết rách cơ Delta.


“Đắp thêm băng gạc... quấn chặt lại...” Nam nghiến răng ra lệnh.


Khánh dùng cuộn băng gạc còn lại quấn thêm năm vòng thật chặt quanh vai và nách Nam, cố định cánh tay trái áp sát vào mạn sườn để tránh mọi cử động làm rách thêm cơ. Thể lực của Nam suy giảm nghiêm trọng, đầu óc anh váng vất, cơn sốt cao bị dồn nén ban nãy giờ có dấu hiệu bùng phát trở lại.


Bên ngoài phòng khách, tiếng bước chân vội vã của ông Thập và bác sĩ Đức vang lên. Cánh cửa buồng tối bị đẩy tung, Đức cầm chiếc đèn bão lao vào, đôi mắt anh co rụt lại khi nhìn thấy xác Nhện Đỏ nằm dưới sàn và vũng máu tươi bên cạnh Nam.


“Chúng ta phải đi ngay!” Đức trầm giọng, giọng anh run lên một chút vì căng thẳng. “Con bé này là Nhện Đỏ, sát thủ dùng độc của nhóm Hắc Hổ. Việc cô ta thâm nhập vào đây chứng minh Vũ Đình Lôi đã biết chắc chắn Nam đang ở trong trạm xá này. Cô ta chỉ là mũi tiên phong để thăm dò thôi.”


Như để minh chứng cho lời cảnh báo của Đức, từ phía chiếc bộ đàm dã chiến của tên lính đánh thuê bị Nam tiêu diệt ở tập trước – hiện đang giắt bên hông Khánh – đột ngột phát ra tiếng rè rè rè tần số ngắn.


*Rè... rè...*


Giọng nói lạnh lùng, trầm đục và đầy sát khí của Vũ Đình Lôi vang lên qua loa bộ đàm, phá vỡ sự im lặng của đêm bão:


“Sói Hoang! Nhện Đỏ mất liên lạc quá năm phút rồi. Con mồi chắc chắn đang ở trong hiệu thuốc đông y của lão già Thập. Tao cho phép mày sử dụng biện pháp mạnh.”


Một giọng nói khàn đặc khác đáp lại từ đầu dây bên kia:


“Rõ, thưa thủ lĩnh. Đàn chó săn Rottweiler đã ngửi thấy mùi máu tươi từ phía vườn tre sau hiệu thuốc. Tôi sẽ thả xích ngay lập tức.”


Tiếng gầm gừ dữ tợn, tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng và tiếng sủa đanh thép của ba con chó săn Rottweiler hung dữ bắt đầu vang dội ngoài đầu ngõ hiệu thuốc, lấn át cả tiếng mưa bão gầm rú.


Nam khẽ nhắm mắt, bàn tay phải nắm chặt lấy chiếc xẻng công binh thô gỉ sét dưới đất. Vòng vây tử thần của Vũ Đình Lôi đã chính thức khép chặt, và đêm nay, hiệu thuốc cổ kính này sẽ biến thành một đấu trường đẫm máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!