Hiệu Thuốc Trong Đêm Giông
Cơn bão số mười hai trút giận xuống vùng ngoại ô Sóc Sơn bằng những luồng nước xiết xối xả, biến bầu trời đêm thành một bức màn đen kịt, lạnh buốt và đặc quánh hơi nước. Trên cánh đồng hoang sình lầy ven sông Hồng, Hoàng Quốc Khánh đang thở dốc từng cơn dồn dập, lồng ngực gã phập phồng như bễ lò rèn bị kéo căng quá mức. Đôi chân gã lún sâu xuống lớp bùn đỏ quạch ngập quá mắt cá, mỗi lần nhấc chân lên là một lần gã phải gồng hết cơ đùi để chiến đấu với lực hút nhớp nháp của bùn lầy. Trên lưng gã, Trịnh Hoài Nam đã hoàn toàn mất đi ý thức, đầu ngoẹo sang một bên vai Khánh, cánh tay phải lành lặn buông thõng vô lực, đung đưa theo từng nhịp bước loạng choạng của đồng đội.
Khánh cảm nhận rõ ràng thân nhiệt của Nam đang nóng hầm hập như một khối than hồng qua lớp áo kaki bảo hộ sờn cũ ướt sũng. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là mùi hôi tanh nhẹ của dịch mủ rỉ ra từ bả vai trái của Nam đã bắt đầu bốc lên, quyện vào mùi bùn đất và nước mưa bão. Vết rách cơ Delta sâu hoắm do mảnh kính vỡ từ hầm thư găm vào, cộng thêm vết đạn bắn sượt nhiễm trùng từ miệng giếng cổ, giờ đây đã sưng tấy lên thành một khối mủ vàng chanh căng mọng. Chiếc thắt lưng kaki quấn chặt quanh khớp vai để cầm máu từ mấy tiếng trước giờ đã hằn sâu vào da thịt Nam, tạo thành một vệt tím bầm tàn nhẫn.
“Cố lên Nam... Đừng bỏ tao... Sắp đến rồi...”
Khánh nghiến răng, những giọt nước mưa quất rát rạt vào mắt khiến gã không thể nhìn rõ quá ba mét phía trước. Gã chỉ biết cắm đầu chạy theo bản năng của một người lính công binh, dựa vào rặng thông già mờ ảo phía xa để định vị. Sau hơn mười phút vật lộn sinh tử với sình lầy, Khánh nhìn thấy ánh đèn dầu tù mù, vàng vọt hắt ra từ ô cửa sổ nhỏ của một ngôi nhà cấp bốn mái ngói âm dương cổ kính nằm khuất sau rặng tre già ngoài rìa huyện.
Đó chính là Trạm xá Đông y Nguyễn Văn Thập.
Khánh dùng hết chút tàn lực cuối cùng, lao thẳng về phía cánh cửa gỗ lim dày nặng của trạm xá. Gã không còn tay để gõ cửa, liền dùng cả bả vai đập mạnh vào tấm gỗ.
*Rầm! Rầm!*
“Ông Thập! Bác sĩ Đức! Cứu người! Cứu đồng đội tôi với!” Khánh hét lên, giọng gã khản đặc, nghẹn ngào vì nước mưa và sự tuyệt vọng.
Cánh cửa gỗ lim nặng nề từ từ mở ra. Ánh sáng ấm áp của ngọn đèn dầu quyện với mùi thơm nồng của ngải cứu, quế chi và xuyên khung xộc thẳng vào mũi Khánh. Xuất hiện sau cánh cửa là Phạm Minh Đức, vị cựu bác sĩ quân y bốn mươi lăm tuổi với mái tóc muối tiêu cắt ngắn và gương mặt nghiêm nghị. Nhìn thấy Khánh đang cõng Nam bất tỉnh nhân sự, đôi mắt sắc sảo của Đức co rụt lại trong tích tắc. Anh không hỏi một câu dư thừa, lập tức nghiêng người nhường đường, đồng thời đưa đôi bàn tay thô ráp nhưng cực kỳ vững chãi đỡ lấy thân hình của Nam.
“Vào phòng trong ngay! Khánh, đóng chặt cửa và gài chốt gỗ!” Đức ra lệnh bằng chất giọng trầm, dứt khoát của một người từng trải qua hàng trăm ca cấp cứu dã chiến nơi biên giới.
Khánh loạng choạng bước vào, dùng cả thân người tựa vào cánh cửa để đẩy nó đóng sập lại, rồi gài chiếc chốt gỗ lim to bản vào khe cửa. Gã đổ sụp xuống nền đất nện ẩm mát của trạm xá, hai tay chống gối, thở dốc không ra hơi.
Trong gian phòng trong, Nguyễn Văn Thập, bậc thầy đông y bảy mươi lăm tuổi với mái tóc bạc trắng như cước và bộ đồ lụa màu nâu giản dị, đã đứng chờ sẵn bên cạnh chiếc bàn gỗ lim đen bóng. Chiếc bàn này vốn là nơi ông dùng để chẩn mạch cho người dân nghèo, nhưng đêm nay, nó đã biến thành một bàn mổ dã chiến dưới ánh sáng của hai cây đèn bão công suất lớn.
“Đặt cậu ấy nằm sấp xuống!” Ông Thập ôn tồn nói, giọng nói của ông trầm tĩnh đến lạ kỳ, như thể cơn bão gầm rú bên ngoài và cuộc truy sát đẫm máu của Trịnh Thế không hề tồn tại trong không gian này.
Đức đặt Nam nằm sấp lên mặt bàn gỗ lim. Thân thể Nam giật nhẹ một cái, miệng phát ra tiếng rên rỉ khò khè vô thức. Đức lập tức rút từ thắt lưng ra một chiếc kéo y tế chuyên dụng bằng thép không gỉ. Với những đường cắt dứt khoát và chuẩn xác, anh cắt dọc theo thớ vải kaki bảo hộ sờn cũ của Nam, để lộ toàn bộ bả vai trái và phần sườn bên hông.
Khi lớp vải bảo hộ cuối cùng bị lột ra, cả Khánh và Đức đều phải nín thở. Vết rách cơ Delta ở vai trái của Nam đã hở miệng rộng hơn ba xăng-ti-mét, mép vết thương lật ngược ra ngoài, thâm đen và mưng mủ nghiêm trọng. Dòng dịch lỏng màu vàng nhạt lẫn máu tươi vẫn đang rỉ ra từ sâu trong thớ thịt, bốc lên mùi hôi tanh của sự hoại tử tế bào. Vết đạn bắn sượt từ họng súng của Phạm Hoàng Long sát miệng giếng cổ nằm đè lên mép vết thương cũ, tạo thành một vệt cháy sém đỏ lòm.
“Mẹ kiếp, nhiễm trùng hoại thư lâm sàng rồi.” Đức nghiến răng, các ngón tay anh ấn nhẹ xung quanh vết thương. “Nước bẩn dưới cống ngầm đã ngấm vào thớ cơ sâu. Nếu không làm sạch và cắt lọc cơ hoại tử ngay lập tức, độc tố vi khuẩn sẽ đi thẳng vào máu gây sốc nhiễm trùng. Cậu ấy sẽ chết trong vòng hai tiếng nữa.”
Khánh hoảng loạn bước tới, gã rút từ trong túi quần hộp ra một xấp băng cá nhân thông thường và một cuộn băng gạc y tế bám đầy bụi bùn: “Tôi có băng gạc đây! Để tôi bịt miệng vết thương lại!”
“Tránh ra, Khánh!” Đức gạt tay Khánh ra, giọng anh đanh lại đầy uy quyền. “Băng gạc thông thường lúc này chỉ làm bít khí, tạo điều kiện cho vi khuẩn kị khí phát triển nhanh hơn thôi. Miếng cơ vai trái của cậu ấy đã bị rách sâu, máu phun thế này là do đứt nhánh động mạch mũ cánh tay. Cậu có bịt bằng trời cũng không cản được lực ép của máu từ bên trong!”
Quả thực, dù Khánh cố dùng tay ép chặt miếng gạc sạch vào miệng vết rách, dòng máu đỏ thẫm pha lẫn dịch mủ vẫn tìm được kẽ hở để phun trào ra ngoài, nhuộm đỏ cả mặt bàn gỗ lim cổ kính.
“Đức, chuẩn bị nước sôi sát trùng và kìm kẹp.” Ông Thập thản nhiên ra lệnh. Ông bước đến bên cạnh đầu nằm của Nam, mở chiếc hộp gỗ trầm hương cổ kính lấy ra ba cây kim châm cứu bằng bạc ròng dài khoảng mười xăng-ti-mét.
Đức lập tức hiểu ý sư phụ. Anh quay sang bếp lò than đang đỏ lửa ở góc phòng, nhấc ấm nước sôi đổ vào một chiếc khay inox lớn chứa sẵn cồn sát trùng và các dụng cụ phẫu thuật dã chiến. Mùi cồn bốc lên nồng nặc, át đi một phần mùi tanh của máu.
“Sư phụ, cậu ấy đang sốt cao gần bốn mươi mốt độ, nhịp tim đã vượt quá một trăm bốn mươi chu kỳ một phút.” Đức vừa dùng kẹp gắp bông tẩm cồn vừa báo cáo nhanh. “Với thể trạng suy kiệt do mất máu và sốc chấn thương thế này, nếu chúng ta đổ cồn sát trùng trực tiếp vào vết rách cơ Delta mà không có thuốc tê, cơn đau cực hạn sẽ kích thích hệ thần kinh giao cảm quá mức, gây ngừng tim lâm sàng ngay lập tức. Nhưng nếu dùng thuốc tê hóa học lúc này, huyết áp của cậu ấy đang tụt sâu sẽ sụp đổ hoàn toàn.”
Ông Thập gật đầu, đôi mắt đục mờ nhưng tinh anh của ông nhìn thẳng vào vùng cổ của Nam: “Ta biết. Vì vậy chúng ta sẽ không dùng thuốc tê. Ta sẽ dùng châm cứu để kích hoạt cơ chế giảm sốc tự nhiên của cơ thể.”
Nói rồi, đôi bàn tay thô ráp, nhăn nheo của ông Thập đột ngột trở nên cực kỳ linh hoạt và chuẩn xác. Ông dùng ngón cái trái ấn nhẹ vào vùng hố cổ phía sau động mạch cảnh của Nam để xác định vị trí, rồi tay phải vung lên, đâm sâu cây kim bạc đầu tiên vào huyệt Kiên Tỉnh bên vai phải lành lặn của Nam.
*Phập.*
Cây kim bạc thứ hai được ông cắm thẳng vào huyệt Nhân Trung dưới mũi Nam, kích thích mạnh mẽ hệ thần kinh trung ương để giữ cho Nam không rơi vào trạng thái hôn mê sâu vĩnh viễn. Cuối cùng, cây kim thứ ba – cây kim quan trọng nhất – được ông Thập đâm xiên một góc ba mươi độ vào vùng xoang động mạch cảnh sát dây thần kinh phế vị bên cổ phải của Nam.
“Kích hoạt cơ chế phế vị vị nhân.” Ông Thập trầm giọng nói, ngón tay ông vê nhẹ chuôi kim bạc, tạo ra một tần số rung động nhỏ truyền sâu vào da thịt Nam.
Ngay lập tức, cơ thể Nam co rúm lại dưới một phản xạ sinh lý mạnh mẽ. Nhịp tim đang đập dồn dập như đánh trống của anh đột ngột chậm lại, hạ xuống mức ổn định khoảng tám mươi chu kỳ một phút. Hơi thở đứt quãng, khò khè dần trở nên sâu và đều hơn. Trạng thái Adrenaline Rush – ngưỡng chịu đau cực hạn của một cựu đặc công bộ binh – được kích hoạt dưới tác động của châm cứu bạc, tạm thời khóa chặt các thụ thể truyền dẫn cảm giác đau đớn lên đại não.
“Được rồi! Đức, hành động ngay! Ta chỉ giữ được nhịp tim này trong vòng mười lăm phút!” Ông Thập hét lớn.
Phạm Minh Đức không chần chừ một giây. Anh cầm chai cồn y tế chín mươi độ, đổ thẳng một lượng lớn vào miệng vết rách cơ Delta đang loang lổ mủ bẩn của Nam.
*Xèo... xèo...*
Tiếng cồn sôi lên sùng sục khi tiếp xúc với dịch mủ và các tế bào hoại tử, tạo thành những bọt trắng xóa bốc mùi hăng hắc tột cùng.
“Nam! Giữ chặt cậu ấy!” Đức hét lớn với Khánh.
Khánh lao tới, dùng cả hai cánh tay hộ pháp của mình đè chặt lên hai bả vai và hông của Nam. Thân hình Nam giật nảy lên như bị điện giật, các khối cơ bắp cuồn cuộn trên lưng căng cứng như những sợi dây cáp thép bị kéo căng quá mức. Dù đã được ông Thập châm cứu giảm sốc, cơn đau buốt nhói tột cùng từ dòng cồn sát trùng tàn phá thớ thịt rách nát vẫn khiến Nam tỉnh lại trong giây lát. Đôi mắt anh trợn trừng, nhãn cầu vằn tia máu giãn to, hai hàm răng nghiến chặt vào chiếc thắt lưng kaki bọc vải cho đến khi nghe tiếng răng rắc khô khốc.
“Á... rừ... rừ...”
Tiếng gầm rú đau đớn bị nghẹn lại trong cổ họng Nam, biến thành những tiếng gầm gừ trầm đục của một con thú hoang bị dồn vào góc chết. Mồ hôi lạnh từ trán anh tuôn ra ròng ròng, hòa cùng nước mưa bão chảy dọc xuống mặt bàn lim gỗ.
Đức bỏ qua tiếng gầm rú của đồng đội, đôi bàn tay của một cựu bác sĩ quân y dã chiến hoạt động với sự lạnh lùng và chính xác tuyệt đối của một cỗ máy. Anh dùng kẹp y tế gắp từng miếng bông gạc sạch, thọc sâu vào đáy vết thương vai trái để lau sạch lớp dịch mủ vàng chanh bám chặt trên thớ cơ Delta. Mỗi lần mũi kẹp chạm vào thớ cơ rách, cơ thể Nam lại giật mạnh, nhưng Khánh vẫn cắn răng đè chặt, nước mắt gã hòa cùng nước mưa chảy xuống lưng Nam.
“Có dị vật thủy tinh bên trong!” Đức trầm giọng, mũi kẹp của anh vừa va chạm với một vật thể cứng sâu trong thớ cơ vai trái của Nam, phát ra tiếng 'cạch' nhỏ.
“Gắp nó ra ngay! Đừng để nó cắt đứt động mạch mũ!” Ông Thập đứng bên cạnh liên tục vê kim bạc để duy trì nhịp tim cho Nam.
Đức dùng kẹp panh kẹp chặt vào dị vật, từ từ rút ra ngoài. Đó là một mảnh kính cường lực sắc nhọn dài gần hai xăng-ti-mét, bám đầy bụi đen của hầm lưu trữ cổ biệt thự. Ngay khi mảnh kính được rút ra, một dòng máu tươi đỏ thẫm phun mạnh ra từ nhánh động mạch bị cắt đứt.
“Kẹp cầm máu! Chỉ khâu da thô!” Đức hét lớn.
Anh nhanh chóng dùng kẹp cầm máu khóa chặt đầu động mạch đang phun, rồi luồn sợi chỉ đen thô qua cây kim khâu cong vút. Vận dụng quy tắc sơ cứu vết thương hở dưới áp lực, Đức thực hiện những mũi khâu chữ X liên tục để khâu thắt động mạch mũ cánh tay trái, rồi tiếp tục khâu khép hai mép cơ Delta bị rách nát. Từng mũi kim đâm xuyên qua lớp da thịt đỏ lòm, xiết chặt lại thớ cơ, khóa chặt dòng máu đang tuôn chảy.
Nam nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra từ kẽ môi, ngấm đỏ cả chiếc thắt lưng kaki. Trạng thái Adrenaline cực hạn giúp anh giữ được một tia tỉnh táo mỏng manh cuối cùng để không bị ngất đi vì sốc chấn thương thể xác.
Sau mười phút căng thẳng tột độ, mũi khâu cuối cùng được Đức thắt nút dứt khoát. Anh cắt chỉ, thở phào một tiếng nhẹ nhõm. Vết thương vai trái dài mười lăm xăng-ti-mét của Nam đã được khâu kín bằng mười hai mũi chỉ đen thô ráp, mép vết thương không còn rỉ máu tươi mà đã được định hình phẳng phiu.
“Sư phụ, xong rồi!” Đức nói, trán anh lấm tấm mồ hôi.
Ông Thập lập tức rút ba cây kim bạc ra khỏi người Nam. Thân thể Nam lập tức mềm nhũn ra trên bàn gỗ, hơi thở anh trở nên nhẹ nhàng, đều đặn của một người vừa vượt qua cửa tử.
Tuy nhiên, cuộc sơ cứu vẫn chưa kết thúc. Ông Thập bước nhanh đến chiếc cối đá nhỏ ở góc phòng, đổ vào đó một nắm lá thuốc nam màu xanh sẫm – loại lá thuốc cầm máu và kháng viêm gia truyền của dòng họ Nguyễn mà ông đã chuẩn bị sẵn. Ông dùng chày giã nát nắm lá, tạo thành một thứ dung dịch đặc quánh, tỏa ra mùi thơm nồng ấm của thảo dược núi rừng.
Ông Thập dùng thìa gỗ xúc thứ thuốc nam giã nát đắp kín lên toàn bộ vết khâu vai trái của Nam, rồi dùng những dải băng gạc nén cơ quấn chặt năm vòng quanh khớp vai và nách trái để tạo lực ép cố định.
“Thuốc này sẽ giúp cậu ấy cầm máu triệt để và kháng viêm trong vòng mười hai giờ tới.” Ông Thập vừa quấn băng vừa nói. “Nhưng chấn thương tích lũy bả vai trái này quá nặng. Sợi cơ Delta đã bị rách sâu, dù có lành lại thì trong vòng vài tháng tới, cậu ấy cũng chỉ có thể hồi phục được tối đa tám mươi phần trăm lực vận động của cánh tay trái. Tuyệt đối không được vận lực mạnh bằng tay trái nếu không muốn vết khâu bị xé rách vĩnh viễn.”
Khánh buông hai tay ra khỏi người Nam, gã ngồi bệt xuống đất nện, hai tay ôm mặt khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào: “Cảm ơn ông Thập... Cảm ơn bác sĩ Đức... Nếu không có hai người, Nam đã...”
“Đừng vội mừng, Khánh.” Đức bước đến bên cửa sổ, khẽ vén tấm rèm vải thô nhìn ra màn mưa bão trắng xóa bên ngoài. “Chúng ta mới chỉ giải quyết được vết thương thể xác của Nam. Còn vòng vây của bọn lính đánh thuê Hắc Hổ và cảnh sát bẩn vẫn đang khép chặt ngoài kia. Trạm xá này nằm sát vách biệt thự cổ, sớm muộn gì bọn chúng cũng sẽ mò tới đây lùng sục.”
Ông Thập bước đến bên chiếc tủ thuốc bằng gỗ lim cổ kính, rút từ trong hộc kéo ra một lọ thuốc mỡ nhỏ màu đỏ sẫm đưa cho Khánh: “Đây là thuốc mỡ cầm máu gia truyền cực mạnh của ta. Khi nào vết thương của cậu ấy có dấu hiệu rỉ máu trở lại, hãy bôi ngay vào. Giờ thì đưa cậu ấy vào gian buồng tối phía sau ẩn nấp.”
Khánh gật đầu, gã gượng dậy dìu Nam bước vào gian buồng tối chật hẹp phía sau trạm xá. Gian buồng chỉ rộng khoảng sáu mét vuông, ngập tràn mùi thảo mộc khô ẩm mốc và không có bất kỳ ô cửa sổ nào hướng ra ngoài. Khánh đặt Nam nằm xuống chiếc giường tre nhỏ, đắp lên người anh một tấm chăn chiên cũ kỹ.
Nam nằm yên lặng trong bóng tối, cơn sốt cao bắt đầu hạ dần nhờ tác dụng của thuốc nam và châm cứu bạc. Ý thức của anh dần khôi phục lại sự nhạy bén của một chiến sĩ đặc công bộ binh tinh nhuệ. Tay phải anh khẽ chạm vào ngực áo bảo hộ kaki sờn cũ, cảm nhận được độ cứng cáp của cuốn sổ địa chính năm 1995 bọc trong túi nilon vẫn nằm an toàn trước ngực. Đó là mạng sống của anh, là danh dự của người cha đã khuất Trịnh Hoài Bắc, và là công lý duy nhất cho hàng ngàn nạn nhân nghèo bị chiếm đoạt đất đai tại Ba Vì.
“Khánh...” Nam thều thào, giọng anh khàn đặc nhưng ánh mắt đã lấy lại vẻ sắc lạnh kiên định.
“Tao đây, Nam. Mày tỉnh rồi à?” Khánh mừng rỡ ghé sát tai vào miệng Nam.
“Súng ngắn K54 của tao... bị rơi mất dưới bùn cống ngầm rồi.” Nam nghiến răng, một cảm giác dằn vặt tự trách chạy dọc sống lưng. “Tao đã mất đi vũ khí bảo mệnh duy nhất... Giờ tao chỉ còn chiếc xẻng công binh thô gỉ sét này thôi.”
“Không sao, Nam. Còn người là còn tất cả.” Khánh nắm chặt bàn tay phải của Nam. “Tao vẫn còn chiếc bật lửa đồng của cha mày đây. Và tao hứa, tao sẽ bảo vệ mày bằng mọi giá.”
Sự tĩnh lặng ngột ngạt bao trùm lấy gian buồng tối trong vòng mười phút. Chỉ có tiếng mưa bão quất sầm sập vào mái ngói âm dương phía trên và tiếng thở đều đặn của hai người lính giải ngũ.
Đột ngột, tai Nam khẽ giật mạnh.
Bản năng sinh tồn nhạy bén của một đặc công bộ binh từng trải qua hàng trăm giờ tác chiến không gian kín lập tức cảnh báo anh về một sự thay đổi tần số âm thanh rất nhỏ ngoài đầu ngõ trạm xá. Đó không phải là tiếng sấm sét tự nhiên, cũng không phải tiếng gió bão rít qua rặng tre.
Đó là tiếng xích sắt của những chiếc xe máy dã chiến hạng nặng đang nghiến mạnh trên nền đá dăm trơn trượt, kèm theo tiếng gầm rú trầm đục, đứt quãng của những khối động cơ phân khối lớn dã ngoại của nhóm lính đánh thuê Hắc Hổ.
Khánh cũng nghe thấy tiếng động lạ, gã lập tức khựng người lại, tay phải rụt nhanh vào túi quần hộp rút chiếc dao găm đặc công M9 thủ thế, mắt nhìn trừng trừng ra phía cánh cửa buồng tối đang khép hờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!