Phá Chốt Đầu Ngõ
Hơi nước từ két tản nhiệt bị nứt phun ra mù mịt dưới nắp capo, quyện với làn mưa bão quất thẳng vào kính chắn gió của chiếc bán tải cũ. Làn khói trắng đục, khét lẹt mùi ethylene glycol cháy dở dâng lên cuồn cuộn, biến buồng lái thành một cái lò ngột ngạt. Kim đồng hồ nhiệt độ nước làm mát đã vượt qua vạch đỏ từ lâu, chỉ thẳng vào ký hiệu nguy hiểm. Động cơ diesel gầm rú lên những tiếng kêu khô khốc, rên rỉ như một con quái thú kim loại đang hấp hối trước khi bị bó cứng hoàn toàn pít-tông.
Hoàng Quốc Khánh nghiến chặt răng, hai tay ghì chặt vô lăng bọc da sờn cũ đang rung lên bần bật. Gã phải dùng toàn bộ lực cánh tay để giữ cho chiếc xe không bị trượt dài trên mặt bùn nhão của con đường gom dân sinh. Bên cạnh gã, Trịnh Hoài Nam nằm gục trên ghế phụ lái, hơi thở đứt quãng và nóng rực phả vào không khí ẩm ướt. Gương mặt Nam xám ngoét, những giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương vằn vệt tia máu. Vết rách cơ Delta ở bả vai trái của anh, sau khi ngấm nước bẩn dưới cống ngầm biệt thự cổ, giờ đã sưng tấy lên như một quả vú sữa chín, rỉ ra thứ dịch lỏng loang lổ mủ vàng chanh bốc mùi hôi tanh nhẹ. Chiếc thắt lưng kaki xiết chặt quanh khớp vai vẫn găm sâu vào da thịt, nhưng nó không thể ngăn được cơn sốt hoại thư đang điên cuồng tàn phá hệ thống thần kinh của gã cựu đặc công.
“Nam! Tỉnh lại cho tao! Đừng có nhắm mắt!” Khánh hét lớn, tay phải rời vô lăng đập mạnh vào vai phải lành lặn của Nam. “Nhìn kìa! Chốt chặn của bọn chó ngay trước mặt rồi!”
Nam khẽ nhích mi mắt nặng trĩu. Qua làn khói nước trắng xóa bốc lên từ đầu xe, anh nhìn thấy ba chiếc rào chắn bằng thép chữ X di động đang chặn ngang con lộ độc đạo dẫn ra quốc lộ lớn. Dưới ánh đèn cao áp nhạt nhòa của mưa bão, Trạm tuần tra dân phòng đầu ngõ hiện lên như một pháo đài nhỏ cô lập. Hai chiếc xe Sedan chuyên dụng của Đội Cảnh sát Hình sự Sóc Sơn đỗ chéo góc, bật đèn xoay màu đỏ xanh quét liên tục vào màn mưa. Sáu tên lính tuần tra thuộc lực lượng cảnh sát bẩn của Phạm Khắc Long đang lăm lăm súng ngắn, khoác áo mưa cánh dơi đứng cảnh giới chặt chẽ.
“Chúng nó khóa chết đường rồi.” Giọng Nam khàn đặc, yếu ớt nhưng đầy tỉnh táo chiến thuật. Tay phải anh khẽ ép chặt vào ngực áo bảo hộ kaki sờn cũ, nơi cuốn sổ địa chính năm 1995 đang nằm im lìm như một lá chắn bằng giấy bọc nilon chống nước. “Khánh... không được dừng xe. Dừng lại... là chết.”
“Tao biết!” Ánh mắt Khánh lóe lên một tia quyết tuyệt điên cuồng của gã thợ máy đặc công giải ngũ. “Chiếc xe này sắp bó máy rồi. Tao sẽ dùng chút quán tính cuối cùng của nó để san phẳng cái chốt này!”
Khánh nhìn lướt qua ba chiếc rào chắn thép chữ X phía trước. Gã biết rõ kết cấu cơ khí của loại rào chắn này: chúng được hàn bằng thép góc V5, tuy nặng nhưng không có bệ bê tông cố định dưới lòng đường mà chỉ liên kết với nhau bằng những sợi xích sắt xỏ tạm. Với trọng lượng gần ba tấn của chiếc bán tải bọc thép dã chiến cộng với tấm cản trước bằng thép chữ U dày 5 ly, một cú đâm trực diện chính xác vào điểm nối giữa hai tấm rào sẽ tạo ra lực xung kích đủ lớn để hất văng chướng ngại vật.
“Nam! Nằm sát xuống sàn xe! Tránh đạn bắn trực diện!” Khánh hét lên, tay trái gạt cần số về nấc số hai để lấy lực kéo tối đa, chân phải đạp lút ga kịch sàn.
Động cơ diesel rú lên một tiếng gầm rú cuối cùng đầy phẫn nộ. Chiếc xe bán tải chồm lên phía trước, lốp xe bọc xích sắt xới tung lớp bùn nhão đỏ quạch, lao thẳng về phía rào chắn thép với tốc độ gần sáu mươi cây số một giờ. Làn khói trắng từ két nước bị nứt phun ra dữ dội hơn, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của những tên lính gác chốt.
“Dừng xe! Đứng lại!”
Một tên cảnh sát bẩn phát hiện ra bóng chiếc xe điên lao tới từ trong màn sương khói. Hắn hoảng hốt nổ súng chỉ thiên cảnh cáo, rồi ngay lập tức chĩa họng súng ngắn K59 bắn thẳng vào kính chắn gió của chiếc bán tải.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Ba phát đạn súng ngắn xé toạc màn mưa. Hai viên đạn găm thẳng vào tấm kính cường lực phía trước, tạo ra những vết nứt hình mạng nhện chằng chịt nhưng không thể xuyên qua lớp kính hai lớp đã được Khánh gia cố bằng màng dán chống đạn dã chiến. Viên thứ ba bắn trúng nắp capo, nảy ra ngoài tạo thành một vệt lửa xanh lét trong đêm tối.
“Giữ chắc!” Khánh gầm lên, hai tay ghì chặt vô lăng, mắt nhắm nghiền tránh mảnh kính vỡ.
*RẦM!!!*
Một tiếng va chạm kim loại kinh hoàng xé toạc bầu không khí ngột ngạt của ngõ tối. Khung thép chữ U siêu cứng ở đầu xe bán tải đâm sầm trực diện vào điểm nối giữa hai chiếc rào chắn thép chữ X đầu tiên. Xung lực khủng khiếp từ khối khối lượng ba tấn đang lao đi với tốc độ cao truyền thẳng vào kết cấu rào chắn. Những sợi xích sắt liên kết rào chắn đứt phăng với tiếng rít chói tai. Hai chiếc rào chắn thép nặng hàng trăm ký bị hất văng lên cao, xoay tròn trong không trung trước khi đập mạnh vào hông chiếc xe Sedan tuần tra đỗ bên cạnh, làm vỡ nát cụm đèn xoay và móp méo hoàn toàn phần đầu xe cảnh sát.
Cú va chạm cực mạnh khiến chiếc bán tải khựng lại một nhịp dội ngược lực về phía sau. Nam bị hất văng sát sàn xe, cơn đau từ bả vai trái rách cơ Delta dội lên như một luồng điện cao áp xé rách đại não, khiến anh suýt ngất lịm đi. Khánh bị đập ngực vào vô lăng, hộc ra một ngụm máu tươi nhưng gã vẫn điên cuồng đạp ga.
Két nước tản nhiệt của chiếc bán tải nổ tung hoàn toàn sau cú đâm trực diện. Luồng hơi nước nóng bỏng hơn một trăm độ C phun ra như một vòi rồng, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của toán lính tuần tra đang hoảng loạn tháo chạy. Chiếc xe bán tải vượt qua chốt chặn thành công, nhưng động cơ diesel chỉ chạy thêm được chưa đầy một trăm mét thì phát ra tiếng kêu “kịch” khô khốc rồi tắt lịm hoàn toàn. Hệ thống lái trợ lực mất áp suất cứng đờ, chiếc xe trôi tự do theo quán tính rồi dừng lại sát mép một cây cầu phao cũ bắc qua con kênh sình lầy dẫn ra quốc lộ.
“Bỏ xe! Nam, đi thôi!” Khánh ho hộc sặc sụa khói nước, gã đạp tung cánh cửa xe móp méo, vòng sang ghế phụ lái dìu Nam ra ngoài.
Nam gượng dậy, tay phải bám chặt vào vai Khánh. Toàn thân anh run rẩy dữ dội dưới cơn sốt cao gần bốn mươi độ, đôi mắt vằn tia máu mờ đi vì thiếu oxy. Anh biết chiếc xe bán tải đã bị phá hủy hoàn toàn, và họ không còn phương tiện cơ giới nào để trốn chạy khỏi lực lượng truy quét bẩn của Phạm Khắc Long đang rầm rập kéo đến.
Ngay phía sau họ, tiếng còi hú của Đội Cảnh sát Hình sự Sóc Sơn vang dội khắp ngả đường gom. Ánh đèn pha của ba chiếc xe tuần tra đang tiến sát chốt chặn bị phá hủy, chuẩn bị vượt qua đống đổ nát để đuổi theo.
Đúng lúc đó, từ phía đầu cầu phao bên kia, tiếng động cơ xe máy côn tay cũ gầm rú vang dội xé toạc tiếng mưa bão. Năm chiếc xe máy côn tay, đèn pha được dán băng dính đen che bớt ánh sáng, lao thẳng về phía ngã tư cầu phao rồi dàn hàng ngang chặn kín lối vào cầu. Dẫn đầu toán xe máy là Nguyễn Tiến Đạt, gã liên lạc viên ngầm dũng cảm, cựu binh đặc công trinh sát. Gã đội chiếc mũ bảo hiểm trùm kín tai, mặc bộ đồng phục xe ôm công nghệ bạc màu mưa gió.
“Đội xe ôm! Tạo hiện trường va chạm giả! Chặn họng bọn chó!” Đạt hét lớn vào chiếc bộ đàm cầm tay đeo trước ngực.
Ngay lập tức, năm chiếc xe máy của Đội xe ôm công nghệ tự quản Sóc Sơn chủ động đổ nhào ra mặt đường nhựa trơn trượt sát đầu cầu phao. Hai chiếc xe máy đâm chéo vào nhau, tạo ra một hiện trường tai nạn liên hoàn giả lập hoàn hảo. Những người tài xế xe ôm – vốn là những người lao động nghèo bị chèn ép dưới ách bảo kê của tập đoàn Trịnh Gia – dũng cảm đứng dàn hàng ngang, la hét, cãi vã om sòm giữa lòng đường chật hẹp.
Chỉ mười giây sau, chiếc xe tuần tra Sedan đầu tiên của Đội Cảnh sát Sóc Sơn lao đến đầu cầu phao. Trung úy Trần Văn Nghị (gã cảnh sát bẩn vừa gượng dậy sau cú đâm xe ở đường gom) điên cuồng bóp còi, thò đầu ra ngoài cửa kính hét lớn:
“Tránh ra! Bọn bay muốn chết hả? Cảnh sát đang thi hành công vụ!”
Nguyễn Tiến Đạt bước lên trước đầu xe Sedan, gã giả vờ ôm cái chân trái đau đớn, đập mạnh tay vào nắp capo xe cảnh sát, hét lớn bằng giọng địa phương khàn đặc:
“Công vụ cái gì! Bọn mày đâm gãy chân người lao động rồi! Không đền tiền đéo ai cho đi! Bà con ơi, cảnh sát đâm chết người rồi!”
“Đúng đấy! Đền tiền đi! Đâm người ta gãy chân rồi kìa!” Những người tài xế xe ôm công nghệ tự quản hùa theo, họ cố tình vây quanh chiếc xe tuần tra, dùng thân người và xe máy khóa chặt mọi kẽ hở không cho xe cảnh sát tiến lên dù chỉ một phân.
Trần Văn Nghị điên cuồng rút khẩu súng ngắn K59 ra ngoài cửa sổ, bắn một phát chỉ thiên vang dội:
*Đoàng!*
“Mẹ kiếp! Thằng nào cản đường tao bắn chết!” Nghị gầm lên, mắt đỏ ngầu sát khí.
Nhưng Đội xe ôm tự quản không hề chùn bước. Họ là những cựu binh hoặc dân lao động nghèo đã quá quen với sự tàn bạo của chính quyền bẩn địa phương. Đạt liếc mắt ra hiệu cho đồng đội tiếp tục la hét tạo đám đông hỗn loạn, đồng thời bí mật bấm nút phát tín hiệu Morse tầm ngắn trên bộ đàm của mình gửi cho Khánh.
Ở phía bên kia cầu phao, dưới bóng tối của rặng thông già, Khánh nhận được tín hiệu Morse rung nhẹ trong túi quần hộp. Gã biết Đạt đã chặn đứng thành công xe tuần tra của Nghị tại đầu cầu, tạo cho họ một khoảng trống thời gian quý giá để tẩu thoát bộ.
“Nam, bám chắc vào tao!” Khánh ghì chặt Nam lên bả vai rộng của mình. Gã nén cơn đau thắt ở sườn do cú đập vô lăng vừa rồi, bước đi dứt khoát băng qua dải đất bồi ven sông Hồng.
Trước mặt họ là một cánh đồng hoang ngập lụt hoang tàn, cỏ dại mọc cao lút đầu người sũng nước bão. Đất bùn sình lầy lún sâu đến mắt cá chân khiến mỗi bước đi của Khánh nặng nề như đeo chì. Gió bão giật liên tục, mưa quất rát rạt vào mặt, nhưng gã cựu thợ máy đặc công vẫn lầm lũi tiến về phía trước trong bóng tối tuyệt đối.
Nam nằm trên lưng Khánh, ý thức của anh bắt đầu nhạt nhòa dần. Cơn sốt cao do vết thương bả vai trái loang mủ vàng chanh đang tàn phá hoàn toàn thể trạng của anh. Da thịt anh nóng bỏng như lửa đốt, nhưng bên trong lồng ngực lại lạnh buốt đến run rẩy. Anh cảm nhận được dòng máu ấm nóng trộn lẫn mủ bẩn từ vai trái đang rỉ ra xối xả, thấm đẫm qua lớp áo bảo hộ kaki của mình rồi loang sang vai áo thun của Khánh.
“Khánh... bỏ tao lại... mang cuốn sổ... đi tìm Mai Chi...” Nam thều thào, đôi môi xám ngoét mím chặt.
“Câm miệng, đồng đội!” Khánh nghiến răng, bước chân gã lún sâu xuống một hố bùn ngập nước. “Thời nghĩa vụ quân ngũ đặc công... tao với mày đã thề không bỏ rơi nhau. Tao sẽ đưa mày đến hiệu thuốc của ông Thập!”
Đột nhiên, thân thể Nam giật mạnh lên một cái dưới một cơn co thắt cơ tim dữ dội do độc tố nhiễm trùng hoại thư kích hoạt. Đôi mắt anh trợn ngược, nhịp thở tắt nghẽn hoàn toàn trong vòng ba giây. Nam đổ gục hoàn toàn, đầu ngoẹo sang bên vai Khánh, cánh tay phải lành lặn buông thõng vô lực giữa màn mưa bão đen tối.
Khánh khựng lại giữa cánh đồng hoang sình lầy, gã cảm nhận được sức nặng của thân thể Nam đổ ập xuống như một khối đá không còn sự sống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!