Nhạc nềnIrregular

Đường Gom Sình Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số mười hai giận dữ quét qua vùng ngoại ô Sóc Sơn, trút xuống những luồng nước lạnh buốt như muốn xé toạc bầu trời đêm. Trên con đường gom dân sinh chạy men theo tường rào đá của biệt thự cổ Trịnh Gia, mặt đất đã biến thành một bãi bùn nhão đỏ quạch, trơn trượt và lầy lội. Gió rít gào liên tục qua những rặng thông già, quật những cành gãy đập chan chát vào thành kính chiếc xe bán tải cũ đang lao đi điên cuồng.


Trong buồng lái chật hẹp, Hoàng Quốc Khánh hai tay ghì chặt vô lăng bọc da sờn cũ, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn. Đôi mắt gã đỏ ngầu vì thiếu ngủ và căng thẳng, dán chặt vào khoảng không gian mờ mịt phía trước qua cần gạt nước đang hoạt động hết công suất. Động cơ diesel của chiếc bán tải tự chế gầm rú lên từng đợt nặng nề, tiếng xích lốp xới bùn đất bắn tung tóe lên hai bên sườn xe bọc tôn dày.


Ngay bên cạnh gã, ở ghế phụ lái, Trịnh Hoài Nam đang nằm gục, đầu tựa hờ vào tấm kính cửa sổ đầy nước mưa. Gương mặt gã cựu đặc công bộ binh tái nhợt không còn một giọt máu, đôi môi khô nứt nẻ khẽ mím chặt dưới những cơn co thắt đau đớn. Bộ đồ kaki bảo hộ xám tro sờn cũ của Nam ướt sũng nước mưa và bùn đất cống ngầm, loang lổ những vệt máu tươi đỏ thẫm lẫn lộn với mủ vàng chanh bốc lên mùi hôi tanh nhẹ.


Vết rách sâu ở bả vai trái do mảnh kính vỡ từ hầm thư găm vào, cộng thêm vết đạn bắn sượt từ họng súng của Phạm Hoàng Long ở miệng giếng cổ, giờ đây đã sưng tấy lên như một quả vú sữa chín. Nước bùn bẩn thỉu dưới cống ngầm dột bão đã ngấm sâu vào thớ thịt rách nát của cơ Delta, kích hoạt một cơn sốt hoại thư dữ dội. Thân nhiệt Nam nóng hầm hập, hơi thở đứt quãng, nóng rực phả vào không khí lạnh buốt của buồng lái.


“Nam! Tỉnh lại cho tao! Đừng có nhắm mắt!” Khánh hét lớn, tay phải rời vô lăng đập mạnh vào đùi Nam để kéo anh ra khỏi cơn mê sảng. “Mẹ kiếp, cố lên đồng đội! Sắp ra đến lộ lớn rồi!”


Nam khẽ động đậy, mi mắt nặng trĩu nhích mở, để lộ nhãn cầu vằn tia máu. Anh muốn trả lời, nhưng cổ họng khô khốc như sa mạc chỉ phát ra những tiếng khò khè đứt quãng. Cánh tay trái của anh hoàn toàn buông thõng vô lực, chiếc thắt lưng kaki xiết chặt quanh khớp vai vẫn găm sâu vào da thịt để ngăn máu phun, nhưng dòng dịch lỏng nhớp nháp màu vàng nhạt vẫn không ngừng rỉ qua kẽ băng gạc.


Khánh nhìn qua gương chiếu hậu bên trái. Giữa màn mưa trắng xóa và bóng tối mịt mùng của đường gom, hai luồng ánh sáng halogen cực mạnh đột ngột quét qua rặng thông, rượt đuổi sát nút phía sau. Đó là chiếc xe Sedan tuần tra chuyên dụng của Đội Cảnh sát Hình sự Sóc Sơn. Ngồi sau tay lái là Trung úy Trần Văn Nghị, gã tay sai trung thành của Thượng tá bẩn Phạm Khắc Long. Tiếng còi hú rú lên từng đợt chói tai, hòa cùng tiếng gầm rú của động cơ xăng đang bị ép ga quá mức.


*Đoàng! Đoàng!*


Hai tiếng súng ngắn nổ vang dội xé toạc màn mưa. Trần Văn Nghị một tay giữ vô lăng, một tay thò ra ngoài cửa kính nổ súng liên tiếp. Phát đạn thứ nhất găm thẳng vào thùng xe phía sau, tạo ra tiếng “beng” khô khốc trên lớp giáp tôn tự chế. Phát đạn thứ hai bắn trúng chiếc gương chiếu hậu bên trái của xe bán tải, khiến những mảnh thủy tinh vỡ vụn bắn ra tung tóe, găm vào thành cửa xe.


“Chó chết!” Khánh nghiến răng chửi thề. Gã lập tức đạp lút ga, cố gắng bứt tốc để cắt đuôi đối thủ trên đoạn đường thẳng.


Tuy nhiên, con đường gom dân sinh sình lầy lúc này là một cái bẫy địa hình tàn nhẫn. Lốp xe bán tải dù đã được xích sắt bao bọc vẫn không thể tìm được lực bám trên lớp bùn nhão đỏ quạch sâu gần hai mươi phân. Chiếc xe trượt bánh, đuôi xe văng mạnh sang bên phải, suýt chút nữa đâm sầm vào bờ tường đá rào biệt thự cổ. Động cơ diesel rú lên điên cuồng nhưng chiếc xe không thể tăng tốc nổi, kim đồng hồ tốc độ chỉ dừng lại ở con số bốn mươi cây số một giờ.


Nhận thấy chiếc bán tải bị trượt bánh, Trần Văn Nghị điên cuồng nhấn ga chiếc Sedan tuần tra. Nhờ trọng lượng nhẹ và hệ thống gầm được thiết kế cho đô thị, chiếc Sedan lướt qua những vũng bùn nông hơn, nhanh chóng thu hẹp khoảng cách xuống còn chưa đầy mười mét. Nghị liên tục nã đạn vào lốp sau của xe bán tải hòng vô hiệu hóa hoàn toàn phương tiện thoát hiểm của đối thủ.


*Đoàng!*


Một phát đạn xuyên qua lớp kính chắn gió phía sau của cabin xe bán tải, găm thẳng vào tựa đầu ghế phụ lái, chỉ cách tai của Nam chưa đầy năm phân. Những mảnh kính vỡ vụn rơi lả tả xuống tóc và vai Nam. Cơn chấn động mạnh khiến Nam giật mình tỉnh táo hoàn toàn, bản năng sinh tồn của một đặc công bộ binh trỗi dậy giúp anh khóa chặt cơn đau buốt ở bả vai.


“Khánh! Đánh võng... che tầm bắn của nó!” Nam khàn khàn ra lệnh, giọng nói yếu ớt nhưng đầy tính chỉ huy chiến thuật.


Khánh lập tức hiểu ý. Gã liên tục đánh lái nhẹ sang hai bên, giữ cho chiếc bán tải di chuyển theo hình chữ chi (Zic-zac) trên mặt đường sình lầy. Thân xe cồng kềnh bọc tôn của chiếc bán tải liên tục chắn ngang tầm nhìn của Nghị, khiến gã cảnh sát bẩn không thể ngắm bắn vào lốp xe hay cabin một cách chính xác.


Nghị phẫn nộ bóp còi liên tục. Gã nhận ra con đường gom chuẩn bị kết thúc, phía trước là đoạn cua hẹp dẫn ra quốc lộ lớn, nơi có dải hộ lan tôn bảo vệ chạy dọc mép vực mương nước sâu. Gã quyết định dùng biện pháp mạnh hơn. Nghị nhấn ga kịch sàn, điều khiển chiếc Sedan vượt lên song song với bên sườn trái của xe bán tải, cố tình ép đầu xe của mình vào bánh trước của Khánh hòng đẩy chiếc bán tải đâm thẳng vào dải hộ lan tôn.


“Nó muốn ép chết mình!” Khánh hét lên qua tiếng động cơ gầm rú. “Hộ lan tôn ngay trước mặt rồi!”


Ánh đèn pha của chiếc Sedan chiếu sát sạt vào cabin xe bán tải, tiếng kim loại của hai thành xe cọ xát vào nhau tạo ra những tia lửa điện xanh lét giữa màn mưa bão. Lực ép từ chiếc Sedan khiến bánh trước xe bán tải bắt đầu trượt dài trên bùn, đầu xe chỉ còn cách dải hộ lan tôn chưa đầy nửa mét. Nếu đâm vào đó ở tốc độ này, toàn bộ hệ thống treo trước của xe sẽ gãy nát, và họ sẽ bị tóm gọn.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Khánh chợt nhớ lại bài học lái xe vận tải quân sự bọc thép thời đặc công công binh. Gã nhìn lướt qua chiếc Sedan tuần tra gầm thấp bên cạnh, rồi nhìn xuống phần khung thép bọc đầu xe bằng thép chữ U dày 5 ly của mình. Gã nhận ra chiếc Sedan có trọng tâm rất thấp nhưng trục bánh sau lại cực kỳ lỏng lẻo trên đường trơn.


“Nam! Bám chắc!” Khánh gầm lên.


Thay vì đánh lái tránh né dải hộ lan tôn, Khánh chủ động rà phanh đột ngột. Cú phanh gấp trên đường sình lầy khiến chiếc bán tải khựng lại một nhịp, đuôi xe hơi trượt nhẹ nhưng vẫn giữ được trọng tâm nhờ sức nặng của thùng xe bọc tôn. Đúng như tính toán, chiếc Sedan của Nghị theo đà quán tính lao vọt lên phía trước nửa thân xe, để lộ hoàn toàn phần hông sau và trục bánh sau ngay trước mũi xe bán tải.


Không bỏ lỡ một phần mười giây cơ hội, Khánh nhả phanh, đạp lút ga kịch sàn đồng thời đánh lái mạnh một góc bốn mươi lăm độ sang bên trái.


*RẦM!!!*


Một tiếng nổ kim loại kinh hoàng vang lên xé toạc màn đêm giông bão. Khung thép chữ U siêu cứng ở đầu xe bán tải đâm thẳng góc bốn mươi lăm độ vào hông sau của chiếc Sedan tuần tra, ngay vị trí hốc bánh sau bên phải. Lực va chạm khủng khiếp từ chiếc xe nặng gần ba tấn truyền thẳng vào khung sườn mỏng manh của chiếc Sedan.


Trục bánh sau của chiếc Sedan gãy đôi với tiếng thép gãy răng rắc. Chiếc xe tuần tra của Nghị lập tức mất hoàn toàn lực bám đường, phần đuôi xe bị hất văng lên cao rồi xoay tròn hai vòng trên mặt bùn nhão trơn trượt như một con quay mất kiểm soát. Chiếc xe lao thẳng qua mép đường gom, đâm nát dải hộ lan tôn bảo vệ rồi lật nghiêng dưới rãnh thoát nước ngập bùn bẩn thỉu.


Tiếng gào thét của Nghị tắt lịm dưới tiếng mưa bão gầm rú.


Khánh giữ chặt vô lăng, điều khiển chiếc bán tải vượt qua đoạn cua hẹp thành công. Đầu xe móp méo hoàn toàn, một bên đèn pha halogen bị vỡ nát chỉ còn lại những sợi dây điện lòng thòng chập chờn phát ra những tia lửa nhỏ.


Nhưng cái giá phải trả cho cú đâm húc chiến thuật (Tactical Ramming) vừa rồi là quá lớn. Nắp capo xe bán tải bị uốn cong lên, và từ dưới khe hở, một luồng khói trắng xóa kèm theo hơi nước nóng rực bắt đầu bốc lên nghi ngút, phả thẳng vào kính chắn gió phía trước.


“Két nước bị nứt rồi!” Khánh hét lên tuyệt vọng, tay đập mạnh vào bảng điều khiển khi nhìn thấy kim nhiệt độ động cơ vọt lên vạch đỏ chót. “Động cơ sắp bó cứng rồi Nam ơi!”


Nam gượng dậy, đôi mắt mệt mỏi nhìn qua làn khói nước trắng xóa phía trước. Cách đó chưa đầy ba trăm mét, ngã tư dẫn ra quốc lộ lớn đã hiện ra dưới ánh đèn cao áp nhạt nhòa của mưa bão. Nhưng hy vọng thoát hiểm vừa nhen nhóm đã lập tức bị dập tắt.


Tại Trạm tuần tra dân phòng đầu ngõ, ba chiếc rào chắn bằng thép di động chữ X đã được kéo ngang mặt đường, khóa chặt lối thoát duy nhất. Ánh đèn xoay màu đỏ của xe cảnh sát chốt chặn quét liên tục qua màn mưa, soi sáng bóng dáng của những tên lính tuần tra vũ trang đang lăm lăm súng ngắn gác cổng.


Chiếc xe bán tải cũ gầm lên những tiếng rên rỉ cuối cùng, luồng khói trắng từ két nước nứt rò rỉ ngày càng dày đặc, báo hiệu giới hạn di chuyển của họ chỉ còn tính bằng giây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!