Đào Tẩu Trong Mưa Bão
Mưa bão số mười hai trút xuống vùng ngoại ô Sóc Sơn như muốn nhấn chìm toàn bộ khu biệt thự cổ Trịnh Gia vào một lòng hồ xám xịt. Gió rít từng cơn điên cuồng qua những tán thông già, quật gãy những cành khô rơi rào rào xuống mặt đất sũng nước. Dưới lòng giếng nước cổ phía sau vườn, Trịnh Hoài Nam đang dùng chút sức tàn cuối cùng để bám vào những phiến đá hộc phủ đầy rêu trơn trượt.
Cánh tay trái của anh hoàn toàn tê dại. Chiếc thắt lưng kaki bảo hộ xiết chặt quanh bả vai trái để cầm máu cho vết rách cơ Delta nghiêm trọng, nhưng nước bẩn cống ngầm ngấm vào thớ thịt rách nát đã châm ngòi cho một cơn sốt cao dữ dội. Da thịt Nam nóng hầm hập, mồ hôi lạnh hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt hốc hác, nhợt nhạt. Khẩu súng ngắn K54 bảo mệnh đã bị thất lạc dưới bùn sâu cống ngầm. Giờ đây, thứ duy nhất anh còn lại là chiếc xẻng công binh thô gỉ sét dắt bên hông và ý chí sinh tồn thép của một cựu đặc công bộ binh giải ngũ.
*Gừ... Gừ...*
Tiếng gầm gừ đanh thép của đàn chó săn Rottweiler vang lên ngay trên đỉnh đầu, chỉ cách Nam chưa đầy hai mét. Ánh đèn pin siêu sáng của toán tuần tra quét qua quét lại trên miệng giếng, tạo thành những luồng sáng trắng cắt ngang làn mưa bong bóng cổ kính. Nam ép chặt lưng vào thành đá giếng trơn trượt, nín thở dìm mình vào khoảng tối của một hốc đá nứt nẻ.
“Nó ở dưới này! Có dấu vết bùn mới bám trên rêu!”
Một giọng nói trẻ tuổi, sắc lẹm và đầy hiếu thắng vang lên từ phía trên. Đó là Phạm Hoàng Long, đứa con trai đầy tham vọng của Thượng tá cảnh sát tha hóa Phạm Khắc Long. Gã cảnh sát trẻ mặc bộ sắc phục chỉnh tề nhưng xộc xệch dưới tấm áo mưa cánh dơi, tay lăm lăm khẩu súng ngắn K59 tiêu chuẩn. Long không ngần ngại chĩa thẳng nòng súng xuống lòng giếng tối tăm, ngón tay trỏ đặt sẵn vào vòng cò.
Nam biết mình đã bị dồn vào đường cùng. Trong không gian giếng đá hẹp đường kính chưa đầy một mét rưỡi, nếu Long nổ súng bắn thẳng xuống, anh sẽ không có bất kỳ cơ hội né tránh nào. Bản năng đặc công mách bảo anh phải hành động trước khi đối thủ bóp cò.
Bằng một phản xạ nhanh như chớp, Nam dùng tay phải rút chiếc xẻng công binh thô gỉ sét dắt bên hông, cắm mạnh lưỡi thép rèn thủ công vào một khe nứt giữa hai phiến đá hộc để lấy điểm tì. Anh vận lực từ cơ đùi và chân phải lành lặn, đạp mạnh vào thành giếng đối diện, bật người leo ngược lên miệng giếng như một lò xo thép bị nén chặt.
*Đoàng!*
Tiếng súng K59 chát chúa xé toạc màn mưa bão. Viên đạn 9mm bắn sượt qua bả vai trái của Nam, xé rách lớp vải kaki bảo hộ sờn cũ và cày sâu một đường đỏ lòm trên da thịt đang nhiễm trùng sưng tấy. Phát bắn cực mạnh từ cự ly gần tạo ra một lực quán tính lớn, hất văng Nam ngã sấp mặt xuống bãi cỏ sũng nước ngoài miệng giếng. Cơn đau buốt nhói tột cùng từ bả vai trái xộc thẳng lên đại não, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi trong tích tắc, những đốm đen bắt đầu nhảy múa trước mắt.
“Bắt lấy nó! Thằng chó này hết đường chạy rồi!” Hoàng Long hét lớn, xua con Rottweiler hung dữ đang nhe nanh vuốt lao thẳng về phía Nam.
Con chó săn nặng gần bốn mươi ký lao đi như một mũi tên đen dưới trời mưa bão. Nam nằm rạp dưới đất, tay phải vẫn nắm chặt cán gỗ lim của chiếc xẻng công binh. Anh cố gắng gượng dậy nhưng cơ thể suy kiệt vì mất máu và cơn sốt cao khiến hai đầu gối run rẩy không vững. Con chó đã áp sát, mùi hôi hám của dãi dớt và sát khí của nó phả thẳng vào mặt anh.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người gầy gò, mất chân trái đột ngột lao ra từ bụi cây thông rậm rạp bên cạnh giếng cổ. Đó là Ông Năm Đất, nạn nhân sống sót sau thảm án cưỡng chế đất đai đẫm máu năm 1995. Gương mặt hằn học đầy vết sẹo của ông đỏ rực dưới ánh chớp bão. Ông dùng hết sức tàn của một chân còn lại, vung chiếc nạng gỗ thô sơ ném thẳng vào mặt Phạm Hoàng Long.
*Bốp!*
Chiếc nạng gỗ lim nặng nề đập trúng cánh tay cầm súng của Hoàng Long, khiến phát đạn thứ hai của gã bắn lệch lên trời. Khẩu K59 tuột khỏi tay gã rơi xuống bãi bùn.
“Chạy đi Nam! Mau chạy đi! Trả thù cho con tao!” Ông Năm Đất gào lên điên cuồng, dùng thân người cụt chân lao thẳng vào ôm chặt lấy hai chân của Hoàng Long, kéo ghì gã cảnh sát trẻ xuống vũng bùn sình lầy.
Con Rottweiler nghe tiếng chủ hét hoảng loạn liền quay đầu, lao vào cắn xé bả vai của ông Năm Đất. Máu tươi của người đàn ông tội nghiệp loang lổ trên cỏ, hòa cùng nước mưa bão sủi bọt. Nhưng đôi tay gầy guộc, gân guốc của ông vẫn khóa chặt lấy chân Hoàng Long như hai gọng kìm bằng thép rèn.
“Mẹ kiếp! Thả tao ra! Thằng già điên này!” Hoàng Long điên cuồng dùng báng súng nện liên tiếp vào đầu ông Năm Đất, nhưng ông lão chỉ nghiến răng chịu đựng, mắt nhìn trừng trừng vào Nam, hét lớn: “Chạy!”
Nước mắt Nam hòa lẫn nước mưa bão chát chúa. Anh biết sự hy sinh của ông Năm Đất là cơ hội sống duy nhất của mình lúc này. Nén cơn đau xé rách cơ vai, Nam gượng dậy, dùng chân phải đạp mạnh xuống đất, lao mình vào bóng tối của vườn thông ngoại vi biệt thự.
Anh chạy điên cuồng dưới những tán thông già rậm rạp. Tiếng gió bão gầm rú bên tai át đi tiếng la hét phía sau. Nam nhớ lại quy trình di chuyển bóng tối tuyệt đối và phương pháp xóa dấu vết thực địa. Tay phải anh thò vào túi quần hộp lấy ra túi bột lưu huỳnh công nghiệp màu vàng chanh nhặt từ xưởng lụa cũ. Vừa chạy, anh vừa rải bột lưu huỳnh dọc theo vệt máu rỉ ra từ vai và đùi để triệt tiêu hoàn toàn mùi máu tươi, cắt đứt khả năng bám đuôi của đàn chó săn còn lại.
Nhưng thể lực của Nam đã chạm ngưỡng cạn kiệt. Vết thương vai trái bị bắn sượt cộng thêm vết nhiễm trùng cũ bắt đầu rách miệng rộng hơn, máu tươi tuôn ra xối xả ướt đẫm cả mảng áo bảo hộ kaki. Đầu gối anh khuỵu xuống sát mép đường nhựa độc đạo dẫn ra quốc lộ ngoại ô. Nam ngã quỵ bên vệ cỏ, hơi thở đứt quãng, tầm nhìn tối sầm lại.
Đúng lúc đó, từ màn mưa trắng xóa phía trước, hai luồng ánh sáng đèn pha halogen công suất lớn đột ngột quét qua rặng thông. Tiếng động cơ diesel gầm rú mạnh mẽ xé toạc không gian bão bùng. Một chiếc xe bán tải cũ bọc thép tự chế với khung chống va đập bằng thép chữ U cỡ lớn lao tới, phanh gấp tạo ra tiếng rít lốp chói tai trên mặt đường trơn trượt.
Cửa kính bên lái hạ xuống, để lộ gương mặt ngăm đen bám đầy dầu mỡ của Hoàng Quốc Khánh – người bạn chiến hữu đặc công cũ.
“Nam! Lên thùng xe mau! Địch sắp khóa chốt rồi!” Khánh hét lớn qua tiếng mưa gầm.
Nam dùng chút tàn lực cuối cùng, bám vào thành sắt bọc thêm của thùng xe bán tải, lộn người ngã nhào vào bên trong. Ngay khi thân hình anh vừa chạm sàn xe bọc tôn dày, Khánh đã nhấn ga kịch sàn. Chiếc xe bán tải bốn cầu gầm lên, lao vút đi trong màn mưa trắng xóa, hướng thẳng về phía cổng kiểm soát đầu ngõ.
“Nam! Cố chịu đựng! Tao đã chuẩn bị sẵn thuốc giảm đau dã chiến trong cabin!” Khánh hét vọng ra phía sau, mắt dán chặt vào con đường đất đỏ sình lầy trước mặt.
Phía trước khoảng năm trăm mét, tại Trạm tuần tra dân phòng đầu ngõ, lực lượng cảnh sát bẩn thuộc Đội Cảnh sát Hình sự Sóc Sơn đã thiết lập một chốt kiểm soát đỏ khẩn cấp. Ba chiếc rào chắn bằng thép di động chữ X được kéo ngang đường, khóa chặt lối thoát độc đạo ra quốc lộ. Dưới ánh đèn pha xe tuần tra, trung úy cảnh sát bẩn Trần Văn Nghị cùng bốn tên lính tuần tra vũ trang đang lăm lăm súng ngắn, sẵn sàng nổ súng.
“Khánh! Đâm thẳng! Không được dừng!” Nam gõ mạnh vào cabin xe ra hiệu.
Khánh nghiến chặt răng, hai tay nắm chặt vô lăng bọc da sờn. Anh biết chiếc xe bán tải bọc thép tự chế của mình có trọng lượng gần ba tấn, phần đầu xe đã được gia cố bằng khung thép chịu lực dày 5 ly. Đây là lúc thực hiện kỹ thuật đâm húc chiến thuật (Tactical Ramming).
“Bám chắc vào!” Khánh hét lớn.
Chiếc xe bán tải tăng tốc lên tám mươi cây số một giờ. Ánh đèn pha chiếu thẳng vào gương mặt hoảng loạn của đám cảnh sát bẩn tại chốt chặn.
*Rầm!*
Cú va chạm kinh hoàng phát ra tiếng kim loại móp méo chói tai. Chiếc rào chắn thép chữ X nặng nề bị húc văng xa hơn mười mét, gãy nát hoàn toàn. Phần đầu chiếc xe bán tải móp méo dữ dội, két nước bị nứt khiến luồng hơi nước trắng xóa bốc lên nghi ngút từ nắp capo dột bão. Nhưng chiếc xe vẫn giữ được đà quán tính, đột phá thành công chốt chặn đỏ, lao ra tuyến đường gom dân sinh ngoại ô ven sông.
“Mẹ kiếp! Đuổi theo nó! Bắn nát lốp xe cho tao!” Trung úy Trần Văn Nghị gào lên, lao lên chiếc xe cảnh sát tuần tra Sedan chuyên dụng, rú còi liên tục bám đuổi ráo riết phía sau.
Đường gom dân sinh ngoại ô lúc này là một mê cung sình lầy trơn trượt do nước sông Hồng dâng cao tràn bờ. Chiếc xe tuần tra Sedan của Nghị có gầm thấp và trọng lượng nhẹ hơn, nhưng lại có ưu thế về tốc độ trên những đoạn đường thẳng nứt nẻ. Nghị liên tục ép sát đuôi xe bán tải, nòng súng ngắn thò ra ngoài cửa kính nổ súng liên tiếp vào lốp xe sau của Khánh.
*Đoàng! Đoàng!*
Những phát đạn găm vào phần đuôi bọc tôn của xe bán tải tạo ra những tiếng 'beng beng' đanh thép. Khánh nhìn qua gương chiếu hậu bị vỡ một nửa, biết rằng nếu để Nghị ép sát thêm, xe của anh sẽ bị bắn nổ lốp và mất hoàn toàn khả năng di chuyển trên bùn lầy.
“Nghị định ép xe tao vào hộ lan tôn!” Khánh tự nhẩm chiến thuật trong đầu. Anh biết chiếc xe Sedan có điểm yếu cốt lõi là hệ thống treo trước yếu và trọng lượng nhẹ.
Nghị tăng tốc vượt lên, cố gắng đánh lái tạt đầu để ép xe bán tải của Khánh lệch hướng đâm vào dải phân cách bê tông bên lề đường.
Khánh không hề hoảng loạn. Anh chủ động rà nhẹ chân phanh, tạo ra một cú giảm tốc đột ngột khiến xe của Nghị vượt lên trước nửa thân xe. Ngay khoảnh khắc hông xe Sedan nằm sát cabin xe bán tải, Khánh đánh lái mạnh một góc bốn mươi lăm độ sang phải, nhấn lút ga đâm trực diện phần khung thép bọc đầu xe vào hông sau của đối thủ.
*Rầm!*
Cú đâm húc chiến thuật hoàn hảo vào điểm yếu trục bánh sau khiến chiếc xe tuần tra Sedan mất hoàn toàn lực bám đường trên nền bùn trơn trượt. Chiếc xe của Nghị xoay tròn hai vòng trên đường gom sình lầy, mất kiểm soát rồi lao thẳng xuống vệ đường, lật nghiêng dưới rãnh thoát nước ngập bùn bẩn.
Khánh không dừng lại để nhìn kết quả. Anh tiếp tục điều khiển chiếc xe bán tải đang rò rỉ nước két nước nghiêm trọng chạy thêm một cây số, lách vào bóng tối của một trạm xăng bỏ hoang ven đường quốc lộ để ẩn nấp.
Nam nằm trên thùng xe, cơ thể run lên bần bật vì lạnh và sốt cao. Anh gượng dậy, lết người nhìn qua ô cửa kính của phòng điều hành trạm xăng bỏ hoang. Bên trong, chiếc tivi màu cũ kỹ vẫn đang phát sóng bản tin thời sự khẩn cấp của đài truyền hình địa phương.
Trên màn hình, gương mặt hốc hác của Trịnh Hoài Nam hiện lên rõ nét bên cạnh dòng chữ đỏ rực rỡ đầy đe dọa:
*“Lệnh truy nã đỏ đặc biệt khẩn cấp: Đối tượng Trịnh Hoài Nam, cựu đặc công giải ngũ, nghi phạm chính trong vụ án mạng sát hại dã man gia nhân Nguyễn Khắc tại biệt thự cổ Sóc Sơn...”*
Tiếng còi hú của lực lượng cảnh sát bẩn phối hợp bắt đầu vang dội khắp các ngả đường quốc lộ ngoại ô Sóc Sơn, xé rách màn mưa giông mờ mịt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!