Trận Pháp Tơ Vàng
Hào quang đỏ rực từ bức họa cổ 'Vạn Lịch Đồng Tâm' treo trên tường đá của mật thất từ từ thu liễm, để lại một làn khói mỏng mang theo mùi hương thanh khiết của hoa mai tàn. Sát thủ Tàn Ảnh sau khi bị lực lượng hộ mệnh mạnh mẽ của bức thêu đánh lui, đã lẩn khuất vào bóng đêm mịt mù của hồ Liễu. Hắn đi, nhưng nỗi kinh hoàng vẫn còn đọng lại trong từng khe đá ẩm ướt của căn hầm ngầm.
Mai Nương quỳ sụp bên cạnh Khung cửi Vong Ưu, lồng ngực phập phồng dữ dội. Khóe môi nàng rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thẫm, rớt xuống nền đất lạnh. Mười đầu ngón tay nàng nhức nhối như có hàng vạn cây kim rỉ sét đang điên cuồng đâm xuyên qua xương tủy. Độc khí Đoạn Duyên Sa từ lưỡi đao của Tàn Ảnh tuy đã bị tịnh hóa, nhưng dư độc vẫn âm thầm ăn mòn da thịt, khiến mười đầu ngón tay nàng hoại tử nhẹ, đen sạm và sưng tấy dưới lớp băng gạc rách nát. Nàng khẽ thở dốc, run rẩy rút từ trong tay áo ra chiếc hộp sáp ong Miêu tộc do dược sĩ ngoại tộc A Đằng tặng. Nàng dùng răng cắn mở nắp hộp, dùng đầu lưỡi liếm một chút sáp ong đắp lên những vết thương nứt nẻ hở hoác ở đầu ngón tay. Vị sáp đắng chát, lạnh buốt thấm vào da thịt, tạm thời đóng băng cơn đau xé lòng hằng đêm.
"Sư phụ... Người có sao không?" Tiếng Tiểu Đào khóc nghẹn vang lên từ phía lối vào mật thất. Cô bé mồ côi mười hai tuổi đang ôm lấy Khương lão bộc câm đang nằm bất tỉnh, bả vai lão bị chém một nhát sâu hoắm, máu nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô sờn cũ.
Mai Nương không thể nói, cổ họng nàng nghẹn ứ vì kiệt sức. Nàng chỉ có thể khẽ lắc đầu, ánh mắt ngập tràn sự xót xa nhìn đứa trẻ và người bộc tòng trung thành. Nàng lấy từ trong ngực áo ra lá bùa bình an Linh Hựu Tự còn sót lại, đặt lên vết thương của Khương lão bộc để tịnh hóa sát khí bóng tối, rồi ra hiệu cho Tiểu Đào đưa lão vào phòng trong nghỉ ngơi.
Nàng hiểu, thời gian không chờ đợi một phế nhân. Lưu Hữu đã biết nàng sở hữu huyết tơ, và tể tướng phủ Thượng Quan đang ráo riết siết chặt gọng kìm phong tỏa.
Sáng hôm sau, Chợ Đông Long Thành chìm trong một màn sương mù xám xịt, lạnh lẽo của dịch bệnh cô độc. Những tiếng rao bán, tiếng ngựa hí thường ngày bị thay thế bằng bầu không khí u ám, nguội lạnh của lòng người. Bách tính đi lại trên phố với gương mặt vô cảm, đôi mắt thâm quầng dại dại. Lời nguyền tuyệt tự của hoàng gia như một bóng ma vô hình, gặm nhấm sinh khí nhân duyên của cả kinh thành hằng ngày hằng giờ.
Tại quảng trường trung tâm Chợ Đông, một đài hỷ sự khổng lồ được dựng lên một cách vội vã và gượng ép dưới sự giám sát của Ti ty Se duyên. Xung quanh đài tế, hàng trăm binh lính triều đình mặc giáp sắt nặng nề, tay cầm giáo dài, lập thành một vòng vây nghiêm ngặt, ngăn cản bách tính nghèo khổ hiếu kỳ tiến lại gần.
Mai Nương vận một bộ tố y đơn sơ, đầu đội nón lá rách che khuất nửa khuôn mặt nhợt nhạt, âm thầm hòa vào đám đông nghèo khổ đang đứng xem từ xa. Nàng khẽ áp sát tai vào bức tường gạch sần sùi của một hiệu thuốc gần đó, vận dụng phương pháp nghe tiếng oán khí. Ngay lập tức, một chuỗi âm thanh rùng rợn dội thẳng vào thính giác nàng: tiếng xích sắt va chạm vô hình, tiếng khóc than ai oán của hàng trăm linh hồn tuyệt vọng, và tiếng cười khẩy đầy kiêu ngạo của những kẻ nắm giữ quyền lực phong thủy triều đình.
Trên đài hỷ sự, hai bóng người đang đứng sừng sững.
Một người là Thẩm Vô Song, thiên tài phong thủy trẻ tuổi của triều đình. Y vận quan phục Ti ty Se duyên màu lục thêu chỉ vàng lấp lẫm, tay nâng chiếc la bàn ngọc cổ 'Thiên Cơ'. Gương mặt y tuấn mỹ phi phàm nhưng lạnh lùng, kiêu ngạo tột cùng, đôi mắt sắc sảo như chim ưng đang không ngừng quét qua đám đông bên dưới để dò tìm bất kỳ dao động linh lực bất thường nào.
Bên cạnh y là Lục Vô Song, nữ thuật sĩ tà đạo khét tiếng của tể tướng phủ. Ả mặc một bộ áo lụa thêu kim tuyến lấp lánh rực rỡ nhưng đầy oán khí, mười ngón tay thon dài đeo những chiếc móng giả bằng vàng ròng sắc nhọn như móng vuốt quỷ dữ.
"Hôm nay, Ti ty Se duyên triều đình thực hiện nghi thức se duyên hoàng gia, phá giải lời nguyền tuyệt tự cho bách tính Long Thành!" Tiếng loa truyền giọng của quan viên nha môn vang lên đầy giả tạo.
Một cặp tình nhân nghèo khổ, mặc hỷ phục rách nát, bị lính tuần thô bạo áp giải lên đài hỷ sự. Gương mặt hai người trẻ tuổi tái mét, toàn thân run rẩy vì sợ hãi. Họ không phải đến đây để nhận hỷ sự, mà là vật tế thần.
"Kích hoạt trận pháp!" Thẩm Vô Song lạnh lùng ra lệnh, tay gảy nhẹ kim la bàn Thiên Cơ.
Lục Vô Song cười một tiếng man dại. Ả vung mười ngón tay vuốt vàng, phóng ra hàng loạt sợi chỉ tơ vàng lấp lánh nhưng mang theo làn khói đen kịt của hắc sa tà khí. Những sợi chỉ vàng ấy di chuyển như những con rết đói, điên cuồng lao đến quấn chặt lấy cổ tay của cặp tình nhân nghèo khổ.
"Á! Đau quá! Cứu tôi với!"
Tiếng hét thảm khốc của hai người trẻ tuổi xé toạc màn sương mù Chợ Đông. Sợi chỉ tơ vàng siết chặt vào da thịt họ đến rướm máu tươi, nhưng dòng máu ấy không đỏ rực mà nhanh chóng bị sợi tơ vàng hút đi, chuyển thành màu xám xịt của oán khí tuyệt tự. Trận pháp Càn Khôn Nhân Duyên Trận khởi động, mạng lưới chỉ vàng đan xen dày đặc trên bầu trời Chợ Đông, hút đi sinh khí nhân duyên tinh khiết cuối cùng của bách tính dâng nộp về phía tể tướng phủ, để lại những nạn nhân co giật, đau đớn gào khóc trên đài hỷ sự.
"Lũ ngu muội," Lục Vô Song khinh bỉ thì thầm. "Sinh mạng của các ngươi là công cụ tốt nhất để nuôi dưỡng vương triều."
Mai Nương đứng trong đám đông, chứng kiến cảnh tượng dã man ấy, lồng ngực nàng nhói đau như bị dao cắt. Nàng biết rõ đây là một cái bẫy rập tinh vi do Thẩm Vô Song bày ra hòng nhử nàng – bà mối phong thủy dùng máu ẩn danh hằng đêm phá giải lời nguyền – xuất hiện. Nếu nàng ra tay, nàng sẽ rơi vào tầm ngắm của la bàn Thiên Cơ. Nếu nàng đứng nhìn, cặp tình nhân vô tội kia sẽ bị hút cạn sinh khí tình yêu và chết trong cô độc tột cùng.
"Không thể đứng nhìn..." Ý chí dệt tơ trời cổ xưa trong huyết quản nàng trỗi dậy mạnh mẽ, lấn át nỗi sợ hãi và cơn đau thể xác.
Mai Nương lén lút lùi sâu vào góc tối của một sạp vải bỏ hoang bên rìa Chợ Đông, nơi sương mù dày đặc nhất. Nàng run rẩy đưa bàn tay bại liệt đen sạm ra, dùng miệng ngậm lấy chiếc trâm gỗ rỗng trên tóc, lén rút cây Kim thêu Vô Ảnh giấu trong tay áo. Cây kim bạc cổ mảnh như tơ, tỏa ra hàn quang lạnh lẽo.
Để triệt tiêu nhiệt lượng huyết khí có thể thu hút la bàn của Thẩm Vô Song, Mai Nương mở bình chứa Nước thánh Linh Hựu Tự mang theo bên người, ngâm cây kim bạc vào dòng nước tịnh hóa buốt giá. Cơn đau đông cứng kinh mạch lập tức chạy dọc cánh tay nàng, khiến nàng suýt chút nữa đánh rơi kim thêu. Nàng cắn chặt môi đến rướm máu, vận dụng Vô Ảnh Thâu Châm.
Nàng dùng ngón tay đeo nhẫn – ngón tay duy nhất còn chút cảm giác phong thủy – kẹp chặt lấy kim thêu Vô Ảnh đã thấm đẫm nước thánh và máu tươi r rỉ từ vết gạc rách.
"Vút!"
Một vệt sáng bạc mờ ảo, vô thanh vô ảnh phóng ra từ góc tối, xé toạc màn sương mù xám xịt hướng thẳng về phía đài hỷ sự. Sợi huyết tơ mỏng manh, thấm đẫm máu đầu ngón tay của Mai Nương, luồn lách một cách tinh vi qua những khe hở nhỏ nhất của mạng lưới lính gác giáp sắt triều đình.
Nhưng Thẩm Vô Song cực kỳ nhạy bén. Ngay khi sợi huyết tơ luồn vào phạm vi đài hỷ sự, kim đồng hồ la bàn Thiên Cơ trên tay y bỗng nhiên rung động nhẹ, lệch về hướng Đông Bắc hằng phân.
"Có biến!" Thẩm Vô Song lạnh lùng quát, tay kết ấn phong thủy chỉ thẳng vào đài hỷ sự. "Càn Khôn Áp Chế!"
Một luồng hàn khí phong thủy triều đình khổng lồ đánh xuống, cố gắng đóng băng mọi dao động linh lực tự do. Mai Nương cảm thấy kinh mạch toàn thân chấn động dữ dội, sợi huyết tơ của nàng suýt chút nữa bị chém đứt giữa chừng. Để thử nghiệm phản công, nàng cố gắng điều khiển một sợi tơ thường ngâm nước sương mai hồ Liễu phóng ra để cắt tơ vàng, nhưng sợi tơ thường hèn mọn vừa chạm vào kết giới của Thẩm Vô Song đã lập tức bị hàn khí chém đứt thành trăm mảnh tro bụi.
"Thuật giang hồ hèn mọn, dám múa rìu qua mắt thợ!" Lục Vô Song phát hiện ra sự can thiệp, ả cười tàn độc, vận lực móng vuốt vàng khống chế sợi chỉ tơ vàng quấn chặt lấy cây kim bạc Vô Ảnh của Mai Nương.
Mười đầu ngón tay Mai Nương nhói buốt thấu xương như bị lửa đốt khi tơ vàng oán khí va chạm trực tiếp với huyết tơ của nàng qua đường truyền kim thêu. Nàng nén cơn đau buốt kinh mạch đang dâng trào làm rách thêm những vết thương ngón tay, vận dụng Phân Tơ Định Mệnh.
Nàng tập trung tinh thần lực tối đa, lắng nghe tiếng oán khí rung động trên sợi chỉ vàng của Lục Vô Song. Nàng tìm thấy nút thắt oán hận yếu nhất – nơi oán khí của các cặp tình nhân bị giam giữ tích tụ đậm đặc nhất.
"Phá!" Mai Nương thầm niệm trong tâm trí.
Sợi huyết tơ mỏng manh bỗng phát sáng đỏ rực rỡ, tỏa ra linh lực tịnh hóa ấm áp vô song của huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa. Huyết tơ luồn lách như một lưỡi dao vô hình, đâm xuyên qua nhãn trận của sợi chỉ tơ vàng, cắt đứt hoàn toàn sự liên kết oán khí tà môn giữa Lục Vô Song và cặp tình nhân nghèo khổ.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Hàng loạt sợi chỉ tơ vàng đầy oán khí trên đài hỷ sự bỗng chốc đứt đoạn liên tục, biến thành những vệt khói đen ngồm tan biến vào hư không. Trận pháp Càn Khôn Nhân Duyên Trận bị bẻ gãy hoàn toàn từ bên trong. Cặp tình nhân nghèo khổ thoát khỏi sự trói buộc, ngã sụp xuống đài hỷ sự nhưng nhịp thở đã bình ổn trở lại, thoát khỏi tử lộ nguy kịch.
"Hự!"
Lục Vô Song bị phản phệ linh lực cực mạnh, lùi lại ba bước, móng vuốt vàng trên tay ả phát ra tiếng rạn nứt nhẹ, một dòng máu đen rỉ ra từ khóe môi ả.
"Kẻ nào?! Kẻ nào dám phá trận của ta?!" Lục Vô Song điên cuồng gào thét, ánh mắt ngập tràn sát khí nhìn khắp xung quanh.
Thẩm Vô Song không hoảng loạn như ả. Đôi mắt y lạnh lùng khóa chặt vào la bàn Thiên Cơ đang xoay tròn điên cuồng rồi dừng lại, chỉ thẳng về phía sạp vải bỏ hoang bên rìa Chợ Đông.
Y nhìn thấy giữa màn sương mù xám xịt đang tản mác, một sợi chỉ đỏ thấm máu cực kỳ tinh khiết, rực rỡ và ấm áp đang từ từ tan biến vào không khí. Linh lực dệt tơ trời cổ xưa tinh khiết ấy là thứ mà phong thủy triều đình thèm khát hằng đời.
"Tìm thấy ngươi rồi, cao nhân dệt tơ máu," Thẩm Vô Song khẽ nhếch môi cười lạnh, ánh mắt sắc lẹm lập tức khóa chặt vào bóng dáng một nữ tử mặc tố y đơn sơ, tóc búi hờ bằng trâm gỗ mộc mạc đang vội vàng lùi sâu vào đám đông bách tính đang hoảng loạn tháo chạy.
"Đuổi theo! Bắt sống người nữ tử mặc tố y đeo trâm gỗ cho ta!" Thẩm Vô Song ra lệnh cho quân lính, tay cầm la bàn Thiên Cơ lao xuống đài hỷ sự hướng thẳng về phía Mai Nương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!