Nhạc nềnRecollection

Sát Thủ Đêm Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bàn tay kiêu kỳ với những chiếc móng giả bằng vàng ròng của Thượng Quan Nhã Chi bóp chặt lấy cổ tay mảnh dẻ của Mai Nương, kéo mạnh lên trước ánh sáng ban ngày. Sức mạnh từ lòng ghen tuông điên cuồng của một tiểu thư quyền quý khiến những chiếc móng nhọn hoắt găm sâu vào da thịt Mai Nương, làm rách toạc lớp băng gạc trắng muốt quấn quanh mười đầu ngón tay nàng.


Dưới lớp vải gạc rách nát, những vệt máu tươi đỏ rực, tươi rói vẫn đang không ngừng rỉ ra, tỏa ra một luồng linh lực ấm áp kỳ lạ của huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa.


Gương mặt Thượng Quan Nhã Chi biến đổi dữ dội. Ánh mắt ả bừng lên sự nghi ngờ cực kỳ hiểm độc và tàn nhẫn, giọng nói rít qua kẽ răng:


"Bà mối phong thủy... tại sao mười đầu ngón tay của ngươi lại nát bươm, rướm máu tươi dạt dào như kẻ vừa dùng huyết thuật dệt tơ máu se duyên thế này? Ngươi rốt cuộc là ai?"


Cơn đau buốt thấu xương từ mười đầu ngón tay bị bóp chặt dội thẳng vào tim, khiến sắc mặt Mai Nương vốn đã nhợt nhạt nay càng thêm trắng bệch như tờ giấy mới. Nhưng đôi mắt mang nét u sầu thâm quầng của nàng vẫn giữ được sự trầm lặng đến đáng sợ. Nàng nhìn thẳng vào gương mặt diễm lệ nhưng đầy dã tâm của Nhã Chi, khẽ cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, khàn đặc vì kiệt sức nhưng không chút run rẩy:


"Thượng Quan tiểu thư xin bớt giận. Dân nữ chỉ là kẻ thợ thêu hèn mọn, hằng đêm phải dùng loại chỉ thô, rẻ tiền để thêu phong thủy cầu an cho bách tính nghèo khổ bên hồ Liễu. Nước hồ lạnh buốt thấm vào xương tủy, khiến mười đầu ngón tay dân nữ tê dại, liên tục bị kim đâm đến rách nát. Dòng máu hèn mọn này làm sao dám so sánh với sợi kim ty quý giá của tiểu thư. Nếu tiểu thư chê bàn tay dân nữ dơ bẩn, dân nữ xin nguyện dùng chút tàn lực cuối cùng để hoàn thành bộ hỷ phục cưới cho ngài và Trần phán quan, tuyệt đối không dám làm ô uế ngày đại hỷ."


Nói rồi, Mai Nương khéo léo vận hành một luồng linh lực mộc mạc yếu ớt từ kim thêu Vô Ảnh giấu trong tay áo, khẽ truyền qua thước lụa đo kích thước. Luồng linh khí mộc mạc ấy tựa như một làn gió nhẹ, xoa dịu đi hắc sa tà khí đang bao quanh Nhã Chi, khiến cơn giận dữ và lòng ghen tuông của ả tạm thời bị xoa dịu trong vô thức.


Nhã Chi nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay rách nát của Mai Nương, nghe những lời cung kính, nhẫn nhục đầy khôn khéo của nàng, lòng kiêu hãnh quý tộc của ả được vuốt ve. Ả khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, thô bạo hất mạnh tay Mai Nương ra.


"Hóa ra chỉ là một con mụ thợ thêu nghèo khổ hèn mọn tự làm rách tay mình," Nhã Chi rút chiếc khăn tay lụa hồng ra lau ngón tay như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu. "Bằng bàn tay phế thải này của ngươi, nếu bộ hỷ phục của ta và Hoài Sinh có một vệt máu dơ bẩn nào bám vào, ta sẽ cho lính chặt đứt mười ngón tay này của ngươi!"


Phía sau Nhã Chi, gia nô A Phúc đang quỳ sụp dưới đất, khóe miệng vẫn còn rỉ máu tươi do cú tát tàn nhẫn trước đó. Đôi mắt anh đỏ hoe, ngập tràn nước mắt nhìn Mai Nương. Anh muốn gào thét, muốn nói cho cả thế giới biết người con gái gầy gò, nhợt nhạt đang chịu nhục nhã trước mặt họ chính là thê tử chính tông của Trần Hoài Sinh, nhưng bùa chú câm lặng phong thủy của tể tướng phủ đang siết chặt lấy cuống họng anh, khiến kinh mạch trên trán rướm máu đen đau đớn. Mai Nương khẽ liếc mắt nhìn A Phúc, dùng ánh mắt ra hiệu bảo anh hãy nhẫn nhịn để bảo toàn tính mạng.


Nhã Chi kiêu ngạo bước ra xe kiệu lộng lẫy, chuông bạc lách cách vang lên xa dần trong màn sương mù dày đặc của buổi sớm. Nhưng trước khi bước lên kiệu, ả khẽ nghiêng đầu, thì thầm vào tai nữ cận vệ Độc Cô Nhạn:


"Ả đàn bà đó có gì đó rất lạ. Tay của ả không phải vết thương do kim thêu thường đâm. Hãy báo cho Lưu Hữu biết, ta muốn ả biến mất hoàn toàn khỏi kinh thành này trước khi hôn lễ diễn ra. Nhưng trước khi chết, phải lấy được cuốn bí tịch phong thủy của Hồng Ty Các cho ta."


...


Đêm tối buông xuống kinh thành Long Thành nhanh chóng và u ám hơn thường lệ. Làn sương mù xám xịt của dịch bệnh cô độc từ hồ Liễu cuồn cuộn bốc lên, dày đặc đến mức nuốt chửng cả ánh trăng nhạt nhòa.


Bên trong Hồng Ty Các, không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt. Mai Nương ngồi trong Mật thất Hồng Lão Nhân nằm sâu dưới nền đất của phường thêu. Nàng đang dùng sáp ong Miêu tộc bôi lên mười đầu ngón tay rách nát của mình để cầm máu và giảm bớt cơn đau buốt thấu xương. Khung cửi Vong Ưu cổ xưa làm từ gỗ dâu ngàn năm đứng im lìm trong bóng tối, trục gỗ chính khẽ tỏa ra một luồng linh khí đỏ nhạt vô hình như đang chia sẻ nỗi đau với chủ nhân của nó.


Phía trên mật thất, tiếng chổi tre quét lá hằng ngày của Khương lão bộc câm vẫn vang lên đều đặn ngoài sân viện. Linh khuyển A Bảo nằm phủ phục bên cạnh lối vào mật thất, đôi tai dựng đứng, đôi mắt thông minh lấp lánh ánh đỏ nhạt trong bóng đêm đầy cảnh giác.


Đột nhiên, tiếng chổi tre của Khương lão bộc dừng lại.


Một sự im lặng chết chóc bao trùm lên toàn bộ Hồng Ty Các. Sương mù ngoài sân bỗng nhiên cuộn xoắn lại một cách bất thường, mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo tột độ. A Bảo lập tức đứng bật dậy, nhe nanh vuốt, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục đầy đe dọa.


"Vút! Vút! Vút!"


Ba tiếng xé gió cực nhanh vang lên từ phía cửa sổ phòng thêu phía trên. Ba cây phi tiêu độc đen kịt, mảnh như sợi tóc, phóng thẳng vào ba ngọn nến dầu đang thắp sáng trong phòng. Ánh sáng lập tức bị dập tắt, dìm toàn bộ Hồng Ty Các vào bóng tối tuyệt đối của đêm sương.


Tàn Ảnh – sát thủ tàn nhẫn ẩn mình trong bộ y phục dạ hành màu đen tuyền – đã đột nhập vào phòng thêu bằng khinh công bóng tối xuất chúng. Đôi mắt hắn lạnh lùng không chút hơi ấm phàm nhân, tay cầm thanh đoản đao tẩm độc phong thủy ăn mòn huyết khí tỏa ra làn khói xám mờ ảo.


"Gâu!"


A Bảo dũng cảm lao ra từ bóng tối, hàm răng sắc nhọn nhắm thẳng vào chân của Tàn Ảnh mà cắn chặt. Nhưng Tàn Ảnh là một sát thủ võ giả sơ kỳ có phản xạ cực nhanh. Hắn khẽ nghiêng người tránh né, dùng cán kiếm sắt nặng nề nện mạnh một cú trời giáng vào hông của chú chó mực.


"Ăng ẳng!"


A Bảo rống thảm một tiếng, thân hình lớn bị đánh văng mạnh vào bức tường gỗ, ngã rạp xuống đất, khóe miệng rỉ máu đen do trúng phải độc khí từ cán kiếm truyền qua.


Nghe thấy tiếng rống thảm của linh khuyển, Khương lão bộc câm từ ngoài sân lao vào phòng thêu. Lão bộc già ngoài sáu mươi tuổi, lưng còng rạp nhưng đôi mắt ngập tràn sự trung thành tuyệt đối với Mai Nương. Lão cầm chiếc xẻng sắt phong thủy trừ tà đất, liều chết chắn trước lối vào mật thất dưới nền đất, vung xẻng chém thẳng vào đầu Tàn Ảnh.


Tàn Ảnh khinh bỉ hừ lạnh. Hắn không thèm né tránh, chỉ khẽ vung đoản đao. Một đường kiếm khí màu đen sắc bén xé toạc màn sương, chém thẳng vào vai của Khương lão bộc.


"Xoẹt!"


Máu tươi bắn tung tóe. Chiếc xẻng sắt bị chém gãy làm đôi, Khương lão bộc bị thương nặng ở vai, thân hình già nua ngã quỵ xuống bên cạnh tấm thảm che giấu lối vào mật thất, nhưng đôi bàn tay chai sạn của lão vẫn cố bấu chặt lấy chân của Tàn Ảnh để cản đường.


"Tên già câm điếc muốn chết!" Tàn Ảnh tàn nhẫn dùng chân đá văng Khương lão bộc sang một bên, rồi dùng lực mạnh phá vỡ cơ quan đá ẩn giấu dưới tấm thảm thêu, nhảy thẳng xuống mật thất Hồng Lão Nhân.


Dưới mật thất, Mai Nương đã đứng sẵn bên cạnh Khung cửi Vong Ưu. Gương mặt nàng nhợt nhạt dưới ánh sáng đỏ nhạt tỏa ra từ bức tranh phong thủy 'Vạn Lịch Đồng Tâm' treo trên tường đá. Nhìn thấy Tàn Ảnh bước xuống với thanh đoản đao rớm máu, lòng nàng dâng lên một sự phẫn nộ tột cùng.


"Ngươi rốt cuộc là ai? Ai sai ngươi đến đây?" Mai Nương khàn giọng hỏi, đôi tay rách nát khẽ run rẩy.


Tàn Ảnh không trả lời. Giọng nói của hắn khàn khàn, lạnh lẽo như tiếng kim khí cọ xát:


"Giao ra cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật dệt tơ bằng máu, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng. Nếu không, ta sẽ khiến ngươi phải chịu đau đớn gấp trăm lần tên già câm ngoài kia."


"Mơ tưởng!"


Mai Nương biết rõ nếu giao bí tịch, không chỉ tính mạng nàng và Tiểu Đào nguy kịch, mà cả dòng họ dệt tơ trời cổ xưa sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn. Nàng cắn chặt răng, nén cơn đau buốt thấu xương ở mười đầu ngón tay, vận hành cấm thuật Hộ Mệnh Chỉ Đỏ.


Nàng búng nhẹ mười đầu ngón tay rách nát. Ngay lập tức, hàng vạn sợi chỉ đỏ thấm máu tươi dạt dào từ vết thương phóng ra, lướt đi trong không khí như những con rắn nhỏ vô hình, bện chặt thành một tấm lưới huyết tơ khổng lồ, quấn chặt lấy lưỡi đao và cổ tay của Tàn Ảnh.


Tàn Ảnh hơi biến sắc khi cảm nhận được linh lực ấm áp nhưng vô cùng dẻo dai của huyết tơ đang ăn mòn sát khí trên đoản đao của hắn. Hắn vận nội lực võ giả sơ kỳ, hét lớn một tiếng, lưỡi đao bùng phát một luồng hắc khí u tối của độc dược phong thủy, chém đứt hàng loạt sợi huyết tơ đang quấn quanh.


"Phựt! Phựt! Phựt!"


Huyết tơ đứt lìa, Mai Nương bị phản phệ chấn động lùi lại vài bước, lồng ngực nhói đau dữ dội, khóe môi rỉ ra dòng máu tươi. Sức mạnh thể chất của nàng quá yếu so với một sát thủ võ nghệ cao cường.


Tàn Ảnh áp sát cực nhanh, mũi đoản đao tẩm độc đen kịt nhắm thẳng vào ngực trái của nàng mà đâm tới. Sát khí bóng tối bao trùm lấy toàn bộ mật thất, khóa chặt mọi đường lui của Mai Nương.


Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, Mai Nương liếc nhìn chiếc hộp gấm đen khắc bùa chú phong thủy đặt trên bàn thêu bên cạnh. Nàng biết Tàn Ảnh chỉ nhắm vào bí tịch. Bằng một quyết định chiến thuật quyết liệt, nàng dùng chút tàn lực cuối cùng, chộp lấy chiếc Hộp gấm U Minh (thực chất bên trong rỗng, không chứa bí tịch) và ném mạnh ra ngoài cửa sổ thông gió của mật thất hướng thẳng ra mặt hồ Liễu sương mù dày đặc.


"Bí tịch ở đó! Ngươi muốn thì đi mà nhặt!"


Tàn Ảnh giật mình, ánh mắt hắn vô thức đảo theo chiếc hộp gấm đang bay ra ngoài cửa sổ. Sự chú ý của hắn bị đánh lạc hướng trong nháy mắt.


Nhưng Tàn Ảnh là một sát thủ lão luyện, hắn lập tức nhận ra mình bị lừa khi thấy chiếc hộp bay quá nhẹ. Gương mặt hắn lộ ra vẻ điên cuồng dữ tợn, hắn xoay người lại, dồn toàn bộ nội lực vào mũi đoản đao, đâm thẳng vào tim Mai Nương với tốc độ kinh hoàng:


"Tiện nhân! Đi chết đi!"


Mũi đoản đao tẩm độc đen kịt, mang theo hắc sa tà khí hôi thối, chỉ còn cách lồng ngực Mai Nương một phân.


Nhưng ngay trong tích tắc ấy, bức tranh phong thủy 'Vạn Lịch Đồng Tâm' treo trên tường đá bỗng nhiên bùng phát một luồng hào quang đỏ rực rỡ như máu tươi. Luồng sáng xanh ngọc bảo hộ ẩn giấu bên trong bức thêu – chứa đựng một phần linh hồn của người mẹ quá cố Liễu Thanh Hà – bộc phát mạnh mẽ, hóa thành một lá chắn tịnh hóa vô hình cực mạnh, chặn đứng hoàn toàn mũi đoản đao của Tàn Ảnh giữa không trung.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!