Nhạc nềnRecollection

Hỷ Phục Đau Thương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm chưa kịp tan trên mặt hồ Liễu thì bóng tối của màn đêm lạnh giá đã nhanh chóng đổ sập xuống kinh thành Long Thành. Hồng Ty Các chìm trong sự tịch mịch u uất sau cuộc càn quét đầy hiểm độc của Lưu Hữu. Mai Nương nằm trên chiếc giường tre nhỏ phía sau tấm bình phong phong thủy sờn cũ, hơi thở mỏng manh như một sợi tơ sắp đứt. Mười đầu ngón tay nàng quấn chặt những dải băng gạc trắng muốt nhưng giờ đây đã thấm đẫm huyết dịch đỏ tươi, tỏa ra một mùi tanh ngọt nhàn nhạt của máu trời cổ xưa. Cơn đau buốt chạy dọc kinh mạch từ đầu ngón tay lên đến tận tim, khiến mỗi nhịp thở của nàng đều trở thành một sự tra tấn tột cùng. Đêm qua, để tịnh hóa tà khí hắc sa tại Giếng Cổ Đoạt Mệnh, nàng đã dốc hết linh lực để thêu ẩn tơ hộ mệnh, khiến đôi bàn tay hiện tại hoàn toàn bại liệt, không thể cầm nổi một cây kim thêu thông thường.


Bên ngoài, tiếng sương đêm lách tách rơi trên mái lá sờn cũ của Hồng Ty Các càng làm tăng thêm vẻ cô độc lạnh lẽo. Mai Nương khẽ cử động, nhưng cơn đau buốt thấu xương từ mười đầu ngón tay rách nát lập tức dội thẳng vào tim, khiến nàng phải khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ. Nàng cố gượng dậy, dùng đôi mắt mang nét u sầu thâm quầng nhìn ra cửa sổ. Làn sương xám của dịch bệnh cô độc vẫn bao phủ kinh thành, lạnh lẽo và vô cảm. Nhưng nỗi đau thể xác ấy làm sao sánh bằng vết thương lòng đang rỉ máu hằng đêm trong lồng ngực nàng. Trần Hoài Sinh – phu quan khắc cốt ghi tâm của nàng – giờ đây đã hoàn toàn quên mất nàng. Chàng nhìn nàng bằng ánh mắt kính trọng nhưng xa lạ vạn dặm của một phán quan đối với một bà mối phong thủy vô danh nghèo khổ. Mỗi sợi chỉ đỏ nàng dệt xong để cứu sống bách tính khỏi lời nguyền tuyệt tự là một bước tiến gần hơn đến sự lãng quên vĩnh viễn của chàng.


"Sư phụ, người uống chút nước ấm đi..." Tiểu Đào bưng chén đất nung nhỏ bước vào, đôi mắt tròn xoe sưng húp vì khóc nhiều. Cánh tay nhỏ bé của cô bé vẫn còn vệt băng bó do bị lính tuần đẩy ngã ban sáng. Mai Nương khẽ mỉm cười nhợt nhạt, dùng ánh mắt dịu dàng vỗ về đồ đệ. Nàng không thể phát ra tiếng nói quá lớn lúc này, bởi mỗi hơi thở đều kéo theo cơn đau buốt chạy dọc theo kinh mạch cánh tay.


Đột nhiên, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng bánh xe gỗ nghiến sỏi đá vang lên dữ dội ngoài ngõ hẻm hồ Liễu. Tiếng ồn ào phá tan sự tĩnh lặng u uất của khu phố nghèo. Tiểu Đào giật mình làm rơi suýt đổ chén nước ấm, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức tái bệch vì sợ hãi.


"Có phải... có phải bọn bộ khoái của Lưu Hữu lại đến không sư phụ?" Cô bé run rẩy hỏi.


Mai Nương khẽ lắc đầu, nhưng đôi mắt nàng nheo lại đầy cảnh giác. Tiếng vó ngựa này không phải của lính tuần nha môn thường ngày. Nó mang theo sự xa hoa kiêu kỳ và tiếng chuông bạc lách cách chỉ có ở những cỗ xe kiệu của giới quý tộc thượng lưu.


Cỗ xe kiệu lộng lẫy dừng lại ngay trước cửa Hồng Ty Các. Bốn tên gia đinh lực lưỡng mặc gia phục gấm hoa màu đỏ tía nhanh chóng tiến lên, thô bạo đẩy cánh cửa gỗ sờn cũ của phường thêu ra. Một mùi hương phấn hoa hồng rực rỡ, nồng đậm đến mức ngột ngạt lập tức tràn vào phòng, lấn át cả mùi thuốc bắc và hương gỗ dâu ngàn năm của mật thất.


Bước vào đầu tiên là Thượng Quan Nhã Chi. Vị tiểu thư quyền quý của Tể tướng phủ Thượng Quan khoác trên mình bộ y phục gấm hoa hồng rực rỡ thêu chỉ vàng lộng lẫy, trang sức vàng ngọc lấp lánh đầy đầu phát ra tiếng kêu leng keng theo mỗi bước đi kiêu kỳ. Gương mặt ả diễm lệ nhưng đôi mắt sắc sảo lại hằn sâu dã tâm và sự kiêu ngạo tột cùng. Theo sau Nhã Chi là hai nữ tỳ lực lưỡng và một bóng dáng quen thuộc đang cúi đầu câm lặng gánh chiếc rương gỗ nặng nề – đó là A Phúc, gia bộc trung thành của Trần phủ.


Nhã Chi dùng chiếc quạt tròn thêu uyên ương che mũi, ánh mắt khinh miệt đảo quanh gian phòng thêu nghèo nàn, ẩm ướt của Hồng Ty Các. Ả khẽ cười khẩy, giọng nói chua ngoa vang lên:


"Nơi rách nát, ẩm mốc này mà cũng gọi là phường thêu phong thủy nổi tiếng ngoại thành sao? Đúng là tiện dân thì chỉ xứng đáng ở những nơi bẩn thỉu thế này thôi."


Tiểu Đào uất hận định đứng lên cãi lý liền bị một ánh mắt lạnh lùng của nữ cận vệ phía sau Nhã Chi dọa cho sợ hãi lui lại. Mai Nương khẽ đưa tay cản đồ đệ, nàng gắng gượng đứng dậy từ sau tấm bình phong, vận tố y trắng ngà nhạt màu, đầu tóc búi hờ bằng chiếc trâm gỗ mộc mạc. Nàng khẽ cúi đầu hành lễ đúng mực của một thường dân trước tiểu thư quyền quý:


"Dân nữ Mai Nương, kính chào Thượng Quan tiểu thư. Không biết tiểu thư hạ cố đến Hồng Ty Các nghèo nàn này là có điều chi sai bảo?"


Nhã Chi không thèm nhìn thẳng vào Mai Nương. Ả bước đến chiếc bàn thêu chính giữa phòng, dùng ngón tay đeo móng giả bằng vàng ròng khẽ gạt chiếc hộp đựng chỉ thêu thường của Mai Nương xuống đất. Tiếng hộp gỗ rơi loảng xoảng, những cuộn chỉ thêu ngũ sắc lăn lóc trên nền đất bẩn ẩm ướt. Tiểu Đào xót xa định nhặt lên nhưng bị Nhã Chi giẫm thẳng đôi giày thêu hoa lộng lẫy lên trên.


"Ta đến đây để ban cho ngươi một ân huệ cực lớn mà cả đời tiện dân của ngươi cũng không mơ tới," Nhã Chi kiêu ngạo nói, ánh mắt ả bừng lên sự đắc ý tột cùng. "Hoàng thượng đã ban thánh chỉ đại hôn, kết duyên ta cùng phán quan nha môn Trần Hoài Sinh. Ngày lành đã định vào tháng sau. Ta muốn ngươi – bà mối phong thủy nổi tiếng ngoại thành – phải tự tay dệt nên bức hỷ phục cưới lộng lẫy nhất cho ngày đại hôn của ta và chàng."


Lời nói của Nhã Chi như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Mai Nương. Lồng ngực nàng thắt lại đau đớn dữ dội, hơi thở nghẹn ứ nơi cổ họng. Ngày đại hôn... phu quân của nàng, người từng ôm nàng bên bến sông hồ Liễu dưới ánh trăng thề nguyện đồng tâm, giờ đây sắp kết hôn với người con gái khác. Và kẻ đứng sau ép buộc hỷ sự gượng ép này lại chính là Tể tướng phủ Thượng Quan – thế lực tà ác đứng sau lời nguyền tuyệt tự đang gặm nhấm sinh mệnh của Hoài Sinh.


Mai Nương cố giữ cho khuôn mặt nhợt nhạt của mình không lộ ra sự dao động. Nàng bấu chặt mười đầu ngón tay quấn băng vải vào vạt áo tố y để ngăn chặn sự run rẩy. Nàng biết, Nhã Chi đến đây không đơn giản là đặt hỷ phục. Lòng tham của Thượng Quan Nhã Chi đối với Hoài Sinh là một nỗi ám ảnh điên cuồng, và ả đang muốn dùng quyền lực để nhục mạ nàng, kẻ mà ả bắt đầu nghi ngờ có mối quan hệ kỳ lạ với Hoài Sinh.


Phía sau Nhã Chi, gia nô A Phúc đứng câm lặng, đôi mắt anh đỏ hoe, ngập tràn nước mắt nhìn Mai Nương. Anh biết rõ Mai Nương chính là thê tử chính tông của Trần Hoài Sinh trước khi chàng bị xóa ký ức định mệnh. Anh muốn hét lên, muốn vạch trần bộ mặt giả tạo của Nhã Chi, nhưng bùa chú câm lặng phong thủy của tể tướng phủ đang khóa chặt cổ họng anh. Mỗi khi anh cố gắng phát ra âm thanh, kinh mạch trên trán lại rướm máu đen đau đớn dữ dội. A Phúc khóc không thành tiếng, cố gắng lắc đầu ra hiệu cho Mai Nương từ chối lời đề nghị đầy nhục nhã này.


Nhã Chi quay lại, thấy A Phúc đang run rẩy, liền tức giận quát lớn:


"Tên nô tài câm điếc vô dụng kia! Ngươi đứng đó run rẩy cái gì? Mau mang cuộn kim ty lên đây cho ta!"


A Phúc giật mình, vội vàng bưng chiếc rương gỗ nhỏ lên, quỳ sụp xuống bên cạnh bàn thêu. Nhã Chi thô bạo mở nắp rương, cầm lấy một cuộn chỉ thêu bằng vàng ròng lấp lánh ném mạnh lên bàn thêu trước mặt Mai Nương. Cuộn chỉ vàng lăn tròn, tỏa ra một luồng ánh sáng kim tuyến chói mắt nhưng phảng phất một làn sương đen mờ ảo chứa đầy oán khí lạnh lẽo.


"Đây là cuộn tơ vàng nguyên bản do thuật sĩ tơ vàng Lục Vô Song của tể tướng phủ đặc chế," Nhã Chi lạnh lùng ra lệnh. "Ta muốn ngươi dùng loại kim ty này để thêu hình rồng phụng lộng lẫy lên hỷ phục cưới của ta và Hoài Sinh. Ngươi phải thêu làm sao để khi Hoài Sinh mặc vào, bộ hỷ phục này sẽ hoàn toàn gắn kết sinh mệnh của chàng với ta vĩnh viễn không thể tách rời."


Mai Nương nhìn cuộn tơ vàng trên bàn. Bằng Phương pháp nghe tiếng oán khí và Nhãn Quan Nhân Duyên, nàng lập tức nhận ra luồng hắc sa tà khí cực mạnh bao quanh cuộn chỉ vàng. Đây không phải là chỉ thêu thường, mà là Kim Ty Phược Mệnh Thuật – một loại tà thuật se duyên cưỡng ép của Lục Vô Song dùng để thu hoạch sinh khí nhân duyên và thọ mệnh của người mặc để dâng nộp cho tể tướng phủ. Nếu Hoài Sinh mặc bộ hỷ phục thêu bằng tơ vàng này vào ngày cưới, linh hồn chàng sẽ hoàn toàn bị khống chế, tà khí sẽ ăn mòn toàn bộ kinh mạch và biến chàng thành một quân cờ bù nhìn câm lặng.


"Thượng Quan tiểu thư..." Mai Nương khẽ khàn giọng nói, giọng điệu của nàng nhỏ nhẹ nhưng vô cùng dứt khoát. "Hồng Ty Các từ trước đến nay chỉ thêu phong thủy bằng tơ tằm Bạch Tuyết tự nhiên để cầu bình an. Loại kim ty quý giá này của tiểu thư mang sát khí quá nặng, dân nữ e rằng tay nghề hèn mọn của mình không thể gánh vác nổi hỷ sự hoàng gia."


Nhã Chi nghe vậy liền bừng bừng nổi giận. Ả bước tới một bước, dùng chiếc quạt tròn thô bạo nâng cằm Mai Nương lên, bắt nàng phải nhìn thẳng vào gương mặt đầy dã tâm ghen tuông của mình. Ả mỉa mai cười lớn:


"Một bà mối phong thủy nghèo hèn ở khu phố nghèo mà cũng dám từ chối ta sao? Ngươi nên nhớ, đây là thánh chỉ ban hôn của hoàng đế, và Tể tướng phủ Thượng Quan muốn ngươi thêu thì ngươi phải thêu! Ngươi có biết Hoài Sinh của ta đã mỉm cười dịu dàng thế nào khi nhận thánh chỉ ban hôn không? Chàng nói chàng rất mong chờ ngày được cùng ta bước vào lễ đường, bái đường thành thân. Chàng đã hoàn toàn quên đi cái quá khứ nghèo hèn dơ bẩn của chàng trước đây, và chàng cũng sẽ quên sạch những kẻ thấp kém từng lảng vảng quanh chàng!"


Lời nhục mạ của Nhã Chi như ngàn vạn mũi kim đâm sâu vào vết thương lòng đang rỉ máu của Mai Nương. Hoài Sinh đã mỉm cười dịu dàng khi nhận hôn sự... Chàng đã quên nàng thật rồi, quên sạch sẽ không còn một mảnh ký ức nhỏ nào. Nỗi đau đớn tinh thần tột cùng khiến cơ thể Mai Nương run lên bần bật, nhưng nàng vẫn kiên quyết giữ vững bản tâm, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào Nhã Chi không chút sợ hãi hay oán hận.


Sự im lặng nhẫn nhịn và thái độ không chút sợ hãi của Mai Nương khiến Nhã Chi cảm thấy hụt hẫng và tức giận điên cuồng. Ả cảm thấy uy quyền quý tộc của mình đang bị một tiện dân câm lặng khinh thường.


Quá đau lòng và uất hận cho cựu nữ chủ nhân, A Phúc đứng phía sau Nhã Chi không thể nhẫn nhịn được nữa. Anh mạo hiểm tính mạng, cố tình bước lên làm rơi khay trà bằng sứ xuống đất phát ra tiếng loảng xoảng chói tai để cắt ngang lời sỉ nhục của Nhã Chi. Mảnh sứ vỡ văng tung tóe dưới chân ả.


"Tên nô tài câm điếc dơ bẩn kia! Ngươi dám làm hỏng chuyện tốt của ta sao?" Nhã Chi điên cuồng quay lại, giơ tay tát thẳng vào mặt A Phúc một cú trời giáng.


Cú tát mạnh khiến A Phúc ngã nhào xuống đất, khóe miệng rỉ ra dòng máu tươi. Nhưng anh không màng đến vết thương của mình, đôi mắt đỏ hoe vẫn kiên quyết nhìn Mai Nương, dùng tay ra hiệu van xin nàng từ chối dệt hỷ phục.


"Thượng Quan tiểu thư xin bớt giận," Mai Nương vội vàng bước lên chắn trước mặt A Phúc, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng một sự uy nghiêm kỳ lạ của người thừa kế huyết mạch dệt tơ trời. "Gia nhân phạm lỗi là do dân nữ chưa biết cách tiếp đón đúng mực. Xin tiểu thư đừng làm tổn hại đến hòa khí phong thủy của ngày đại hỷ."


Nhã Chi hừ lạnh một tiếng, thu quạt lại, kiêu ngạo nhìn Mai Nương:


"Được, ta nể tình ngươi sắp phải thêu hỷ phục cho ta mà tha mạng cho tên nô tài câm này. Nhưng ngươi nghe cho kỹ, nếu ngày đại hôn bộ hỷ phục này có một chút sai sót, ta sẽ cho lính san bằng cái Hồng Ty Các này và quăng xác ngươi xuống hồ Liễu làm mồi cho cá!"


Mai Nương khẽ cúi đầu, nhưng trong tâm trí nàng đã đưa ra một quyết định chiến thuật quyết liệt. Nàng nhận ra hắc sa tà khí bao quanh Nhã Chi quá mạnh, nếu nàng từ chối, Nhã Chi sẽ dùng thế lực triều đình tiêu diệt Hồng Ty Các và bắt giữ Tiểu Đào. Hơn nữa, nếu nàng không tự tay thêu bộ hỷ phục này, Lục Vô Song sẽ trực tiếp dùng tơ vàng khống chế hoàn toàn linh hồn của Trần Hoài Sinh. Nàng quyết định nhận lời dệt hỷ phục, để ngầm vận dụng Bảo Pháp Ẩn Khí, bện sợi tơ hộ mệnh bện tóc bằng máu tim và tóc gáy của nàng vào vạt áo trong hỷ phục để bảo vệ linh hồn phu quân khỏi sự ăn mòn của tà thuật tể tướng phủ.


"Dân nữ tuân lệnh Thượng Quan tiểu thư," Mai Nương bình thản nhận lời. "Để hỷ phục được vừa vặn và hợp phong thủy cát tường nhất, xin cho phép dân nữ dùng kim bạc đo kích thước cơ thể cho tiểu thư."


Nhã Chi kiêu ngạo dang tay ra, cho phép Mai Nương tiến lại gần. Mai Nương lấy từ trong hộp gỗ ra một sợi thước đo bằng lụa và cây kim thêu Vô Ảnh bằng bạc cổ mảnh như tóc. Nàng bước từng bước nhẹ nhàng đến sát bên người Nhã Chi.


Khi Mai Nương đưa sợi thước đo quanh vai và ngực của Nhã Chi, khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc. Mai Nương khéo léo dùng ngón tay rướm máu của mình vận hành linh lực mộc mạc của kim bạc Vô Ảnh, lướt nhẹ qua vùng cổ áo của Nhã Chi.


Ngay lập tức, một luồng khí lạnh buốt, hôi thối của hắc sa tà khí từ cơ thể Nhã Chi dội ngược vào kim bạc, truyền thẳng vào kinh mạch cánh tay Mai Nương khiến nàng đau buốt thấu xương. Nhãn thuật Nhãn Quan Nhân Duyên của nàng bừng sáng vô hình, nhìn thấy một mạng lưới chỉ đen oán khí khổng lồ từ Tể tướng phủ Thượng Quan đang kết nối trực tiếp với tim mạch của Nhã Chi. Đây là nhãn trận của Vạn Dân Hiến Tế Trận, dùng để thu hoạch thọ mệnh bách tính. Nhã Chi chính là một mắt xích quan trọng để kích hoạt lời nguyền tuyệt tự triều đình.


Nhã Chi bỗng cảm thấy một luồng khí mát lạnh chạy qua cổ, ả khẽ rùng mình, ánh mắt nghi ngờ nhìn Mai Nương hách dịch:


"Ngươi đang làm cái gì thế? Sao tay ngươi lại lạnh buốt như xác chết vậy?"


Mai Nương khéo léo thu kim bạc lại, khom người cung kính giải thích:


"Dân nữ thể chất yếu ớt từ nhỏ, lại làm việc thêu thùa ban đêm nhiều nên tay bị lạnh. Xin tiểu thư rộng lòng tha thứ."


Nhã Chi khinh bỉ hừ một tiếng, định quay người bước ra xe kiệu. Nhưng đúng lúc Mai Nương thu lại sợi thước đo bằng lụa, vạt áo tố y rộng thùng thình của nàng vô tình bị vướng vào góc bàn thêu, kéo tuột lớp tay áo lên cao, để lộ hoàn toàn đôi bàn tay gầy gò nhợt nhạt.


Nhã Chi bất ngờ dừng bước. Ánh mắt sắc sảo đầy dã tâm ghen tuông của ả lập tức khóa chặt vào mười đầu ngón tay của Mai Nương.


Dưới lớp băng gạc trắng muốt quấn vội vàng hằng ngày, những vệt máu tươi đỏ rực, tươi rói vẫn đang không ngừng rỉ ra, thấm đẫm cả lớp vải trắng, tỏa ra một luồng linh lực ấm áp kỳ lạ của huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa.


Gương mặt Thượng Quan Nhã Chi biến đổi dữ dội. Ả bước tới một bước, thô bạo chộp lấy cổ tay gầy gò của Mai Nương, kéo mạnh lên trước ánh sáng ban ngày. Ánh mắt ả hiện lên sự nghi ngờ cực kỳ hiểm độc và tàn nhẫn:


"Bà mối phong thủy... tại sao mười đầu ngón tay của ngươi lại nát bươm, rướm máu tươi dạt dào như kẻ vừa dùng huyết thuật dệt tơ máu se duyên thế này? Ngươi rốt cuộc là ai?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!