Oán Khí Giếng Cổ
Sương mù buổi sớm chưa kịp tan trên mặt hồ Liễu thì bóng tối của màn đêm lạnh giá đã nhanh chóng đổ sập xuống kinh thành Long Thành. Hồng Ty Các chìm trong sự tịch mịch u uất sau cuộc càn quét đầy hiểm độc của Lưu Hữu.
Mai Nương nằm trên chiếc giường tre nhỏ phía sau tấm bình phong phong thủy sờn cũ, hơi thở mỏng manh như một sợi tơ sắp đứt. Mười đầu ngón tay nàng quấn chặt những dải băng gạc trắng muốt nhưng giờ đây đã thấm đẫm huyết dịch đỏ tươi, tỏa ra một mùi tanh ngọt nhàn nhạt của máu trời cổ xưa. Cơn đau buốt chạy dọc kinh mạch từ đầu ngón tay lên đến tận tim, khiến mỗi nhịp thở của nàng đều trở thành một sự tra tấn tột cùng. Đêm qua, để cứu Trần Hoài Sinh khỏi tà khí hắc sa bộc phát, nàng đã dốc hết linh lực để thêu ẩn tơ hộ mệnh vào bộ hỷ phục đại hôn của chàng, khiến đôi bàn tay hiện tại hoàn toàn bại liệt, không thể cầm nổi một cây kim thêu thông thường.
"Sư phụ, người uống chút nước ấm đi..." Tiểu Đào bưng chén đất nung nhỏ bước vào, đôi mắt tròn xoe sưng húp vì khóc nhiều. Cánh tay nhỏ bé của cô bé vẫn còn vệt băng bó do bị lính tuần đẩy ngã ban sáng.
Mai Nương khẽ mỉm cười nhợt nhạt, dùng ánh mắt dịu dàng vỗ về đồ đệ. Nàng cố gắng ngồi dậy, nhưng cơn suy kiệt nguyên khí khiến tầm nhìn của nàng đột ngột tối sầm lại. Đúng lúc đó, Phương Doanh từ ngoài sảnh thêu bước vào, vẻ mặt sắc sảo thường ngày giờ đây hằn sâu nét lo âu tột độ. Nàng khẽ đóng chặt cửa phòng, hạ thấp giọng nói:
"Mai Nương, không ổn rồi. Dịch bệnh cô độc ở khu phố nghèo ven hồ Liễu đang bùng phát dữ dội hơn. Ba cặp tình nhân trẻ tuổi vừa được tìm thấy khi đã hóa thành xác khô vô hồn, toàn thân bao phủ bởi một làn sương đen kịt. Bách tính đang hoảng loạn đồn đại rằng có yêu nữ gieo rắc tà thuật máu. Lưu Hữu đã cho bộ hạ mật phục khắp các ngõ hẻm dẫn vào Hồng Ty Các, chỉ chờ ngươi sơ hở để khép tội phản quốc."
Mai Nương khẽ biến sắc. Nàng biết nguồn cơn của dịch bệnh này không phải tự nhiên mà có. Đó chính là sự phun trào oán khí cực hạn từ Giếng Cổ Đoạt Mệnh nằm sâu trong khu phố nghèo – nơi chôn cất xác của hàng chục cặp tình nhân tự tử vì lời nguyền tuyệt tự của hoàng gia. Nếu không kịp thời tịnh hóa nhãn trận oán niệm dưới lòng giếng sâu, không chỉ bách tính vô tội hóa thành ác linh, mà ngay cả Trần Hoài Sinh – người phu quân đang tuần tra đêm hằng đêm để điều tra án mạng phong thủy – cũng sẽ bị tà khí xâm nhập kinh mạch một lần nữa, lâm vào tử lộ nguy kịch.
"Ta phải đi..." Mai Nương thầm thì bằng giọng khàn đặc, yếu ớt. Nàng cố gượng dậy, nhưng đôi bàn tay bại liệt run rẩy không cách nào bấu chặt vào mép giường.
"Ngươi điên rồi sao?" Phương Doanh giữ vai nàng lại, giọng nói đầy phẫn nộ lẫn xót xa. "Tay ngươi như thế này, ngay cả việc cầm kim thêu thường còn không nổi, làm sao dệt tơ máu tịnh hóa? Hơn nữa, Lưu Hữu đang giăng lưới khắp nơi! Ngươi ra ngoài lúc này là tự nộp mạng!"
Mai Nương nhìn thẳng vào mắt Phương Doanh, ánh mắt trong veo nhưng kiên định đến tàn nhẫn với chính bản thân mình. Nàng khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Tiểu Đào mang chiếc áo choàng tố y rộng thùng thình đến che khuất đôi bàn tay quấn băng gạc. Nàng biết, nếu nàng ích kỷ giữ mạng sống của mình lúc này, Trần Hoài Sinh sẽ chết. Mà đối với nàng, sự sống của chàng còn quan trọng hơn cả việc chàng có nhớ đến sự tồn tại của nàng hay không.
"Phương Doanh, giúp ta... che mắt lính canh ở bến sông. Ta cần đến chùa Linh Hựu trước." Mai Nương khẩn khoản.
Nhìn thấy ý chí không thể lay chuyển của Mai Nương, Phương Doanh chỉ biết thở dài đầy bất lực. Nàng lập tức sắp xếp một chiếc xe ngựa thường của hiệu thêu, ngụy trang bằng các cuộn lụa Bạch Tuyết để lén đưa Mai Nương ra khỏi vòng vây mật phục của Lưu Hữu dưới màn sương mù dày đặc của đêm tối.
Chùa Linh Hựu cổ kính nằm tịch mịch trên đỉnh đồi thông phía Tây kinh thành. Để lên đến thánh điện, Mai Nương phải tự mình leo qua chín trăm chín mươi chín bậc đá trơn trượt trong đêm sương lạnh buốt. Mỗi bước chân đi lên, khí lạnh ngoại cảnh như những cây kim băng giá đâm sâu vào xương tủy phàm nhân của nàng, khiến mười đầu ngón tay bại liệt càng thêm đau nhức dữ dội. Khi nàng chạm được vào cánh cửa gỗ mun sờn cũ của ngôi chùa cổ, toàn thân nàng đã ướt đẫm sương đêm, môi trắng bệch không còn một giọt máu.
Trong điện thờ mờ ảo ánh đèn dầu, Thanh Huyền pháp sư – nhà sư mù tu hành lâu năm – đang lặng lẽ gõ mõ tụng kinh. Tiếng gõ trầm đục vang vọng khắp không gian u tịch, như muốn tịnh hóa mọi oán niệm hồng trần.
"Huyết mạch dệt tơ trời cuối cùng cũng đã đến," giọng nói già nua, từ bi của pháp sư vang lên trước khi Mai Nương kịp bước tới hành lễ.
Thanh Huyền pháp sư dừng mõ, xoay khuôn mặt thanh tịnh đầy nếp nhăn về phía nàng. Đôi mắt mù lòa của ông dường như có thể nhìn thấu qua lớp áo tố y, thấy rõ sợi chỉ đỏ liên kết định mệnh giữa nàng và Trần Hoài Sinh đang rạn nứt dữ dội, mờ nhạt đến mức gần như tan biến vào hư không.
"Pháp sư... dân nữ cần nước thánh tịnh hóa oán khí để giải trừ đại nạn tại Giếng Cổ Đoạt Mệnh," Mai Nương quỳ sụp xuống nền đá lạnh buốt, giọng nói run rẩy.
Thanh Huyền pháp sư thở dài một tiếng dài đầy u uất. Ông đưa bàn tay gầy gò nhấc một chiếc bình đất nung chứa nước thánh Linh Hựu Tự đã được trì chú suốt mười năm qua trao cho nàng, nhưng giọng nói bỗng trở nên nghiêm nghị tột cùng:
"Mai Nương, ngươi có biết mình đang làm gì không? Mỗi lần ngươi dùng máu đầu ngón tay dệt tơ se duyên cứu người, sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối giữa ngươi và phu quân sẽ tự động đứt lìa một đoạn. K ký ức của Trần Hoài Sinh về ngươi đã bị xóa đi một phần lớn. Nếu ngươi tiếp tục xả máu tịnh hóa Giếng Cổ Đoạt Mệnh – nơi tích tụ oán niệm trăm năm của vạn dân tuyệt tự – cái giá phải trả không chỉ là sự lãng quên tuyệt đối của phu quân, mà chính là sinh mệnh lực và linh hồn của ngươi sẽ bị oán khí phản phệ ăn mòn dần dần cho đến chết trong cô độc vĩnh viễn."
Lời cảnh báo của pháp sư như một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào tâm can Mai Nương. Nàng bấu chặt mười đầu ngón tay đau nhức vào tà áo tố y. Sự lãng quên tuyệt đối... Chàng sẽ hoàn toàn quên mất nàng từng là thê tử của chàng, quên đi ngày hẹn ước thả hoa đăng bên hồ Liễu, quên đi cả nụ cười và giọng nói của nàng. Chàng sẽ nhìn nàng như một kẻ xa lạ đầy cung kính nhưng lạnh lùng.
Nỗi đau lòng tột cùng rỉ máu trong lồng ngực nàng, còn đau đớn hơn cả độc dược phong thủy đang tàn phá thể xác hằng đêm. Nhưng khi hình ảnh Trần Hoài Sinh ho ra máu đen, gục ngã trong vòng tay nàng hiện lên, Mai Nương khẽ ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhưng sáng rực một lòng từ tâm bao dung:
"Dân nữ biết rõ nhân quả này. Nhưng nếu dân nữ dừng tay, Hoài Sinh sẽ chết, bách tính khu phố nghèo sẽ hóa thành ác linh tàn sát lẫn nhau. Sự cứu rỗi của dân nữ dù có khuyết thiếu, dù chàng vĩnh viễn không biết đến sự tồn tại của kẻ đã hy sinh vì mình... thì tình yêu này vẫn xứng đáng được dệt nên."
Thanh Huyền pháp sư khẽ gật đầu, ánh mắt đượm buồn nhân thế:
"Nhân duyên trời đất vốn dĩ là một sự đánh đổi nghiệt ngã. Đi đi, nước thánh này sẽ giúp ngươi áp chế tà khí tạm thời, nhưng hãy nhớ kỹ, giới hạn sinh mệnh của ngươi không còn nhiều nữa."
Mai Nương nhận lấy bình nước thánh Linh Hựu Tự, chắp tay bái tạ rồi lặng lẽ lui vào màn đêm sương mù dày đặc, hướng thẳng về phía khu phố nghèo ven hồ Liễu.
Canh ba gõ nhịp trầm buồn. Khu phố nghèo chìm trong một làn sương đen kịt, lạnh lẽo đến rợn người. Mùi ẩm mốc và oán khí tuyệt tự bốc lên nồng nặc từ chiếc Giếng Cổ Đoạt Mệnh nằm sâu trong một con ngõ cụt hoang vắng. Xung quanh miệng giếng đá cũ kỹ đã nứt nẻ, những luồng khói đen kịt phảng phất hình bóng của các ác linh tà khí đang gào thét đau đớn, đôi mắt đỏ rực oán hận trôi nổi trong sương mù. Dịch bệnh cô độc đang ngưng tụ tại đây, sẵn sàng tràn ra ngoài tàn phá cả kinh thành.
Mai Nương bước từng bước nặng nề đến gần miệng giếng. Nàng áp sát tai vào thành giếng đá, vận dụng Phương pháp nghe tiếng oán khí để cảm nhận nhịp rung động vô hình của tơ mệnh. Trong thính giác của nàng, tiếng khóc thét gào oán hận của những cặp tình nhân chết thảm dưới giếng sâu dội lên như bão tố, khiến đầu óc nàng đau nhức như búa bổ, tai rỉ ra vệt máu mỏng.
"Nhãn trận oán niệm nằm ở đáy giếng sâu..." Mai Nương thầm nghĩ. Nàng hiểu rõ mình phải thả một sợi huyết tơ dài xuống tận đáy giếng để tịnh hóa từ gốc mạch đất phong thủy.
Nàng lấy ra một lá bùa bình an thường đeo bên hông, cố gắng phóng ra để phong ấn miệng giếng tạm thời. Nhưng ngay khi lá bùa chạm vào làn sương đen, oán khí tuyệt tự quá sâu đậm lập tức bùng phát dữ dội, xé rách lá bùa thành trăm mảnh tro bụi bay tán loạn trong không khí. Ác linh tà khí dưới giếng cổ bị chọc giận, phun trào ra một luồng khói đen kịt như vòi rồng, hóa thành những cánh tay quỷ quấn chặt lấy cánh tay yếu ớt của Mai Nương, điên cuồng gặm nhấm kinh mạch phàm nhân của nàng.
"A..." Mai Nương đau đớn cắn chặt môi, toàn thân run rẩy dữ dội. Khí lạnh buốt của oán khí ăn mòn da thịt nàng, khiến mười đầu ngón tay bại liệt càng thêm đau buốt thấu xương.
Trong cơn nguy kịch, Mai Nương không chút do dự nhấc bình nước thánh Linh Hựu Tự vẩy mạnh xung quanh miệng giếng. Nước thánh được trì chú va chạm với tà khí hắc sa, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn và tỏa ra làn khói trắng tịnh hóa, tạm thời đẩy lui các ác linh tà khí lùi lại sâu trong lòng giếng.
Chớp lấy thời cơ ngàn vàng, Mai Nương nén cơn đau buốt thấu tim, dùng móng tay đeo nhẫn của ngón tay đeo nhẫn tự đâm sâu vào vết thương cũ ở ngón tay đối diện để lấy máu tươi. Máu đầu ngón tay dệt tơ trời cổ xưa rỉ ra đỏ rực lấp lánh linh lực. Nàng quỳ sụp dưới đất, dùng mười đầu ngón tay rách nát rỉ máu vẽ trực tiếp một trận pháp tịnh hóa cổ xưa lên thành giếng đá cũ kỹ.
"Tịnh Huyết Trừ Tà!" Mai Nương thầm niệm chú pháp.
Nàng rút từ trong tay áo ra một sợi chỉ thêu bằng tơ tằm Bạch Tuyết dẻo dai của Phương Doanh cung cấp, thấm đẫm dòng máu tươi đỏ rực từ ngón tay đeo nhẫn. Sợi tơ trắng muốt hút máu chuyển sang màu đỏ rực rỡ như lửa cháy, tỏa ra linh lực ấm áp vô song. Nàng búng nhẹ ngón tay, sợi huyết tơ tự động lướt đi như một con rắn nhỏ vô hình, lao thẳng xuống đáy giếng sâu thẳm đen kịt.
Một cuộc chiến phong thủy khốc liệt nổ ra dưới lòng giếng sâu. Oán linh giếng cổ chiếm thế thượng phong bằng số lượng oán khí tích tụ trăm năm, điên cuồng cắn xé sợi huyết tơ để dập tắt linh lực tịnh hóa. Sợi chỉ đỏ của Mai Nương liên tục bị kéo căng, rạn nứt nhẹ dưới áp lực oán khí cuồn cuộn phản phệ ngược trở lại kinh mạch cánh tay nàng.
"Phụt!" Mai Nương nôn ra một ngụm máu tươi nhạt màu, cơ thể gầy gò run rẩy dữ dội dưới đêm lạnh. Kinh mạch toàn thân như bị băng giá đóng băng, đau đớn tột cùng do tà khí phản phệ. Nhưng nàng không buông tay, nàng dồn toàn bộ nguyên khí cuối cùng vào ngón tay đeo nhẫn, bộc phát linh lực máu trời tột đỉnh.
Sợi huyết tơ đỏ rực dưới đáy giếng bùng phát hào quang tịnh hóa khổng lồ, quấn chặt lấy nhãn trận oán niệm dưới đáy giếng đá. Phật lực từ nước thánh Linh Hựu Tự phối hợp hoàn hảo với linh lực máu trời thiêu rụi hoàn toàn các sợi chỉ đen oán khí tuyệt tự. Làn sương đen kịt phun trào từ miệng giếng dần dần tiêu tán, tiếng khóc than oán hận trong thính giác Mai Nương lịm dần rồi tắt hẳn.
Dịch bệnh cô độc tại khu phố nghèo đã được tịnh hóa thành công từ gốc mạch phong thủy.
Mai Nương đổ gục xuống bên thành giếng đá, hơi thở đứt quãng, toàn thân lạnh buốt như băng. Mười đầu ngón tay rách nát rỉ máu tươi dạt dào thấm đỏ cả vạt áo tố y trắng ngà. Nàng kiệt sức hoàn toàn, không còn chút linh lực nào để di chuyển.
Đúng lúc đó, từ đầu ngõ hẻm hoang vắng bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập, rầm rập của quân binh tuần đêm và tiếng xích sắt va chạm lách cách lạnh lẽo.
"Nha môn Long Thành thi hành công vụ tuần đêm! Kẻ nào đang ở phía trước, mau đứng lại!"
Giọng nói trầm ấm, chính trực quen thuộc vang lên xé toạc màn sương mù dày đặc. Trần Hoài Sinh tay cầm đao tuần tra nha môn, dẫn đầu toán bộ khoái đang nhanh chóng tiến vào con ngõ cụt hoang vắng dẫn thẳng đến chiếc Giếng Cổ Đoạt Mệnh nơi Mai Nương đang nằm bất động trong vũng máu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!