Nhạc nềnRecollection

Lưới Áp Bức

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên hồ Liễu chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Nó luồn lách qua những hàng liễu rủ bên bến sông, mang theo hơi nước buốt giá và mùi ẩm mục của lá rụng, bao phủ toàn bộ Hồng Ty Các trong một bức màn xám xịt, u uất.


Mai Nương quỳ giữa gian phòng thêu hoang tàn, mùi chỉ thêu ẩm ướt trộn lẫn với mùi máu tanh nhàn nhạt từ mười đầu ngón tay đang rỉ máu. Đống đổ nát sau cuộc đập phá của Trương bộ khoái vẫn nằm ngổn ngang dưới đất. Những bức thêu uyên ương bị xé rách nát, các cuộn chỉ ngũ sắc bị giẫm đạp vấy bẩn bùn đất. Bên cạnh nàng, Tiểu Đào đang thút thít khóc, vết thương trên cánh tay nhỏ bé của cô bé đã được băng bó sơ sài bằng một dải vải thô, sắc mặt xanh xao vì hoảng sợ.


"Sư phụ... tay người... lại chảy máu rồi..." Tiểu Đào nén tiếng khóc, nhìn vào mười đầu ngón tay quấn băng gạc trắng dính đầy vệt máu đỏ tươi của Mai Nương.


Mai Nương khẽ mỉm cười nhợt nhạt, lắc đầu. Nàng không thể phát ra tiếng nói quá lớn lúc này, bởi mỗi hơi thở đều kéo theo cơn đau buốt thấu xương chạy dọc theo kinh mạch cánh tay. Đêm qua, để tịnh hóa tà khí hắc sa bảo mệnh cho Trần Hoài Sinh, nàng đã dốc hết linh lực của mười đầu ngón tay trên Khung cửi Vong Ưu. Giờ đây, cơ thể nàng suy kiệt hoàn toàn, mười ngón tay bại liệt tạm thời, đau đớn đến mức chỉ cần chạm khẽ vào vạt áo cũng đủ khiến nàng run rẩy.


Nhưng thế gian tàn nhẫn này chưa bao giờ cho nàng thời gian để thở.


"Rầm!"


Tiếng bước chân rầm rập của quân binh nha môn lại vang lên ngoài thềm cửa. Lần này, không chỉ có Trương bộ khoái thô lỗ, mà đi đầu là một nam tử trung niên mập mạp, da mặt xám xịt, khoác trên mình quan phục của Ti ty Se duyên màu lục thẫm thêu hình dơi đen hiểm độc. Đó chính là phó sứ Lưu Hữu.


Ánh mắt Lưu Hữu đảo qua đống đổ nát của Hồng Ty Các, dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của Mai Nương với một nụ cười nham hiểm. Trên tay hắn cầm một chiếc gương đồng cổ khắc đầy trận pháp bùa chú phức tạp – Gương phong thủy Chiếu Yêu của Ti ty Se duyên. Mặt gương đồng lạnh lẽo thỉnh thoảng lại phát ra tiếng u u trầm đục, tỏa ra luồng sáng vàng nhạt dò xét.


"Mai cô nương, nghe nói Hồng Ty Các của ngươi có bản lĩnh se duyên kỳ lạ, ngay cả những cặp tình nhân bị dính lời nguyền tuyệt tự của hoàng gia cũng có thể cứu sống?" Giọng nói của Lưu Hữu khàn đặc, mang theo sự mỉa mai tột cùng.


Mai Nương nén cơn đau, cúi đầu đáp lễ đầy cung kính nhưng xa cách:


"Lưu đại nhân quá khen. Dân nữ chỉ là một bà mối phong thường nghèo hèn hằng ngày, thêu thùa vài bức tranh uyên ương kiếm sống qua ngày, hoàn toàn không biết gì về tà thuật."


"Hừ, không biết?" Lưu Hữu cười lạnh một tiếng, giơ cao Gương phong thủy Chiếu Yêu lên. "Chiếc gương đồng này do hoàng gia ban tặng, chuyên dò tìm dao động của huyết tơ và tà thuật máu trong phạm vi mười trượng. Nếu ngươi trong sạch, sao lại sợ ta kiểm tra?"


Hắn niệm chú, ngón tay mập mạp nhỏ một giọt dầu phong thủy lên mặt gương. Ngay lập tức, Gương Chiếu Yêu bùng phát một luồng sáng vàng sắc lẹm, quét qua toàn bộ gian phòng thêu. Luồng sáng vàng rọi đến đâu, không khí nơi đó như bị nung nóng, phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn.


Mai Nương kinh hoàng nhận ra luồng sáng vàng đang quét dần về phía góc phòng – nơi đặt lối vào mật thất Hồng Lão Nhân dưới nền đất đá, nơi cất giấu Khung cửi Vong Ưu ngàn năm. Nếu luồng linh khí dâu ngàn năm bộc phát, hoặc nếu gương đồng phát hiện ra vệt máu dệt tơ trên tay nàng, Hồng Ty Các sẽ bị san bằng trong nháy mắt.


Tiểu Đào sợ hãi ôm chặt lấy chân Mai Nương. Mười đầu ngón tay bại liệt của Mai Nương run rẩy dưới lớp băng gạc. Nàng muốn vận linh lực để che giấu, nhưng kinh mạch trống rỗng đau buốt khiến nàng nôn ra một ngụm máu nhạt.


Đúng lúc luồng sáng vàng chỉ còn cách bậu cửa mật thất nửa gang tay, một tiếng quát lanh lảnh, sắc sảo từ ngoài bến sông vang lên:


"Lưu phó sứ thật là uy phong lớn! Ngay cả phường thêu thuộc quyền quản lý của Hội thêu Cấm Đình chúng ta mà ngươi cũng muốn tùy tiện niêm phong sao?"


Từ trong màn sương mù dày đặc, một đoàn xe ngựa sang trọng của Hội thêu Cấm Đình áp sát thềm cửa. Phương Doanh bước xuống xe, vận y phục thợ thêu cao cấp màu lục sẫm thêu chỉ vàng lộng lẫy, ngón tay thon dài khéo léo cầm một chiếc quạt tròn che nửa mặt. Ánh mắt nàng sắc sảo, mang theo sự kiêu kỳ của một nữ chưởng quỹ thường xuyên giao tế với giới quý tộc triều đình.


Lưu Hữu khẽ biến sắc, vội vàng thu hồi luồng sáng của Gương Chiếu Yêu, chắp tay hành lễ:


"Thì ra là Phương Doanh chưởng quỹ. Bản quan đang thi hành công vụ của Ti ty Se duyên, truy quét tà thuật máu. Phường thêu Hồng Ty Các này bị nghi ngờ dùng huyết thuật hại dân, sao lại liên quan đến Cấm Đình?"


Phương Doanh bước vào phòng, không thèm nhìn Lưu Hữu mà đi thẳng đến bên Mai Nương, khẽ nâng đôi bàn tay quấn đầy băng gạc của nàng lên, ánh mắt hiện lên một sự xót xa tột cùng nhưng giọng nói vẫn vô cùng đanh thép:


"Lưu đại nhân nói đùa rồi. Hồng Ty Các này chính là nơi được Hội thêu Cấm Đình chúng ta ủy thác thêu ẩn lớp lót trong cho bộ hỷ phục đại hôn của Thượng Quan Nhã Chi tiểu thư – ái nữ của Tể tướng phủ. Bộ hỷ phục này dùng toàn bộ tơ tằm Bạch Tuyết thượng hạng của Tây Vực, quý giá vô ngần. Nếu vì cuộc lục soát vô lý của ngươi mà làm hỏng hỷ sự của Tể tướng phủ, cái đầu trên cổ ngươi có gánh nổi không?"


Hai chữ "Tể tướng phủ" và "Thượng Quan tiểu thư" nặng tựa ngàn cân nện thẳng vào tâm trí Lưu Hữu. Hắn mập mạp run lên nhẹ, nhưng sự tham lam và nghi ngờ vẫn không dễ dàng dập tắt. Hắn liếc nhìn đôi tay rướm máu của Mai Nương, nói dối trá:


"Phương chưởng quỹ bảo vệ nàng ta như vậy, bản quan càng nghi ngờ. Nếu bộ hỷ phục đó trong sạch, hãy để Gương Chiếu Yêu của ta quét qua một lần. Nếu không có huyết khí, bản quan lập tức rút quân!"


Phương Doanh khẽ biến sắc. Nàng biết rõ Mai Nương hằng đêm đều dùng máu đầu ngón tay để dệt tơ, nếu để gương đồng quét qua bộ hỷ phục đang thêu dở kia, chắc chắn sẽ bị lộ. Nàng quay sang nhìn Mai Nương, đôi mắt sắc sảo ra hiệu đầy lo lắng.


Mai Nương nhìn bộ hỷ phục màu đỏ rực đang đặt trên bàn thêu. Đó là bộ hỷ phục mà phu quân của nàng – Trần Hoài Sinh – sẽ mặc trong ngày cưới với người con gái khác. Lòng nàng đau như dao cắt, nhưng lý trí mách bảo nàng đây là cơ hội duy nhất để thoát hiểm.


Nàng vận dụng chút huyết khí tàn dư cuối cùng trong cơ thể, âm thầm kích hoạt Bảo Pháp Ẩn Khí. Mười đầu ngón tay bại liệt run rẩy bấu chặt vào mép hỷ phục, nàng giả vờ cúi đầu sửa lại nếp vải, nhưng thực chất là đang dùng kim thêu bạc dẫn dắt những sợi huyết tơ mỏng manh thêu ẩn sâu dưới lớp chỉ thêu ngũ sắc và tơ vàng lộng lẫy của họa tiết long phụng.


"Lưu đại nhân đã muốn xem, dân nữ xin tuân lệnh," Mai Nương dùng giọng nói khàn đặc, yếu ớt thầm thì.


Lưu Hữu hừ lạnh, giơ Gương Chiếu Yêu rọi thẳng luồng sáng vàng vào bộ hỷ phục trên bàn thêu. Luồng sáng vàng rực rỡ quét qua quét lại trên lớp lụa đỏ Bạch Tuyết.


Mai Nương nín thở, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cơn đau buốt thấu xương từ mười đầu ngón tay rách nát bùng phát dữ dội khi nàng phải vận khí ép máu ẩn sâu dưới lớp chỉ thường. Máu tươi từ vết thương cũ lại rỉ qua băng gạc, nhuộm đỏ một góc vải thô dưới bàn thêu.


Nhưng kỳ lạ thay, mặt gương đồng cổ của Gương Chiếu Yêu vẫn phẳng lặng như tờ, chỉ phản chiếu ánh sáng vàng nhạt của tơ tằm thông thường. Kỹ thuật Bảo Pháp Ẩn Khí của Mai Nương đã hoàn toàn triệt tiêu dao động đỏ của huyết tơ, lồng ghép nó chặt chẽ vào các họa tiết long phụng bằng tơ vàng, dùng kim khí của tơ vàng để che mắt pháp bảo hoàng gia.


Lưu Hữu trợn tròn mắt, nhìn la bàn phong thủy trên gương không hề xoay chuyển. Hắn tức giận gầm lên:


"Không thể nào! Rõ ràng có mùi huyết khí ở đây!"


Phương Doanh gạt tay Lưu Hữu ra, lạnh lùng nói:


"Lưu đại nhân, bằng chứng rành rành trước mắt. Ngươi còn muốn quấy nhiễu hỷ sự của Tể tướng phủ đến bao giờ? Hay là muốn ta đích thân lên triều đình tâu với Tể tướng quân về sự hách dịch của Ti ty Se duyên?"


Trước sức ép chính trị quá lớn từ Hội thêu Cấm Đình và Tể tướng phủ, Lưu Hữu biết mình không thể làm càn thêm nữa. Hắn hậm hực thu hồi Gương Chiếu Yêu, sắc mặt xám xịt đầy căm phẫn. Hắn chỉ tay vào Mai Nương, buông lời đe dọa lạnh lùng:


"Hôm nay coi như ngươi may mắn. Nhưng nghe cho kỹ đây, bản quan sẽ không bỏ qua dễ dàng thế đâu."


Hắn quay sang bộ hạ, ra lệnh bằng giọng hiểm độc:


"Rút quân! Nhưng cho người mật phục giám sát chặt chẽ Hồng Ty Các hằng ngày. Mọi bộ hỷ phục xuất ra từ nơi này... đều phải được kiểm tra kỹ lưỡng trước khi đưa vào nội thành!"


Toán lính tuần đêm rầm rập rút đi theo Lưu Hữu, để lại Hồng Ty Các trong sự im lặng u uất của sương sớm. Ngay khi tiếng bước chân của chúng biến mất ngoài bến sông, Mai Nương đổ gục xuống mặt đất lạnh buốt, hơi thở đứt quãng, mười đầu ngón tay rách nát rỉ máu dạt dào dưới lớp băng gạc trắng dính đầy máu tươi đỏ rực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!