Nhạc nềnRecollection

Phu Quân Xa Lạ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên hồ Liễu chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Nó luồn lách qua những hàng liễu rủ bên bến sông, mang theo hơi nước buốt giá và mùi ẩm mục của lá rụng, bao phủ toàn bộ Hồng Ty Các trong một bức màn xám xịt, u uất.


Mai Nương đứng bên khung cửa sổ gỗ sờn cũ, hai tay run rẩy ôm lấy lồng ngực đang nhói đau. Mười đầu ngón tay của nàng, dù đã được băng bó bằng những dải gạc trắng ngà, vẫn rỉ ra những vệt máu tươi đỏ nhạt. Cơn đau buốt thấu xương chạy dọc theo kinh mạch cánh tay từ đêm qua vẫn chưa hề thuyên giảm, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp vào đâu so với vết thương lòng đang rỉ máu trong tâm can nàng.


Phía sau bình phong, Trần Hoài Sinh đã tỉnh lại. Chàng đang sửa soạn quan phục lục phẩm để chuẩn bị trở lại nha môn Long Thành làm việc. Sắc mặt chàng đã hồng hào trở lại, luồng hắc khí u tối của tà khí hắc sa giữa trán đã hoàn toàn tan biến nhờ công đức tịnh hóa cứu người của nàng đêm qua. Chàng sống sót, khỏe mạnh và tràn đầy sinh khí. Nhưng cái giá phải trả... chính là sự lãng quên vĩnh viễn.


"Mai cô nương."


Tiếng gọi trầm ấm, quen thuộc vang lên từ phía sau. Mai Nương khẽ giật mình, vội vàng quay người lại, cố gắng nở một nụ cười nhợt nhạt để che giấu dòng lệ đang trực trào nơi khóe mắt. Chàng đứng đó, khôi ngô và thanh lịch trong bộ quan phục màu lục thẫm, ánh mắt chính trực nhìn nàng đầy cung kính nhưng... xa lạ vạn dặm.


"Trần phán quan... ngài đã khỏe hẳn chưa?" Giọng nói của Mai Nương nghẹn ngào, nhỏ nhẹ đến mức gần như tan biến vào tiếng gió rít ngoài cửa sổ.


Trần Hoài Sinh khẽ chắp tay hành lễ, một cử chỉ đầy lễ độ nhưng lạnh lùng của một phán quan đối với một bà mối phong thủy vô danh nghèo khổ. Chàng nói:


"Đa tạ cô nương quan tâm. Trần mưu đã khỏe mạnh hoàn toàn. Đêm qua ta bị tà khí xâm nhập, hôn mê bất tỉnh, may nhờ có thuật phong thủy của cô nương tịnh hóa mới giữ được mạng sống. Ơn cứu mạng này, Trần mưu nhất định sẽ báo đáp sòng phẳng bằng bạc vụn và danh tiếng của nha môn."


Báo đáp sòng phẳng... bằng bạc vụn.


Mai Nương cảm thấy tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Chàng không còn nhớ ngày hai người cùng nhau thả hoa đăng bên hồ Liễu, không còn nhớ những đêm chàng thức trắng đọc sách bên ánh đèn dầu còn nàng lặng lẽ thêu thùa bên cạnh, càng không còn nhớ lời thề trọn đời kết tóc se tơ hằng năm. Trong tâm trí chàng lúc này, nàng chỉ là một bà mối phong thủy vô danh, một kẻ xa lạ có chút bản lĩnh tà môn ngoại đạo.


"Trần phán quan khách sáo rồi. Cứu nhân độ thế là bản phận của Hồng Ty Các. Ngài không cần bận tâm," nàng nuốt ngược nước mắt vào trong, cúi đầu đáp lễ.


Đúng lúc đó, cửa phòng ngoài khẽ mở. Gia nô trung thành A Phúc bước vào, tay bưng khay trà ấm. Nhìn thấy Mai Nương đứng lặng lẽ trong góc tối với đôi bàn tay quấn đầy băng gạc rướm máu, ánh mắt A Phúc bỗng dâng lên một sự thương cảm tột cùng. Anh ta nhớ rõ tình cảm mặn nồng, sâu đậm trước đây của hai người. Anh ta nhớ những ngày Mai Nương còn là nữ chủ nhân của Trần phủ, nhớ cách chàng và nàng nhìn nhau bằng ánh mắt chứa chan tình ý.


Nhưng A Phúc không dám nói. Sự im lặng của gia nô A Phúc là một bản án câm lặng tàn nhẫn. Dưới uy quyền của Trần phu nhân và bùa chú phong thủy tà ác đang rình rập, anh ta chỉ biết cúi đầu gạt nước mắt, dâng trà cho Hoài Sinh mà không dám hé môi nửa lời về quá khứ phu thê của hai người. Sự im lặng ấy như một nhát dao vô hình, tiếp tục cứa sâu vào vết thương lòng của Mai Nương.


"Hoài Sinh! Con còn đứng đó làm gì với hạng người tà môn ngoại đạo này nữa?"


Một giọng nói chua ngoa, uy quyền vang lên từ phía cửa. Trần phu nhân / Từ Thị bước vào, y phục gấm lam sẫm quý phái của bà quét qua thềm cửa Hồng Ty Các đầy khinh miệt. Bà lần tràng hạt bồ đề trong tay, ánh mắt cay nghiệt quét qua Mai Nương như thể nhìn thấy một thứ rác rưởi bẩn thỉu.


"Mẫu thân," Trần Hoài Sinh vội vàng bước tới đỡ lấy bà, cung kính nói.


Từ Thị hừ lạnh một tiếng, chỉ tay vào mặt Mai Nương mà mắng nhiếc không tiếc lời:


"Con xem con dâu cũ của ta, một bà mối phong thủy nghèo hèn, xuất thân từ khu phố nghèo bẩn thỉu này! Con cưới nó về chỉ gieo rắc xui xẻo, khiến Trần gia sa sút phong thủy, con trai ta suýt nữa mất mạng vì tà khí! Nó chính là loại sao chổi tuyệt tự, không thể sinh con nối dõi tông đường cho Trần gia!"


Từ Thị quay sang Hoài Sinh, giọng điệu thay đổi đầy thúc ép:


"Hoài Sinh, con phải nghe ta. Thánh chỉ ban hôn của hoàng gia đã định, con phải nạp Thượng Quan Nhã Chi tiểu thư làm thê tử chính thức. Chỉ có thế lực của tể tướng phủ mới cứu vãn được Trần gia khỏi lời nguyền tuyệt tự này! Còn con mụ sao chổi này, con phải lập tức cắt đứt và đuổi nó đi vĩnh viễn!"


Trần Hoài Sinh nghe mẫu thân mắng nhiếc, lồng ngực bỗng nhói đau một cách mơ hồ. Chàng nhìn Mai Nương đang quỳ sụp dưới đất, đôi vai gầy guộc run rẩy dưới lớp áo tố y đơn sơ. Một cảm giác tội lỗi, đau đớn vô danh dâng lên trong lòng chàng, nhưng ký ức bị xóa sạch khiến chàng không thể tìm ra lý do để phản kháng lại lời mẫu thân.


"Mẫu thân bớt giận. Trần mưu và Mai cô nương vốn không có quan hệ phu thê sâu đậm gì, chỉ là quan hệ se duyên phong thủy thông thường hằng ngày. Con nhất định sẽ tuân theo gia quy, nạp Thượng Quan tiểu thư để nối dõi tông đường," Hoài Sinh khẽ thở dài, giọng nói lạnh lùng quyết định.


Hai chữ "thông thường" như một gáo nước lạnh dội thẳng vào linh hồn Mai Nương. Nàng quỳ đó, đầu ngón tay rướm máu bấu chặt vào nền đất đá lạnh buốt của Hồng Ty Các. Nàng không thanh minh, không oán thán, chỉ câm lặng gánh chịu mọi sự nhục mạ của mẹ chồng cũ và sự lạnh nhạt của phu quân.


Sau khi Trần phu nhân ép buộc Hoài Sinh rời đi, Hồng Ty Các chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc. Tiểu Đào từ gian sau chạy ra, khóc nghẹn ngào ôm lấy Mai Nương:


"Sư phụ... sao người không nói sự thật cho phu quân biết? Người đã dùng máu của mình để cứu mạng huynh ấy mà! Tại sao người phải chịu đựng sự cay nghiệt này?"


Mai Nương khẽ lắc đầu, giọng nói khàn đặc, yếu ớt:


"Tiểu Đào... nếu ta nói ra, chàng sẽ bị nổ tung kinh mạch vì phản phệ của Khung cửi Vong Ưu. Chỉ cần chàng sống khỏe mạnh, ta làm kẻ vô danh... cũng có sao đâu."


Nhưng thế gian tàn nhẫn này chưa bao giờ để nàng yên ổn.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ sờn cũ của Hồng Ty Các bất ngờ bị một lực mạnh đạp văng ra, đập mạnh vào vách tường đá phát ra tiếng động chói tai. Một toán bộ binh nha môn cầm giáo dài hung tợn xông vào, đứng đầu là Trương bộ khoái – gã bộ khoái ác ôn mặt sẹo, tay cầm roi da gai sắt lăm lăm đầy sát khí.


"Lục soát cho ta! Không được để sót bất kỳ ngóc ngách nào!" Trương bộ khoái gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy hống hách.


"Các người làm gì thế? Đây là phường thêu phong thủy, sao lại tự ý xông vào đập phá?" Tiểu Đào dũng cảm đứng chắn trước bàn thêu, hét lên bảo vệ.


"Hừ, phường thêu phong thủy? Ta nhận được mật báo từ Ti ty Se duyên rằng nơi đây dùng tà thuật máu để se duyên lén lút, phá hoại phong thủy kinh thành!" Trương bộ khoái cười tàn ác, vung roi da quất mạnh xuống bàn thêu, làm vỡ nát chiếc hộp gỗ đựng các bức thêu thường hằng ngày.


Các bức thêu uyên ương phong thủy của bách tính nghèo khổ bị xé rách nát, rơi vãi tung tóe trên nền đất bẩn. Tiểu Đào khóc lóc cố lao vào bảo vệ những cuộn chỉ thêu tằm Bạch Tuyết quý giá, liền bị một tên lính tuần thô bạo đẩy ngã rạp xuống đất, cạnh sắc của mảnh gỗ vỡ khía rách một đường dài trên cánh tay nhỏ bé của cô bé, máu tươi chảy ra dạt dào.


"Tiểu Đào!" Mai Nương hét lên một tiếng đau đớn.


Nàng nén cơn đau buốt thấu xương ở mười đầu ngón tay rách nát, vội vàng lao đến chắn trước mặt quan binh để bảo vệ đồ đệ nhỏ. Đôi mắt nàng bùng lên một luồng linh lực đỏ nhạt vô hình của huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa, nhưng nàng biết mình phải kiềm chế. Nếu nàng bộc phát linh lực lúc này, Trương bộ khoái sẽ phát hiện ra Khung cửi Vong Ưu ẩn giấu dưới mật thất.


Mai Nương âm thầm vận dụng kỹ năng ẩn giấu, búng nhẹ một sợi huyết tơ mỏng manh quấn quanh Bùa bình an Linh Hựu Tự đang đeo bên hông. Lá bùa màu vàng phát ra một luồng khí tịnh hóa vô hình, lan tỏa khắp căn phòng, che giấu hoàn toàn mùi huyết khí và linh lực dâu ngàn năm phát ra từ mật thất dưới nền đất đá.


Trương bộ khoái cầm la bàn phong thủy rỉ sét đi quanh phòng, la bàn chỉ xoay tròn điên loạn rồi dừng lại vô hại nhờ bùa bình an che mắt. Gã tức giận đạp đổ chiếc ghế gỗ dệt, chửi bới bách tính nghèo khổ xung quanh đang đứng xem ngoài cửa:


"Lũ dân ngu xuẩn! Xem con mụ bà mối quỷ ám này gieo rắc xui xẻo cho các ngươi chưa?"


Mai Nương biết Trương bộ khoái là kẻ tham lam nhưng thiếu đầu óc phong thủy. Nàng lén rút từ trong túi áo ra vài đồng bạc vụn Long Thành – số tiền ít ỏi tích góp từ việc bán các bức thêu thường hằng ngày – run rẩy dâng lên trước mặt gã, giọng nói nhỏ nhẹ nhẫn nhục:


"Trương đại nhân bớt giận. Phường thêu của dân nữ chỉ thêu thêu kiếm sống qua ngày hằng ngày, hoàn toàn không có tà thuật gì. Số bạc vụn này xin gửi đại nhân uống trà, mong đại nhân nương tay cho bách tính nghèo khổ."


Trương bộ khoái nhìn đống bạc vụn, mắt sáng lên tham lam. Gã giật lấy túi bạc, khinh bỉ nhổ nước bọt xuống đất, nhưng cơn giận cũng dịu đi phần nào. Gã ra lệnh cho lính dừng tay lục soát, nhưng trước khi rút quân, gã dùng giày giẫm nát một bức thêu uyên ương đang dệt dở dưới đất, rồi giơ cao tấm lệnh bài kiểm tra phong thủy màu đen của quan phủ lên trước mặt Mai Nương:


"Hừ, hôm nay coi như ngươi biết điều. Nhưng nghe cho kỹ đây, Lưu Hữu đại nhân của Ti ty Se duyên đã ra lệnh kiểm tra phong thủy toàn bộ khu hồ Liễu. Ngày mai, ta sẽ quay lại cùng pháp bảo truy quét mạnh hơn. Hồng Ty Các của ngươi... chuẩn bị niêm phong đóng cửa đi!"


Nói xong, gã cười hô hố dẫn toán lính tuần thô bạo rút đi, bỏ lại Hồng Ty Các hoang tàn, đổ nát trong tiếng sương gió rít gào bên hồ Liễu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!