Tử Thủ Nghĩa Trang
Bóng tối dưới hầm ngục Ti ty Se duyên chưa bao giờ thôi lạnh lẽo. Làn sương mù dày đặc của kinh thành Long Thành lách qua những khe đá ẩm ướt, mang theo mùi của bùn đất thối rữa và oán khí tuyệt tự tích tụ trăm năm.
Mai Nương nằm co quắp trên bệ đá lạnh buốt, tấm tố y trắng ngà sờn rách dính đầy những vệt máu khô sẫm màu. Mười đầu ngón tay của nàng, vốn quấn chặt lớp băng gạc trắng tinh khôi, giờ đây đã thâm tím và hoại tử nhẹ. Độc dược Đoạn Duyên Sa tẩm trên chiếc roi sắt gai của Độc Cô Nhạn hằng đêm vẫn âm thầm cắn xé kinh mạch cánh tay nàng. Lớp sáp ong Miêu tộc mà Ngự y Phạm Công Du lén bôi cho nàng tuy đã kìm hãm bớt sự hoại tử, nhưng phản phệ của nó lại gây ra những cơn ngứa ngáy dữ dội, buốt thấu vào tận xương tủy như hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng gieo rắc tà độc trong huyết quản.
Mai Nương khẽ cử động, nhưng lồng ngực trái lập tức dội lên một cơn đau xé lòng. Đầu lưỡi nàng rách nát, rướm máu tươi liên tục sau khi nàng cắn lưỡi để thực hiện cấm thuật Ngậm Kim Thêu Chỉ cứu mạng Trần Hoài Sinh đêm qua. Vị máu tanh nồng dạt dào ngập ngụa nơi cổ họng, khiến nàng hoàn toàn mất đi giọng nói dịu dàng thuở xưa, chỉ có thể phát ra những tiếng thở khò khè đứt quãng đầy bất lực.
Trong khoang miệng tê dại, nàng vẫn ngậm chặt cây kim thêu Vô Ảnh. Thế nhưng, đầu lưỡi nàng khẽ chạm vào mũi kim, cảm nhận được một vệt hoen rỉ xám xịt đang loang rộng một cách đáng ngại. Độc khí Đoạn Duyên Sa tàn phá hằng giờ trong hầm ngục đang dần ăn mòn linh lực của cây kim bạc cổ, khiến nó sụt giảm linh lực nghiêm trọng. Nếu không sớm được tịnh hóa bằng nước thánh, bảo vật duy nhất này của nàng sẽ gãy vỡ thành trăm mảnh.
"Cạch... cạch... cạch..."
Tiếng xích sắt khóa cửa ngục bất ngờ vang lên dồn dập. Mai Nương khẽ nheo đôi mắt mang nét u sầu thâm quầng nhìn ra phía hành lang tối.
Dưới ánh đuốc chập chờn, một bóng người cao lớn, vận quan phục phán quan lục phẩm màu lục thẫm thêu họa tiết nghiêm chỉnh bước vào. Dáng người chàng thẳng tắp như cây tùng giữa bão tuyết, thần thái chính trực nhưng vầng trán phảng phất vẻ mệt mỏi.
Trần Hoài Sinh. Phu quân kết tóc xe tơ của nàng.
Nhưng ánh mắt chàng nhìn nàng lúc này... lạnh ngắt như băng tuyết mùa đông, không một chút gợn sóng quen thuộc. Sự lãng quên tuyệt đối không thể đảo ngược đã xóa sạch hoàn toàn bóng dáng người thê tử trong tâm trí chàng. Chàng đứng trước xà lim, nhìn người con gái tàn tạ dưới gông xiềng với tư cách một phán quan đang giám sát phạm nhân.
Hoài Sinh tiến lại gần hơn một bước. Ánh mắt chàng vô tình dừng lại trên mái tóc búi lỏng của Mai Nương. Ở đó, chiếc trâm gỗ đào rỗng vẫn cài nghiêng lệch, nhưng thân trâm đã xuất hiện những vết nứt rạn sâu sắc dính máu khô đen kịt.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy chiếc trâm gỗ nứt rạn ấy, lồng ngực trái của Trần Hoài Sinh đột ngột nhói lên một cơn đau buốt dữ dội. Cơn đau đến quá nhanh và tàn nhẫn, khiến chàng khẽ lảo đảo, tay vô thức siết chặt lấy chuôi đao tuần tra nha môn. Một khoảng trống rỗng đau đớn vô danh dâng lên trong lòng chàng, như thể có một mảnh linh hồn cực kỳ quan trọng đã bị tước đoạt khỏi thể xác. Chàng trừng mắt nhìn chiếc trâm gỗ dính máu, đầu đau như búa bổ, cố gắng lục tìm trong ký ức một hình bóng mơ hồ nhưng vô vọng.
"Phán quan đại nhân, ngài sao thế?" Lính canh ngục bên cạnh thấy vậy vội vàng hỏi.
Hoài Sinh hít một hơi thật sâu, đè nén cơn đau buốt ở ngực, lạnh lùng quay đi: "Không sao. Chỉ là sương đêm lạnh quá. Canh giữ phạm nhân cho cẩn thận, không được để ả trốn thoát."
Chàng bước đi đầy vô tình, tiếng bước chân xa dần ngoài hành lang tối, bỏ lại Mai Nương quỳ sụp trong bóng tối. Nàng khẽ cắn chặt môi, ngăn không cho dòng lệ máu trào ra. Chàng đã hoàn toàn quên nàng, nhưng sợi dây liên kết vô hình của chiếc trâm gỗ vẫn đang cấu xé linh hồn chàng mỗi khi chàng đối diện với nàng.
Đột nhiên, Mai Nương rùng mình một cái dữ dội. Một luồng chấn động phong thủy từ huyết mạch truyền thừa dội thẳng vào tâm trí nàng.
Nghĩa trang ngoại thành! Mộ phần của cha mẹ nàng – Mai Hoài Sơn và Liễu Thanh Hà – đang bị tấn công!
Nàng cảm nhận được luồng tà khí hắc sa đen kịt đang điên cuồng ăn mòn long mạch bảo hộ dòng họ Mai. Giang Ly và Lưu Hữu đã bắt đầu hành động. Chúng thực sự muốn quật mộ cha mẹ nàng để ép nàng giao ra bí tịch!
***
Cùng lúc đó, tại nghĩa trang ngoại thành hoang vắng đầy sương mù dày đặc.
Gió bấc rít gào qua những rặng liễu hoang tàn, thổi bay những lớp lá rụng xám xịt trên các nấm mộ cổ. Nghĩa trang nằm sâu trong rừng thông phía Nam, u uất và lạnh lẽo đến rợn người.
"Mau lên! Đào nhanh lên cho ta!"
Tiếng quát tháo đầy hách dịch của Trương bộ khoái vang lên giữa đêm tối. Một toán lính bộ khoái nha môn đang cầm xẻng sắt lớn, điên cuồng đào bới nấm mộ đất của Mai Hoài Sơn và Liễu Thanh Hà.
Đứng bên cạnh họ, Giang Ly vận đạo bào phong thủy màu tím sẫm quý phái, tay kẹp chặt cây kim thêu bằng hắc thiết đen kịt. Hắn khẽ mỉm cười độc địa, nhìn luồng hắc sa oán khí đang cuồn cuộn bốc lên từ chiếc hũ sành đặt bên cạnh, chuẩn bị gieo tà độc xuống quan tài của người thầy quá cố.
"Dừng tay lại! Lũ súc sinh phản đồ!"
Một tiếng hét non nớt nhưng đầy phẫn nộ vang lên từ trong màn sương mù. Tiểu Đào – cô bé mồ côi mười hai tuổi – lao ra từ sau rặng thông, đôi mắt tròn xoe đỏ rực vì giận dữ. Đi bên cạnh cô bé là Bạch Vân đạo sĩ, mặc đạo bào rách vá víu, tay cầm phất trần và kiếm gỗ đào ngàn năm.
"Hắc hắc, ta tưởng là ai, hóa ra là con nhóc tỳ của sư muội," Giang Ly cười gằn, ánh mắt ti hí híp lại đầy khinh bỉ. "Ngươi tự mình dẫn xác đến đây dâng nộp cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật sao?"
"Giang Ly, ngươi phản bội sư môn, nay lại còn muốn quật mộ sư phụ! Trời đất phong thủy không dung thứ cho loại ác đồ như ngươi!" Bạch Vân đạo sĩ bước lên một bước, chắn trước mặt Tiểu Đào.
Đạo sĩ không chút do dự, lập tức cắn đầu ngón tay vẽ một trận pháp bát quái tịnh hóa bằng máu chu sa trực tiếp lên khoảng đất trống trước mộ tổ họ Mai.
"Bát Quái Tịnh Hóa, Trấn Áp Tà Khí! Khởi!"
Bạch Vân đạo sĩ quát lớn, phất trần vung lên. Hàng loạt lá bùa màu vàng dán xung quanh mộ phần bùng phát hào quang vàng kim rực rỡ, liên kết lại với nhau tạo thành một bức tường ánh sáng bát quái vô hình, vững chắc che chở cho ngôi mộ cổ khỏi những nhát xẻng sắt của quân lính.
Giang Ly khẽ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn nhẫn: "Chút mọn phong thủy giang hồ, cũng dám múa rìu qua mắt thợ!"
Hắn vung tay phóng ra một lá bùa chú hắc sa đen kịt. Lá bùa bay lơ lửng giữa không trung, điên cuồng giải phóng làn khói đen kịt chứa oán khí tuyệt tự gặm nhấm kinh mạch. Luồng khói đen như một con rắn độc khổng lồ, quấn chặt lấy kết giới bát quái của Bạch Vân đạo sĩ, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn khi oán khí ăn mòn ánh sáng vàng kim.
Bức tường ánh sáng bát quái bắt đầu rạn nứt nẻ, ánh sáng vàng kim lung linh mờ nhạt dần dưới sức tàn phá của hắc sa.
"Tiểu Đào! Mau ném đá tịnh hóa vào nhãn trận tà khí của hắn!" Bạch Vân đạo sĩ mồ hôi vã ra như tắm, gào lớn dặn dò.
Tiểu Đào cắn chặt răng, lấy từ trong ngực ra chiếc túi thêu đựng đá tịnh hóa do Mai Nương tặng hỷ hôm nay. Cô bé dốc hết sức bình sinh, ném mạnh chiếc túi thêu vào thẳng trung tâm luồng khói đen kịt đang tỏa ra từ chiếc hũ sành của Giang Ly.
Chiếc túi thêu bùng phát một luồng linh lực tịnh hóa màu xanh ngọc dịu nhẹ, những viên đá tịnh hóa bên trong phát sáng rực rỡ, trực tiếp làm gián đoạn dòng khí tà ác của Giang Ly. Làn khói đen kịt khựng lại, kết giới bát quái tạm thời thoát khỏi sự ăn mòn.
"Con nhóc ranh!" Giang Ly tức giận tột độ. Hắn vận hành Đoạt Duyên Thuật nghịch chuyển tà đạo, ngón tay đeo nhẫn ngọc bích kẹp chặt kim thêu hắc thiết phóng ra một luồng khói tím đậm đặc oán hận.
Luồng khói tím cuồn cuộn lao tới, bóp nghẹt hoàn toàn linh lực màu xanh ngọc của chiếc túi thêu. Những viên đá tịnh hóa nứt vỡ thành tro xám dưới sức mạnh áp đảo của tà thuật. Tiểu Đào bị luồng oán khí phản phệ đánh văng ra xa, ngã nhào trên đất cát lạnh buốt, cơ thể gầy gò run rẩy vì kiệt sức do vận linh lực đá tịnh hóa quá độ.
Bạch Vân đạo sĩ thấy đồ đệ nhỏ bị hại, phẫn nộ rút thanh kiếm gỗ đào ngàn năm lao lên trừ tà: "Yêu đồ! Nhận lấy một kiếm của ta!"
Thế nhưng, Giang Ly chỉ cười khẩy đầy kiêu ngạo. Hắn không thèm né tránh, vung nhẹ cây kim thêu hắc thiết đen kịt.
"Keng!"
Một tiếng ngân vang sắc lạnh của kim khí phong thủy dội thẳng vào màng nhĩ. Cây kim thêu hắc thiết mỏng manh nhưng chứa đựng oán khí khổng lồ của tể tướng phủ trực tiếp chém đứt kết giới kiếm khí, đâm xuyên qua thân thanh kiếm gỗ đào ngàn năm.
Thanh kiếm gỗ đào nứt rạn rạn nứt nẻ sâu sắc rồi vỡ vụn thành trăm mảnh. Bạch Vân đạo sĩ bị chấn động mạnh ở lồng ngực, nôn ra một ngụm máu tươi, bay ngược về phía sau ngã sụp bên cạnh mộ phần, tổn hao chân khí nghiêm trọng.
"Hahaha! Sư phụ đã chết, sư muội thì tàn phế trong ngục, lũ kiến hôi các ngươi lấy cái gì để cản đường ta?" Giang Ly cười điên cuồng, giơ cao cây xẻng sắt chuẩn bị bổ thẳng xuống quan tài của Liễu Thanh Hà.
***
Tại hầm ngục Ti ty Se duyên.
Mai Nương quỳ sụp trong bóng tối, cảm nhận được sự nguy kịch tột cùng của Tiểu Đào và mộ phần cha mẹ qua sợi dây liên kết huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa.
Nàng không thể đi, đôi tay bại liệt đen kịt không thể cử động, gông xiềng phong thủy khóa chặt cổ tay rướm máu tươi dạt dào. Nhưng ý chí kiên định bất khuất của nàng không cho phép nàng gục ngã.
Nàng nhắm mắt lại, vận hành Tâm Ty Cộng Minh Thuật.
Trong miệng nàng, cây kim thêu Vô Ảnh phát ra tiếng ngân nhẹ. Mai Nương không dùng tay, nàng dùng nhịp đập của trái tim để dẫn dắt linh lực. Nàng điều hòa nhịp thở, hòa nhịp đập của tim mình với nhịp rung động phong thủy của Khung cửi Vong Ưu đang ngủ yên dưới nền đất Hồng Ty Các cách đó vạn dặm.
Một dòng máu tươi ấm áp từ ngực trái của nàng chảy ngược lên cổ họng, thấm đẫm cây kim thêu Vô Ảnh trong miệng. Máu của nàng mang huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa, chứa đựng linh lực tịnh hóa và bảo hộ tối cao.
Qua không gian vô hình, dòng máu ấy hóa thành hàng vạn sợi chỉ đỏ tơ huyết lấp lánh, xuyên qua gạch đá hầm ngục, bay thẳng ra ngoại ô kinh thành hướng về nghĩa trang họ Mai.
***
Quay trở lại nghĩa trang ngoại thành.
Ngay khoảnh khắc xẻng sắt của lính bộ khoái sắp bổ xuống quan tài của Liễu Thanh Hà, mặt đất xung quanh nấm mộ đột ngột rung chuyển dữ dội.
Hàng vạn sợi chỉ đỏ rực rỡ như lửa cháy từ dưới lòng đất phun trào lên, phát ra tiếng rít nhẹ phong thủy đầy uy nghiêm. Những sợi huyết tơ dệt bằng máu tim của Mai Nương đan xen vào nhau cực nhanh, gia trì trực tiếp cho kết giới bát quái đã sụp đổ của Bạch Vân đạo sĩ.
Một bức tường ánh sáng đỏ rực, ấm áp bùng phát, trực tiếp hất văng toán lính bộ khoái ra xa, khiến xẻng sắt của chúng rơi keng xuống đất cát.
Tà thuật hắc sa oán khí tuyệt tự của Giang Ly chạm vào bức tường ánh sáng đỏ liền bị thiêu rụi thành tro xám trong nháy mắt. Linh lực máu thuần khiết của Mai Nương từ hầm ngục xa xôi đã bảo vệ cốt lõi mộ phần không bị đào lên trong gang tấc.
"Cái gì?!" Giang Ly bị chấn động lùi lại ba bước, gương mặt tuấn lãng biến sắc vì kinh ngạc. "Huyết tơ truyền từ xa... Tâm Ty Cộng Minh Thuật! Sư muội, ngươi đã tàn phế đến mức này mà vẫn dám trích máu tim để bảo vệ mộ cổ sao? Ngươi thực sự muốn tự sát à?"
Hắn trừng mắt nhìn mạng lưới chỉ đỏ đang phát sáng rực rỡ quanh ngôi mộ, lòng đố kỵ ghen ghét bùng lên điên cuồng. Hắn không thể chấp nhận việc một phế nhân trong ngục tối vẫn có thể dùng cấm thuật vượt qua khoảng cách vạn dặm để ngăn cản hắn.
"Được! Để ta xem ngươi còn bao nhiêu máu tim để dốc hết hằng đêm!"
Giang Ly điên cuồng gầm lên. Hắn bộc phát toàn bộ tu vi Hồng Ty Sư trung kỳ tà đạo của mình. Mười ngón tay hắn đeo móng vuốt vàng sắc nhọn, ngậm chặt cây kim thêu bằng hắc thiết đen kịt phát ra tiếng rít gào oán hận cực hạn của vạn dân tuyệt tự.
Hắn vung tay chém mạnh cây kim thêu hắc thiết xuống, luồng sáng tím đậm đặc oán khí tuyệt tự xé toạc màn sương đêm, điên cuồng chém đứt kết giới bát quái và những sợi huyết tơ hộ mệnh của Mai Nương.
"Rắc... rắc..."
Những sợi chỉ đỏ rực rỡ bảo hộ bắt đầu đứt lìa từng đoạn dưới sức tấn công tàn bạo của Giang Ly.
Hắn bước qua thân xác kiệt quệ của Tiểu Đào, giơ cao cây xẻng sắt lớn dính đầy tà độc hắc sa, bổ thẳng xuống ngôi mộ cổ của Liễu Thanh Hà với một nụ cười điên loạn tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!