Nhạc nềnRecollection

Kẻ Phản Bội Xuất Hiện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm ngục Ti ty Se duyên chưa bao giờ thôi lạnh lẽo. Làn sương mù dày đặc của kinh thành Long Thành lách qua những khe đá ẩm ướt, mang theo mùi của bùn đất thối rữa và oán khí tuyệt tự tích tụ trăm năm.


Mai Nương nằm co quắp trên bệ đá lạnh buốt, tấm tố y trắng ngà sờn rách dính đầy những vệt máu khô sẫm màu. Mười đầu ngón tay của nàng, vốn quấn chặt lớp băng gạc trắng tinh khôi, giờ đây đã thâm tím và hoại tử nhẹ. Độc dược Đoạn Duyên Sa tẩm trên chiếc roi sắt gai của Độc Cô Nhạn hằng đêm vẫn âm thầm cắn xé kinh mạch cánh tay nàng. Lớp sáp ong Miêu tộc mà Ngự y Phạm Công Du lén bôi cho nàng tuy đã kìm hãm bớt sự hoại tử, nhưng phản phệ của nó lại gây ra những cơn ngứa ngáy dữ dội, buốt thấu vào tận xương tủy như hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng gieo rắc tà độc trong huyết quản.


"Khụ... khụ..."


Mai Nương khẽ cử động, nhưng lồng ngực trái lập tức dội lên một cơn đau xé lòng. Đầu lưỡi nàng rách nát, rướm máu tươi liên tục sau khi nàng cắn lưỡi để thực hiện cấm thuật Ngậm Kim Thêu Chỉ cứu mạng Trần Hoài Sinh đêm qua. Vị máu tanh nồng dạt dào ngập ngụa nơi cổ họng, khiến nàng hoàn toàn mất đi giọng nói dịu dàng thuở xưa, chỉ có thể phát ra những tiếng thở khò khè đứt quãng đầy bất lực.


Nàng khẽ nâng bàn tay cứng đờ lên chạm nhẹ vào mái tóc búi lỏng. Chiếc trâm gỗ đào rỗng vẫn cài trên tóc nàng, nhưng thân trâm đã xuất hiện những vết nứt rạn sâu sắc dính máu khô. Sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối linh hồn nàng và Trần Hoài Sinh cất giấu bên trong đã đứt lìa hoàn toàn. Chàng đã lãng quên nàng. Giờ đây, trong tâm trí vị phán quan thanh liêm ấy, nàng chỉ là một bà mối phong thủy vô danh phản quốc, một nghi phạm tà thuật hám lợi đang chờ ngày đưa ra xét xử.


"Cạch... cạch... cạch..."


Tiếng xích sắt khóa cửa ngục bất ngờ vang lên dồn dập. Nhưng tiếng bước chân đi theo sau không phải là sự thô lỗ của Trương bộ khoái, cũng không phải là cái dáng đi khệnh khạng của Lưu Hữu. Đó là một nhịp bước nhẹ nhàng, thanh tao, nhưng mỗi lần đế giày chạm vào nền đá ẩm ướt lại phát ra một luồng khí lạnh lẽo đầy áp chế.


Mai Nương khẽ nheo đôi mắt mang nét u sầu thâm quầng nhìn ra phía hành lang tối.


Dưới ánh đuốc chập chờn, một nam tử khoảng hai mươi tám tuổi từ từ bước vào phòng giam. Hắn vận một bộ đạo bào phong thủy quý phái màu tím sẫm thêu chỉ kim tuyến lộng lẫy, vóc dáng tuấn lãng, phong thái nho nhã như một vị trích tiên đứng ngoài thế sự. Thế nhưng, đôi mắt hẹp dài của hắn lại phát ra những tia sáng lạnh lùng, gian trá và tràn ngập dã tâm tột cùng.


Giang Ly. Sư huynh phản bội của nàng.


Kẻ mười năm trước đã nhẫn tâm bán đứng sư phụ Hồng Lão Nhân và bí thuật dệt tơ trời cho tể tướng phủ Thượng Quan để đổi lấy vinh hoa phú quý, trở thành một Hồng Ty Sư tà đạo dưới trướng cường quyền.


Giang Ly dừng bước trước bệ đá, nhìn xuống thân thể tàn tạ, rách nát của Mai Nương với một nụ cười chế giễu đầy tàn nhẫn. Hắn khẽ đưa bàn tay thon dài lên, ngón tay đeo một chiếc nhẫn ngọc bích kẹp chặt một cây kim thêu bằng hắc thiết đen kịt. Cây kim ấy tỏa ra một luồng hắc khí u tối, điên cuồng hút lấy huyết khí xung quanh để phát ra tiếng ngân oán hận.


"Sư muội, mười năm không gặp, không ngờ ngươi lại thảm hại đến mức này," Giang Ly lên tiếng, giọng nói của hắn trầm ấm nhưng chứa đựng sự đố kỵ hằn học sâu sắc. "Nhìn đôi bàn tay nát bươm kia đi. Thuật dệt tơ trời của Hồng Lão Nhân truyền lại cho ngươi rốt cuộc cũng chỉ là thứ tà môn ngoại đạo hèn mọn, không thể tự bảo vệ nổi bản thân mình trước độc Đoạn Duyên Sa của tể tướng phủ."


Mai Nương im lặng. Nàng dùng Nhãn Quan Nhân Duyên nhìn thẳng vào hắn. Trong nhãn giới phong thủy của nàng, xung quanh linh hồn Giang Ly không có lấy một sợi chỉ đỏ duyên lành, mà chỉ có hàng vạn sợi chỉ đen oán khí thối rữa quấn chặt lấy kinh mạch hắn – minh chứng cho những sinh mạng bách tính bị hắn dùng Đoạt Duyên Thuật tước đoạt thọ mệnh dâng nộp cho tể tướng.


Thấy Mai Nương không phản ứng, Giang Ly khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên khóe môi dính máu tươi mới của nàng. Hắn khẽ hít một hơi, ngửi thấy mùi máu mang linh lực tịnh hóa tinh khiết tỏa ra từ miệng nàng, lập tức biến sắc:


"Máu từ lưỡi... Ngươi vừa dùng cấm thuật Ngậm Kim Thêu Chỉ hằng đêm? Ngươi đã trích máu tim để dệt tơ bảo mệnh cho ai? Có phải là tên phán quan phàm nhân Trần Hoài Sinh kia không?"


Hắn bước tới một bước, dùng cây kim thêu hắc thiết gí sát vào gò má nhợt nhạt của nàng. Luồng hàn khí từ hắc thiết ăn mòn da thịt khiến Mai Nương khẽ rùng mình, nhưng đôi mắt nàng vẫn kiên định lạnh lùng nhìn hắn, không một chút sợ hãi.


"Sư muội gàn dở," Giang Ly cười gằn, giọng nói rít qua kẽ răng đầy đố kỵ. "Ngươi hy sinh thọ mệnh, tự đâm rách lưỡi để dệt tơ cứu mạng hắn, nhưng hắn lại tự tay xích đôi tay bại liệt của ngươi để ném vào hầm ngục này. Sợi chỉ định mệnh giữa hai người đã đứt lìa hoàn toàn, hắn vĩnh viễn không nhớ ngươi là ai! Sự cứu rỗi của ngươi quả thực là một trò cười ngu xuẩn nhất thế gian!"


Nàng nhắm mắt lại, hoàn toàn phớt lờ những lời đâm chọc của kẻ phản bội. Nàng biết, Giang Ly đến đây không chỉ để chế giễu nàng. Hắn đang thèm khát thứ mà hắn chưa bao giờ có được từ sư phụ.


"Giao ra cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật," Giang Ly thu kim hắc thiết lại, cúi người xuống sát tai nàng, thì thầm bằng giọng điệu đầy đe dọa. "Ta biết Hồng Lão Nhân đã niêm phong cấm thuật dệt tơ bằng máu tim dưới mật thất Hồng Ty Các. Ngươi khai ra vị trí mật thất và giao bí tịch cho ta, ta sẽ cầu xin Thượng Quan tiểu thư ban thuốc giải Đoạn Duyên Sa cho ngươi, giữ lại cho ngươi một con đường sống."


Mai Nương mở mắt, khẽ lắc đầu đầy khinh bỉ. Cổ họng nàng khàn đặc phát ra những tiếng khò khè vô nghĩa, nhưng ánh mắt nàng đã nói lên tất cả: Kẻ phản đồ như hắn vĩnh viễn không xứng đáng chạm vào di sản của sư môn.


"Cộp... cộp... cộp..."


Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía cửa phòng giam. Lưu Hữu – phó sứ mập mạp của Ti ty Se duyên – bước vào với gương mặt xám xịt đầy nham hiểm. Gã liếc nhìn Mai Nương đang quỳ rập dưới đất, rồi quay sang cười nịnh bợ với Giang Ly:


"Giang đại nhân, con yêu nữ này cứng đầu lắm. Roi da gai sắt của Độc Cô Nhạn cũng không cạy nổi miệng ả. Nếu ả không chịu khai ra vị trí bí tịch, chúng ta biết tìm Khung cửi Vong Ưu và mật thất ở đâu giữa khu phố nghèo hồ Liễu hoang tàn kia?"


Giang Ly từ từ đứng thẳng dậy, phủi nhẹ tà áo bào màu tím quý phái. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười độc địa tột cùng, ánh mắt thâm trầm đầy sát khí khóa chặt vào gương mặt nhợt nhạt của Mai Nương:


"Lưu phó sứ yên tâm. Sư muội của ta vốn là kẻ trọng tình trọng nghĩa đến mức ngu xuẩn. Thể xác nàng có thể chịu đựng nhục hình, nhưng phong thủy gia tộc và linh hồn tổ tiên thì không."


Hắn quay sang nhìn Mai Nương, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng tàn độc dội thẳng vào lòng nàng:


"Mai Nương, ngươi có biết nghĩa trang ngoại thành của dòng họ Mai nằm ở đâu không? Cha ngươi – Mai Hoài Sơn, và mẹ ngươi – Liễu Thanh Hà, mười năm trước chết thảm trong đại dịch cô độc, mộ phần của họ vốn nằm trên long mạch tịnh hóa của ngoại ô Long Thành. Ngươi nghĩ tàn hồn của họ có thể yên nghỉ được bao lâu dưới lòng đất lạnh buốt?"


Nghe đến tên của cha mẹ quá cố, tim Mai Nương đột ngột thắt lại một cơn đau buốt dữ dội. Nàng trừng mắt nhìn Giang Ly, lồng ngực phập phồng thở dốc hằng hồi.


"Ngươi... định làm gì?" Nàng cố gắng phát ra âm thanh, nhưng cổ họng chỉ có thể phát ra những tiếng khàn khè rướm máu tươi dạt dào.


Giang Ly cười đắc ý, ra hiệu cho Trương bộ khoái đang đứng đợi ngoài cửa bước vào. Trương bộ khoái mang theo một chiếc xẻng sắt lớn gia trì tà khí nhẹ và một hũ sành chứa đầy bột cát đen – hắc sa oán khí cực độc thu thập từ những giếng cổ đoạt mệnh.


"Ta đã cấu kết với Lưu phó sứ ký duyệt lệnh quật mộ," Giang Ly thong thả nói, ánh mắt lạnh ngắt đầy dã tâm. "Chúng ta sẽ nhân danh Ti ty Se duyên truy quét tà thuật phong thủy, tự tay quật phá mộ phần của Mai Hoài Sơn và Liễu Thanh Hà. Ta sẽ gieo bùa chú hắc sa bao phủ toàn bộ quan tài của họ, biến long mạch bảo hộ dòng họ Mai thành một vùng tử khí tuyệt tự cực hạn. Linh hồn cha mẹ ngươi sẽ bị oán khí gặm nhấm, vĩnh viễn không thể luân hồi chuyển kiếp, hóa thành những ác linh điên loạn lang thang khắp kinh thành!"


"U... u... u..."


Mai Nương gầm lên một tiếng câm lặng đầy phẫn uất. Nỗi đau lòng tột cùng và sự phẫn nộ bùng phát khiến nàng điên cuồng giãy giụa hằng hồi. Gông xiềng phong thủy khóa chặt cổ tay nàng lập tức siết mạnh, xích sắt rỉ sét găm sâu vào da thịt bại liệt hoại tử nhẹ, rách sâu rỉ ra dòng máu đen lẫn máu tươi dạt dào nhuộm đỏ bệ đá ẩm ướt.


Nàng không màng đến cơn đau buốt thấu xương tủy ở ngón tay, cũng không màng đến vết thương ở lưỡi đang chảy máu không ngừng. Nàng muốn lao vào cắn xé kẻ phản bội tàn độc kia, muốn bảo vệ sự yên nghỉ cuối cùng của cha mẹ – những thợ dệt tơ trời đã hy sinh cả mạng sống vì thế gian này.


"Giang Ly! Ngươi là đồ súc sinh phản đồ!" Ánh mắt Mai Nương đỏ rực oán lệ, dòng lệ máu tuôn rơi dọc theo gò má nhợt nhạt trắng bệch.


Lưu Hữu đứng bên cạnh cười đắc ý, gật đầu phê duyệt lệnh quật mộ dưới danh nghĩa truy quét tà thuật phong thủy triều đình. Gã nhìn Mai Nương đang bất lực giãy giụa trong xích sắt rướm máu với vẻ hả hê tột cùng.


Giang Ly khinh bỉ liếc nhìn vũng máu tươi loang lổ dưới chân nàng, rồi quay lưng bước đi đầy vô tình. Tà áo bào màu tím quý phái của hắn lướt qua nền đá ẩm ướt, không để lại một vệt bẩn nào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!