Tàn Chi Huyết Lệ
Bóng tối trong hầm ngục Ti ty Se duyên như một thứ chất lỏng đặc quánh, lạnh lẽo nuốt chửng lấy chút hơi tàn cuối cùng của Mai Nương. Tiếng roi da của Độc Cô Nhạn đã dứt từ lâu, nhưng dư âm của nó vẫn còn rền rĩ trong từng thớ thịt, từng tấc xương tủy của nàng.
Mười đầu ngón tay của nàng – những ngón tay từng khéo léo dệt nên vạn sợi chỉ hồng se duyên cho nhân gian – giờ đây rũ rượi trên nền đất ẩm ướt, đen kịt và sưng tấy dữ dội. Độc dược Đoạn Duyên Sa tẩm trên chiếc roi sắt gai đã ngấm sâu vào da thịt, ăn mòn kinh mạch với tốc độ kinh hoàng. Chất độc phong thủy tàn khốc ấy sủi lên những vệt bọt đen nhẹ khi tiếp xúc với lớp đất kiềm tịnh hóa dưới chân bệ đá thẩm vấn, tỏa ra thứ mùi tanh nồng của máu hoại tử và oán khí tuyệt tự.
Mai Nương nằm nghiêng trên nền đá lạnh buốt, tố y trắng ngà rách nát thấm đẫm huyết dịch đỏ thẫm. Cổ họng nàng nóng rát như bị thiêu đốt bởi tàn dư của Hồng Sa Phấn. Nàng muốn hét lên, muốn khóc than cho số phận nghiệt ngã của mình, nhưng thanh quản bị hủy hoại hoàn toàn chỉ có thể phát ra những tiếng khò khè đứt quãng, nghẹn ngào vị máu. Nàng khẽ khép hờ đôi mắt u sầu thâm quầng, áp chặt lồng ngực vào lá bùa bình an của Linh Hựu Tự đeo ẩn trong vạt áo rách. Lá bùa đã rạn nứt nẻ, xám xịt do tà khí đầm lầy ăn mòn, nhưng vẫn tỏa ra một luồng khí ấm áp mỏng manh để bảo vệ nhịp đập yếu ớt của trái tim nàng.
"Cạch..."
Tiếng khóa xích sắt ngoài cửa ngục khẽ động. Một bóng người gầy khòm, vận quan phục xám nhạt của thái y viện lách nhanh qua khe cửa gỗ sờn cũ.
"Mai cô nương..."
Giọng nói trầm ổn đầy xót xa của Ngự y Phạm Công Du vang lên giữa không gian u tối. Vị ngự y già thanh liêm đã dùng toàn bộ tiền vàng tích lũy hằng năm để hối lộ lính canh Ti ty Se duyên, lén lút lẻn vào hầm ngục trong đêm tối sương mù dày đặc. Nhìn thấy thân thể tàn tạ, rách nát của Mai Nương dưới gông xiềng, đôi mắt già nua của ông nhòe đi vì lệ.
Ông vội vàng quỳ xuống bên cạnh nàng, mở chiếc hộp thuốc bằng vàng ròng gia truyền ra. Phạm Công Du nhanh chóng rút từ đai lưng ra bộ kim châm cứu bằng bạc tịnh hóa độc tố, vận hành Pháp môn Châm cứu Bổ Huyết để châm vào các huyệt đạo lớn trên cơ thể Mai Nương, kích thích tủy xương của nàng sản sinh máu mới để kháng lại kịch độc Đoạn Duyên Sa đang tàn phá.
"Cô nương, ta chỉ có thể tạm thời giữ lại sinh cơ cho cô," Phạm Công Du thì thầm, bàn tay run rẩy lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ chứa sáp ong Miêu tộc của dược sĩ A Đằng gửi gắm. "Đoạn Duyên Sa là kịch độc phong thủy của tể tướng phủ, chuyên dùng để phế liệt kinh mạch tay của thuật sĩ dệt tơ. Sáp ong Miêu tộc này có dược tính tịnh hóa cực mạnh, nhưng chỉ có thể giảm bớt đau đớn và làm chậm quá trình hoại tử. Đôi tay của cô... từ nay về sau... e là không thể cầm kim thêu thường được nữa."
Khi lớp sáp ong lạnh buốt được thoa lên mười đầu ngón tay rách nát, một cơn đau nhức nhối xen lẫn ngứa ngáy dữ dội như hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng gặm nhấm kinh mạch chạy dọc theo cánh tay dội thẳng vào tim Mai Nương. Nàng cắn chặt môi đến rỉ máu để không phát ra tiếng rên rỉ, hai hàng lệ nóng hổi lăn dài trên gò má nhợt nhạt trắng bệch.
Phạm Công Du xót xa băng bó lại đôi tay cho nàng, rồi lén nhét vào tay áo rách của nàng một vật thể bằng bạc mảnh như tơ. Đó chính là cây kim thêu Vô Ảnh – pháp bảo dệt tơ máu duy nhất của nàng mà ông đã mạo hiểm lẻn vào phòng làm việc của Trần Hoài Sinh tại nha môn để trộm lại.
"Bản quan phải đi ngay trước khi Trần Thiết tuần tra qua đây," Phạm Công Du đứng dậy, ánh mắt ngập tràn sự bất lực. "Cô nương bảo trọng. Trần Hoài Sinh... chàng ta hằng đêm vẫn phê duyệt công văn ở nha môn Long Thành, nhưng tâm trí hoàn toàn bị xóa sạch ký ức về cô rồi."
Cánh cửa sắt khép lại, trả lại hầm ngục sự im lặng chết chóc.
Mai Nương nằm trong bóng tối, trái tim đột ngột thắt lại một cơn nhói đau dữ dội. Nhờ vào năng lực Thính Điệu Nhân Duyên, tai nàng bỗng nghe thấy những tần số rung động vô hình, hỗn loạn của tơ mệnh phát ra từ hướng nha môn Long Thành cách đó ba con phố.
Tiếng rít ghê rợn của tà khí hắc sa cuồn cuộn cuộn tròn như một con rắn độc khổng lồ đang bao vây nha môn. Hắc Sa pháp sư đang âm thầm vận hành tà thuật để gieo rắc oán độc vào cơ thể Trần Hoài Sinh hằng giờ liền, nhằm dồn chàng vào tử lộ nguy kịch trước ngày cưới của Thượng Quan Nhã Chi.
Chàng đang gặp nguy hiểm chí mạng! Bản tính chính trực của chàng đang bị tà khí bóp nghẹt hằng canh giờ hầm ngục.
Mai Nương muốn đứng dậy, nhưng cơ thể nàng rã rời, mười ngón tay bại liệt hoàn toàn không thể cử động hay cầm nắm bất kỳ thứ gì. Nàng nhìn cây kim thêu Vô Ảnh rơi keng xuống nền đá ẩm ướt, lòng tuyệt vọng tột cùng.
Không! Nàng không thể trơ mắt nhìn phu quân kết tóc xe tơ của mình chết dưới tà thuật tà ác kia. Dù chàng đã lãng quên nàng, dù chàng coi nàng là yêu nữ phản quốc, nàng vẫn phải cứu chàng.
Trong bóng tối tuyệt đối của xà lim lạnh lẽo, Mai Nương cắn răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương tủy, cúi đầu xuống sát nền đá. Nàng dùng răng ngậm chặt lấy chuôi cây kim thêu Vô Ảnh, nhặt nó lên khỏi mặt đất ẩm ướt dính đầy bọt độc đen.
Nàng không thể dùng tay, nhưng nàng vẫn còn miệng, còn răng, và còn dòng máu tim tinh khiết nhất chảy trong huyết quản của một truyền nhân dệt tơ trời cổ xưa.
Mai Nương nhắm mắt lại, vận hành Tâm Ty Cộng Minh Thuật. Nàng không cần ánh sáng, nhịp đập của trái tim nàng chính là ánh sáng dẫn đường cho sợi chỉ thêu. Nàng dùng đầu lưỡi khéo léo cuốn lấy sợi tơ tằm Bạch Tuyết còn sót lại trong đai lưng rách nát, luồn sợi chỉ mỏng manh xuyên qua lỗ kim bạc cổ đang ngậm trong miệng.
"Phập!"
Nàng tự đâm mũi kim Vô Ảnh vào đầu lưỡi của mình. Vị máu tanh nồng dạt dào rỉ ra, nhuộm đỏ sợi tơ tằm trắng muốt thành một màu đỏ rực rỡ kỳ ảo. Mỗi nhịp đập của tim nàng truyền linh lực máu trời chảy dọc theo sợi huyết tơ, xua tan làn sương đen tà khí bám quanh gông xiềng.
Đó là nghi thức Ngậm Kim Thêu Chỉ đầy đau đớn và máu lệ. Máu từ chân răng và lưỡi chảy tràn qua khóe môi Mai Nương, nhỏ xuống nền đá ẩm ướt thành những vệt đỏ thẫm nhức nhối. Cơn đau từ vết thương miệng kết hợp với chất độc Đoạn Duyên Sa đang cắn xé cánh tay khiến nàng muốn ngất lịm đi hằng hồi, nhưng ý chí bảo vệ phu quân đã giúp nàng ngoan cường trụ vững.
Nàng lắc nhẹ đầu, điều khiển cây kim thêu Vô Ảnh trong miệng di chuyển lanh lẹ trong không trung theo từng nhịp thở dồn dập. Sợi huyết tơ đỏ rực tỏa ra linh lực tịnh hóa ấm áp, bện chặt vào nhau thành một sợi tơ hộ mệnh nhỏ bé nhưng bền chắc vô song.
Bằng nỗ lực cuối cùng, Mai Nương thắt nút sợi huyết tơ bằng răng, phóng sợi chỉ đỏ xuyên qua khe cửa ngục nhỏ hẹp hầm ngục, nương theo sương mù dày đặc hướng thẳng về phía nha môn Long Thành.
Cùng lúc đó, tại nha môn Long Thành.
Trần Hoài Sinh đang ngồi bên bàn làm việc dưới ánh đèn dầu mờ ảo, phê duyệt công văn vụ án oán linh tuyệt tự. Sương mù hắc sa oán khí ngoài hành lang lén lút luồn qua khe cửa, bám vào lồng ngực chàng khiến chàng nghẹt thở, ho khan dữ dội rướm máu đen nơi khóe môi.
Đột ngột, lồng ngực trái của chàng nhói lên một cơn đau buốt nhưng ấm áp kỳ lạ. Một luồng khí ấm áp tinh khiết chạy dọc theo kinh mạch, xua tan hoàn toàn làn sương đen tà khí đang gặm nhấm sinh mạng chàng.
Hoài Sinh khựng lại, ngơ ngác nhìn quanh phòng. Cảm giác trống rỗng dằn vặt vô danh trong lòng chàng bỗng chốc được sưởi ấm. Chàng cúi đầu nhìn xuống vạt áo quan phục lục phẩm, bàng hoàng phát hiện ra một sợi chỉ đỏ phát sáng nhẹ đang vô hình xuất hiện trong tay áo mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!