Khúc Ca Nhục Hình
Bóng tối dưới hầm ngục Ti ty Se duyên đặc quánh và lạnh lẽo như nước dưới đáy hồ Liễu vào đêm đông. Tiếng nước nhỏ giọt từ những kẽ đá ẩm ướt trên trần ngục đều đặn vang lên, gõ vào khoảng không tĩnh mịch những thanh âm khô khốc, buốt nhói. Không khí nơi đây nồng nặc mùi ẩm mốc, mùi rỉ sét của gông xiềng và mùi máu khô của những kẻ từng bị giam cầm.
Trong góc xà lim tối tăm nhất, Mai Nương ngồi bất động trên bệ đá lạnh ngắt. Thân hình nàng mảnh mai dưới lớp tố y trắng ngà nay đã lấm lem bùn đất và những vệt máu loang lổ. Mười đầu ngón tay nàng quấn chặt những dải băng vải trắng nay đã rách nát, để lộ ra những đầu ngón tay thâm tím, hoại tử nhẹ do độc khí Đoạn Duyên Sa ăn mòn kinh mạch từ trận chiến trước. Hàn khí xanh lam từ thanh kiếm cổ Hàn Nhạn của kiếm sĩ Hàn Phi vẫn như những cây kim băng âm thầm găm sâu vào xương tủy cánh tay nàng, khiến đôi bàn tay dệt tơ trời từng khéo léo vô song giờ đây bại liệt hoàn toàn, run rẩy không ngừng theo từng nhịp thở yếu ớt.
"U u... u..."
Một luồng oán khí tuyệt tự màu xám tro từ trận pháp phong thủy dưới nền ngục phun trào hằng giờ, quấn chặt lấy cổ chân nàng như những con rắn độc, điên cuồng hút đi chút sinh cơ tàn tạ còn sót lại. Cổ họng Mai Nương nóng rát như lửa đốt. Kịch độc Hồng Sa Phấn của Thượng Quan Nhã Chi đã phá hủy hoàn toàn dây thanh quản của nàng, khiến nàng không thể phát ra bất kỳ tiếng động nào ngoài những tiếng khò khè đứt quãng, đẫm vị máu tanh nồng nơi đầu lưỡi.
Nàng khẽ khép hờ đôi mắt u sầu thâm quầng, áp chặt lồng ngực vào khoảng áo trong, nơi lá bùa bình an của Linh Hựu Tự đang tỏa ra một luồng khí ấm áp mỏng manh. Đó là lá bùa do nhà sư mù Thanh Huyền pháp sư ban tặng, dù đã bị tà khí đầm lầy ăn mòn đến rạn nứt nẻ, xám xịt nhưng vẫn âm thầm tịnh hóa bớt luồng tà khí hắc sa từ gông xiềng phong thủy đang khóa chặt cổ tay nàng. Nhờ có nó, trái tim nàng mới không bị oán khí tuyệt tự bóp nghẹt.
"Cạch. Cạch. Cạch."
Tiếng bước chân nặng nề, kéo lê trên nền đá ẩm ướt cắt ngang tiếng nước nhỏ giọt. Mai Nương chậm rãi ngước mắt lên.
Lưu Hữu, vị phó sứ mập mạp của Ti ty Se duyên, bước vào xà lim. Gương mặt xám xịt của gã lộ rõ vẻ mệt mỏi sau chấn động của trận pháp hiến tế đêm qua, nhưng đôi mắt híp lại vẫn bùng lên ngọn lửa tham lam tột cùng khi nhìn thấy Mai Nương đang bị giam cầm. Theo sau gã là Độc Cô Nhạn – nữ cận vệ thân cận của Thượng Quan Nhã Chi. Nàng ta vận chiến y da bó sát màu đỏ thẫm, mái tóc đuôi ngựa buộc cao đầy kiêu hãnh, tay cầm chiếc roi da dài quấn gai sắt rỉ sét dính đầy vệt máu cũ.
"Yêu nữ hèn mọn," Lưu Hữu lên tiếng, giọng nói khàn đặc đầy căm hận. Gã bước tới, dùng mũi giày gõ mạnh vào gông xiềng phong thủy đang khóa chặt cổ tay Mai Nương, khiến xích sắt khía sâu vào da thịt nàng, rướm ra những giọt máu đầu ngón tay nhạt màu. "Ngươi tưởng dùng chút huyết thuật hèn mọn cứu được con nhóc Tiểu Đào là có thể qua mặt được Ti ty Se duyên sao? Nói! Cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật và Khung cửi Vong Ưu của Hồng Lão Nhân đang được giấu ở đâu?"
Mai Nương không hề động đậy. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn gã bằng đôi mắt trong vắt nhưng lạnh lùng như nước hồ mùa thu. Sự câm lặng của nàng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tham của Lưu Hữu.
"Không nói?" Lưu Hữu nghiến răng, gương mặt mập mạp vặn vẹo đầy tàn độc. Gã quay sang ra hiệu cho Độc Cô Nhạn. "Độc Cô cận vệ, Thượng Quan tiểu thư đã dặn dò thế nào? Kẻ phản quốc dùng tà thuật gieo rắc dịch bệnh cô độc này không cần phải nương tay. Dùng roi gai sắt tra khảo cho ta!"
Độc Cô Nhạn không nói một lời, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Nàng ta vung tay, chiếc roi da quấn gai sắt xé rách màn sương mù ẩm ướt của hầm ngục, quất mạnh xuống bả vai mảnh mai của Mai Nương.
"Chát!"
Tố y trắng ngà bị xé rách, để lại một vết thương dài rướm máu tươi dạt dào trên vai nàng. Mai Nương khẽ run lên, đôi môi nhợt nhạt mím chặt đến rỉ máu để ngăn một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Nàng không thể phát ra tiếng khóc, chỉ có dòng lệ máu câm lặng từ khóe mắt u sầu chảy dài xuống gò má trắng bệch. Nàng âm thầm vận mộc khí tàn dư để bảo vệ tim mạch, kiên quyết không hé môi nửa lời về mật thất dưới nền đất Hồng Ty Các.
"Chát! Chát!"
Liên tiếp những đường roi tàn bạo trút xuống thân thể yếu ớt của nàng. Máu từ vai và lưng Mai Nương thấm đỏ cả mảng áo tố y, nhỏ xuống nền đá ẩm ướt thành những đóa hoa bỉ ngạn đỏ thẫm đến nhức nhối. Nhưng dù Độc Cô Nhạn có ra tay tàn nhẫn đến thế nào, Mai Nương vẫn quỳ sụp đó, câm lặng và kiên định như một bức tượng đá vô hồn. Sự ngoan cường của nàng khiến Lưu Hữu bắt đầu mất kiên nhẫn. Gã gầm lên:
"Con yêu nữ cứng đầu! Để xem xương cốt của ngươi cứng đến mức nào!"
"Rầm!"
Đúng lúc Độc Cô Nhạn định vung roi tiếp theo, cánh cửa sắt nặng nề của sảnh thẩm vấn hầm ngục bất ngờ bị đẩy mạnh ra. Tiếng xích sắt lách cách vang lên dồn dập, kéo theo sự xuất hiện của một bóng người cao lớn, thẳng tắp như cây tùng giữa bão tuyết.
Trần Hoài Sinh bước vào. Chàng mặc bộ quan phục lục phẩm màu lục thẫm thêu họa tiết nghiêm chỉnh của nha môn Long Thành, tay nắm chặt chuôi đao tuần tra. Thần sắc chàng nghiêm nghị, chính trực nhưng vầng trán phảng phất một luồng hắc khí u tối của tà độc chưa được tịnh hóa hoàn toàn.
Nhìn thấy Trần Hoài Sinh xuất hiện, tim Mai Nương bỗng thắt lại một cơn đau đớn xé lòng. Người nam tử từng là phu quân kết tóc xe tơ hằng đêm của nàng, người từng ôm nàng dưới rặng liễu hồ Liễu ấm áp, giờ đây đang nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh ngắt như băng đá mùa đông. Sự lãng quên tuyệt đối không thể đảo ngược của Khung cửi Vong Ưu đã xóa sạch hoàn toàn bóng dáng nàng trong tâm trí chàng. Đối với chàng lúc này, nàng chỉ là một nghi phạm tà thuật phản quốc vô danh, hám lợi và đầy nguy hiểm.
"Lưu phó sứ, xin dừng tay!" Giọng nói trầm ấm của Hoài Sinh vang lên, vang vọng khắp sảnh hầm ngục ẩm ướt. Chàng bước tới, chắn giữa Độc Cô Nhạn và Mai Nương, thanh đao tuần tra nha môn khẽ rút khỏi vỏ phát ra tiếng ngân vang sắc bén. "Nha môn Long Thành đang thụ lý vụ án mạng oán linh tuyệt tự này. Phạm nhân Mai Nương vẫn chưa được tri phủ xét xử chính thức. Theo luật pháp triều đình nghiêm ngặt, nghiêm cấm bất kỳ ai dùng cực hình quá giới hạn đối với phạm nhân khi chưa có công văn phê duyệt!"
Lưu Hữu đỏ mặt tía tai, gã hậm hực chỉ vào vết thương đầy máu trên vai Mai Nương: "Trần phán quan! Ngài lại muốn bao che cho con yêu nữ phản quốc này sao? Ả dùng tà thuật máu se duyên lén lút, gieo rắc dịch bệnh cô độc khắp kinh thành. Thượng Quan tiểu thư đã có lệnh, phải tra khảo ra tung tích bí tịch bằng mọi giá!"
"Bản quan chấp pháp vô tư, không bao che cho bất kỳ ai," Hoài Sinh lạnh lùng đáp, ánh mắt chính trực không hề dao động trước uy thế của tể tướng phủ. "Nhưng nha môn Long Thành có quy tắc của nha môn. Nếu Lưu phó sứ muốn dùng cực hình, xin hãy mang công văn phê duyệt của tri phủ đến gặp ta. Còn bây giờ, bản quan cần thẩm vấn phạm nhân để phục vụ điều tra án kiện."
Trước sự quyết liệt của Trần Hoài Sinh và uy thế pháp lý của nha môn, Lưu Hữu dù căm phẫn tột cùng nhưng cũng không thể công khai chống lệnh. Gã hậm hực ra hiệu cho Độc Cô Nhạn thu roi da, nghiến răng nói:
"Được! Trần phán quan cứ việc thẩm vấn. Để xem ngài hỏi ra được trò trống gì từ con câm tàn phế này!"
Lưu Hữu và Độc Cô Nhạn bước lùi ra phía cửa ngục, nhưng ánh mắt gã vẫn rình rập đầy độc địa.
Trần Hoài Sinh bước tới trước bệ đá, cúi đầu nhìn xuống Mai Nương. Nhìn thấy mười đầu ngón tay hoại tử nhẹ rướm máu tươi thâm tím và bả vai rách nát của nàng, lồng ngực trái của chàng đột ngột dâng lên một cơn đau đớn dữ dội, nghẹt thở như có hàng vạn mũi kim đâm vào tim. Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ dâng lên trong lòng, nhưng khi chàng cố gắng lục tìm trong ký ức, tâm trí chàng chỉ là một khoảng trống rỗng, lạnh ngắt vạn dặm.
Chàng nén cơn đau đầu đang bùng phát, lấy từ trong ngực áo ra một xấp hồ sơ phản quốc ngụy tạo do Lưu Hữu trình lên. Chàng giơ cao xấp giấy trước mặt nàng, giọng nói trầm khàn nhưng lạnh lùng, xa cách dội thẳng vào lồng ngực đang rỉ máu của Mai Nương:
"Mai cô nương, đây là hồ sơ tội trạng của cô. Cuộn chỉ Bạch Tuyết dính máu tìm thấy dưới bàn thêu Hồng Ty Các và vết thương máu trên mười đầu ngón tay cô là bằng chứng không thể chối cãi. Cô đang dùng huyết thuật se duyên trái phép hòng mưu đồ phản quốc, gieo rắc dịch bệnh cô độc khắp kinh thành. Cô có lời nào muốn thanh minh không?"
Mai Nương khẽ ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào gương mặt khôi ngô của phu quân cũ. Nhìn thấy chiếc ngọc bội gia truyền khắc chữ 'Đồng Tâm' đang đeo bên hông chàng – tín vật tình yêu mà hai người từng trao nhau – lòng nàng đau đớn như bị vạn đao băm nát. Chàng đứng ngay trước mặt nàng, khoảng cách chỉ ba bước chân, nhưng tâm hồn chàng đã thuộc về một thế giới khác, nơi không hề có sự tồn tại của nàng.
Nàng khẽ cử động đôi môi nứt nẻ, cố nén cơn đau phế quản đang thiêu đốt. Giọng nói của nàng lúc này không còn là giọng oanh vàng dịu dàng sưởi ấm những đêm đông lạnh giá thuở xưa, mà chỉ còn là những tiếng khò khè khàn đặc, nhỏ nhẹ đến mức gần như tan biến vào tiếng gió rít ngoài hành lang tối tăm:
"Trần... phán quan... đại nhân..."
Nghe thấy tiếng gọi khàn đặc, rách nát của nàng, Trần Hoài Sinh khẽ giật mình, chiếc ngọc bội 'Đồng Tâm' bên hông chàng bỗng nhiên phát ra một luồng khí ấm áp vô hình, khiến cơn đau nhói ở lồng ngực trái của chàng càng thêm dữ dội. Chàng lảo đảo lùi lại nửa bước, ánh mắt nghiêm nghị bỗng hiện lên vẻ hoang mang, dằn vặt mơ hồ.
Mai Nương nhìn thấy phản ứng của chàng, nàng biết sợi tơ hộ mệnh bện tóc nàng đeo sát người đang cố gắng giao cảm với linh hồn chàng, dù ký ức đã mất nhưng trực giác phàm nhân vẫn phản ứng trước tình yêu khắc cốt ghi tâm. Nàng khẽ mỉm cười câm lặng, dùng đôi mắt mang nét u sầu thâm quầng nhìn chàng, khàn giọng nói tiếp những ngôn từ quen thuộc thuở xưa để thử thách vô thức của anh:
"Dân nữ... chỉ là thợ thêu hèn mọn... hằng đêm ngồi bên hồ Liễu... thả hoa đăng cầu an cho bách tính... Nước hồ lạnh buốt... thấm vào xương tủy... khiến mười ngón tay rách nát... Máu hèn mọn này... làm sao dám gieo rắc dịch bệnh... làm sao dám làm ô uế... ngày đại hỷ của đại nhân..."
"Cô... cô nói cái gì?" Hoài Sinh nhíu chặt chân mày, đầu chàng bùng phát một cơn đau dữ dội như búa bổ. Hình ảnh mờ ảo về một rặng liễu rủ bóng bên hồ nước trong vắt, một cô gái mặc tố y đang thả hoa đăng đỏ rực, khẽ mỉm cười nhìn chàng bỗng chốc hiện lên rồi biến mất trong chớp mắt. Chàng đưa tay lên ôm lấy vầng trán đang rướm mồ hôi lạnh, lồng ngực trống rỗng co thắt dữ dội.
Nhưng Sự lãng quên tuyệt đối không thể đảo ngược của Khung cửi Vong Ưu đã khóa chặt kết giới phong thủy trong tâm trí chàng. Lý trí lạnh lùng của một phán quan chấp pháp nghiêm ngặt nhanh chóng đè bẹp luồng trực giác mỏng manh kia. Chàng siết chặt chuôi đao tuần tra, ánh mắt trở lại vẻ lạnh ngắt vô tình:
"Mai cô nương, cô chớ dùng những lời lẽ hoang đường mộng mị để che mắt bản quan. Nha môn Long Thành chấp pháp vô tư, chỉ tin vào bằng chứng thực tế. Nếu cô không thể giải thích rõ nguồn gốc huyết thuật trên cuộn chỉ Bạch Tuyết, bản quan buộc phải khép cô vào tội chết theo luật pháp triều đình."
Mai Nương nhìn sâu vào ánh mắt lạnh lùng, xa lạ của chàng. Nàng khẽ gật đầu, dòng lệ máu câm lặng lăn dài trên gò má trắng bệch. Nàng không giải thích, không thanh minh. Nàng biết, mỗi sợi chỉ đỏ nàng dệt xong để cứu người đã vĩnh viễn tước đi tình yêu của chàng. Nàng chấp nhận bản án giam cầm vô hình này, chấp nhận làm kẻ vô danh cô độc để chàng được sống sót khỏe mạnh.
"Bản quan sẽ trình sớ lên tri phủ để xin gia hạn thời gian xét xử, tạm thời bảo toàn sinh mạng cho cô phục vụ điều tra," Hoài Sinh khàn giọng nói, rồi quay người bước nhanh ra khỏi xà lim tối tăm như muốn trốn chạy khỏi cơn đau đớn vô danh đang cào xé lồng ngực trái của mình.
Nhìn theo bóng dáng cao lớn của phu quân cũ biến mất sau cánh cửa sắt hầm ngục ẩm ướt, Mai Nương quỳ sụp dưới đất, mười đầu ngón tay hoại tử tì xuống nền đá lạnh buốt, rướm ra những giọt máu tươi đỏ rực đỏ thẫm đến nhức nhối. Nàng đã trì hoãn thành công đợt tra tấn ép cung trước mặt Hoài Sinh, giữ an toàn cho Tiểu Đào dưới mật thất. Nhưng nàng cũng biết, tình yêu của hai người đã thực sự biến thành tro bụi trong sự lãng quên tuyệt đối của chàng.
Phía ngoài cửa ngục, Lưu Hữu nhìn theo bóng dáng Trần Hoài Sinh đang vội vã rời đi, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười tàn độc, xảo quyệt tột cùng. Sự can thiệp chính trực của Hoài Sinh và thế lực nha môn đã chặn đứng kế hoạch ép cung công khai của gã hỷ hôm nay. Nhưng lòng tham muốn chiếm đoạt cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật và Khung cửi Vong Ưu để dâng lên tể tướng phủ hãm hại bách tính không cho phép gã dừng lại.
Gã quay sang ghé sát tai Độc Cô Nhạn, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sát khí ghen tuông lạnh ngắt dội thẳng vào bóng tối:
"Trần Hoài Sinh đã đi tuần đêm ngoài thành. Nha môn không thể giám sát hầm ngục này suốt đêm. Độc Cô cận vệ, chuẩn bị các dụng cụ tra tấn phong thủy tàn khốc nhất cho ta. Mang loại độc dược Đoạn Duyên Sa cực độc đến đây. Đêm nay, ta phải tự tay phế liệt vĩnh viễn đôi bàn tay dệt tơ của con yêu nữ này ngay trong đêm nay!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!