Bản Án Vô Hình
Sương mù canh tư ở Long Thành chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Làn hơi nước buốt giá từ mặt hồ Liễu bốc lên, dày đặc và xám xịt, nuốt chửng những mái ngói rêu phong của phủ đệ Tần công tử rồi loang nhanh vào căn phòng khuê ngột ngạt. Trên chiếc giường thêu phủ gấm hồng nhạt, Vy nhi đã ngủ say, hơi thở đều đặn sưởi ấm không gian vốn vừa trải qua một cuộc tử sinh phong thủy. Nhưng ở góc phòng u tối, bóng tối lại như một chiếc gông xiềng vô hình đang từ từ siết chặt lấy kẻ vừa hiến tế mạng sống để cứu rỗi nhân duyên thiên hạ.
Mai Nương quỳ sụp trên nền đá lạnh buốt, tố y trắng ngà nhạt màu đã lấm lem những vệt máu tươi dạt dào rỉ ra từ mười đầu ngón tay rách nát. Dưới lớp băng gạc trắng quấn chằng chịt, những vết thương do kim thêu Vô Ảnh đâm vào hằng đêm để trích máu nay đã chuyển sang màu thâm tím, hoại tử nhẹ do độc khí Đoạn Duyên Sa phản phệ. Không chỉ vậy, hàn khí xanh lam sắc lẹm từ thanh kiếm cổ Hàn Nhạn của kiếm sĩ Hàn Phi vẫn đang âm thầm xâm nhập vào kinh mạch cánh tay nàng, khiến mười đầu ngón tay đông cứng, run rẩy không ngừng theo từng nhịp thở yếu ớt.
Nàng khẽ ngước đôi mắt mang nét u sầu thâm quầng nhìn về phía người nam tử đang đứng chắn trước mặt mình. Trần Hoài Sinh đứng đó, bóng dáng cao lớn, thẳng tắp như cây tùng giữa bão tuyết. Chàng vẫn mặc bộ quan phục lục phẩm nghiêm chỉnh của nha môn Long Thành, tay nắm chặt chuôi đao tuần tra. Nhưng ánh mắt chàng nhìn nàng lúc này... lạnh ngắt như băng đá mùa đông. Không còn một chút ấm áp, không còn một gợn sóng quen thuộc nào sót lại. Sự lãng quên tuyệt đối không thể đảo ngược của Khung cửi Vong Ưu đã xóa sạch hoàn toàn giọng nói dịu dàng hằng đêm của thê tử kết tóc trong tâm trí chàng. Đối với chàng lúc này, nàng chỉ còn là một nghi phạm tà thuật phản quốc vô danh, hám lợi và đầy nguy hiểm.
"Mai cô nương," giọng nói trầm ấm của Hoài Sinh vang lên, nhưng xa cách vạn dặm trùng khơi, dội thẳng vào lồng ngực đang rỉ máu của Mai Nương. "Ơn nghĩa cô cứu sống Vy nhi, nha môn Long Thành sẽ ghi nhận sòng phẳng bằng tiền vàng. Nhưng vết thương máu trên tay cô và cuộn chỉ Bạch Tuyết dính máu kia... bản quan buộc phải áp giải cô về để phục vụ điều tra án mạng phong thủy theo lệnh triều đình."
Mai Nương không thể trả lời. Kịch độc Hồng Sa Phấn của Thượng Quan Nhã Chi vẫn đang thiêu đốt phế quản, khiến cổ họng nàng nghẹn ứ, chỉ phát ra những tiếng khò khè yếu ớt, đẫm máu tươi dạt dào nơi khóe môi nhợt nhạt. Nàng khẽ cúi đầu câm lặng, nén dòng lệ máu không trào ra nơi khóe mắt. Chàng đã khỏe mạnh hoàn toàn sau khi được tịnh hóa tà khí di truyền, nhưng chàng đã vĩnh viễn quên mất giọng nói của thê tử kết tóc. Sự cứu rỗi của nàng dành cho thiên hạ đổi lại bằng sự lãng quên tuyệt đối và lạnh lùng của người nàng yêu hơn chính sinh mạng mình.
"Trần phán quan nói rất đúng," một tiếng cười khẩy vang lên từ phía cửa phòng. Lưu Hữu, vị phó sứ mập mạp của Ti ty Se duyên, bước vào cùng toán lính tuần đêm. Gương mặt xám xịt của gã lộ rõ vẻ đắc ý hiểm độc khi nhìn thấy Mai Nương tàn phế, quỳ sụp dưới đất. "Yêu nữ này dùng huyết thuật se duyên trái phép hòng mưu đồ phản quốc, gieo rắc dịch bệnh cô độc khắp kinh thành. Thượng Quan tiểu thư đã có thánh chỉ của tể tướng phủ, ra lệnh áp giải ả trở lại Hầm ngục Ti ty Se duyên ngay lập tức để chờ xét xử bản án phản quốc ngụy tạo."
Thẩm Vô Song đứng thẫn thờ bên cạnh, tay siết chặt chiếc la bàn ngọc cổ Thiên Cơ đang nứt rạn nứt nẻ sâu sắc mặt ngọc. Y nhìn Mai Nương đầy phức tạp. Với nhãn lực của một thiên tài phong thủy triều đình, y biết rõ nàng không phải kẻ gieo rắc dịch bệnh, mà chính dòng linh khí đỏ từ huyết tơ của nàng đã triệt tiêu hoàn toàn tơ vàng tà ác của Lục Vô Song. Nhưng trước áp lực từ thánh chỉ của tể tướng phủ và sự ghen tuông điên cuồng của Thượng Quan Nhã Chi đứng sau giật dây, y cũng bất lực không thể lên tiếng bảo lãnh cho nàng lúc này.
"Hàn Phi, thu kiếm lại," Thẩm Vô Song khàn giọng ra lệnh cho cận vệ. "Nha môn đang thụ lý vụ án, chúng ta sẽ đi cùng phán quan đại nhân."
Hàn Phi lạnh lùng tra kiếm Hàn Nhạn vào vỏ, nhưng hàn khí từ lưỡi kiếm vẫn khiến sương mù trong phòng ngưng tụ thành những bông tuyết nhỏ đâm buốt vào da thịt Mai Nương. Trần Hoài Sinh bước tới một bước, cúi người nhặt cây kim thêu Vô Ảnh dính máu đang rơi dưới đất, bọc cẩn thận vào một chiếc khăn tay rồi giắt vào đai lưng. Chàng nhìn xuống Mai Nương, lồng ngực bỗng dâng lên một cơn đau nhói mơ hồ, dằn vặt trống rỗng không rõ lý do. Nhưng lý trí bị xóa sạch ký ức buộc chàng phải lạnh lùng ra lệnh:
"Áp giải phạm nhân về Hồng Ty Các để niêm phong phường thêu trước, sau đó đưa trở lại ngục tối."
Cuộc hành trình áp giải diễn ra trong sự im lặng đáng sợ của đêm sương mù Long Thành. Chiếc xe ngựa của A Hùng lẳng lặng lăn bánh qua những con phố nghèo đói hoang tàn ven hồ Liễu. Mai Nương ngồi bó gối ở góc xe lạnh lẽo, mười đầu ngón tay hoại tử nhức nhối tê dại. Đi bên cạnh xe là Trần Hoài Sinh cưỡi ngựa, bóng dáng chàng chập chờn dưới ánh đuốc tuần đêm, chính trực nhưng vô tình vạn dặm. Nàng đưa bàn tay run rẩy lên chạm nhẹ vào mái tóc gáy, chiếc trâm gỗ đào mộc mạc cài trên tóc đã nứt rạn sâu sắc dính máu khô, sợi chỉ đỏ bên trong đã đứt lìa hoàn toàn, báo hiệu danh phận thê tử của nàng đã biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời chàng.
Khi xe ngựa dừng lại trước cửa Hồng Ty Các, sương mù hồ Liễu đã đặc quánh như mực. Phường thêu nhỏ đơn sơ từng là nơi lưu giữ những ngày tháng hạnh phúc phu thê ấm áp, giờ đây tiêu điều, lạnh lẽo dưới ánh đuốc bập bùng của quân lính. Lưu Hữu vung tay ra lệnh cho bộ hạ:
"Lục soát toàn bộ Hồng Ty Các cho ta! Tìm ra Khung cửi Vong Ưu và tất cả các cuộn chỉ đỏ chứa máu!"
Mai Nương nghe thấy thế, tim nàng thắt lại dữ dội. Trong mật thất dưới nền đất Hồng Ty Các, Tiểu Đào đang lẩn trốn cùng cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật và Cuộn tơ hồng nguyên bản dệt từ Hoàng Lăng. Nếu quân lính triều đình đột nhập mật thất, không chỉ bảo vật truyền thừa bị tịch thu, mà tính mạng của đứa trẻ mồ côi mười hai tuổi kia cũng sẽ lâm vào tử lộ nguy kịch.
Nàng cố gắng gượng dậy, nhưng đôi chân tê dại đổ gục xuống thềm cửa gỗ sờn cũ. Cổ họng nàng nóng rát, không thể phát ra một tiếng nói thanh minh hay van xin, chỉ có tiếng khò khè nghẹn ngào đẫm máu tươi dạt dào rỉ qua khóe môi. Nàng dùng ánh mắt kiên định, cầu khẩn nhìn thẳng vào Trần Hoài Sinh đang đứng giám sát.
Hoài Sinh nhìn vào đôi mắt đẫm lệ máu của nàng, lồng ngực trái lại nhói lên một cơn đau đớn xé lòng vô danh. Một lực cản vô hình từ kết giới phong thủy trong tâm trí thúc giục chàng phải đứng ra bảo vệ người con gái câm lặng này. Chàng bước lên một bước, chắn trước mặt Lưu Hữu, thanh đao tuần tra nha môn khẽ rút khỏi vỏ phát ra tiếng ngân vang sắc bén:
"Lưu phó sứ, xin tự trọng. Đây là địa bàn thuộc quyền quản lý của nha môn Long Thành hỷ hôm nay. Bản án phản quốc ngụy tạo của Ti ty Se duyên chưa được tri phủ phê duyệt chính thức. Bản quan là người thụ lý vụ án này, nghiêm cấm bất kỳ ai lục soát hay đập phá phường thêu khi chưa có lệnh bài của tri phủ!"
Lưu Hữu tức giận đỏ mặt, gã chỉ thẳng lệnh bài triều đình vào mặt Hoài Sinh: "Trần phán quan! Ngài dám cản trở Ti ty Se duyên chấp pháp? Thánh chỉ của tể tướng phủ đã ban xuống, yêu cầu tịch thu toàn bộ tài sản của yêu nữ này! Ngài muốn bao che cho phạm nhân phản quốc sao?"
"Bản quan chấp pháp theo luật pháp triều đình, không bao che cho bất kỳ ai," Hoài Sinh lạnh lùng đáp, giọng nói đanh thép đầy uy nghiêm của một vị phán quan thanh liêm. "Nhưng muốn niêm phong Hồng Ty Các, trước tiên phải đưa phạm nhân về ngục tối xét hỏi rõ ràng. Lưu phó sứ nếu muốn lục soát, xin hãy mang lệnh bài của tri phủ đến nha môn gặp ta!"
Hai bên đối chất căng thẳng dưới ánh đuốc bập bùng. Thẩm Vô Song thấy thế cũng bước lên khuyên can: "Lưu phó sứ, Trần phán quan nói đúng quy trình pháp lý. Chúng ta nên đưa phạm nhân về ngục tối trước để tránh làm kinh động đến long mạch hồ Liễu đang suy yếu."
Lưu Hữu hậm hực thu hồi lệnh bài, gã cười khẩy đầy độc địa nhìn Mai Nương: "Được! Vậy thì đưa con yêu nữ này trở lại ngục tối giam cầm vĩnh viễn! Xem đôi tay tàn phế của ngươi còn dệt được trò trống gì!"
Mai Nương khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Nàng biết, sự can thiệp chính trực của Hoài Sinh đã giúp Tiểu Đào có thêm thời gian lẩn trốn cùng di sản sư môn dưới mật thất. Để bảo vệ đứa trẻ và Khung cửi Vong Ưu khỏi sự tàn phá của triều đình, nàng chấp nhận đầu hàng tự nguyện, chấp nhận gông xiềng từ tay phu quân cũ mà không một lời oán thán.
Trần Hoài Sinh lạnh lùng bước tới trước mặt nàng. Chàng lấy ra chiếc gông xiềng sắt phong thủy của nha môn, xích sắt nặng nề tỏa ra luồng sát khí đen kịt áp chế linh lực. Chàng nâng đôi bàn tay hoại tử thâm tím, rướm máu tươi của thê tử cũ lên. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chàng chạm vào vết thương lạnh ngắt của nàng, một dòng điện ấm áp vô hình đột ngột chạy dọc kinh mạch cánh tay chàng, dội thẳng vào tim một cơn chấn động dữ dội. Đôi tay chàng khẽ run rẩy, chiếc gông xiềng suýt rơi xuống đất.
Mai Nương nhìn sâu vào mắt chàng. Nàng khẽ mỉm cười câm lặng. Nụ cười dịu dàng, bao dung nhưng đầy u uất và bi thương tột cùng của một người vợ nhìn phu quân lần cuối trước khi bước vào cõi vĩnh hằng của sự lãng quên. Nàng không oán trách chàng đã quên nàng, nàng chỉ cầu mong dòng máu đầu ngón tay nàng đã hiến tế sẽ bảo vệ chàng khỏe mạnh suốt đời.
"Cách!"
Tiếng xích sắt phong thủy khóa chặt đôi tay bại liệt của Mai Nương vang lên khô khốc giữa đêm sương lạnh. Hoài Sinh nén cơn đau đầu đang bùng phát, lạnh lùng quay người ra hiệu cho quân lính áp giải nàng đi.
Từ phía sau cánh cửa gỗ sờn của Hồng Ty Các, Tiểu Đào đang trốn dưới ngách ngầm khóc nghẹn ngào không thành tiếng. Cô bé mười hai tuổi nhìn qua khe hở, thấy bóng dáng sư phụ gầy gò, mặc tố y rách nát bị áp giải đi trong sương đêm lạnh buốt. Mai Nương khẽ liếc mắt về phía cửa sổ, dùng ánh mắt nghiêm khắc, cảnh báo để ngăn cản Tiểu Đào không được lao ra cứu mình, buộc cô bé phải lùi lại bảo vệ cuốn bí tịch da thú.
Đoàn người áp giải Mai Nương bước đi, bỏ lại Hồng Ty Các tiêu điều trong sương lạnh và tiếng gió rít qua rặng liễu hoang tàn như khúc ca tiễn biệt đầy nước mắt máu.
Tại cổng Hầm ngục Ti ty Se duyên, cánh cửa sắt nặng nề ẩm ướt đầy rỉ sét từ từ mở ra. Luồng oán khí tuyệt tự lạnh buốt từ lòng đất phun trào hằng giờ liền bao phủ lấy thân hình mảnh mai của Mai Nương. Quân lính thô bạo đẩy nàng vào trong phòng giam biệt lập tối tăm.
Trần Hoài Sinh đứng ngoài cổng ngục dưới sương đêm dày đặc. Chàng nhìn cánh cửa sắt rầm rập đóng sập lại, khóa chặt Mai Nương vào bóng tối vô tận của sự giam cầm và lãng quên vĩnh viễn. Ngay khoảnh khắc cánh cửa ngục đóng khít hoàn toàn, lồng ngực trái của chàng đột ngột dâng lên một cơn đau đớn dữ dội, nghẹt thở như có hàng vạn mũi kim đâm vào tim.
Chàng lảo đảo lùi lại một bước, vô thức nhìn xuống bàn tay phải đang cầm đao tuần tra của mình.
Dưới ánh đuốc bập bùng, chàng bàng hoàng phát hiện một sợi chỉ đỏ mỏng manh như sợi tóc, tỏa ra luồng sáng đỏ dịu nhẹ kỳ lạ đang quấn chặt quanh cổ tay mình. Sợi chỉ đỏ ấy chứa đựng linh lực tình yêu chân thành và ký ức phu thê khắc cốt ghi tâm cuối cùng còn sót lại giữa hai người.
"Phựt!"
Một tiếng đứt lìa vô hình vang lên trong tâm linh chàng. Sợi chỉ đỏ định mệnh tự động đứt lìa hoàn toàn ngay trước mắt chàng, biến thành những hạt tro bụi màu xám tro nhạt nhòa rồi tan biến hoàn toàn vào hư không lạnh giá.
Trần Hoài Sinh đứng lặng đi giữa màn sương mù dày đặc của kinh thành Long Thành. Một khoảng trống rỗng đau đớn vô danh vô tận dâng lên trong lòng chàng, gặm nhấm linh hồn chàng thành một hố sâu hun hút. Chàng đưa tay lên ôm ngực, nước mắt vô thức rơi xuống gò má lạnh ngắt, nhưng chàng hoàn toàn không thể nhớ ra lý do vì sao mình lại đau đớn tột cùng đến thế. Chàng đã vĩnh viễn quên mất người vợ đã từng yêu chàng hơn cả sinh mạng mình, khép lại toàn bộ Cấp 1: Nghiệp Duyên Khởi Sự trong bi kịch lãng quên tuyệt đối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!