Nhạc nềnRecollection

Sợi Chỉ Đoạt Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm lạnh như rót mật đen xuống khu phố nghèo ven hồ Liễu. Sương mù đặc quánh tràn qua những khe nứt của cánh cửa gỗ sờn, mang theo mùi ẩm mốc của nước sông rêu phong và cái lạnh buốt xương của một mùa đông u tối. Phía trên đầu, tiếng gió rít gào qua mái tranh Thính Vũ Hiên nghe như tiếng khóc than của vạn linh hồn cô độc. Nhưng dưới lòng đất Hồng Ty Các, trong mật thất u tối của sư phụ Hồng Lão Nhân, không khí lại nóng rực và ngột ngạt đến nghẹt thở.


Mai Nương đứng trước Khung cửi Vong Ưu cổ kính. Luồng linh lực màu đỏ hồng tỏa ra từ những trục gỗ dâu ngàn năm nhuộm sáng gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi của nàng. Trên bàn dệt, cuộn tơ tằm Bạch Tuyết trắng muốt tinh khiết phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, như một dải tuyết băng nằm đợi chờ sự hiến tế. Đôi bàn tay nàng run rẩy dữ dội. Mười đầu ngón tay quấn băng gạc trắng xóa đã thấm đẫm huyết dịch đỏ tươi, những vết thương cũ từ việc mở phong ấn mật thất vẫn đang rỉ máu, đau nhức thấu tận tâm can.


"Sư phụ... cứu chúng con... hự..."


Một tiếng rên rỉ thảm thiết từ gian phòng sau của Hồng Ty Các vọng xuống, len lỏi qua lối đi bằng đá ẩm ướt. Đó là tiếng của Hứa Văn Tài. Thư sinh nghèo và người yêu của anh ta, Lâm Thục Nhã, đang nằm bên bờ vực cái chết. Oán khí tuyệt tự từ lời nguyền triều đình đang điên cuồng tàn phá kinh mạch của họ. Nếu trước canh ba không được se duyên tịnh hóa, họ sẽ nổ tung kinh mạch mà chết. Và trên giường bệnh Thính Vũ Hiên, Trần Hoài Sinh – phu quân của nàng – cũng đang thoi thóp trong làn sương đen tà khí hắc sa.


Mai Nương nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Nàng biết rõ luật nhân quả tàn khốc của Khung cửi Vong Ưu: "Cứu một người, đứt một duyên". Mỗi khi nàng dùng máu đầu ngón tay dệt tơ se duyên cứu sống một cặp tình nhân, sợi chỉ đỏ kết nối định mệnh giữa nàng và Hoài Sinh sẽ tự động đứt lìa một đoạn, xóa sạch ký ức của chàng về nàng. Nhưng nếu nàng ích kỷ dừng lại, Hoài Sinh sẽ chết vì tà khí phản phệ, và hai sinh mệnh vô tội kia cũng sẽ tan biến thành tro bụi.


"Hoài Sinh... nếu chàng sống mà quên mất thiếp, vẫn tốt hơn là chúng ta cùng chia lìa cõi âm dương," Mai Nương khẽ thì thầm, giọng nói nghẹn ngào nhưng ánh mắt bùng lên một ý chí quyết liệt đến tàn nhẫn với chính bản thân mình.


Nàng dứt khoát cầm lấy cây Kim thêu Vô Ảnh bằng bạc cổ. Cây kim mảnh như tơ, lấp lánh ánh sáng lạnh lùng dưới ánh nến leo lét. Mai Nương hít một hơi thật sâu, nghiến răng đâm mạnh mũi kim bạc vào đầu ngón tay đeo nhẫn của bàn tay trái – nơi chứa dòng máu tinh khiết nhất kết nối trực tiếp với tim mạch.


"Ưm..."


Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ kẽ răng. Cơn đau buốt thấu xương chạy dọc theo kinh mạch cánh tay, khiến toàn thân nàng run rẩy rạp xuống bệ đá. Máu tươi đỏ rực, mang theo linh lực dệt tơ trời cổ xưa, trào ra từ đầu ngón tay rách nát. Nàng không lau đi, mà run rẩy vuốt dòng máu ấy lên sợi tơ tằm Bạch Tuyết.


Kỳ lạ thay, sợi tơ tằm trắng muốt khi chạm vào huyết dịch của nàng liền như một sinh vật sống, háo hức hút trọn dòng máu tươi. Sợi chỉ thêu chuyển dần sang màu đỏ rực rỡ như hồng ngọc, tỏa ra một luồng linh khí ấm áp, thanh khiết vô ngần. Đây chính là huyết tơ – thứ duy nhất có thể nghịch chuyển nhân duyên định mệnh.


"Rầm! Rầm!"


Đột ngột, một luồng oán khí tuyệt tự đen kịt từ cơ thể Hứa Văn Tài ở gian trên cuồn cuộn tràn xuống lối đi đá. Nó hóa thành những cánh tay khói đen méo mó, điên cuồng đập vào kết giới bảo vệ của mật thất. Những tiếng gào thét u uất rít qua khe đá, làm ngọn nến dầu trên bệ đá tắt phụt. Cả mật thất chìm vào bóng tối, chỉ còn lại ánh hào quang đỏ thẫm tỏa ra từ Khung cửi Vong Ưu và sợi huyết tơ.


Mai Nương cắn chặt môi đến rướm máu để giữ vững thần trí trước sự tấn công của oán khí. Nàng ngồi xuống trước khung cửi gỗ dâu ngàn năm, hai chân bại liệt không thể cử động, mười đầu ngón tay rách nát rỉ máu bấu chặt vào trục dệt. Nàng bắt đầu vận hành Hồng Ty Phược Mệnh Thuật.


Mũi kim thêu Vô Ảnh di chuyển lanh lẹ trong không khí tối tăm. Vô Ảnh Thâu Châm – kỹ năng thêu dệt cực nhanh không tiếng động – được nàng thi triển bằng tất cả tàn dư sinh mệnh lực. Sợi huyết tơ đỏ rực lướt đi như một vệt sáng đỏ, xuyên qua luồng khói đen oán khí đang cuồn cuộn tràn vào.


Nhưng oán khí tuyệt tự quá mạnh mẽ. Nó là lời nguyền tà ác của hoàng gia kết hợp với hắc sa oán độc, điên cuồng chống cự lại sự tịnh hóa. Luồng khói đen quấn chặt lấy sợi huyết tơ, cố gắng ăn mòn linh lực máu trời.


"Phựt!"


Một tiếng động nhỏ vang lên trong không gian hẹp. Một sợi huyết tơ dệt lỗi bị đứt giữa chừng do tay Mai Nương run rẩy vì cơn đau buốt thấu xương. Oán khí tuyệt tự ngay lập tức chớp lấy cơ hội, cắn trả ngược lại kinh mạch của nàng. Mai Nương lồng ngực thắt lại, nàng nôn ra một ngụm máu tươi, thân hình gầy gò suýt ngã quỵ xuống bệ gỗ khung cửi.


"Sư phụ! Người có sao không?" Tiếng Tiểu Đào khóc thét từ phía trên vọng xuống đầy tuyệt vọng. "Oán khí sắp nuốt chửng Hứa công tử rồi!"


Mai Nương không thể trả lời. Khóe miệng nàng dính đầy máu tươi, mười đầu ngón tay đau đớn như bị hàng vạn cây kim châm cứu nung đỏ đâm vào cùng một lúc. Nàng biết mình không thể gục ngã lúc này. Nàng nhìn vào bức tranh thêu se duyên dệt dở trên khung cửi – bức tranh vẽ hình hai cánh chim uyên ương đang bay lượn giữa đầm sen, nhưng một bên cánh đã bị oán khí đen kịt gặm nhấm mờ mịt.


Nàng nghiến răng, dùng răng ngậm chặt môi dưới để nén cơn đau, dồn toàn bộ huyết lực truyền thừa còn sót lại vào đầu ngón tay đeo nhẫn. Nàng áp dụng quy tắc tịnh hóa oán khí: dùng máu ngón tay đeo nhẫn – nơi chứa đựng tình yêu tinh khiết nhất của hai vợ chồng – vẽ một bùa chú tịnh hóa trực tiếp lên bề mặt bức thêu, rồi luồn kim thêu Vô Ảnh xuyên qua luồng khí đen.


"Huyết Nhuộm Hồng Ty! Tịnh hóa!"


Mai Nương thầm hét lên trong tâm trí.


Dòng máu tươi bộc phát linh lực tịnh hóa cực hạn, nhuộm đỏ rực toàn bộ bức thêu. Luồng hào quang đỏ rực bùng lên như một mặt trời nhỏ giữa lòng mật thất hoang tàn, thiêu rụi hoàn toàn những cánh tay khói đen oán khí tuyệt tự. Những tiếng gào thét u uất lịm dần rồi tan biến thành tro bụi vô hình.


Trên khung dệt, hai sợi huyết tơ đỏ rực rỡ tự động bay lên, lướt qua không gian ẩm ướt, luồn qua khe đá dẫn thẳng lên gian phòng trên. Chúng nhẹ nhàng quấn chặt lấy cổ tay của Hứa Văn Tài và Lâm Thục Nhã, kết nối hai linh hồn cô độc lại với nhau bằng một nút thắt định mệnh bền chặt không thể chém đứt.


Cùng lúc đó, oán khí đen kịt bao phủ cơ thể họ hoàn toàn biến mất. Hơi thở thoi thóp của cặp đôi dần trở nên bình ổn, sắc mặt nhợt nhạt lấy lại hồng hào của sự sống. Họ đã được cứu sống khỏi lời nguyền tuyệt tự.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc nghi thức thành công rực rỡ ấy, một cơn đau buốt thấu tim gan đột ngột ập đến lồng ngực Mai Nương, mạnh mẽ gấp trăm lần cơn đau thể xác.


Nàng run rẩy vận dụng Nhãn Quan Nhân Duyên nhìn vào cổ tay trái của mình.


Ở đó, sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối giữa nàng và Trần Hoài Sinh đang phát sáng đỏ rực hằng đêm. Nhưng giờ đây, sợi chỉ ấy bỗng nhiên rung động dữ dội.


"Phựt!"


Một tiếng động giòn giã, tàn nhẫn vang lên trong sâu thẳm linh hồn Mai Nương.


Sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối hai vợ chồng tự động đứt lìa một đoạn lớn ngay trước mắt nàng. Đoạn chỉ bị đứt nhanh chóng hóa thành những hạt bụi đỏ lấp lánh, tan biến vào hư không tối tăm của mật thất.


"Rắc..."


Chiếc trâm gỗ đào rỗng cài trên tóc gáy Mai Nương khẽ phát ra một tiếng nứt nhẹ, đau thương. Đoạn ký ức về ngày hẹn ước thả hoa đăng bên hồ Liễu – ngày hai người trao nhau lời thề trọn đời kết tóc se tơ – đã hoàn toàn bị tước đoạt khỏi tâm trí của Trần Hoài Sinh.


Toàn thân Mai Nương như bị rút cạn sinh lực. Nàng ngã quỵ xuống nền đất đá lạnh lẽo, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang rỉ máu vô hình. Nước mắt nàng tuôn rơi như mưa, hòa lẫn với máu tươi trên mười đầu ngón tay rách nát. Nàng đau đớn đến mức không thể khóc thành tiếng, chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào, câm lặng vang vọng trong mật thất hoang tàn.


"Chàng... đã quên rồi sao?"


Nàng khẽ hỏi bóng tối, nhưng đáp lại nàng chỉ có tiếng gió rít gào lạnh lẽo bên ngoài bến sông.


"Sư phụ! Phu quân của người tỉnh rồi!" Tiếng gọi mừng rỡ của Tiểu Đào từ phía trên vọng xuống cắt ngang nỗi đau xé lòng của Mai Nương.


Mai Nương gạt nước mắt, cố nén cơn đau buốt chạy dọc kinh mạch. Nàng lảo đảo đứng dậy, bám vào vách đá ẩm ướt để bước từng bước run rẩy lên bậc thang đá, rời khỏi mật thất truyền thừa.


Khi bước vào phòng ngủ của Thính Vũ Hiên, nàng nhìn thấy Trần Hoài Sinh đang ngồi dậy trên giường tre. Sắc mặt chàng đã hồng hào trở lại, luồng hắc khí u tối của tà khí hắc sa giữa trán đã biến mất hoàn toàn nhờ công đức tịnh hóa cứu người của nàng.


Mai Nương đứng chôn chân bên bức bình phong, đôi mắt đẫm lệ nhìn phu quân của mình với tất cả tình yêu thương và sự lo sợ tột cùng. Nàng run rẩy tiến lại gần, khẽ gọi:


"Hoài Sinh... chàng... chàng thấy trong người thế nào rồi?"


Trần Hoài Sinh nghe tiếng gọi, từ từ quay đầu lại nhìn nàng.


Nhưng ánh mắt chàng nhìn nàng lúc này không còn sự mặn nồng, ấm áp khắc cốt ghi tâm của một phu quân nhìn thê tử kết tóc. Ánh mắt ấy trong vắt, chính trực nhưng hoàn toàn xa lạ, mang theo một sự cung kính đầy khách sáo và lạnh nhạt của một người dưng.


Chàng khẽ cúi đầu, chắp tay hành lễ đầy lễ độ, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng xa cách vạn dặm:


"Mai cô nương... thật thất lễ quá. Ta bị bệnh mê man, lại làm phiền cô nương suốt đêm thâu gánh vác cứu chữa. Ơn đức này của bà mối phong thủy vô danh hồ Liễu, Trần mưu nhất định sẽ ghi nhớ hằng ngày."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!