Nhạc nềnRecollection

Cái Giá Của Sự Cứu Rỗi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm hồ Liễu đặc quánh như mực, luồn lách qua từng khe cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo của phủ đệ Tần công tử. Mùi máu tanh nồng quyện lẫn hắc sa oán khí còn sót lại sau cuộc đọ pháp giữa Mai Nương và Lục Vô Song khiến không khí trong phòng khuê ngột ngạt đến nghẹt thở. Trên chiếc giường thêu phủ gấm hồng nhạt, Vy nhi khẽ động đậy mi mắt, hơi thở vốn đứt quãng nay đã dần trở nên đều đặn và ấm áp. Làn sương đen kịt từng gặm nhấm sinh mệnh nàng đã bị sợi huyết tơ tịnh hóa của Mai Nương thiêu rụi hoàn toàn.


"Vy nhi! Vy nhi của ta!"


Tần công tử quỳ bên mép giường, nước mắt giàn giụa ôm chặt lấy bàn tay dần ấm lại của vị hôn thê. Tiếng khóc nghẹn ngào của vị công tử nhà giàu vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch, vừa là sự giải thoát sau chuỗi ngày tuyệt vọng, vừa là khúc ca khải hoàn cho hỷ sự vừa được cứu rỗi từ cõi chết. Lời nguyền tuyệt tự gieo rắc bấy lâu nay lên dòng họ Tần đã chính thức bị dập tắt.


Nhưng ở góc phòng u tối, cái giá của sự cứu rỗi ấy đang bắt đầu bào mòn sinh mệnh kẻ hiến tế.


Mai Nương đổ gục bên bàn thêu sờn cũ, tấm lưng mảnh mai run lên bần bật dưới lớp tố y trắng ngà nhạt màu. Mười đầu ngón tay của nàng, vốn quấn chặt lớp băng gạc trắng, giờ đây đã thâm tím, hoại tử nhẹ do tà khí phản phệ của độc Đoạn Duyên Sa. Từng dòng máu tươi dạt dào rỉ qua lớp vải thô, nhỏ xuống nền đá lạnh buốt thành những đóa hoa bỉ ngạn đỏ thẫm đến nhức nhối. Dưới chân nàng, cây kim thêu Vô Ảnh rơi keng xuống đất, vệt hoen rỉ xám xịt ở đầu kim như một vết thương không thể chữa lành trên thân thể pháp bảo.


Nàng khẽ ngước đôi mắt mang nét u sầu thâm quầng nhìn về phía Trần Hoài Sinh. Chàng vẫn đứng đó, thanh đao tuần tra nha môn cầm chặt trong tay, dáng người thẳng tắp như cây tùng đứng giữa bão tuyết. Nhưng ánh mắt chàng... lạnh ngắt, không một chút gợn sóng quen thuộc. Chàng nhìn nàng như nhìn một kẻ xa lạ đầy nguy hiểm vừa thực hiện một loại tà thuật đáng ngờ.


"Ư... hự..."


Đột ngột, Trần Hoài Sinh buông rơi thanh đao tuần tra. Tiếng sắt thép va chạm với nền đá vang lên chói tai. Chàng quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, gương mặt khôi ngô biến dạng vì một cơn đau dữ dội bộc phát từ sâu trong kinh mạch não. Luồng hắc khí u tối giữa vầng trán chàng cuộn lên điên cuồng, không phải do tà khí xâm nhập, mà là phản phệ của quy luật nhân quả đang cưỡng ép xóa sạch ký ức của chàng.


Mai Nương trợn tròn mắt nhìn hình ảnh phản chiếu trong hư không bằng Nhãn Quan Nhân Duyên. Sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối giữa ngón tay đeo nhẫn của nàng và cổ tay Trần Hoài Sinh bất ngờ bùng lên một ngọn lửa xanh lam lạnh lẽo. Ngọn lửa ấy thiêu đốt kinh mạch của nàng, dội thẳng một cơn đau xé lòng vào lồng ngực trái.


"Phựt!"


Tiếng đứt lìa vô hình vang lên trong tâm linh Mai Nương như tiếng dây đàn đứt giữa khúc nhạc tiễn biệt. Sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối hai linh hồn kết tóc xe tơ thuở nào đã đứt lìa thêm một đoạn lớn, biến thành tro bụi vô hình tan biến vào khoảng không lạnh giá.


Theo quy tắc 'Cứu một người, đứt một duyên' của Khung cửi Vong Ưu, việc nàng cứu sống Vy nhi đã trực tiếp tước đoạt đi phần ký ức sâu đậm nhất còn sót lại trong tâm trí phu quân. Đêm nay, chàng sẽ vĩnh viễn quên đi giọng nói dịu dàng từng sưởi ấm những đêm đông lạnh giá của thê tử kết tóc. Từ nay về sau, giọng nói của nàng đối với chàng chỉ còn là những thanh âm xa lạ, vô hồn của một bà mối phong thủy vô danh hám lợi.


"Hoài... Sinh..."


Mai Nương cố gào lên trong câm lặng, nhưng kịch độc Hồng Sa Phấn của Thượng Quan Nhã Chi vẫn đang thiêu đốt phế quản, khiến cổ họng nàng chỉ phát ra những tiếng khò khè yếu ớt, đẫm máu tươi dạt dào. Nàng muốn lao đến ôm lấy phu quân, muốn dùng đôi bàn tay bại liệt hoại tử của mình xoa dịu cơn đau đầu đang hành hạ chàng.


"Keng!"


Một luồng hàn khí xanh lam sắc lẹm đột ngột quét qua, dựng lên một bức tường băng giá ngăn cách giữa nàng và Trần Hoài Sinh. Kiếm sĩ phong thủy Hàn Phi lạnh lùng rút thanh kiếm cổ Hàn Nhạn đeo sau lưng, mũi kiếm chĩa thẳng vào lồng ngực Mai Nương. Hàn khí tỏa ra từ lưỡi kiếm khiến sương mù xung quanh ngưng tụ thành những bông tuyết nhỏ, đâm buốt vào kinh mạch đông cứng của nàng.


"Yêu nữ to gan!" Giọng nói của Hàn Phi lạnh như băng tuyết mùa đông dội thẳng vào phòng. "Ngươi đã dùng huyết thuật gì để ám hại phán quan đại nhân? Mau thu hồi tà thuật, nếu không thanh kiếm Hàn Nhạn này sẽ chém đứt kinh mạch của ngươi tại chỗ!"


Thẩm Vô Song đứng thẫn thờ bên cạnh, tay siết chặt chiếc la bàn ngọc cổ Thiên Cơ đang nứt rạn rạn nứt nẻ sâu sắc mặt ngọc. Y không nhìn Hàn Phi, cũng không nhìn Hoài Sinh, mà đôi mắt kiêu ngạo thường ngày nay đờ đẫn nhìn chằm chằm vào sợi huyết tơ dệt lỗi dính máu của Mai Nương trên giường thêu. Với nhãn lực của một thiên tài phong thủy triều đình, y hiểu rõ thứ vừa diễn ra không phải tà thuật ám hại, mà là một sự đánh đổi nhân quả tối cao vượt ngoài tầm hiểu biết của phàm nhân.


"Hàn Phi, dừng tay!" Thẩm Vô Song khàn giọng quát, tay chặn lưỡi kiếm của hộ pháp. "Không phải cô ta hại phán quan. Đây là... phản phệ phong thủy của trận pháp se duyên. Nếu cô ta muốn hại người, Vy nhi của Tần phủ đã không thể sống sót."


Mai Nương quỳ sụp dưới đất, nước mắt hòa lẫn máu tươi từ chân răng tuôn rơi lã chã, nhuộm đỏ cả vạt tố y đơn sơ. Nàng nén cơn đau buốt thấu xương tủy ở mười đầu ngón tay hoại tử, run rẩy đưa bàn tay phải lên chạm vào ngực áo, nơi cất giữ sợi tơ hộ mệnh bện tóc – tín vật tình yêu bện từ tóc của Trần Hoài Sinh và nàng thuở còn mặn nồng.


Nàng muốn dùng chút linh lực tình yêu chân thành còn sót lại trong sợi tơ hộ mệnh để níu giữ đoạn ký ức giọng nói đang tan biến của Hoài Sinh. Nhưng ngay khi nàng vừa chạm vào sợi tơ, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ chiếc trâm gỗ rỗng cài trên tóc gáy nàng. Chiếc trâm gỗ đào mộc mạc – di vật ngày cưới – xuất hiện thêm một vết nứt rạn sâu sắc dính máu khô. Sợi tơ hộ mệnh bện tóc bên trong cũng rạn nứt nghiêm trọng, linh lực bảo hộ sụt giảm mạnh do Hoài Sinh đã quên quá nhiều, không còn đủ niềm tin tình yêu để duy trì lá chắn.


Nàng hoàn toàn bất lực. Luật nhân quả của Khung cửi Vong Ưu là tuyệt đối, không một phép màu hay tà thuật nào trên thế gian này có thể nghịch chuyển hay phục hồi ký ức đã bị hồng tơ máu xóa bỏ.


Trần Hoài Sinh dần ngừng gào thét. Cơn đau đầu dữ dội dịu đi, chàng chậm rãi buông tay khỏi thái dương, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Chàng từ từ đứng dậy, nhặt thanh đao tuần tra nha môn dưới đất, tra đao vào vỏ với một động tác dứt khoát, lạnh lùng.


Chàng xoay người lại, ánh mắt chính trực nhưng trống rỗng, lạnh ngắt như băng đá khóa chặt vào bóng dáng tố y rách nát, rướm máu của Mai Nương đang quỳ dưới đất. Trong đôi mắt ấy, không còn một chút ấm áp, không còn một chút quen thuộc mơ hồ nào sót lại. Chàng nhìn nàng bằng ánh mắt của một phán quan chấp pháp vô tình đối với một phạm nhân tà đạo đầy nghi vấn.


"Mai cô nương," Trần Hoài Sinh lên tiếng. Giọng nói của chàng trầm ấm, quen thuộc nhưng xa cách vạn dặm trùng khơi, dội thẳng vào lồng ngực đang rỉ máu của Mai Nương. "Ơn nghĩa cô cứu sống Vy nhi, nha môn Long Thành sẽ ghi nhận sòng phẳng bằng tiền vàng. Nhưng vết thương máu trên tay cô và cuộn chỉ Bạch Tuyết dính máu kia... bản quan buộc phải tịch thu để phục vụ điều tra án mạng phong thủy. Cô vẫn là nghi phạm phản quốc dùng tà thuật máu."


Mai Nương nhìn thẳng vào mắt phu quân cũ, lòng nàng rỉ máu, đau đớn đến mức không thể khóc thành tiếng. Chàng đã khỏe mạnh hoàn toàn sau tịnh hóa, nhưng chàng đã vĩnh viễn quên mất giọng nói của thê tử kết tóc. Sự cứu rỗi của nàng dành cho thiên hạ đổi lại bằng sự lãng quên tuyệt đối và lạnh lùng của người nàng yêu hơn chính sinh mạng mình.


Nàng khẽ cúi đầu câm lặng, chấp nhận bản án cô độc nghiệt ngã hằng đêm hằng khắc, mặc cho sương mù lạnh buốt ngoài thành Đông đang dần siết chặt lấy Hồng Ty Các tiêu điều.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!