Nhạc nềnRecollection

Đối Đầu Tơ Vàng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù từ hồ Liễu tràn qua các khe cửa sổ của phủ đệ Tần công tử, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm muộn kinh thành Long Thành. Trong căn phòng khuê u tối, màn sương không còn màu xám tro thông thường mà đã nhuốm một sắc đen kịt, đậm đặc oán khí của tà thuật tuyệt tự.


Lục Vô Song đứng giữa phòng, mười ngón tay đeo móng vuốt bằng vàng ròng sắc nhọn khẽ co duỗi. Sợi chỉ tơ vàng quấn quanh cổ tay ả phát ra những tiếng rít vô hình, như hàng vạn con rắn độc đang nhe nanh đòi hút cạn sinh khí nhân duyên của thiếu nữ Vy nhi đang nằm mê man trên giường thêu. Ả nhìn mười đầu ngón tay quấn đầy băng gạc rướm máu của Mai Nương, khóe môi nở một nụ cười tàn độc:


"Hóa ra kẻ âm thầm phá giải các lời nguyền tuyệt tự trong kinh thành bấy lâu nay lại là một con chuột nhắt hèn mọn của Hồng Ty Các. Huyết tơ của ngươi có thể tịnh hóa được tơ vàng của ta sao? Để ta xem, máu trong tim ngươi có đủ để nuôi dưỡng mạng lưới oán khí hắc sa này không!"


"Vút!"


Lục Vô Song vung tay, luồng hắc sa oán khí cuồn cuộn bộc phát, biến những sợi chỉ tơ vàng thành một mạng lưới rực sáng sắc kim loại lạnh lẽo, điên cuồng lao về phía giường thêu. Vy nhi trên giường đột ngột trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội, máu đen rỉ ra từ khóe mắt càng lúc càng nhiều. Tần công tử quỳ bên cạnh khóc nghẹn, cố gắng dùng thân mình che chắn cho thê tử nhưng bị luồng tà khí hất văng ra xa, va sầm vào chiếc tủ gỗ.


Trần Hoài Sinh bước lên một bước, thanh đao tuần tra nha môn rút khỏi vỏ phát ra tiếng ngân vang sắc bén. Chính khí phàm nhân chính trực từ cơ thể chàng tỏa ra cuồn cuộn, tạm thời tạo thành một bức tường vô hình ngăn chặn làn sương đen tiến gần đến Mai Nương. Chàng liếc nhìn nàng, ánh mắt nghiêm nghị nhưng lạnh ngắt như băng tuyết mùa đông, không một chút gợn sóng quen thuộc:


"Mai cô nương, cô mau lui lại phía sau! Bản quan là phán quan nha môn Long Thành, có nhiệm vụ bảo vệ cô theo công văn tri phủ. Kẻ tà đạo này để ta đối phó!"


Lồng ngực Mai Nương quặn thắt một cơn đau nhói buốt thấu xương tủy. Chàng đứng chắn trước mặt nàng, bả vai rộng lớn che khuất tầm nhìn của nàng, giống hệt như những đêm đông lạnh giá thuở xưa khi chàng ôm nàng vào lòng hứa hẹn bảo vệ nàng suốt đời. Nhưng giờ đây, chàng chỉ bảo vệ nàng vì bổn phận của một phán quan đối với một phạm nhân, một bà mối phong thủy vô danh đầy nghi vấn. Sự lãng quên tuyệt đối không thể đảo ngược đã xóa sạch hoàn toàn bóng dáng người thê tử kết tóc xe tơ trong tâm trí chàng.


Nàng không thể phát ra tiếng nói. Độc dược Hồng Sa Phấn của Thượng Quan Nhã Chi vẫn đang âm thầm thiêu đốt dây thanh quản của nàng hằng giờ, khiến cổ họng nàng nóng rát, chỉ có thể phát ra những tiếng thở khò khè yếu ớt đầy bất lực. Nàng nhìn xuống mười đầu ngón tay của mình. Hàn khí từ thanh kiếm Hàn Nhạn của kiếm sĩ Hàn Phi ở chương trước vẫn đang ăn sâu vào kinh mạch, khiến các khớp tay của nàng đông cứng, bại liệt nhẹ và thâm tím dưới lớp băng gạc trắng rướm máu.


Thẩm Vô Song bước lùi lại một bước, tay siết chặt lấy la bàn ngọc cổ Thiên Cơ. Trên mặt ngọc thạch của la bàn, vết nứt mảnh như sợi tóc bỗng chốc lan rộng hằng hồi, phát ra những tiếng kêu rắc nhẹ đầy nguy hiểm trước áp lực oán khí của Lục Vô Song. Thẩm Vô Song kinh ngạc nhìn Mai Nương, giọng nói kiêu ngạo thường ngày nay đã run rẩy:


"Mai cô nương! Trận pháp tơ vàng của Lục Vô Song đã khóa chặt long mạch của phủ đệ này. Càn Khôn Nhân Duyên Trận của ta không thể chống đỡ nổi. Cô... cô định dùng huyết thuật gì để nghịch chuyển cục diện này?"


Mai Nương không trả lời. Nàng khẽ nhắm mắt, vận dụng Phương pháp nghe tiếng oán khí. Áp sát trực giác phong thủy vào không gian, nàng nghe thấy vạn tiếng khóc thét gào oán hận của những cặp tình nhân đã chết thảm dưới Giếng Cổ Đoạt Mệnh đang truyền qua sợi chỉ tơ vàng của Lục Vô Song. Đó chính là nút thắt oán hận mạnh nhất, đồng thời cũng là nhãn trận của tà thuật.


Nàng mở mắt ra, ánh mắt u sầu thâm quầng bỗng chốc trở nên kiên định đến tàn nhẫn. Nàng biết, nếu chỉ dùng huyết tơ dệt bằng máu đầu ngón tay thông thường, nàng không thể nào đâm xuyên qua kết giới oán khí khổng lồ này. Nàng buộc phải sử dụng đến Nghịch Chuyển Nhân Duyên Cấm Pháp – cấm thuật tối cao ghi trong Bí tịch Hồng Ty Thuật.


Nàng run rẩy đưa bàn tay phải cứng đờ lên miệng, cắn chặt răng vào dải băng gạc quấn quanh ngón tay đeo nhẫn. Nàng giật mạnh dải băng ra, để lộ vết thương sâu hoác, hoại tử nhẹ đang rỉ máu tươi dạt dào. Cơn đau buốt thấu tim gan khiến toàn thân nàng run lên bần bật, gương mặt nhợt nhạt trắng bệch không còn một giọt máu.


"Kim thêu Vô Ảnh, đi!"


Mai Nương ngậm chặt cây kim bạc cổ mảnh như tơ trong miệng để tránh từ tính của la bàn Thiên Cơ, rồi búng nhẹ ngón tay đeo nhẫn đầy máu. Dòng máu mang huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa chảy ra dạt dào, thấm đẫm sợi tơ tằm Bạch Tuyết trắng muốt trên bàn thêu. Trong nháy mắt, sợi tơ hút trọn dòng máu tinh khiết nhất, chuyển sang màu đỏ rực rỡ như lửa cháy, tỏa ra một luồng linh lực ấm áp vô song xua tan bớt màn sương đen kịt quanh phòng.


Thẩm Vô Song bàng hoàng dán chặt ánh mắt vào sợi huyết tơ đang phát sáng. Y chưa bao giờ chứng kiến một kỹ thuật thêu tinh diệu và bi tráng đến thế. Dòng linh khí đỏ tỏa ra từ huyết tơ của Mai Nương có một cấu trúc hoàn mỹ, trực tiếp áp chế và triệt tiêu dòng khí vàng tà ác của Lục Vô Song.


"Nghịch Chuyển Nhân Duyên, cắt!"


Mai Nương dùng miệng ngậm kim thêu Vô Ảnh, điều khiển sợi huyết tơ lướt đi trong không khí như một vệt sáng đỏ rực vô hình đối với mắt phàm nhân. Sợi huyết tơ bay thẳng đến, quấn chặt lấy sợi chỉ tơ vàng đầy oán khí của Lục Vô Song.


Lục Vô Song phát hiện ra huyết tơ của Mai Nương đang tịnh hóa tơ vàng của mình, gương mặt diễm lệ bỗng chốc trở nên vặn vẹo vì căm phẫn. Ả điên cuồng dốc toàn bộ linh lực tơ vàng kết hợp hắc sa oán khí để thực hiện đòn tấn công quyết định hủy diệt trận pháp se duyên. Ả phóng thêm vạn sợi chỉ vàng sắc nhọn như kim châm, nhắm thẳng vào lồng ngực Mai Nương:


"Muốn chết! Ta sẽ vạn tiễn xuyên tim ngươi!"


Trần Hoài Sinh gầm lên một tiếng, vung đao tuần tra chém đứt một luồng oán khí đen kịt đang lao tới, nhưng chính khí phàm nhân của chàng bị tà khí hắc sa bóp nghẹt khiến chàng nôn ra một ngụm máu tươi, lảo đảo quỳ sụp xuống đất. Chàng ngước mắt nhìn Mai Nương, lồng ngực trái bỗng nhói đau một cách dữ dội, một khoảng trống rỗng vô danh dâng lên cào xé tâm trí chàng. Chàng vô thức đưa tay ra như muốn níu giữ điều gì đó đã mất vĩnh viễn.


Mai Nương nhìn thấy phu quân cũ gặp nguy hiểm, lòng đau như cắt. Nàng không màng đến vạn kim châm tơ vàng đang lao về phía mình, vận dụng toàn bộ mộc khí tàn dư để kích hoạt bức tranh Vạn Lịch Đồng Tâm treo ẩn trong mật thất Hồng Ty Các từ xa. Một kết giới chỉ đỏ vô hình bùng phát quanh phòng khuê, đỡ toàn bộ đòn tấn công chí mạng của Lục Vô Song.


Cùng lúc đó, Mai Nương điều khiển kim thêu Vô Ảnh đâm thẳng vào nút thắt oán hận yếu nhất trên sợi chỉ tơ vàng mà nàng đã định vị bằng thính giác phong thủy. Máu từ ngón tay đeo nhẫn của nàng chảy dọc theo sợi huyết tơ, bùng lên ngọn lửa tịnh hóa đỏ rực thiêu rụi hoàn toàn mạng lưới tơ vàng đầy oán khí.


"Rắc!"


Sợi chỉ tơ vàng định mệnh bị chém đứt làm đôi. Làn sương đen kịt bao quanh Vy nhi lập tức tan biến thành tro bụi. Thiếu nữ trên giường ngừng co giật, hơi thở trở nên đều đặn, sắc mặt xám ngoét dần hồng hào trở lại dưới sự vui mừng khôn xiết của Tần công tử.


"Phụt!"


Lục Vô Song bị phản phệ cực mạnh từ tà thuật bị phá hủy. Ả nôn ra một ngụm máu đen kịt, móng vuốt vàng ròng trên mười ngón tay rạn nứt nẻ xám xịt, sụt giảm tu vi nghiêm trọng. Ả lảo đảo thối lui sát cửa sổ, gương mặt diễm lệ giờ đây đầy vết hoen rỉ xám xịt do oán khí cắn trả.


Ả nhìn Mai Nương bằng ánh mắt căm phẫn tột độ, điên cuồng gào thét trước khi tan biến vào màn sương đêm:


"Yêu nữ Hồng Ty Các! Ngươi dám dùng cấm thuật phá hủy đại cục của tể tướng phủ! Ngươi cứu được chúng nó, nhưng quy luật nhân quả của Khung cửi Vong Ưu sẽ không tha cho ngươi! Ngươi sẽ phải trả giá bằng thứ trân quý nhất đời mình ngay lập tức!"


Lời nguyền rủa tàn độc của Lục Vô Song dội vang trong căn phòng tĩnh lặng, lạnh ngắt.


Mai Nương đổ gục xuống bên cạnh bàn thêu, mười đầu ngón tay bại liệt hoàn toàn, đen kịt và hoại tử nhẹ do oán khí phản phệ cực hạn sau trận đối đầu. Kim thêu Vô Ảnh rơi keng xuống nền đá ẩm ướt, đầu kim xuất hiện một vệt hoen rỉ xám xịt đau đớn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!