Dệt Tơ Giải Nghiệp
Sương mù của kinh thành Long Thành chưa bao giờ lạnh lẽo và u tối đến thế. Nó luồn lách qua những rặng liễu rũ tàn tạ bên hồ, tràn qua những con ngõ lát đá xám xịt, rồi tụ tụ lại thành một làn khói xám đặc quánh bao phủ lấy phủ đệ của Tần công tử. Nơi đây từng là một trong những dinh thự xa hoa bậc nhất khu nội thành, nhưng giờ đây, bao quanh nó chỉ là một bầu không khí chết chóc, lạnh ngắt và vô cảm. Lời nguyền tuyệt tự của hoàng gia đang âm thầm gặm nhấm sinh mệnh của những kẻ yêu nhau, biến hỷ sự thành tang tóc hãi hùng.
Mai Nương bước xuống xe ngựa dưới sự áp giải nghiêm ngặt của Trần Hoài Sinh và Thẩm Vô Song. Mười đầu ngón tay của nàng, vốn đã hoại tử nhẹ và rách nát sau những đêm dệt tơ máu hằng giờ liền, nay lại càng thêm thâm tím, đông cứng vì hàn khí từ thanh kiếm Hàn Nhạn của Hàn Phi gieo rắc từ tập trước. Mỗi cử động nhỏ nhất ở khớp tay cũng đủ khiến một cơn đau buốt thấu xương tủy dội thẳng vào lồng ngực trái của nàng. Dưới lớp băng gạc trắng quấn chằng chịt, những vệt máu tươi mới lại khẽ thấm qua, đỏ rực rỡ và nhức nhối đối lập với làn da trắng bệch, nhợt nhạt của nàng.
Đi bên cạnh nàng, Trần Hoài Sinh khoác trên mình bộ quan phục phán quan lục phẩm màu lục thẫm thêu họa tiết chỉnh tề. Tay chàng đặt chặt lên chuôi đao tuần tra nha môn, dáng người thẳng tắp như cây tùng đứng giữa bão tuyết. Nhưng ánh mắt chàng nhìn nàng lúc này... lạnh ngắt như băng tuyết mùa đông, không một chút gợn sóng, không một chút quen thuộc. Sự lãng quên tuyệt đối không thể đảo ngược đã xóa sạch hoàn toàn bóng dáng người thê tử kết tóc xe tơ thuở nào trong tâm trí chàng. Đối với chàng, nàng chỉ là một nghi phạm tà thuật phản quốc vô danh, hám lợi và đầy nguy hiểm.
"Mai cô nương," Trần Hoài Sinh lên tiếng, giọng nói trầm ấm quen thuộc từng sưởi ấm những đêm đông lạnh giá của nàng nay chỉ còn là những lời răn đe lạnh lùng, xa cách vạn dặm. "Bản quan nhắc lại, tri phủ đại nhân chỉ cho phép cô tạm thời rời ngục trong ba ngày để tịnh hóa lời nguyền tuyệt tự tại phủ đệ Tần công tử. Thẩm công tử và bản quan sẽ giám sát cô hằng giờ, hằng khắc. Đừng hòng giở trò tà thuật trước mặt chúng ta."
Mai Nương khẽ cúi đầu câm lặng, nuốt ngược dòng lệ máu vào tận đáy lòng tê tái. Nàng không thể phát ra tiếng nói, bởi độc dược Hồng Sa Phấn của Thượng Quan Nhã Chi vẫn đang âm thầm gặm nhấm dây thanh quản của nàng, khiến cổ họng nàng nóng rát, chỉ có thể phát ra những tiếng thở khò khè yếu ớt. Nàng chấp nhận gánh chịu mọi nhục hình, mọi sự ruồng bỏ lạnh lùng, miễn là chàng được sống sót khỏe mạnh trước sự tàn phá của tà khí hắc sa.
Thẩm Vô Song bước đi phía trước, tà áo quan phục Ti ty Se duyên màu lục thêu chỉ vàng lộng lẫy khẽ bay trong gió sương. Trên tay y, chiếc la bàn ngọc cổ "Thiên Cơ" phát ra những luồng sáng vàng kim mờ ảo, nhưng mặt ngọc thạch của la bàn đã xuất hiện một vết nứt mảnh như sợi tóc, khẽ rung lên bần bật hằng hồi trước oán khí đậm đặc phát ra từ bên trong phủ đệ.
"Trần phán quan, cẩn thận," Thẩm Vô Song nhíu mày, giọng nói mang theo vài phần kiêu ngạo nhưng không giấu nổi vẻ nghiêm trọng. "Oán khí tuyệt tự ở đây đã tích tụ thành thực thể. Trận pháp của ta đang bị áp chế nhẹ. Hãy để con yêu nữ này ra tay trước."
Khi bước vào phòng khuê của vị hôn thê Tần công tử, cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều phải rùng mình. Trên chiếc giường gỗ chạm khắc tinh xảo, một thiếu nữ trẻ tuổi (Vy nhi) đang nằm mê man, sắc mặt xám ngoét như xác chết, toàn thân bao phủ bởi một làn sương đen kịt của hắc sa oán khí. Tần công tử quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của thê tử, tiếng khóc nghẹn ngào vang lên giữa không gian u tối. Nhìn thấy Mai Nương bước vào, Tần công tử như vớ được cọc cứu mạng, vội vàng dập đầu van xin:
"Mai cô nương! Cầu xin cô... cứu lấy Vy nhi! Nha môn nói chỉ có cô mới giải được lời nguyền này!"
Mai Nương khẽ bước tới, đôi mắt mang nét u sầu thâm quầng nhìn lướt qua sợi chỉ mệnh vô hình quấn quanh cổ tay thiếu nữ. Bằng Nhãn Quan Nhân Duyên, nàng bàng hoàng nhận ra sợi chỉ mệnh màu đỏ của hai người đã bị cắt đứt làm đôi, thay vào đó là một sợi chỉ đen oán khí kịch độc đang điên cuồng gặm nhấm chút sinh khí nhân duyên cuối cùng còn sót lại.
Nàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên giường, run rẩy lấy ra cuộn tơ tằm Bạch Tuyết từ trong hộp gấm. Việc cầm cuộn tơ trắng muốt cũng khiến mười đầu ngón tay bại liệt hoại tử nhẹ của nàng đau buốt thấu xương. Nàng khẽ ngước mắt nhìn Trần Hoài Sinh đang đứng giám sát chặt chẽ phía sau, lồng ngực chàng khẽ nhói đau một cách mơ hồ khi thấy những giọt máu tươi từ tay nàng rỉ qua lớp băng trắng, thấm đỏ một góc sợi tơ tằm.
Mai Nương hít một hơi thật sâu, vận dụng kỹ năng "Vô Ảnh Thâu Châm". Cánh tay gầy gò của nàng di chuyển cực nhanh trong bóng tối mờ ảo của phòng thêu, mũi kim bạc Vô Ảnh lướt đi không một tiếng động, không để lại bất kỳ dao động linh lực nào để tránh sự nghi ngờ của Thẩm Vô Song. Nàng dùng kim đâm sâu vào mười đầu ngón tay đang hoại tử, cưỡng ép dòng máu mang linh lực dệt tơ trời cổ xưa chảy ra dạt dào.
"Huyết Nhuộm Hồng Ty!"
Sợi tơ tằm Bạch Tuyết trắng muốt lập tức hút trọn dòng máu tươi của nàng, chuyển sang màu đỏ rực rỡ như lửa cháy, tỏa ra một luồng linh lực ấm áp xua tan bớt làn sương xám u tối trong phòng. Mai Nương dùng răng ngậm chặt một đầu chỉ, tay kia dẫn dắt mũi kim bạc xuyên qua khoảng không, cố gắng kết nối lại sợi chỉ mệnh đã đứt của cặp đôi tội nghiệp.
"Vút!"
Một luồng gió lạnh buốt đột ngột thổi tung cánh cửa sổ phòng khuê, mang theo một mùi hương hoa đào nồng nặc đến rợn người. Giữa màn sương mù đỏ rực, một nữ tử diễm lệ bước vào. Nàng mặc áo lụa thêu kim tuyến lấp lánh, mười ngón tay thon dài đeo móng giả bằng vàng ròng sắc nhọn. Đó chính là Lục Vô Song – nữ thuật sĩ tơ vàng của tể tướng phủ.
"Hahaha! Một con chuột nhắt mang huyết mạch dệt tơ trời hèn mọn, lại dám bén mảng đến đây phá hoại đại cục của tể tướng phủ," Lục Vô Song cười khẩy, ánh mắt tàn độc khóa chặt lấy Mai Nương. "Sinh khí nhân duyên của cặp đôi này đã được định sẵn để hiến tế cho đại trận. Ngươi muốn cứu họ? Hãy bước qua xác của ta trước!"
Nói rồi, Lục Vô Song vung tay phóng ra những sợi chỉ tơ vàng đầy oán khí, quấn chặt lấy sợi huyết tơ đang dệt dở của Mai Nương. Sợi chỉ vàng phát ra những tiếng rít ghê rợn, tỏa ra hắc sa tà khí điên cuồng ăn mòn kinh mạch huyết tơ.
Mai Nương cắn chặt môi đến bật máu, cố nén cơn đau buốt thấu tim gan. Nàng vận dụng "Huyết Nhuộm Hồng Ty", truyền toàn bộ linh lực máu tinh khiết nhất chảy qua mười đầu ngón tay rách nát để tịnh hóa oán khí trên tơ vàng. Dòng huyết dịch đỏ rực tỏa hào quang ấm áp, bao vây và triệt tiêu dòng khí vàng tà ác.
Thẩm Vô Song đứng bên cạnh, cầm la bàn Thiên Cơ quan sát trận pháp. Y bàng hoàng nhận ra dòng linh khí đỏ từ huyết tơ của Mai Nương có một cấu trúc tinh diệu và linh lực tịnh hóa vượt trội hoàn toàn so với tơ vàng triều đình. Chiếc kim đồng trên la bàn của y liên tục lệch về phía Mai Nương, phát ra những tiếng kêu rắc nhẹ.
"Lục Vô Song, ngươi dám hành hung tại Long Thành trước mặt bản quan sao?" Trần Hoài Sinh giận dữ rút đao tuần tra nha môn, chính khí phàm nhân chính trực từ cơ thể chàng tỏa ra cuồn cuộn, chắn trước giường bệnh để bảo vệ phạm nhân và nạn nhân.
"Trần phán quan, ngài đừng có xen vào chuyện của giới phong thủy!" Lục Vô Song tức giận bộc phát tà thuật, ép oán khí hắc sa gặm nhấm trực tiếp vào kinh mạch của Vy nhi. Thiếu nữ trên giường đột ngột trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội, máu đen rỉ ra từ khóe mắt.
Mai Nương biết Vy nhi không thể chịu đựng thêm một khắc nào nữa. Nàng cố dùng tơ thô thường để ngăn cản tơ vàng nhưng tơ thường lập tức bị oán khí tuyệt tự chém đứt thành nhiều đoạn rơi rụng trên đất. Mười đầu ngón tay nàng rướm máu dạt dào, cơ thể nhợt nhạt trắng bệch do mất máu quá nhanh dưới áp lực đối đầu kịch liệt.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Mai Nương đưa ra một quyết định tàn khốc. Nàng dùng thính giác phong thủy nghe tiếng oán khí để tìm ra nút thắt oán hận yếu nhất trên sợi chỉ vàng của Lục Vô Song, rồi dùng mũi kim bạc Vô Ảnh đâm xuyên qua. Nàng dốc hết chút nguyên khí cuối cùng, truyền máu ngón tay đeo nhẫn trực tiếp vào nhãn trận tơ vàng.
"Bùm!"
Một luồng sáng đỏ rực bùng phát, chém đứt hoàn toàn mạng lưới tơ vàng đầy oán khí của Lục Vô Song. Vy nhi ngừng co giật, làn sương đen bao quanh cơ thể nàng ta dần tan biến, hơi thở trở nên đều đặn và sắc mặt hồng hào trở lại. Tạm thời bảo vệ được sinh mạng vị hôn thê Tần công tử khỏi bị oán khí nuốt chửng.
Lục Vô Song bị phản phệ thối lui một bước, khóe môi rỉ ra một vệt máu đen. Ả không những không sợ hãi mà ngược lại, ánh mắt tàn độc bỗng hiện lên một tia hưng phấn điên cuồng khi phát hiện ra huyết tơ của Mai Nương có khả năng tịnh hóa tơ vàng.
Ả mỉm cười độc ác, đưa tay quẹt vệt máu khóe môi, rồi vận hành tà thuật tối cao của tể tướng phủ. Làn khói hắc sa oán khí đen kịt từ lòng đất đột ngột phun trào dữ dội, bao phủ toàn bộ phòng thêu trong một màn sương đen tối tăm, lạnh ngắt đến nghẹt thở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!