Bước Chân Ra Khỏi Ngục
Tiếng xích sắt nặng nề kéo lê trên nền đá ẩm ướt của hầm ngục Ti ty Se duyên vang lên những âm thanh khô khốc, lạnh lẽo, dội vào vách tường đá rêu phong hắt hiu ánh đuốc. Mai Nương lảo đảo bước đi, mỗi bước chân của nàng như đâm thẳng vào tim phổi. Chiếc gông xiềng phong thủy đúc bằng hắc thiết nặng trĩu khóa chặt hai cổ tay gầy guộc, nơi những vết thương do roi gai sắt của Độc Cô Nhạn hằng ngày vẫn còn rỉ máu, thấm đỏ cả dải băng vải trắng quấn vội. Mười đầu ngón tay của nàng, vốn là công cụ dệt nên những sợi tơ duyên cứu vớt bách tính, giờ đây bại liệt và hoại tử nhẹ, sưng tấy dữ dội dưới lớp gạc rách nát. Độc dược Hồng Sa Phấn vẫn âm thầm gặm nhấm cổ họng nàng hằng giờ, khiến mỗi hơi thở đều mang theo vị máu tanh nồng, giọng nói thanh tú ngày xưa nay chỉ còn là những tiếng khò khè đứt quãng.
Cánh cửa sắt rỉ sét của hầm ngục rầm rập mở ra, luồng gió lạnh buốt của đêm muộn tràn vào, mang theo hơi sương đặc quánh của kinh thành Long Thành cổ kính. Mai Nương khẽ nheo mắt trước ánh sáng đột ngột của những ngọn đuốc tuần đêm. Đứng đón nàng ngay ngoài cổng ngục là Trần Hoài Sinh. Chàng đứng đó, khôi ngô và nghiêm nghị trong bộ quan phục phán quan lục phẩm thêu họa tiết chỉnh tề, tay đặt chặt lên chuôi đao tuần tra của nha môn. Ánh mắt chàng nhìn nàng lạnh ngắt như băng tuyết mùa đông, không một chút gợn sóng, không một chút quen thuộc. Sự lãng quên tuyệt đối không thể đảo ngược đã xóa sạch hoàn toàn bóng dáng người thê tử kết tóc xe tơ thuở nào trong tâm trí chàng. Đối với chàng lúc này, nàng chỉ là một nghi phạm tà thuật phản quốc vô danh, hám lợi và đầy nguy hiểm.
Bên cạnh chàng là Hàn Phi – vị kiếm sĩ phong thủy triều đình với chiến y màu đen bó sát, khuôn mặt góc cạnh không cảm xúc, thanh kiếm dài Hàn Nhạn đeo sau lưng tỏa ra một luồng hàn khí xanh lam nhạt, sắc lẹm và vô tình. Hàn Phi liếc nhìn Mai Nương bằng ánh mắt khinh khỉnh của một kẻ chấp pháp triều đình đối với kẻ tà môn ngoại đạo.
"Bà mối Mai," Trần Hoài Sinh lên tiếng, giọng nói trầm ấm quen thuộc từng sưởi ấm những đêm đông lạnh giá của nàng nay chỉ còn là những lời răn đe lạnh lùng, xa cách vạn dặm. "Tri phủ đại nhân đã thông qua sớ bảo lãnh của Thẩm công tử, cho phép cô tạm thời rời ngục trong ba ngày để tịnh hóa lời nguyền tuyệt tự tại phủ đệ Tần công tử. Nhưng nhớ kỹ, Trần mưu và Hàn kiếm sĩ sẽ giám sát cô hằng giờ, hằng khắc. Chỉ cần cô có một hành vi mờ ám, hoặc có ý định trốn chạy, đao tuần tra của ta và kiếm Hàn Nhạn của Hàn kiếm sĩ sẽ lập tức lấy mạng cô tại chỗ."
Mai Nương đứng lặng trong sương mù lạnh giá, đôi mắt mang nét u sầu thâm quầng khẽ ngước lên nhìn gương mặt phu quân cũ. Nàng không thể phát ra tiếng nói, chỉ có thể khẽ cúi đầu câm lặng, nuốt ngược dòng lệ máu vào tận đáy lòng tê tái. Sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối hai linh hồn đã đứt lìa hoàn toàn, biến mối tình khắc cốt ghi tâm thành tấn bi kịch lãng quên tàn khốc nhất. Nàng chấp nhận gánh chịu mọi nhục hình, mọi sự ruồng bỏ lạnh lùng, miễn là chàng được sống sót khỏe mạnh trước sự tàn phá của tà khí hắc sa.
Đoàn giám sát áp giải Mai Nương di chuyển trong đêm sương mù dày đặc hướng về khu phố nghèo ven hồ Liễu. Tiếng móng ngựa gõ dồn dập trên đường phố vắng lặng, sương mù xám xịt của dịch bệnh cô độc bao phủ khắp nơi, khiến lòng người thêm phần nguội lạnh. Khi chiếc xe ngựa dừng lại bên rặng liễu hoang tàn, Hồng Ty Các hiện ra trước mắt Mai Nương dưới ánh trăng mờ ảo.
Phường thêu phong thủy nhỏ đơn sơ ngày nào giờ đây tiêu điều, hoang tàn đến xót xa. Cánh cửa gỗ sờn cũ bị quan binh đập phá hờ hững đung đưa theo gió, bảng hiệu Hồng Ty Các bám đầy bụi sương và mạng nhện. Phía sau phường thêu, căn nhà tranh Thính Vũ Hiên – nơi nàng và Trần Hoài Sinh từng có những ngày tháng hạnh phúc, cùng nhau tự tay dựng lên, cùng nhau thả hoa đăng hẹn ước hằng đêm – nay lạnh ngắt, phủ đầy bụi bặm và lá liễu mục nát. Nhìn chốn cũ đau thương, lòng Mai Nương như bị vạn đao băm nát. Nàng lảo đảo bước vào sảnh thêu, tiếng xích sắt va đập lách cách trên nền gỗ nghe cô độc và thê lương đến tột cùng.
Trần Hoài Sinh bước theo sau, ánh mắt chàng đảo qua căn nhà tranh Thính Vũ Hiên. Trong một khoảnh khắc cực ngắn, lồng ngực trái của chàng chợt nhói đau một cách mơ hồ, một cảm giác trống rỗng, nhớ nhung vô danh dâng lên khiến bước chân chàng khựng lại. Chàng nhíu mày, đưa tay siết chặt chuôi đao tuần tra, cố gắng lục tìm trong ký ức nhưng tâm trí chàng chỉ là một khoảng không lạnh lẽo. Chàng tự hỏi bản thân tại sao lại có cảm giác kỳ lạ này với một căn nhà tranh hoang tàn của một nghi phạm.
"Trần phán quan, có chuyện gì sao?" Hàn Phi lạnh lùng hỏi, thanh kiếm Hàn Nhạn sau lưng khẽ rung nhẹ.
"Không có gì," Hoài Sinh lạnh nhạt đáp, dẹp bỏ sự dằn vặt vô thức trong lòng. Chàng nhìn về phía Mai Nương, giọng nói đầy nghiêm nghị: "Bà mối Mai, mau chuẩn bị nguyên liệu thêu phong thủy. Sáng mai chúng ta phải xuất phát đến phủ Tần công tử. Đừng để lãng phí thời gian."
Mai Nương khẽ gật đầu. Nàng bước đến bên bàn thêu cũ nát, nơi cất giữ những cuộn tơ tằm Bạch Tuyết thượng hạng do Phương Doanh cung cấp. Đôi bàn tay bại liệt, sưng tấy của nàng run rẩy mở ngăn kéo gỗ, lấy ra cuộn tơ trắng muốt tinh khiết. Chỉ riêng việc cầm cuộn tơ cũng khiến mười đầu ngón tay hoại tử nhẹ của nàng đau buốt thấu xương, những vệt máu tươi lại khẽ rỉ qua lớp băng gạc trắng, nhuộm đỏ một góc sợi tơ tằm.
Để dệt nên những sợi huyết tơ se duyên tịnh hóa lời nguyền tuyệt tự khổng lồ tại phủ Tần công tử, nàng bắt buộc phải ngâm rửa tơ tằm Bạch Tuyết trong nước sương mai hồ Liễu để tẩy sạch mọi tạp chất oán khí bám trên sợi tơ thô trước khi đưa vào dệt. Nàng bưng chiếc chậu đất nung nhỏ ra góc phòng, đổ vào đó thứ nước sương mai tinh khiết được Tiểu Đào hứng từng giọt từ rạng đông quanh hồ Liễu. Thứ nước phong thủy này tỏa ra một luồng linh khí tịnh hóa vô cùng ấm áp và tinh khiết, xua tan phần nào màn sương xám u tối đang lảng vảng trong sảnh thêu.
Ngay khi Mai Nương chuẩn bị nhúng cuộn tơ tằm Bạch Tuyết vào chậu nước, Hàn Phi – với nhãn quan phong thủy sắc bén của một kiếm sĩ triều đình – lập tức nhận ra dao động linh khí bất thường tỏa ra từ chậu nước sương mai. Ánh mắt hắn lạnh ngắt, sát khí bùng lên.
"Xoảng!"
Thanh kiếm cổ Hàn Nhạn được rút khỏi vỏ trong nháy mắt, tiếng kiếm rít sắc lẹm xé toạc màn sương đêm. Hàn Phi chỉ thẳng mũi kiếm vào lồng ngực gầy gò của Mai Nương, luồng hàn khí xanh lam từ lưỡi kiếm tỏa ra cuồn cuộn, bao trùm toàn bộ phòng thêu, khiến nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống cực hạn. Những hạt sương đọng trên vách gỗ lập tức đóng thành băng mỏng.
"To gan yêu nữ!" Hàn Phi quát lớn, giọng nói lạnh lùng đầy uy hiếp. "Thứ nước này chứa dao động linh lực phong thủy tịnh hóa cực kỳ tinh khiết, vượt xa nước giếng thông thường. Ngươi lấy nó từ đâu, và định dùng nó để giấu diếm tà thuật máu gì trước mặt triều đình?"
Mai Nương run rẩy trước kiếm khí lạnh buốt của Hàn Phi, vết thương ở mười đầu ngón tay nàng bị hàn khí lan tỏa làm đông cứng, đau buốt thấu xương tủy khiến nàng muốn ngã quỵ. Nàng khẽ mím chặt môi ngăn dòng lệ máu không trào ra, cố gắng vận chút mộc khí tàn dư trong cơ thể để giữ thăng bằng. Nàng không thể nói, chỉ có thể khẽ lắc đầu, dùng đôi mắt mang nét u sầu thâm quầng nhìn Trần Hoài Sinh đầy bất lực.
"Hàn kiếm sĩ, dừng tay!" Trần Hoài Sinh bước lên một bước, thanh đao tuần tra nha môn khẽ chặn trước mũi kiếm của Hàn Phi. Sự chính trực và lòng trắc ẩn phàm nhân của chàng trỗi dậy khi nhìn thấy đôi bàn tay quấn băng gạc rướm máu tươi sưng tấy của Mai Nương đang run rẩy dữ dội dưới hàn khí. Chàng nói: "Nha môn bảo lãnh nàng để cứu mạng vị hôn thê của Tần công tử, không phải để ngươi lạm dụng tư hình tại đây. Nàng đang là phế nhân câm lặng, tay chân tàn phế, sao có thể phản kháng?"
"Trần phán quan, ngươi quá ngây thơ rồi!" Hàn Phi hừ lạnh, không chịu lùi bước. "Giới thuật sĩ giang hồ xảo quyệt vô cùng. Để ta thử xem thứ nước này có tà khí hay không!"
Nói rồi, Hàn Phi không tin lời giải thích câm lặng của Mai Nương, dùng mũi kiếm Hàn Nhạn đâm nhẹ vào chậu nước đất nung để kích hoạt trận pháp dò tà của kiếm phong thủy triều đình. Luồng sáng xanh lam từ mũi kiếm phóng thẳng vào dòng nước sương mai, cố gắng truy tìm dao động của huyết thuật dệt tơ trời.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Mai Nương biết nếu linh lực tịnh hóa của nước sương mai hồ Liễu bị kiếm khí của Hàn Phi phát hiện, bí mật về Khung cửi Vong Ưu trong mật thất dưới nền đất Hồng Ty Các sẽ hoàn toàn bại lộ, và nàng sẽ bị khép tội phản quốc ngay lập tức. Nàng cắn răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương, âm thầm vận dụng Bảo Pháp Ẩn Khí – cấm thuật che giấu linh lực máu dệt tơ trời. Dòng huyết khí ấm áp từ ngực trái nàng khẽ truyền qua kinh mạch cánh tay bại liệt, hòa vào dòng nước sương mai trong chậu đất nung, âm thầm tịnh hóa và bẻ cong toàn bộ dòng khí dò tà của Hàn Phi.
Kiếm khí dò tà của Hàn Phi đâm vào chậu nước, nhưng hoàn toàn bị che mắt bởi Bảo Pháp Ẩn Khí kết hợp với nước sương mai tịnh hóa. La bàn phong thủy và kiếm cổ Hàn Nhạn không hề phát ra bất kỳ tiếng động cảnh báo nào, dòng nước vẫn trong vắt, tĩnh lặng không một gợn sóng đen.
"Hàn kiếm sĩ, ngươi thấy chưa?" Trần Hoài Sinh lạnh lùng lên tiếng, ra hiệu cho Hàn Phi thu kiếm. "Nước trong chậu hoàn toàn bình thường. Đừng làm chậm trễ tiến độ se duyên cứu người."
Hàn Phi khẽ nhíu mày, đầy hoài nghi nhìn chậu nước rồi chậm rãi thu kiếm vào vỏ. Hàn khí trong phòng dần tan biến, nhưng vết thương ở mười đầu ngón tay Mai Nương đã bị đông cứng hoàn toàn, đau nhức dữ dội khiến nàng phải khẽ run rẩy co rút toàn thân. Nàng đã vượt qua cuộc kiểm tra gắt gao của Hàn Phi tại phường thêu, nhưng cái giá phải trả là vết thương tay càng thêm nghiêm trọng.
Hàn Phi bước ra cửa, lạnh lùng để lại một câu hỏi đầy sát khí dội thẳng vào lồng ngực nàng:
"Bà mối Mai, thứ nước sương mai hồ Liễu này chứa linh khí tịnh hóa cực kỳ tinh khiết, vượt xa nước giếng thông thường. Ngươi lấy nó từ đâu, và định dùng nó để giấu diếm tà thuật gì?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!