Lời Nguyền Phủ Tần
Sương mù Long Thành đêm nay không mang sắc trắng đục của hơi nước bến sông, mà đặc quánh một màu xám xịt của tro tàn và tử khí. Gió bấc rít qua những mái ngói rêu phong của khu nội thành xa hoa, kéo theo mùi ẩm mốc của đất đai đang chết dần dưới sức nặng của một lời nguyền vô hình. Tại phủ đệ của Tần công tử, sự xa hoa lộng lẫy ngày thường đã bị thay thế bằng một bầu không khí tang thương đến nghẹt thở. Cây cối trong vườn hoa uyên ương héo úa chỉ sau một đêm, lá rụng đen kịt trên mặt đất nứt nẻ, phản chiếu thứ tà khí hắc sa đang âm thầm phun trào từ mạch đất sâu thẳm.
Trong căn phòng khuê các ngập tràn hương trầm, vị hôn thê của Tần công tử nằm thoi thóp trên chiếc giường gấm. Gương mặt nàng vốn diễm lệ nay trắng bệch như tờ giấy bản, đôi môi nứt nẻ rỉ ra những vệt máu đen sẫm. Bao quanh cổ tay nàng là những luồng khói đen kịt, quấn chặt lấy kinh mạch như những sợi xích vô hình, điên cuồng gặm nhấm chút sinh khí nhân duyên cuối cùng còn sót lại. Đứng bên giường, Tần công tử quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của thê tử, tiếng khóc nghẹn ngào vang lên giữa không gian u tối.
"Thẩm đại nhân! Cầu xin ngài... cứu lấy Vy nhi! Trận pháp của ngài tại sao vẫn chưa có hiệu quả?" Tần công tử ngước gương mặt đẫm lệ nhìn về phía giữa phòng, nơi một nam tử trẻ tuổi đang đứng bất động.
Thẩm Vô Song khoác trên mình quan phục của Ti ty Se duyên màu lục thêu chỉ vàng lộng lẫy, nhưng thần sắc y lúc này vô cùng tồi tệ. Đôi chân mày thanh tú nhíu chặt, bàn tay phải siết chặt lấy chiếc la bàn ngọc cổ Thiên Cơ. Trên mặt ngọc thạch của la bàn, vết nứt mảnh như sợi tóc từ hỷ sự Chợ Đông Chợ Đông Long Thành nay đã lan rộng thêm nửa tấc, phát ra những tiếng kêu rắc nhẹ đầy nguy hiểm. Y cố gắng vận hành Càn Khôn Nhân Duyên Trận, phóng ra những luồng sáng vàng kim tịnh hóa để áp chế làn sương đen, nhưng cứ mỗi khi luồng sáng chạm vào cơ thể cô gái, oán khí tuyệt tự lại bùng lên dữ dội hơn, dễ dàng xé rách kết giới phong thủy hoàng gia của y.
"Phụt!"
Một ngọn lửa xám đột ngột bùng lên từ nhãn trận đặt ở bốn góc phòng, thiêu rụi hoàn toàn các lá bùa tịnh hóa của Ti ty Se duyên thành tro bụi. Thẩm Vô Song lảo đảo lùi lại một bước, lồng ngực chấn động mạnh khiến y phải nôn ra một ngụm máu tươi ngay trên nền đất. La bàn Thiên Cơ tắt lịm hào quang, kim đồng cổ xoay tròn điên cuồng rồi lệch hẳn về hướng tử khí.
"Trận pháp hoàng gia... lại bị bóp nghẹt dễ dàng như vậy sao?" Thẩm Vô Song lẩm nhẩm, lòng tự tôn kiêu ngạo của một thiên tài phong thủy bị chà đạp không thương tiếc dưới gót chân của lời nguyền tà ác. Y nhận ra, oán khí tuyệt tự tại phủ Tần công tử mang độc tính di truyền sâu sắc, được nuôi dưỡng ngầm bởi thế lực tể tướng phủ Thượng Quan để thu hoạch sinh khí nhân duyên. Những lá bùa vô cảm của triều đình không có linh lực máu tịnh hóa, hoàn toàn bất lực trước nguồn oán niệm khổng lồ này.
"Vy nhi! Vy nhi đừng bỏ ta!" Tiếng gào khóc của Tần công tử cắt ngang dòng suy nghĩ của y. Vị hôn thê của y đã bắt đầu co giật, làn khói đen kịt đã lan đến tận cổ họng, gặm nhấm sinh mệnh nàng từng chút một.
Tần công tử điên cuồng dập đầu trước Thẩm Vô Song: "Thẩm đại nhân, tôi van cầu ngài! Tôi nghe nói trong hầm ngục Ti ty Se duyên đang giam giữ bà mối phong thủy Mai Nương! Tỷ ấy từng cứu sống cặp đôi Hứa Văn Tài bằng huyết thuật dệt tơ trời! Chỉ có tỷ ấy mới giải được lời nguyền này! Xin ngài hãy bảo lãnh tỷ ấy ra cứu Vy nhi!"
Lời nói của Tần công tử như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng kiêu hãnh của Thẩm Vô Song. Y khẽ siết chặt tay áo, nơi y đang giấu sợi huyết tơ dệt lỗi dính vệt máu khô của Mai Nương mà Phương Doanh đã đưa cho y đêm qua. Y nhớ lại cảm giác sinh khí ấm áp, tinh khiết tột cùng bùng phát từ sợi chỉ đỏ ấy – thứ linh lực dệt tơ trời cổ xưa có thể thanh lọc vạn loại oán khí tà ác từ gốc mạch đất mà y hằng khao khát khám phá. Danh tiếng thiên tài của y tại Ti ty Se duyên đang bị đe dọa nghiêm trọng. Nếu vị hôn thê của Tần công tử chết, tể tướng Thượng Quan Đạt sẽ lấy cớ này để bãi chức y, cướp đi quyền lực phong thủy hoàng gia.
"Được. Ta sẽ bảo lãnh ả ra ngoài," Thẩm Vô Song lạnh lùng lên tiếng, giọng nói khàn đặc vì chấn thương kinh mạch. "Nhưng không phải vì ta bất lực trước lời nguyền, mà vì ta muốn dùng huyết mạch của ả làm chất dẫn gia cố trận pháp hoàng gia của ta."
Ngay trong đêm sương mù dày đặc, Thẩm Vô Song dùng uy tín học thuật tối cao của mình, viết sớ bảo lãnh khẩn cấp dâng lên Tri phủ Long Thành Vương Đại Nhân. Nhận được tin báo, phó sứ Lưu Hữu lập tức dẫn bộ khoái vây hãm sảnh nha môn, kịch liệt phản đối sớ bảo lãnh. Trong sảnh nha môn uy nghiêm hắt hiu ánh đuốc, cuộc đối chất giữa hai thế lực phong thủy triều đình diễn ra vô cùng căng thẳng.
"Thẩm Vô Song! Ngươi to gan lớn mật!" Lưu Hữu đập mạnh tay xuống bàn, gương mặt xám xịt phẫn nộ tột cùng. "Mai Nương là yêu nữ phản quốc dùng tà thuật máu se duyên lén lút, đang bị giam cầm biệt lập chờ ngày xét xử! Ngươi dám dùng danh nghĩa Ti ty Se duyên để bảo lãnh cho ả? Nếu ả trốn thoát hoặc dùng tà thuật làm loạn kinh thành, cái đầu trên cổ ngươi có gánh nổi tội này không?"
Thẩm Vô Song thản nhiên đứng giữa sảnh, la bàn Thiên Cơ đeo bên hông khẽ phát sáng xanh lam áp chế tà khí hắc sa nhẹ tỏa ra từ người Lưu Hữu. Y lạnh lùng đáp:
"Lưu phó sứ xin bớt giận. Phủ đệ Tần công tử là gia tộc đại quý tộc mang ơn sâu nghĩa nặng với hoàng gia. Nếu vị hôn thê của y chết vì tuyệt tự, các quan lại quý tộc kinh thành sẽ nghi ngờ năng lực bảo hộ của Ti ty Se duyên chúng ta. Ta dùng Mai Nương làm quân cờ thí mạng để tịnh hóa mạch đất phủ Tần, cứu vãn danh tiếng vương triều. Hơn nữa, sớ bảo lãnh này đã nhận được sự đồng thuận của tri phủ Vương Đại Nhân nhờ áp lực từ các quan văn mang ơn Tần gia. Ngươi muốn chống lại ý chí của toàn bộ giới quý tộc Long Thành sao?"
Lưu Hữu nghẹn họng trước luận điểm sắc bén và thế lực chính trị đứng sau Tần gia của Thẩm Vô Song. Gã biết rõ, nếu cự tuyệt hoàn toàn, gã sẽ tự cô lập mình trước giới quan lại kinh thành. Nhưng gã cũng không muốn để Mai Nương dễ dàng thoát khỏi tầm kiểm soát, hòng cướp đoạt Khung cửi Vong Ưu dâng lên tể tướng phủ.
Sau một hồi giằng co kịch liệt, Lưu Hữu hậm hực cầm bút lông, đặt dấu ấn phong ấn đỏ rực ký vào lệnh tạm tha phạm nhân. Gã cười độc ác, ánh mắt ti hí híp lại đầy nham hiểm nhìn Thẩm Vô Song:
"Được! Bản quan đồng ý cho ngươi tạm tha con yêu nữ đó ra ngoài trong ba ngày để giải nguyền phủ Tần. Nhưng bản quan có một điều kiện kìm kẹp: Trần Hoài Sinh – phán quan nha môn Long Thành – và kiếm sĩ phong thủy Hàn Phi phải đích thân giám sát chặt chẽ mọi hành động của ả hằng giờ hằng khắc. Chỉ cần ả có một hành vi mờ ám, hoặc có ý định trốn chạy, kiếm Hàn Nhạn của Hàn Phi và đao tuần tra của Hoài Sinh sẽ lập tức chém đầu ả tại chỗ!"
Thẩm Vô Song khẽ nheo mắt, hiểu rõ chiếc bẫy kìm kẹp của Lưu Hữu. Gã muốn dùng Trần Hoài Sinh – phu quân cũ đã hoàn toàn lãng quên Mai Nương – làm đao phủ tự tay kết liễu mạng sống của nàng nếu có biến cố. Đó là sự trừng phạt tàn khốc nhất dành cho thuật sĩ dệt tơ trời.
"Quyết định như vậy đi," Thẩm Vô Song dứt khoát đáp, xoay người bước ra cửa ngục.
Tại cổng Hầm ngục Ti ty Se duyên u tối và ẩm ướt, tiếng xích sắt lách cách nặng nề vang lên xé toạc màn sương đêm lạnh giá. Cánh cửa sắt rỉ sét từ từ mở ra, để lộ một bóng dáng gầy gò, mặc tố y đơn sơ rách nát dính đầy những vệt máu khô xám xịt từ đòn tra tấn của Độc Cô Nhạn hằng ngày. Mai Nương bước ra, mái tóc búi lỏng bằng trâm gỗ đào mộc mạc khẽ rủ xuống gương mặt nhợt nhạt, hao gầy như lá úa. Giọng nói của nàng đã bị hủy hoại hoàn toàn bởi độc dược Hồng Sa Phấn, chỉ còn lại những hơi thở khò khè yếu ớt.
Mười đầu ngón tay của nàng quấn đầy những dải băng vải trắng rướm máu tươi đỏ rực, sưng tấy dữ dội do độc Đoạn Duyên Sa ăn mòn kinh mạch bại liệt h hằng giờ liền trong ngục tối. Nàng lảo đảo bước đi, gông xiềng phong thủy nặng nề khóa chặt cổ tay hoại tử nhẹ của nàng, phát ra những tiếng kêu lạnh lẽo.
Đứng đón nàng trước cổng ngục là Trần Hoài Sinh. Chàng mặc bộ quan phục phán quan nghiêm chỉnh, tay đặt chặt lên chuôi đao tuần tra nha môn Long Thành. Ánh mắt chàng nhìn nàng hoàn toàn lạnh lùng, xa lạ và đầy đề phòng của một chấp pháp quan đối với một nghi phạm phản quốc vô danh hám lợi. Sự lãng quên tuyệt đối không thể đảo ngược đã xóa sạch hoàn toàn bóng dáng thê tử dịu dàng thuở xưa trong tâm trí chàng, chỉ để lại một khoảng trống rỗng đau đớn vô danh vô tận trong lồng ngực trái h hằng đêm.
"Bà mối Mai," Trần Hoài Sinh lạnh lùng lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng xa cách vạn dặm dội thẳng vào lồng ngực đang rỉ máu của Mai Nương. "Cô được tạm tha ra ngoài để tịnh hóa lời nguyền phủ Tần. Trần mưu và Hàn kiếm sĩ sẽ giám sát cô hằng giờ. Mong cô tự trọng, đừng để đao tuần tra của ta phải nhuốm máu phạm nhân."
Mai Nương đứng lặng trong sương mù lạnh buốt, đôi mắt mang nét u sầu thâm quầng khẽ ngước lên nhìn gương mặt phu quân cũ. Nàng không thể phát ra tiếng nói, chỉ có thể khẽ cúi đầu câm lặng, nuốt giọt lệ máu vào tận đáy lòng tê tái. Sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối hai linh hồn đã đứt lìa hoàn toàn, biến tình yêu khắc cốt ghi tâm thành tấn bi kịch lãng quên tàn khốc nhất nhân gian.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!