Nhạc nềnRecollection

Kế Hoạch Giải Cứu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương đêm hồ Liễu tựa như một tấm lụa tang trắng muốt, lững lờ trôi qua những ô cửa sổ khép hờ của Hội thêu Cấm Đình, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày kinh thành Long Thành chìm trong dịch bệnh cô độc. Bên trong gian phòng sau của hiệu thêu, ánh đèn dầu leo lét khẽ lay động, hắt bóng hai nữ tử lên bức tường gỗ mun sẫm màu. Sự im lặng bao trùm không gian tịch mịch, chỉ có tiếng thở dài nén chặt và tiếng sột soạt của những cuộn chỉ thêu thượng hạng.


Phương Doanh đứng bên bàn thêu, đôi bàn tay thon dài khéo léo vốn chỉ quen cầm những sợi chỉ tơ vàng tiến cung giờ đây đang run rẩy nhẹ. Trên mặt bàn gỗ trơn nhẵn, chiếc trâm gỗ đào rỗng – di vật tình yêu duy nhất còn sót lại giữa Mai Nương và Trần Hoài Sinh – đang nằm cô độc. Thân trâm bị nứt rạn sâu sắc, vệt máu khô xám xịt bám chặt vào từng thớ gỗ như một chứng tích tàn khốc của cuộc tra tấn hầm ngục đêm qua. Đó là thứ mà gia nô trung thành A Phúc đã mạo hiểm cả tính mạng, chịu đựng bùa chú câm lặng phong thủy hành hạ để tuồn ra ngoài.


"Phương Doanh tỷ tỷ... Sư phụ... tỷ ấy thực sự sẽ chết trong đó sao?"


Tiểu Đào quỳ sụp dưới chân bàn, đôi mắt tròn xoe thường ngày lanh lợi giờ đây sưng húp, đẫm lệ. Cô bé mười hai tuổi ôm chặt lấy chiếc túi thêu đựng đá tịnh hóa vào lòng, bả vai gầy gò run lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn. Nỗi sợ hãi mất đi người cưu mang mình, mất đi chỗ dựa duy nhất giữa Long Thành u tối này đang gặm nhấm tâm hồn non nớt của đứa trẻ.


Phương Doanh khẽ thở dài, bước tới ôm lấy bờ vai Tiểu Đào, kéo cô bé đứng dậy. Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào chiếc trâm gỗ nứt rạn, lòng thắt lại đau đớn. Nàng biết rõ, vết thương lòng rỉ máu của Mai Nương khi bị phu quân cũ Trần Hoài Sinh lãng quên tuyệt đối còn tàn nhẫn hơn vạn lần đòn roi gai sắt của Độc Cô Nhạn trong ngục tối. Nhưng lúc này, nàng không thể khóc. Là chưởng quỹ của một hiệu thêu cung đình, nàng phải giữ cái đầu lạnh để tìm ra con đường sống giữa lưới bủa vây của tể tướng phủ.


"Tiểu Đào, nghe ta nói," Phương Doanh khàn giọng, giọng nói mang theo sự dứt khoát của một nữ nhân đã lăn lộn nhiều năm nơi quan trường khuê các. "Chúng ta không thể cướp ngục. Ti ty Se duyên và phủ tể tướng canh phòng nghiêm ngặt, quân lính tuần đêm của Trần Thiết phong tỏa mọi ngả đường. Nếu chúng ta dùng bạo lực, không những không cứu được Mai Nương, mà cả em, ta và Khung cửi Vong Ưu trong mật thất dưới nền đất Hồng Ty Các đều sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi."


Tiểu Đào ngước gương mặt lấm lem nước mắt lên nhìn nàng: "Nhưng Độc Cô Nhạn đã đe dọa... ngày mai ả sẽ cho người quật mộ cha mẹ của sư phụ nếu tỷ ấy không giao ra Bí tịch Hồng Ty Thuật! Em không thể để họ xúc phạm đến vong linh của Mai Hoài Sơn thúc thúc và Liễu Thanh Hà thẩm thẩm!"


"Ta biết. Cho nên, chúng ta phải dùng đến một kẻ có thể áp chế được Lưu Hữu và khiến Nhã Chi không dám tự tiện hành động," Phương Doanh khẽ nheo mắt, ánh mắt sắc sảo lóe lên tia sáng tính toán. "Kẻ đó chính là Thẩm Vô Song."


"Thẩm Vô Song?" Tiểu Đào giật mình, lùi lại một bước. "Nhưng hắn là thiên tài phong thủy của triều đình, là đối thủ luôn tìm cách truy quét sư phụ! Làm sao hắn chịu cứu tỷ ấy?"


"Hắn là kẻ kiêu ngạo tột cùng, coi thường thuật phong thủy giang hồ, nhưng lại bị ám ảnh bởi sự hoàn mỹ," Phương Doanh giải thích, ngón tay nàng khẽ gõ lên chiếc hộp gấm nhỏ đặt bên cạnh. "Hắn đã ráo riết truy tìm danh tính kẻ âm thầm phá giải các lời nguyền tuyệt tự tại Chợ Đông. Hắn không muốn tiêu diệt Mai Nương vì thù hận, mà vì lòng hiếu thắng học thuật cực đoan. Hắn muốn chứng minh trận pháp hoàng gia của mình là tối cao. Chúng ta sẽ dùng chính lòng hiếu thắng đó để buộc hắn phải đứng ra bảo lãnh cho tỷ ấy."


Nói rồi, Phương Doanh mở chiếc hộp gấm, lấy ra một sợi chỉ đỏ mỏng manh. Sợi chỉ không hoàn hảo, trên thân chỉ có những đoạn thắt nút thô ráp, màu đỏ của máu không đều, phảng phất một luồng oán khí nhẹ chưa được tịnh hóa hoàn toàn. Đây chính là sợi huyết tơ dệt lỗi mà Tiểu Đào đã lén nhặt được từ đống chỉ thải bên cạnh Khung cửi Vong Ưu trong mật thất của sư phụ Hồng Lão Nhân.


"Đây là huyết tơ dệt lỗi," Phương Doanh thì thầm. "Tuy mang khuyết điểm, nhưng linh lực dệt tơ trời cổ xưa ẩn chứa bên trong vẫn đủ để chấn động bất kỳ phong thủy sư nào. Chúng ta sẽ dùng nó làm mồi nhử. Hiện tại, phủ đệ của Tần công tử đang bị lời nguyền tuyệt tự tàn phá dữ dội, vị hôn thê của y lâm vào tử lộ nguy kịch. Trận pháp Càn Khôn Nhân Duyên của Thẩm Vô Song bày ra ở đó liên tục bị oán khí đánh sập, khiến la bàn Thiên Cơ của hắn bị nứt rạn. Hắn đang bế tắc và hoang mang tột độ. Đây chính là thời cơ duy nhất."


Tiểu Đào khẽ gật đầu, hiểu ra kế hoạch. Cô bé lau nước mắt, ánh mắt lộ rõ sự kiên định thừa kế từ sư phụ: "Em hiểu rồi. Em sẽ giúp tỷ tỷ đối phó với hắn."


Một canh giờ sau, dưới màn sương mù dày đặc bao phủ bến sông hồ Liễu, một cỗ kiệu hoa sang trọng của Ti ty Se duyên từ từ đỗ trước cửa Hội thêu Cấm Đình. Thẩm Vô Song bước ra khỏi kiệu. Nam tử hai mươi bốn tuổi, tuấn mỹ phi phàm, khoác trên mình quan phục màu lục thêu chỉ vàng lộng lẫy. Gương mặt y lạnh lùng như tạc từ băng đá, đôi mắt không chút hơi ấm phàm trần lướt qua bảng hiệu hiệu thêu với vẻ khinh khỉnh. Trên tay y, chiếc la bàn ngọc cổ Thiên Cơ phát ra những luồng sáng xanh lam mờ nhạt, nhưng trên mặt ngọc thạch đã xuất hiện một vết nứt mảnh như sợi tóc – chứng tích của sự thất bại tại phủ Tần công tử.


"Phương chưởng quỹ," Thẩm Vô Song bước vào sảnh thêu, giọng nói thanh lãnh dội vào không gian tĩnh mịch. "Đêm muộn thế này, cô nương dùng mối quan hệ cấm đình để mời ta đến đây, nói là có kỳ bảo phong thủy liên quan đến đại nạn kinh thành. Mong rằng thứ cô nương dâng lên không làm mất thời gian của ta. Trận pháp hoàng gia của Ti ty Se duyên đang bận rộn tịnh hóa oán khí, không có chỗ cho những trò thêu thùa tầm thường."


Phương Doanh khẽ khom người hành lễ, phong thái ung dung tự tại của một chưởng quỹ cấm đình không hề bị áp chế bởi uy quyền của vị thiên tài trẻ tuổi. Nàng mỉm cười, ra hiệu cho gia nhân dâng lên một chiếc khay phủ lụa đỏ.


"Thẩm công tử đại giá quang lâm, Hội thêu Cấm Đình quả thực vinh hạnh," Phương Doanh nhỏ nhẹ nói, giọng điệu mang theo sự khôn khéo đưa đẩy. "Đây là cuộn chỉ tằm tuyết Tây Vực cực kỳ dẻo dai, được nuôi dưỡng bằng tuyết ngàn năm, là vật phẩm cấm đình độc quyền trị giá ngàn vàng. Dân nữ xin dâng nộp cho công tử để làm quà gặp mặt, hy vọng có thể giúp ích cho việc gia cố các trận pháp phong thủy của triều đình."


Thẩm Vô Song liếc mắt nhìn cuộn chỉ tằm tuyết, khinh khỉnh phất tay áo: "Chỉ tằm tuyết tuy quý, nhưng đối với phong thủy sư như ta cũng chỉ là vật ngoài thân. Nếu cô nương chỉ muốn dùng thứ này để cầu xin ta can thiệp vào bản án tà thuật của bà mối Mai Nương ở hầm ngục, thì xin mời dừng lại. Luật pháp triều đình nghiêm minh, kẻ dùng máu đầu ngón tay se duyên lén lút là yêu nữ phản quốc, ta không rỗi hơi đi bảo lãnh cho một phạm nhân hèn mọn."


Nghe những lời lạnh lùng coi thường sư phụ, Tiểu Đào đứng phía sau Phương Doanh không kìm được lòng trắc ẩn, bước lên một bước, giọng nói run rẩy nhưng đầy phẫn nộ:


"Thẩm công tử! Sư phụ tôi không phải yêu nữ! Tỷ ấy dùng máu cứu sống bách tính nghèo khổ bên hồ Liễu khỏi lời nguyền tuyệt tự gặm nhấm sinh mệnh! Tại sao người của triều đình các người chỉ biết giam cầm người tốt, trong khi dịch bệnh cô độc đang biến bách tính thành những xác khô vô hồn hằng ngày?"


Thẩm Vô Song lạnh lùng liếc nhìn Tiểu Đào, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong thủy khiến cô bé khẽ rùng mình lùi lại: "Nhóc con to gan. Bách tính thường dân sống chết đều có mệnh số, triều đình tự có trận pháp tịnh hóa bảo hộ vương triều. Ba cái trò huyết thuật giang hồ hèn mọn của sư phụ ngươi chỉ là cưỡng cầu nhân duyên, gieo rắc thêm oán khí cắn trả. Ta không quan tâm đến những giọt nước mắt peasant của ngươi. Đừng mang lòng thương hại ngu muội đó ra để thuyết phục ta."


Bị từ chối phũ phàng, Tiểu Đào cắn chặt môi, uất hận cúi đầu. Thẩm Vô Song xoay người định bước ra cửa, phong thái kiêu ngạo không chút lay chuyển.


Nhưng ngay khoảnh khắc y vừa nhấc chân, Phương Doanh khẽ cười nhẹ, một tiếng cười mang theo sự tự tin nắm chắc phần thắng. Nàng thong thả nói:


"Thẩm công tử quả thực chính trực. Nhưng dân nữ nghe nói, Càn Khôn Nhân Duyên Trận do công tử đích thân bày ra tại phủ đệ Tần công tử hằng đêm liên tục bị oán khí hắc sa đánh sập. Kim của la bàn Thiên Cơ – bảo vật phong thủy hoàng gia – đã bị lệch đi ba phân, mặt ngọc rạn nứt. Nếu trong vòng ba ngày tới, vị hôn thê của Tần công tử lâm vào tử lộ nguy kịch, danh tiếng thiên tài trăm năm có một của công tử tại Ti ty Se duyên liệu có còn giữ vững trước mặt Tể tướng Thượng Quan Đạt?"


Thẩm Vô Song khựng lại giữa chừng. Đôi vai y khẽ run lên dưới lớp quan phục lộng lẫy. Lòng tự tôn kiêu ngạo bị đâm trúng vết thương chí mạng, y quay ngoắt người lại, ánh mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ, bàn tay siết chặt lấy chiếc la bàn Thiên Cơ nứt rạn:


"Phương chưởng quỹ, cô dám uy hiếp ta sao? Trận pháp phủ Tần bị phá hủy là do oán khí tuyệt tự tích tụ quá sâu sắc, không liên quan đến tu vi của ta!"


"Dân nữ không dám uy hiếp," Phương Doanh thản nhiên bước tới bên bàn, khẽ mở chiếc hộp gỗ nhỏ thứ hai. "Dân nữ chỉ muốn chỉ ra một sự thật: Trận pháp của công tử thiếu đi một chất dẫn linh lực tịnh hóa cực hạn để kết nối long mạch đất đai. Và thứ chất dẫn đó... nằm ngay trong chiếc hộp này."


Nói rồi, Phương Doanh ra hiệu cho Tiểu Đào dâng sợi huyết tơ dệt lỗi lên.


Sợi chỉ đỏ mỏng manh, sần sùi nằm yên lặng trên tấm lụa trắng. Thẩm Vô Song nhìn xuống với vẻ nghi ngờ, nhưng ngay khi y bước lại gần trong phạm vi ba trượng, chiếc la bàn Thiên Cơ trên tay y đột ngột rung động dữ dội. Chiếc kim đồng cổ bên trong la bàn xoay tròn điên cuồng, phát ra tiếng rít nhẹ phong thủy, tỏa ra luồng sáng xanh lam mờ ảo bao quanh sợi chỉ đỏ.


"Cái này..." Thẩm Vô Song biến sắc. Y vội vàng vận hành La Bàn Định Mệnh Thuật, đưa tay quét qua sợi chỉ.


Ngay khoảnh khắc luồng khí phong thủy của y chạm vào sợi huyết tơ dệt lỗi, một luồng sinh khí nhân duyên ấm áp, tinh khiết tột cùng bùng phát từ sợi chỉ, trực tiếp chấn động vào kinh mạch cánh tay y. Vết nứt trên mặt ngọc của la bàn Thiên Cơ bỗng chốc phát ra tiếng kêu rắc nhẹ, luồng sáng xanh lam được tịnh hóa trở nên trong vắt, xua tan hoàn toàn làn sương đen tà khí bám quanh chuôi la bàn hằng ngày.


Thẩm Vô Song chấn động kịch liệt, đôi mắt y trợn tròn nhìn chằm chằm vào sợi chỉ dệt lỗi. Nhãn quang phong thủy trung kỳ của y nhìn thấu luồng khí đỏ rực rỡ đang luân chuyển cuồn cuộn bên trong sợi chỉ – đó không phải là tà thuật máu tầm thường, mà là linh lực dệt tơ trời cổ xưa vô song, chứa đựng huyết mạch thuần khiết có khả năng thanh lọc vạn loại oán khí tà ác.


"Sợi chỉ này... tuy có kết cấu dệt lỗi đầy khuyết điểm, nhưng linh lực huyết dịch bên trong lại tinh khiết đến mức có thể tịnh hóa hoàn toàn oán khí hắc sa tuyệt tự," Thẩm Vô Song lẩm nhẩm, giọng nói run rẩy vì phấn khích học thuật cực độ. "Kẻ dệt nên sợi chỉ này... rốt cuộc mang huyết mạch gì? Tại sao lại có thể biến máu đầu ngón tay thành hồng tơ phong thủy nghịch thiên cải mệnh thế này?"


Phương Doanh nhìn thấy sự chấn động tột cùng của y, khẽ mỉm cười nén nỗi đau lòng: "Kẻ dệt nên sợi chỉ này chính là bà mối Mai Nương đang bị giam cầm rách nát trong ngục tối của Lưu Hữu. Sợi chỉ dệt lỗi này chỉ là một phế phẩm do tỷ ấy dệt khi tâm trí bất ổn hằng đêm hằng giờ. Thẩm công tử thử nghĩ xem, nếu tỷ ấy dùng toàn lực, dệt nên một sợi huyết tơ hoàn mỹ trên Khung cửi Vong Ưu, liệu có thể giải quyết triệt để đại nạn tại phủ Tần công tử, giúp công tử củng cố binh quyền và danh vọng tối cao trước triều đình?"


Thẩm Vô Song siết chặt nắm tay, lòng tham vọng học thuật và dã tâm chính trị điên cuồng trỗi dậy trong lồng ngực. Y nhìn sợi huyết tơ dệt lỗi, rồi lại nhìn Phương Doanh:


"Các người muốn ta đứng ra bảo lãnh cho ả?"


"Đúng vậy," Phương Doanh dứt khoát nói. "Chỉ cần công tử viết sớ bảo lãnh tạm thời, đưa Mai Nương ra khỏi hầm ngục Ti ty Se duyên để tịnh hóa phủ Tần dưới sự giám sát của nha môn. Dân nữ cam đoan, hỷ sự phủ Tần sẽ thành công mỹ mãn, và danh tiếng của công tử sẽ vang dội khắp Long Thành. Đây là giao dịch sòng phẳng, có lợi cho cả đôi bên."


Thẩm Vô Song im lặng hồi lâu. Chiếc kim la bàn Thiên Cơ đã dừng xoay, chỉ thẳng về phía hầm ngục Ti ty Se duyên như một sự chỉ dẫn định mệnh. Sự kiêu ngạo của y đã bị khuất phục hoàn toàn bởi khao khát muốn khám phá bí mật dệt tơ trời cổ xưa ẩn giấu trong cơ thể Mai Nương.


"Được," Thẩm Vô Song lạnh lùng lên tiếng, giọng nói mang theo sự quyết đoán tàn nhẫn. "Ta sẽ viết sớ bảo lãnh tạm thời cho ả ngay đêm nay dưới danh nghĩa điều trị phong thủy đặc biệt cho phủ Tần công tử. Nhưng các người nên nhớ, ta cứu ả không phải vì lòng thương hại, mà vì ta muốn tận mắt nhìn thấy cách ả dệt nên sợi tơ định mệnh này. Nếu ả thất bại tại phủ Tần, ta sẽ tự tay đưa ả trở lại ngục tối để chịu nhục hình vĩnh viễn."


Nói rồi, Thẩm Vô Song phất tay áo, cầm lấy sợi huyết tơ dệt lỗi bước nhanh ra kiệu hoa trong đêm sương mù đỏ rực oán khí, để lại Phương Doanh và Tiểu Đào đứng nhìn theo trong sự lo âu tột cùng về chặng đường giông bão phía trước hằng giờ liền.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!