Nhạc nềnRecollection

Lời Cảnh Báo Âm Thầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí bên trong Hầm ngục Ti ty Se duyên chưa bao giờ thôi lạnh lẽo, nhưng sự xuất hiện đột ngột của Thượng Quan Nhã Chi lại mang đến một luồng sát khí nóng bỏng, bức bối đến nghẹt thở. Mùi hương hoa hồng kiêu sa, nồng đậm từ y phục gấm vóc của vị tiểu thư quyền quý xộc thẳng vào không gian ẩm mốc, lấn át hoàn toàn mùi chướng khí và độc dược Đoạn Duyên Sa vừa đổ vỡ dưới nền đất kiềm sủi bọt.


Nhã Chi đứng đó, tà áo lụa đỏ rực như một vệt máu loang giữa bóng tối ngục tù. Đôi mắt ả trợn trừng, dán chặt vào Trần Hoài Sinh – người phu quân tương lai mà ả vừa dùng thế lực triều đình để đoạt lấy – lúc này đang cúi người sát bên Mai Nương. Sự dằn vặt, đau đớn vô danh trên gương mặt Hoài Sinh khi đối diện với người thê tử cũ bị lãng quên như một cây kim độc đâm thẳng vào lòng tự tôn kiêu ngạo của Nhã Chi. Ả ghen, một cơn ghen điên cuồng và tàn độc bùng lên hừng hực trong lồng ngực.


"Hoài Sinh! Chàng đang làm cái gì ở nơi bẩn thỉu này?" Giọng nói của Nhã Chi rít qua kẽ răng, nhưng ngay lập tức, ả lấy lại vẻ dịu dàng giả tạo, bước nhanh tới ôm lấy cánh tay chàng. "Một phán quan nha môn tôn quý như chàng, sao lại tự hạ mình đứng gần một con yêu nữ phản quốc câm lặng thế này? Chàng có biết ta lo lắng cho chàng thế nào không?"


Trần Hoài Sinh khựng lại. Cơn đau đầu búa bổ do Sự lãng quên không thể phục hồi vừa kích hoạt dần dịu xuống, nhưng lồng ngực chàng vẫn trống rỗng một khoảng lớn. Chàng nhìn Nhã Chi, rồi lại nhìn xuống Mai Nương đang quỳ rạp dưới đất, mười đầu ngón tay quấn băng gạc rướm máu tươi dạt dào. Sự chính trực của một phán quan thúc giục chàng bảo vệ phạm nhân, nhưng một lực cản vô hình từ kết giới phong thủy trong tâm trí khiến chàng khẽ buông chuôi đao tuần tra.


"Nhã Chi, ta chỉ đang thẩm vấn phạm nhân về vụ án mạng oán linh tuyệt tự," Hoài Sinh khàn giọng giải thích, giọng nói mang theo sự mệt mỏi rã rời. "Nha môn cần giữ mạng ả để điều tra rõ nguồn gốc huyết thuật."


"Điều tra?" Nhã Chi cười lạnh, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo liếc qua Mai Nương. "Lưu phó sứ đã có đầy đủ chứng cứ ả dùng tà thuật máu hại dân. Chàng là phán quan chính trực, đừng để lòng thương hại ngu muội làm mờ mắt. Phụ thân ta đang chờ chàng ở phủ để bàn về lễ nạp thiếp đại hôn tuần sau. Chàng mau về đi, nơi này cứ giao cho ta và Ti ty Se duyên xử lý."


Hoài Sinh nhíu mày. Chàng nhìn Mai Nương một lần cuối – một cái nhìn lạnh lùng, xa cách vạn dặm của một kẻ xa lạ, nhưng ẩn sâu trong đáy mắt là sự dằn vặt vô vọng mà chính chàng cũng không lý giải được. Cuối cùng, dưới áp lực từ danh gia vọng tộc của tể tướng phủ và thánh chỉ triều đình, chàng chắp tay bước ra khỏi hầm ngục, để lại một khoảng lặng u tối và lạnh lẽo.


Ngay khi tiếng bước chân của Trần Hoài Sinh vừa tan biến sau cánh cửa sắt nặng nề, mặt nạ dịu dàng của Thượng Quan Nhã Chi lập tức sụp đổ. Ả hất hàm, ra hiệu cho Độc Cô Nhạn – nữ cận vệ thân cận võ nghệ cao cường luôn túc trực trong bóng tối.


"Đóng cửa ngục lại!" Nhã Chi ra lệnh, giọng nói lạnh ngắt như băng tuyết mùa đông. "Hôm nay, ta phải cho con tiện nhân này biết thế nào là cái giá của việc dám dùng ánh mắt dơ bẩn đó nhìn phu quân của ta."


Độc Cô Nhạn bước ra từ bóng tối hầm ngục ẩm ướt, tay cầm chiếc roi da quấn gai sắt rỉ sét dính đầy vệt máu cũ. Ả vung tay, tiếng roi xé gió rít lên một âm thanh sắc lẹm, lạnh lùng quất thẳng vào bả vai gầy gò của Mai Nương.


"Chát!"


Vết roi da gai sắt bạo lực xé toạc lớp tố y trắng ngà sờn cũ, găm sâu vào da thịt Mai Nương, máu tươi đỏ rực lập tức phun trào, nhuộm đỏ cả khoảng vai trần mảnh mai. Mai Nương không thể hét lên. Cổ họng nàng nóng rát, ngập ngụa vị máu tanh nồng do độc Hồng Sa Phấn gặm nhấm dây thanh quản, chỉ có thể phát ra tiếng khò khè đau đớn vô vọng. Nàng cắn chặt môi đến mức rướm máu, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hằng hồi.


Trong cơn đau đớn tột cùng, Mai Nương âm thầm vận hành Hộ Mệnh Chỉ Đỏ – sợi tơ hộ mệnh bện từ tóc của nàng và Hoài Sinh đeo sát bên người. Sợi chỉ đỏ tỏa ra một luồng linh lực ấm áp mỏng manh vô hình, bao bọc lấy kinh mạch hộ mệnh quanh tim nàng, giảm bớt sát khí từ đòn roi gai sắt của Độc Cô Nhạn. Nhưng thể xác nàng đã quá suy kiệt sau những đêm dệt tơ máu liên tục, khiến kết giới hộ mệnh liên tục rạn nứt.


"Khai mau!" Độc Cô Nhạn gầm lên, tiếp tục vung roi quất mạnh xuống. "Cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật chính tông của Hồng Lão Nhân đang giấu ở đâu? Con nhóc Tiểu Đào đang lẩn trốn ở ngõ ngách nào bên hồ Liễu?"


"Chát! Chát!"


Từng nhát roi tàn bạo giáng xuống, da thịt Mai Nương rách nát sâu, máu nhuộm đỏ cả nền đá lạnh buốt hầm ngục. Độc Cô Nhạn điên cuồng vung roi nhắm thẳng vào gương mặt thanh tú của nàng hòng hủy hoại dung nhan. Nhưng ngay khoảnh khắc mũi roi gai sắt sát khí chỉ còn cách gương mặt Mai Nương một tấc, một luồng linh lực bảo hộ nhẹ từ chiếc túi thêu đá tịnh hóa của Tiểu Đào tặng bỗng phát ra tiếng gầm rú vô hình của linh khuyển A Bảo trong ký ức, làm chệch hướng roi đánh sạt vào cọc gỗ phong ấn.


Nhã Chi nhìn thấy sự kiên định bất khuất trong đôi mắt đẫm lệ máu của Mai Nương, lòng ghen tuông càng thêm điên cuồng. Ả bước tới, đôi giày lụa thêu chỉ vàng quý phái giẫm mạnh lên mười đầu ngón tay hoại tử nhẹ, bại liệt đen kịt của Mai Nương dưới nền đất.


"Rắc..."


Tiếng xương ngón tay rạn nứt vang lên ghê rợn trong không gian câm lặng. Nhã Chi nghiến gót giày xuống vết thương hở rướm máu tươi, cười man dại sỉ nhục:


"Một bà mối phong thủy hèn mọn, tay chân tàn phế thế này mà cũng dám mơ tưởng đến Hoài Sinh sao? Đôi bàn tay dệt tơ máu này của ngươi, hôm nay ta sẽ tự tay giẫm nát vĩnh viễn!"


Mai Nương đau đớn đến mức tầm nhìn tối sầm lại, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nàng không thể nói, nhưng nhãn quan phong thủy của nàng vẫn sáng rõ. Nàng nhìn thấy luồng hắc sa oán khí tuyệt tự đang cuồn cuộn bao phủ lấy cơ thể Nhã Chi, gặm nhấm dung nhan kiêu kỳ của ả từ bên trong. Nàng dùng trực giác thấu cảm nỗi đau nhân sinh, dùng chút tàn lực cuối cùng ở ngón tay rách nát vẽ vội những nét chữ bằng máu tươi lên gót giày của Nhã Chi:


*"Oán khí triều đình đang ăn mòn dung nhan ngươi... Tà khí phản phệ từ lời nguyền tuyệt tự sẽ hủy hoại hôn sự của ngươi với Hoài Sinh..."*


Nhìn thấy những nét chữ máu cảnh báo chân tướng rợn người về tà khí phản phệ, Nhã Chi giật mình lùi lại một bước, gương mặt diễm lệ thoáng hiện lên sự sợ hãi tột độ trước lời cảnh báo phong thủy ẩn hiện. Ả vội vàng thu chân, ra lệnh cho Độc Cô Nhạn dừng tay để suy tính âm mưu mới.


Trong khi đó, ở góc tối bên ngoài cửa ngục, gia nô trung thành A Phúc đang đứng canh gác trong sự đau đớn câm lặng. Móng tay anh đâm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu để kìm nén tiếng khóc nghẹn ngào trước thảm cảnh của cựu nữ chủ nhân. Anh lén cúi xuống nhặt chiếc trâm gỗ đào rỗng bị nứt rạn sâu sắc rơi trên đất ngục khi Mai Nương bị hành hình, giấu nhanh vào ống tay áo.


A Phúc biết thời gian không còn nhiều. Anh phải mạo hiểm tuồn tin tức ra ngoài bến sông hồ Liễu để cứu mạng Mai Nương trước khi Độc Cô Nhạn thực hiện lời đe dọa quật mộ cha mẹ nàng vào ngày mai.


Đêm sương mù dày đặc bao phủ kinh thành Long Thành. Tại hiệu thêu cấm đình bên hồ Liễu, Phương Doanh đang đứng ngồi không yên bên bàn thêu, lòng dâng lên nỗi lo âu tột độ về hành tung của Mai Nương trong ngục tối.


"Cộc, cộc..."


Tiếng gõ cửa sổ dồn dập cắt ngang sự im lặng. Phương Doanh vội vã mở cửa, đón lấy bóng dáng ướt sũng sương đêm của A Phúc lách vào phòng. A Phúc run rẩy trao chiếc trâm gỗ đào rỗng dính vệt máu khô của Mai Nương cùng bức thư mật báo khẩn cấp viết bằng tro bếp.


Phương Doanh nhận lấy tín vật đứt gãy, đọc nhanh những dòng chữ mật báo về thảm cảnh tra tấn tàn bạo của Nhã Chi trong hầm ngục Ti ty Se duyên. Gương mặt sắc sảo của nàng chấn động tột cùng, nước mắt rơi lã chã trên bức thêu dở dang.


"Tiện nhân Thượng Quan Nhã Chi! Ả dám phế đi đôi tay dệt tơ của Mai Nương sao?" Phương Doanh nghiến răng căm phẫn, bàn tay thon dài siết chặt chiếc trâm gỗ đào nứt rạn.


Nhìn sang Tiểu Đào đang ngồi khóc nghẹn bên Khung cửi Vong Ưu trong mật thất phía sau, Phương Doanh đưa ra một quyết định mạo hiểm tột cùng. Nàng phải dùng đến các mối quan hệ quý tộc cấm đình tích lũy nhiều năm để tiếp cận Thẩm Vô Song – thiên tài phong thủy triều đình – kẻ duy nhất có đủ uy thế học thuật để viết sớ bảo lãnh đưa Mai Nương ra khỏi ngục tối Ti ty Se duyên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!