Thẩm Vấn Vô Tình
Bóng tối trong Hầm ngục Ti ty Se duyên chưa bao giờ buông tha cho những kẻ bước vào đây. Thứ ánh sáng duy nhất lọt qua khe cửa sắt rỉ sét là vệt đuốc tù mù, chập chờn hắt lên những vách đá ẩm ướt, nhớp nháp chướng khí đen kịt của hắc sa tà khí. Tiếng nước nhỏ giọt từ trần đá xuống nền ngục tạo thành những nhịp âm đều đặn, lạnh lẽo, tựa như tiếng gõ gõ của chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược thọ mệnh của kẻ tội đồ.
Mai Nương ngồi tựa lưng vào bức tường đá lạnh buốt, hai cổ tay rách nát bị xích sắt hắc thiết khóa chặt vào chiếc cọc gỗ phong ấn. Bộ tố y trắng ngà của nàng giờ đây rách rưới, bết bát bùn đất và những vệt máu khô sẫm màu. Mười đầu ngón tay nàng bại liệt, sưng tấy đen kịt do độc Đoạn Duyên Sa ăn mòn nhẹ hằng giờ liền, đau buốt đến mức chỉ cần một làn gió ngục thổi qua cũng đủ khiến nàng run rẩy co rúm toàn thân. Thọ mệnh của nàng đã bị rút ngắn mười năm sau nghi thức bộc phát máu tim cứu Tiểu Đào đêm qua, khiến nguyên khí suy kiệt hoàn toàn, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới lớp áo mỏng.
Nàng khẽ khép hờ đôi mắt u sầu thâm quầng, cố gắng vận chút mộc khí tàn dư để điều hòa nhịp thở. Nhưng cổ họng nàng nóng rát, ngập ngụa vị máu tanh nồng do kịch độc Hồng Sa Phấn của Nhã Chi vẫn đang âm thầm gặm nhấm dây thanh quản, khiến nàng hoàn toàn mất đi giọng nói dịu dàng thuở xưa. Mỗi hơi thở của nàng giờ đây chỉ còn là những tiếng khò khè vô vọng.
"Cạch... rầm..."
Cánh cửa sắt nặng nề của sảnh thẩm vấn hầm ngục bất ngờ bị đẩy ra. Tiếng xích sắt lách cách vang lên dồn dập, kéo theo sự xuất hiện của một bóng người quen thuộc.
Trần Hoài Sinh bước vào. Chàng mặc bộ quan phục lục phẩm màu lục thẫm thêu họa tiết nghiêm chỉnh của nha môn Long Thành, dáng người khôi ngô, thẳng tắp như cây tùng đứng giữa bão tuyết. Thần sắc chàng nghiêm nghị, chính trực nhưng giữa trán vẫn phảng phất một luồng hắc khí u tối của tà độc chưa tịnh hóa. Đôi mắt chàng – đôi mắt từng nhìn nàng bằng tất cả sự dịu dàng sưởi ấm những đêm đông – giờ đây lạnh ngắt, xa lạ vạn dặm như băng tuyết mùa đông.
Chàng đi đến trước chiếc bàn gỗ sờn cũ giữa sảnh ngục, đặt xuống một chiếc khay đồng chứa những sợi chỉ đỏ dính máu khô mờ nhạt. Đó là những sợi huyết tơ thu được tại hiện trường Giếng Cổ Đoạt Mệnh bên hồ Liễu.
Hoài Sinh dừng mắt lại trên thân hình tàn tạ, rướm máu của Mai Nương. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy đôi bàn tay đen kịt, bại liệt của nàng, lồng ngực trái của chàng đột ngột quặn thắt dữ dội. Một cơn đau nhói mơ hồ dâng lên, khiến bước chân chàng khẽ lảo đảo. Chàng đưa tay ôm lấy trán, nhíu chặt chân mày để đè nén cơn đau đầu bộc phát. Sự lãng quên không thể phục hồi đã xóa sạch ký ức phu thê của chàng, chỉ để lại một khoảng trống rỗng đau đớn vô danh mỗi khi chàng đối diện với nàng.
Nén cơn đau đầu, Hoài Sinh lấy lại vẻ lạnh lùng của một phán quan chấp pháp. Chàng gõ mạnh tay xuống bàn thêu, giọng nói trầm khàn, khách sáo dội thẳng vào lồng ngực Mai Nương:
"Mai cô nương, ta là phán quan nha môn Long Thành, Trần Hoài Sinh. Hôm nay ta tiến hành thẩm vấn chính thức về vụ án mạng oán linh tuyệt tự tại khu phố nghèo hồ Liễu. Những sợi chỉ đỏ dính máu này được tìm thấy dưới đáy Giếng Cổ Đoạt Mệnh. Chúng mang linh lực phong thủy dệt tơ trời cổ xưa cực mạnh, trùng khớp hoàn toàn với vết thương rách nát trên mười đầu ngón tay của cô. Cô có lời nào muốn thanh minh trước nha môn?"
Mai Nương ngước mắt nhìn chàng. Nước mắt nàng rướm lệ máu câm lặng nơi khóe mắt, chảy dọc theo gò má nhợt nhạt gầy gò. Nàng không thể nói, không thể gọi tên chàng phu quân kết tóc xe tơ hằng đêm. Nàng chỉ có thể dùng đôi bàn tay cứng đờ, run rẩy bấu chặt vào nền đá ẩm ướt, cố gắng dùng chút huyết lực tàn dư ở đầu ngón tay rách nát để viết từng nét chữ nguệch ngoạc bằng máu tươi lên nền đá:
*"Nhân sinh hữu mệnh, duyên khởi do trời. Dân nữ hèn mọn làm sao dám dùng tà thuật hại người. Những sợi chỉ đó chỉ là tơ nhuộm đá đỏ bị vứt bỏ của phường thêu Hồng Ty Các mà thôi."*
Hoài Sinh cúi đầu nhìn những nét chữ viết bằng máu trên nền đá lạnh. Chữ viết thanh tú, mang phong thái tao nhã của Trần gia khiến đầu chàng lại đau nhói một lần nữa. Chàng siết chặt chuôi đao tuần tra, ánh mắt đầy nghi ngờ:
"Tơ nhuộm đá đỏ của phường thêu? Cô tưởng có thể lừa được nha môn sao? Thẩm Vô Song của Ti ty Se duyên đã xác nhận linh lực trên sợi chỉ này có khả năng tịnh hóa tà khí. Cô không phải là một bà mối thường dân nghèo khổ, cô rốt cuộc mang huyết mạch gì?"
Trong lúc cuộc thẩm vấn đang rơi vào thế đối chất căng thẳng, cửa ngục lại mở ra. Một tên lính canh bưng vào một bát cháo loãng bốc khói nghi ngút, đặt lên bàn gỗ sờn:
"Trần phán quan đại nhân, Lưu phó sứ e ngại phạm nhân suy kiệt không thể chịu nổi cuộc thẩm vấn dài, nên sai tiểu nhân mang bát cháo loãng này vào bồi bổ."
Hoài Sinh khẽ nhíu mày, định xua tay gạt đi vì cho rằng không nên dùng thức ăn lạ trong lúc thẩm vấn. Nhưng Lưu Hữu đã bước vào từ cửa ngục, gương mặt mập mạp xám xịt nở một nụ cười giả tạo đầy nham hiểm:
"Trần phán quan chấp pháp nghiêm minh, nhưng phạm nhân câm lặng, tay chân tàn phế thế này, nếu lỡ kiệt sức chết trong ngục thì nha môn biết tìm ai đối chất? Chi bằng cứ để ả ăn chút cháo loãng bồi bổ nguyên khí."
Mai Nương khẽ rùng mình. Nàng ngửi thấy trong làn khói nghi ngút bốc lên từ bát cháo có một mùi hương lạ lẫm – mùi của bột đá hoại tử và kim khí lạnh buốt. Nàng lập tức vận hành Nhãn Quan Nhân Duyên. Đôi mắt nàng khẽ phát ra ánh sáng đỏ nhạt vô hình, nhìn thấu từ trường phong thủy của bát cháo.
Dưới góc nhìn nhãn thuật, một làn sương đen kịt, u ám của độc Đoạn Duyên Sa đang cuồn cuộn tỏa ra từ trong lòng bát cháo loãng. Đó là kịch độc phong thủy do Tạ độc sư chế tạo hòng phế liệt vĩnh viễn kinh mạch tay của nàng ngay lập tức, triệt tiêu hoàn toàn khả năng dệt tơ máu se duyên của nàng trước khi triều đình đưa ra phán quyết.
Nếu nàng ăn bát cháo này, đôi tay nàng sẽ hoại tử hoàn toàn, vĩnh viễn không thể khôi phục. Nhưng nếu nàng thẳng thừng từ chối, Lưu Hữu sẽ nghi ngờ nàng phát hiện ra độc dược, từ đó để lộ tu vi phong thủy nhạy bén của nàng trước mặt Hoài Sinh và Thẩm Vô Song.
Mai Nương đưa mắt nhìn bát cháo, rồi nhìn sang Trần Hoài Sinh đang đứng cạnh bàn. Nàng đưa ra một quyết định mạo hiểm.
Nàng run rẩy đưa đôi bàn tay quấn băng gạc rướm máu tươi dạt dào lên, cố bấu lấy thành bát cháo gỗ. Đôi bàn tay bại liệt của nàng rung bần bật, xích sắt hắc thiết khua lên những tiếng lách cách ghê rợn trong phòng giam. Nàng giả vờ như cơ thể quá suy kiệt, không còn chút sức lực nào để cầm nắm vật nặng.
"Cạch... xoảng!"
Chiếc bát gỗ tuột khỏi những ngón tay đen kịt, bại liệt của nàng, rơi mạnh xuống nền đá ẩm ướt sát chân chiếc bàn gỗ. Bát cháo loãng đổ tung tóe hằng dòng, thấm đẫm vào nền đất đầy bùn bẩn của hầm ngục.
Lưu Hữu giật thắt mình, gương mặt mập mạp biến sắc đầy tức tối, gã gầm lên:
"Con yêu nữ to gan! Ngươi dám làm đổ lòng tốt của Ti ty Se duyên?"
Mai Nương quỳ sụp dưới đất, cúi đầu khóc câm lặng, đôi vai mảnh mai run lên bần bật đầy sợ hãi. Nàng cố tình dùng móng tay cào nhẹ xuống vũng cháo loãng đổ trên nền đất ẩm.
Nền đất hầm ngục Ti ty Se duyên vốn được xây dựng trên long mạch đá vôi chứa nhiều tạp chất kiềm. Ngay khi bột độc Đoạn Duyên Sa trong cháo tiếp xúc với chất kiềm của đất ẩm dưới nền đá, một phản ứng tịnh hóa nhẹ xảy ra. Vũng cháo loãng sủi lên những hạt bọt đen nhẹ, tỏa ra một làn khói xám mờ ảo có mùi hắc ín.
Tuy nhiên, làn sương đen chướng khí dày đặc sẵn có của hầm ngục và ánh đuốc tù mù đã hoàn toàn che khuất phản ứng sủi bọt đen này khỏi tầm mắt của Trần Hoài Sinh. Chỉ có Mai Nương, dưới sự hỗ trợ của Nhãn Quan Nhân Duyên, nhìn thấy rõ ràng độc tính đã bị đất ẩm tịnh hóa bớt, không thể để lại bằng chứng cho Lưu Hữu buộc tội nàng phá hoại.
Nàng run rẩy viết vội nét chữ bằng máu bên cạnh vũng cháo đổ:
*"Dân nữ đáng tội chết. Đôi tay dân nữ hoại tử đau buốt, không còn chút sức lực để cầm bát cháo. Xin đại nhân thứ tội."*
Trần Hoài Sinh nhìn vũng cháo đổ dưới chân, rồi nhìn đôi bàn tay đen tấy, rướm máu tươi của nàng. Lòng chàng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn, lồng ngực đau nhói như bị kim châm. Chàng quay sang nhìn Lưu Hữu đầy lạnh lùng, giọng nói mang theo vài phần uy nghiêm chính trực của một phán quan nha môn:
"Lưu phó sứ, phạm nhân mười ngón tay bại liệt hoại tử, cơ thể suy kiệt hoàn toàn, việc làm rơi bát cháo chỉ là vô ý. Nha môn Long Thành không cho phép ép buộc phạm nhân ăn uống khi thể xác họ đang trọng thương. Cuộc thẩm vấn hôm nay tạm dừng tại đây. Trần mưu cần đưa phạm nhân trở lại phòng giam riêng để chữa trị vết thương tay, phục vụ điều tra án mạng phong thủy."
Lưu Hữu nghiến răng ken két, gã biết độc Đoạn Duyên Sa của Tạ độc sư đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn do sự vụng về giả tạo của Mai Nương, nhưng gã không thể thanh minh trước sự can thiệp chính trực chấp pháp của Hoài Sinh. Gã hậm hực vung tay áo, bước nhanh ra khỏi phòng giam để tìm cách đối phó khác.
Mai Nương khẽ thở phào trong lòng. Nàng đã bảo vệ thành công đôi bàn tay dệt tơ khỏi bị phế liệt tại chỗ nhờ nhãn thuật phát hiện sớm và sự khôn khéo tận dụng địa hình hầm ngục. Nhưng nàng phải chịu đói khát suốt cả ngày, cơ thể mệt mỏi rã rời do độc khí Đoạn Duyên Sa lan tỏa nhẹ trong không khí hầm ngục ăn mòn nguyên khí.
Hoài Sinh tiến lại gần giường giam của nàng, cúi người xuống định nhặt chiếc khay đồng chứa những sợi chỉ đỏ dính máu. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức nàng có thể nhìn thấy rõ từng sợi tóc mai của chàng, ngửi thấy mùi trầm hương quen thuộc tỏa ra từ quan phục của chàng.
Đúng lúc hai người đang ở khoảng cách cực gần, một mùi hương hoa hồng lộng lẫy, nồng đậm đột ngột xộc vào phòng giam ẩm ướt, lấn át hoàn toàn mùi chướng khí và độc dược.
"Hoài Sinh! Chàng đang làm gì ở chỗ con yêu nữ này thế?"
Một giọng nói kiêu kỳ, sắc sảo đầy dã tâm ghen tuông vang lên từ phía cửa ngục.
Thượng Quan Nhã Chi bước vào sảnh hầm ngục. Ả diện bộ y phục gấm hoa hồng rực rỡ, trang sức vàng ngọc lấp lánh đầy đầu tỏa ra ánh hào quang lộng lẫy tương phản gay gắt với sự u tối của ngục tù.
Nhìn thấy Trần Hoài Sinh đang cúi người đứng sát bên cạnh Mai Nương, ánh mắt ả bùng lên sát khí ghen tuông điên cuồng hừng hực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!