Nhạc nềnRecollection

Xiềng Xích Ngục Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong Hầm ngục Ti ty Se duyên không phải là cái tối tăm thuần túy của màn đêm, mà là một thứ chướng khí đặc quánh, nhớp nháp hắc sa tà khí. Những bức tường đá đen khai thác từ núi Tây rỉ ra thứ nước lạnh buốt, bốc mùi đồng rỉ và lá mục. Trên vách đá sần sùi, những ký tự phong thủy áp chế thỉnh thoảng lại lóe lên sắc xám tro nhợt nhạt, như những con mắt quỷ đói đang rình rập kẻ tội đồ.


Mai Nương quỳ sụp trên nền đá lạnh ngắt, hai cổ tay bị khóa chặt vào hai vòng xích sắt đúc bằng hắc thiết gia trì bùa chú. Bộ tố y trắng ngà của nàng giờ đây rách nát, loang lổ những vệt bùn lầy từ đầm lầy Hắc Sa và những vệt máu tim đỏ thẫm đã khô cứng lại thành từng mảng sẫm màu. Mười đầu ngón tay nàng – vốn là công cụ dệt nên những sợi tơ hồng cứu rỗi nhân gian – nay quấn đầy những dải băng gạc trắng rách nát, rướm máu tươi dạt dào qua kẽ vải. Độc tính của Đoạn Duyên Sa kết hợp với vết thương hoại tử nhẹ từ Huyết thệ Khế ước khiến mười đầu ngón tay nàng đau buốt thấu xương tủy, như thể có hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng gặm nhấm kinh mạch.


"Cạch. Cạch. Cạch."


Tiếng bước chân nặng nề, kéo lê trên nền đá ẩm ướt vang lên từ phía hành lang tối. Mai Nương khẽ ngước đôi mắt mang nét u sầu thâm quầng lên.


Lưu Hữu, vị phó sứ mập mạp của Ti ty Se duyên, bước vào xà lim. Gương mặt xám xịt của gã lộ rõ vẻ mệt mỏi sau chấn động của trận pháp hiến tế đêm qua, nhưng đôi mắt híp lại vẫn bùng lên ngọn lửa tham lam tột cùng. Theo sau gã là Độc Cô Nhạn, nữ cận vệ thân cận của Thượng Quan Nhã Chi, tay cầm chiếc roi da quấn gai sắt rỉ sét dính đầy vệt máu cũ.


"Yêu nữ," Lưu Hữu lên tiếng, giọng nói khàn đặc đầy căm hận. Gã bước tới, dùng mũi giày gõ mạnh vào gông xiềng phong thủy đang khóa chặt cổ tay Mai Nương. "Ngươi tưởng dùng chút huyết thuật hèn mọn cứu được con nhóc Tiểu Đào là có thể trốn thoát sao? Nói! Cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật ngươi giấu ở đâu? Khung cửi Vong Ưu cổ xưa của Hồng Lão Nhân đang ở ngách nào trong Hồng Ty Các?"


Mai Nương cắn chặt đôi môi khô khốc nứt nẻ, không phát ra một tiếng động nào. Cổ họng nàng nóng rát, ngập ngụa vị máu tanh nồng do độc Hồng Sa Phấn đang âm thầm ăn mòn dây thanh quản. Sự câm lặng của nàng như một gáo dầu dội vào ngọn lửa giận dữ của Lưu Hữu.


"Rầm!"


Lưu Hữu giẫm mạnh chân xuống nền đá, vung tay ra lệnh cho Độc Cô Nhạn: "Siết chặt gông xiềng phong thủy cho ta! Để xem xương cốt của nó cứng đến mức nào!"


Độc Cô Nhạn bước lên, lạnh lùng vận hành tà thuật phong thủy áp chế. Vòng xích hắc thiết quanh cổ tay Mai Nương lập tức co rụt lại, những gai nhọn gia trì bùa chú đâm sâu vào da thịt nhạy cảm, cắt đứt lớp da mỏng, khía sâu vào tận xương tủy. "Rắc... rắc..." Tiếng xương khớp bị ép chặt vang lên ghê rợn trong không gian chật hẹp.


Mai Nương run rẩy dữ dội, lồng ngực phập phồng đau đớn. Nàng không thể hét lên, chỉ có thể nén một tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng. Máu đầu ngón tay Mai Nương lại rỉ ra dạt dào, chảy dọc theo sợi xích sắt đen kịt rơi xuống đất. Thế nhưng, ngay khi làn sương đen tà khí từ gông xiềng định xâm nhập vào tim mạch nàng để phá hủy hoàn toàn tu vi, một luồng khí ấm áp, dịu nhẹ đột ngột bộc phát từ sâu trong đan điền nàng, chậm rãi lan tỏa bảo vệ kinh mạch tim.


Đó là dược lực tịnh hóa từ viên thuốc bảo mệnh mà Ngự y Phạm Công Du đã lén lút tuồn vào ngục tối cho nàng trước đó. Viên thuốc quý giá chứa nhân sâm ngàn năm và sáp ong Miêu tộc đã ngầm tịnh hóa bớt độc tính hắc sa, giữ lại cho nàng một tia sinh cơ mỏng manh hằng giờ liền.


Lưu Hữu thấy Mai Nương vẫn im lặng, đôi mắt xám xịt híp lại đầy tức tối. Gã giật lấy chiếc roi da quấn gai sắt từ tay Độc Cô Nhạn, định tự tay quất xuống bả vai đầy vết thương của nàng. "Con mụ mối cứng đầu! Ta sẽ lột da ngươi-"


"Dừng tay lại!"


Một giọng nói trầm ấm, nghiêm nghị và lạnh lùng đột ngột vang lên từ phía cửa ngục, cắt ngang hành vi bạo lực của Lưu Hữu.


Mai Nương giật thắt tim. Giọng nói này... dẫu có qua ngàn kiếp luân hồi, dẫu có bị xóa sạch ký ức phu thê, nàng vẫn có thể nhận ra ngay lập tức. Chàng đã đến.


Trần Hoài Sinh bước vào xà lim. Chàng mặc bộ quan phục lục phẩm màu lục thẫm thêu họa tiết nghiêm chỉnh của nha môn Long Thành, dáng người khôi ngô, thẳng tắp như một cây tùng giữa sương tuyết. Thần sắc chàng mệt mỏi, giữa trán vẫn phảng phất một luồng hắc khí u tối của tà độc chưa được tịnh hóa hoàn toàn, nhưng ánh mắt chính trực kia vẫn sắc lẹm như đao phong.


"Lưu phó sứ," Trần Hoài Sinh lạnh lùng lên tiếng, tay chàng đặt chặt lên chuôi thanh đao tuần tra nha môn. "Nha môn Long Thành thụ lý vụ án mạng oán linh tuyệt tự, phạm nhân Mai Nương hiện đang là nghi phạm triều đình dưới sự giám sát của ta. Theo luật pháp Long Thành, khi chưa có phán quyết chính thức, không ai được phép dùng cực hình tra tấn ép cung trái luật."


Lưu Hữu khựng tay lại giữa không trung, gương mặt mập mạp co rúm lại vì giận dữ. Gã quay lại, cười khẩy đầy khinh bỉ: "Trần phán quan, ngài đừng quên đây là Hầm ngục Ti ty Se duyên, không phải nha môn của ngài. Con yêu nữ này dùng tà thuật máu phá hoại hỷ sự triều đình, gieo rắc dịch bệnh cô độc. Ta tra khảo nó là vì đại cục vương triều! Ngài bao che cho nó, liệu có phải là muốn cấu kết với tà đạo?"


"Trần mưu chấp pháp nghiêm minh, chỉ tuân theo luật pháp triều đình, không bao che cho bất kỳ ai," Trần Hoài Sinh không hề nhượng bộ, bước tới đứng chắn giữa Lưu Hữu và Mai Nương. Chính khí phàm nhân cương trực tỏa ra từ cơ thể chàng mạnh mẽ đến mức khiến làn sương đen tà khí trong phòng giam khẽ dạt ra xa. "Nhưng nếu Lưu phó sứ cố tình dùng tư hình giết chết phạm nhân trước khi xét xử, Trần mưu buộc phải dâng tấu chương lên tri phủ Vương Đại Nhân để phân xử công minh."


Lưu Hữu nghiến răng ken két. Gã biết Trần Hoài Sinh là kẻ chính trực đến mức gàn dở, lại nắm quyền lực tư pháp của nha môn Long Thành hằng ngày. Gã không thể ra tay công khai trước mặt chàng. Gã ném mạnh chiếc roi da xuống đất, hậm hực vung tay áo:


"Được! Trần phán quan đã muốn tự mình điều tra, ta nhường chỗ cho ngài. Nhưng đừng để ta phát hiện ngài có hành vi mờ ám với con yêu nữ này. Độc Cô Nhạn, chúng ta đi!"


Lưu Hữu và nữ cận vệ hậm hực bước ra khỏi xà lim, để lại không gian ẩm ướt, lạnh lẽo chỉ còn lại Trần Hoài Sinh và Mai Nương.


Trần Hoài Sinh đứng lặng yên trong giây lát. Chàng nhìn xuống người con gái đang quỳ sụp dưới đất. Thân hình nàng mảnh mai, gầy gò như một chiếc lá úa trước gió bão. Mười đầu ngón tay rách nát quấn băng gạc đỏ thẫm máu tươi của nàng khẽ run rẩy trên nền đá lạnh. Ngay khoảnh khắc ánh mắt chàng chạm vào vết sẹo dài trên vai nàng – vết sẹo kỷ niệm ngày cưới mà chính chàng đã từng tự tay băng bó trước đây – lồng ngực trái của chàng đột ngột nhói đau dữ dội.


Một cơn đau đầu buốt nhói chạy dọc kinh mạch não, khiến Trần Hoài Sinh khẽ lảo đảo bước lùi lại nửa tấc. Chàng đưa tay ôm lấy trán, hơi thở trở nên dồn dập. Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ dâng lên trong lòng chàng, một giọng nói dịu dàng mơ hồ vang vọng bên tai, nhưng khi chàng cố gắng lục tìm trong ký ức, tâm trí chàng chỉ là một khoảng trống rỗng, lạnh ngắt vạn dặm. Sự lãng quên không thể phục hồi đã khóa chặt mọi ký ức phu thê của chàng về nàng. Chàng đã quên nàng thật rồi.


Trần Hoài Sinh nén cơn đau đầu, lấy lại vẻ lạnh lùng nghiêm nghị thường ngày. Chàng bước tới chiếc bàn gỗ sờn cũ giữa phòng giam, đặt xuống một xấp hồ sơ phản quốc ngụy tạo dính đầy vết mực đen.


"Mai cô nương," Trần Hoài Sinh trầm giọng hỏi, giọng nói khách sáo, lạnh lùng vạn dặm. "Ta là phán quan nha môn Long Thành, Trần Hoài Sinh. Đây là hồ sơ cáo buộc cô dùng tà thuật máu se duyên lén lút, phá hoại long mạch gia tộc họ Trần và gieo rắc dịch bệnh cô độc tại khu phố nghèo hồ Liễu. Cô có lời nào muốn thanh minh?"


Mai Nương khẽ ngước nhìn chàng. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức nàng có thể nhìn thấy rõ từng sợi tóc mai phảng phất sương đêm của chàng, ngửi thấy mùi trầm hương quen thuộc trên quan phục của chàng. Tim nàng thắt lại, đau đớn như bị vạn đao băm nát. Người phu quân từng ôm nàng vào lòng hằng đêm hứa hẹn bảo vệ nàng suốt đời, giờ đây đang dùng tư cách phán quan lạnh lùng để xét hỏi nàng như một tội nhân tà đạo.


Nàng khẽ cử động đôi môi khô khốc, nhưng cổ họng bị độc Hồng Sa Phấn ăn mòn chỉ phát ra những tiếng khò khè yếu ớt, không thể thành lời rõ ràng. Nàng cố gắng nén cơn đau, vận hành chút mộc khí tàn dư để điều hòa nhịp thở. Nàng nhìn sâu vào đôi mắt chính trực của chàng, dùng ngôn từ quen thuộc, nho nhã mà hai người từng chia sẻ thuở xưa để viết những nét chữ nguệch ngoạc bằng ngón tay rướm máu lên nền đá ẩm ướt:


*"Nhân sinh hữu mệnh, duyên khởi do trời. Trần phán quan đại nhân chấp pháp nghiêm minh, dân nữ hèn mọn làm sao dám dùng tà thuật hại người. Những bức thêu cầu an bên hồ Liễu chỉ là để cứu vớt những sinh mệnh tuyệt vọng khỏi lời nguyền cô độc. Đại nhân có lòng chính trực, lẽ nào lại tin vào những hồ sơ ngụy tạo của kẻ tham lam?"*


Trần Hoài Sinh cúi đầu nhìn những nét chữ viết bằng máu trên nền đá. Chữ viết của nàng thanh tú, mang một phong thái tao nhã của một khuê các gia phong, hoàn toàn đối lập với thân phận bà mối phong thủy nghèo khổ giang hồ của nàng. Khi đọc đến câu *"Nhân sinh hữu mệnh, duyên khởi do trời"*, đầu chàng lại đau nhói một lần nữa. Đó là câu nói chàng từng tự tay khắc lên chiếc trâm gỗ đào rỗng tặng nàng ngày cưới. Chàng cảm thấy có một sợi dây vô hình đang kéo căng lồng ngực mình, khiến chàng không thể thở nổi.


"Cô..." Trần Hoài Sinh nhíu chặt chân mày, ánh mắt sắc lạnh khóa chặt vào gương mặt nhợt nhạt của nàng. "Tại sao chữ viết của cô lại mang phong thái của Trần gia? Cô rốt cuộc là ai? Tại sao mỗi lần đối diện với cô, ta lại cảm thấy..."


Chàng khựng lại, không thể nói hết câu. Bổn phận phán quan chính trực ngăn cản chàng bộc lộ sự dao động tình cảm trước một nghi phạm tà thuật.


Đúng lúc đó, từ bên ngoài hành lang ngục, tiếng chuông đồng phong thủy của lính tuần đêm bất ngờ vang lên dồn dập. Tiếng la hét hỗn loạn của lính canh ngục vọng vào: "Có ác linh tà khí xuất hiện ngoại ô thành! Đại đội tuần đêm chuẩn bị xuất phát!"


Trần Hoài Sinh giật mình quay lại. Chàng biết thời gian thẩm vấn đã hết, đại dịch cô độc ngoài kia đang bùng phát dữ dội hằng đêm, chàng phải gánh vác trách nhiệm trị an kinh thành.


Chàng quay lại nhìn Mai Nương một lần cuối, ánh mắt phức tạp đầy dằn vặt vô danh. Chàng thu lại xấp hồ sơ, trầm giọng nói:


"Ta sẽ điều tra rõ ràng vụ án này, tuyệt đối không để cô chịu oan khuất, nhưng cũng không dung thứ cho tà đạo. Cô hãy tự bảo trọng trong hầm ngục này."


Nói rồi, Trần Hoài Sinh dứt khoát quay lưng bước ra khỏi xà lim, tà áo quan phục màu lục thẫm bay nhẹ trong sương mù ẩm ướt. Cánh cửa sắt của hầm ngục rầm rập đóng sập lại, khóa chặt Mai Nương vào bóng tối cô độc vô tận của sự giam cầm và lãng quên.


Khi tiếng bước chân của Hoài Sinh hoàn toàn biến mất khỏi hành lang, Lưu Hữu từ trong góc tối bước ra, gương mặt mập mạp nở một nụ cười tàn độc, ghê rợn dưới ánh đuốc bập bùng. Gã khẽ vẫy tay ra hiệu cho Trương bộ khoái đang đứng chờ sẵn bên cạnh:


"Trần Hoài Sinh đã đi tuần đêm ngoài thành. Chuẩn bị các dụng cụ tra tấn phong thủy tàn khốc nhất cho ta. Đêm nay, ta phải tự tay phế liệt vĩnh viễn đôi bàn tay dệt tơ của con yêu nữ này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!