Sợi Chỉ Vô Tình
Sương đêm kinh thành Long Thành chưa bao giờ lạnh lẽo và đặc quánh đến thế. Làn sương xám xịt mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và mùi rỉ sét tanh nồng từ những ống cống ngầm chảy ra từ phía Ti ty Se duyên. Mai Nương khập khiễng bước đi trong bóng tối, một tay ôm chặt lấy ngực trái – nơi vết đâm từ cây kim thêu Vô Ảnh vẫn đang rỉ máu, thấm đẫm lớp tố y trắng ngà dính đầy bùn đất đầm lầy. Mười đầu ngón tay của nàng quấn băng gạc rách nát, nhói buốt tê dại như thể hàng vạn cây kim đang găm thẳng vào xương tủy. Cơn phản phệ của việc bộc phát huyết lực tại đầm lầy Hắc Sa vẫn đang gặm nhấm kinh mạch nàng hằng hồi, khiến mỗi nhịp thở đều kéo theo một ngụm máu tanh nghẹn ứ nơi cổ họng.
Nhưng nàng không thể dừng lại. Tiểu Đào, đứa trẻ mồ côi mười hai tuổi hằng ngày vẫn giúp nàng giặt giũ, nhuộm tơ bên hồ Liễu, hiện đang bị giam cầm trong Hầm ngục Ti ty Se duyên. Nhớ đến lời cười cợt tàn độc của Hắc Sa pháp sư, lòng Mai Nương như bị vạn đao băm nát. Thượng Quan Nhã Chi và Lưu Hữu muốn dùng tính mạng của Tiểu Đào để ép nàng dâng nộp cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật. Nàng khẽ chạm vào ngực áo, nơi cuốn sách cổ bằng da thú vẫn nằm im lìm bên cạnh cụm cỏ Vong Ưu tươi rói. Nàng đã mạo hiểm cả mạng sống để lấy được thuốc giải độc cho Trần Hoài Sinh, nhưng nếu đứa trẻ tội nghiệp kia phải chết vì sự ích kỷ của nàng, thì sự cứu rỗi này còn có ý nghĩa gì?
Mai Nương dừng lại trước lối vào ngách ngầm dẫn xuống hầm ngục. Nàng lấy từ trong ngực ra lá bùa bình an của Linh Hựu Tự. Lá bùa màu vàng nay đã rạn nứt nẻ, xám xịt do bị tà khí đầm lầy ăn mòn, nhưng vẫn còn sót lại một chút Phật lực mỏng manh. Nàng lẩm nhẩm niệm chú, áp lá bùa vào ngực để kích hoạt Bảo Pháp Ẩn Khí, hy vọng có thể che giấu linh lực máu trên cơ thể khỏi trận pháp giám sát của nha môn. Nàng nén đau, bước xuống những bậc đá trơn trượt đầy rêu mốc. Bóng tối sâu thẳm của hầm ngục nuốt chửng bóng dáng mảnh mai của nàng.
Thế nhưng, ngay khi bước chân nàng vừa chạm đến tầng ngục thứ hai, một luồng sáng đỏ rực đột ngột bùng lên từ những ký tự phong thủy khắc trên vách đá sần sùi. "Oong!" Tiếng ngân vang phong thủy chói tai dội thẳng vào màng nhĩ. Trận pháp giám sát của hầm ngục – Huyết Linh trận – đã bị kích hoạt. Mai Nương giật thắt tim, nhìn xuống mười đầu ngón tay đang rỉ máu qua lớp băng gạc. Nàng đã quá ngây thơ. Dù lá bùa bình an có thể che giấu linh khí, nhưng vết thương hở trên ngực và ngón tay nàng liên tục rò rỉ huyết dịch mang linh lực dệt tơ trời thuần khiết. Mùi máu tinh khiết nhất đối với trận pháp phong thủy của Ti ty Se duyên chẳng khác nào một ngọn đuốc sáng rực giữa đêm đen. "Có kẻ đột nhập!" Tiếng hét của lính canh vang lên từ phía cuối hành lang, kèm theo tiếng xích sắt va vào nhau lách cách.
Mai Nương cắn chặt môi, không còn đường lui. Nàng dốc toàn bộ tàn lực chạy điên cuồng về phía phát ra tiếng khóc than nhỏ bé. Tiếng khóc ấy khàn đặc, yếu ớt, nhưng đối với thính giác phong thủy của nàng, nó rõ ràng như tiếng chuông cảnh tỉnh. Qua khe cửa sắt của một gian ngục ẩm ướt, cảnh tượng bên trong đập vào mắt khiến Mai Nương đứng sững, huyết quản như đông cứng lại. Tiểu Đào đang bị treo lơ lửng trên giá gỗ bằng những sợi xích sắt gia trì bùa chú phong thủy áp chế. Thân hình nhỏ nhắn của cô bé mặc bộ áo vải nâu rách nát, đầy những vệt máu ngang dọc. Đứng trước mặt cô bé là Lưu Hữu, gã phó sứ mập mạp của Ti ty Se duyên, gương mặt xám xịt của gã lộ rõ vẻ tàn độc dưới ánh đuốc bập bùng. Trên tay gã là chiếc roi da quấn gai sắt rỉ sét dính đầy máu tươi.
"Nói! Con mụ mối Mai Nương giấu cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật ở đâu?" Lưu Hữu gầm lên, vung roi quất mạnh vào bả vai nhỏ bé của Tiểu Đào. "Chát!" "A! Sư phụ... cứu con..." Đứa trẻ thét lên một tiếng đau đớn rồi lịm đi, đầu gục xuống ngực. "Lũ ăn hại! Tra tấn cả ngày trời mà không cạy miệng được một con nhóc!" Trương bộ khoái đứng bên cạnh khạc nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ. "Dừng tay lại!" Mai Nương khàn giọng hét lên, tiếng hét khàn đặc do cổ họng ngập ngụa máu tanh. Nàng vung tay, từ trong miệng phóng ra cây kim thêu Vô Ảnh. Cây kim bạc cổ mảnh như tóc phát ra một vệt sáng bạc mờ ảo xuyên qua không khí, đâm thẳng vào nút thắt phong thủy trên sợi xích sắt đang giam giữ Tiểu Đào.
"Keng!" Sợi xích sắt gia trì bùa chú lập tức đứt lìa. Thân hình nhỏ bé của Tiểu Đào rơi xuống, được Mai Nương lao tới đỡ lấy vào lòng. Nhìn đồ đệ nhỏ toàn thân đầy thương tích, hơi thở yếu ớt, dòng lệ nóng hổi từ mắt Mai Nương lã chã tuôn rơi, hòa cùng vệt máu trên má. "Sư... sư phụ..." Tiểu Đào khẽ mở mắt, nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt của Mai Nương, cô bé khóc nghẹn. "Con... con không nói... con không đưa bí tịch cho bọn họ..." "Ta biết, Tiểu Đào ngoan. Ta đưa con đi." Mai Nương ôm chặt lấy đồ đệ, lòng đau như cắt.
"Hahaha! Quả nhiên con yêu nữ này tự tìm đến cái chết!" Lưu Hữu không hề hoảng hốt, ngược lại cười lên điên cuồng. Gã lùi lại phía sau, vung tay ra lệnh. "Vây chặt lối thoát cho ta!" Từ trong bóng tối của hành lang đá, hàng chục bộ khoái nha môn và lính canh ngục cầm giáo dài rầm rập lao ra, bao vây kín căn phòng giam chật hẹp. Nhưng đáng sợ nhất là bóng người từ từ bước ra từ sau bức tường đá. Hàn Phi. Vị kiếm sĩ phong thủy lạnh lùng của triều đình đứng đó, chiến y màu đen bó sát phản chiếu ánh đuốc mờ ảo. Thanh kiếm dài đeo sau lưng y tỏa ra một luồng hàn khí xanh lam buốt giá, khiến những giọt nước đọng trên trần ngục lập tức hóa thành băng nhọn rơi xuống đất.
"Hồng Ty Giả hèn mọn," Hàn Phi lạnh lùng mở miệng, giọng nói không chút hơi ấm phàm nhân. "Dùng huyết thuật se duyên trái luật pháp triều đình, lại dám náo loạn ngục tối hoàng gia. Hôm nay, thanh kiếm Hàn Nhạn của ta sẽ chém đứt sợi tơ mệnh hèn mọn của ngươi." Mai Nương không trả lời. Nàng cắn chặt răng, dùng một tay ôm chặt Tiểu Đào, tay kia đưa lên búng nhẹ ngón tay đeo nhẫn. Nàng cố gắng vận hành Hồng Ty Phược Mệnh Thuật, ép huyết dịch từ mười đầu ngón tay hoại tử chảy ra để dệt nên một kết giới chỉ đỏ thường hòng cản đường. Ba sợi chỉ đỏ thấm máu tươi bay lướt qua không khí, bện thành một mạng lưới vô hình chắn trước mặt Hàn Phi.
"Nực cười." Hàn Phi lạnh lùng hừ một tiếng. Y dứt khoát rút thanh kiếm cổ Hàn Nhạn khỏi vỏ. Một tiếng ngân lạnh buốt vang dội, kiếm quang màu xanh lam xé toạc bóng tối. "Xoẹt!" Hàn Phi vung kiếm chém một đường dứt khoát. Kiếm phong thủy của y mang theo hàn băng kiếm khí cực mạnh, chuyên chém đứt các mối duyên và kết giới chỉ hồng của thuật sĩ. Ba sợi huyết tơ của Mai Nương vừa chạm vào lưỡi kiếm lập tức bị đóng băng rồi vỡ vụn thành tro xám rơi rụng. Sức mạnh phản phệ từ thanh kiếm dội ngược vào lồng ngực Mai Nương, khiến nàng lảo đảo lùi lại, va mạnh vào vách đá ẩm ướt. Vết thương ở ngực trái của nàng lại rách sâu hơn, máu tươi tuôn ra dạt dào, nhuộm đỏ cả vạt áo tố y trắng.
"Sư phụ!" Tiểu Đào hét lên trong nước mắt. "Bắt sống nó cho ta! Tịch thu cuốn bí tịch!" Lưu Hữu đứng phía sau điên cuồng ra lệnh, Trương bộ khoái giơ cao roi da gai sắt lao thẳng về phía Mai Nương. Mai Nương nhìn xung quanh. Lối ra duy nhất đã bị lính canh bao vây kín kẽ. Trước mặt là kiếm sĩ Hàn Phi với thanh kiếm lạnh buốt sẵn sàng lấy mạng. Thể xác nàng đã kiệt quệ hoàn toàn, mười đầu ngón tay bại liệt hoại tử không thể tiếp tục dệt tơ thường. Nếu nàng đầu hàng, Tiểu Đào sẽ chết, bí tịch sẽ rơi vào tay kẻ ác, và Trần Hoài Sinh sẽ vĩnh viễn bị tà khí nuốt chửng mà không có thuốc giải.
Nàng không còn lựa chọn nào khác. Để cứu sống đồ đệ nhỏ và bảo toàn di sản sư môn, nàng buộc phải kích hoạt khế ước hiến tế tối thượng. Mai Nương run rẩy thọc bàn tay rướm máu vào ngực áo, rút ra cuộn tơ hồng nguyên bản dệt từ Hoàng Lăng Cấm Địa. Cuộn tơ cổ xưa này tỏa ra một luồng linh lực phong thủy hoàng gia trầm hùng nhưng lạnh lẽo vô cùng. Nàng nhìn Tiểu Đào một lần cuối, ánh mắt dịu dàng đầy bi thương câm lặng. "Tiểu Đào... hãy sống tốt..."
Mai Nương dùng miệng ngậm chặt kim thêu Vô Ảnh, dứt khoát đâm mạnh mũi kim bạc cổ vào ngực trái của mình, chạm thẳng vào tâm mạch. "Hự!" Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào nghẹn ứ nơi cổ họng Mai Nương. Cơn đau buốt thấu xương tủy khiến toàn thân nàng co rút dữ dội, kinh mạch toàn thân rạn nứt rướm máu tươi dạt dào qua lớp tố y rách nát. Dòng máu tim tinh khiết nhất mang huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa tuôn ra xối xả, chảy dọc theo cây kim bạc thấm thẳng vào cuộn tơ hồng nguyên bản. Nàng kích hoạt Huyết thệ Khế ước. "U u... oành!" Ngay khi máu tim chạm vào cuộn tơ cổ xưa, một luồng hào quang đỏ rực rỡ, chói lòa như mặt trời nhỏ đột ngột bùng phát từ lòng bàn tay Mai Nương, xé toạc bóng tối ẩm ướt của Hầm ngục Ti ty Se duyên. Khung cửi Vong Ưu cổ xưa ẩn sâu trong mật thất Hồng Ty Các từ xa dường như cảm nhận được khế ước hiến tế, phát ra tiếng rung động trầm hùng dội thẳng qua không gian gia trì linh lực cho nàng.
Từ cuộn tơ hồng nguyên bản, hàng vạn sợi chỉ đỏ khổng lồ như những con rồng máu điên cuồng bùng phát, bện chặt vào nhau thành một mạng lưới kết giới chỉ đỏ vô song bao trùm lấy Mai Nương và Tiểu Đào. Hàn Phi biến sắc, cảm nhận được luồng linh lực nghịch thiên cải mệnh đang dâng trào dữ dội. Y gầm lên, vận toàn bộ chân khí chém mạnh thanh kiếm Hàn Nhạn xuống. "Hàn Nhạn Phá Duyên!" Nhưng lần này, kiếm chém duyên của Hàn Phi vừa chạm vào mạng lưới huyết tơ khổng lồ lập tức bị hàng ngàn sợi chỉ đỏ quấn chặt lấy lưỡi kiếm. Hàn khí xanh lam trên kiếm bị linh lực máu tim tinh khiết tịnh hóa hoàn toàn trong nháy mắt. Lực phản phệ cực mạnh từ khế ước hiến tế truyền qua lưỡi kiếm, chấn động mạnh vào kinh mạch cánh tay Hàn Phi, khiến y nôn ra một ngụm máu tươi, thanh kiếm cổ Hàn Nhạn suýt nữa tuột khỏi tay khi y bị đẩy lùi liên tiếp mười bước.
"Cái gì? Cấm thuật hiến tế thọ mệnh!" Hàn Phi bàng hoàng kinh hãi nhìn Mai Nương. Mạng lưới huyết tơ tiếp tục bộc phát sức mạnh khổng lồ, quét mạnh qua căn phòng giam. "Oành!" Lưu Hữu và Trương bộ khoái chưa kịp phản ứng đã bị luồng linh lực huyết tơ hất văng mạnh vào vách đá hầm ngục, xương sườn gãy vụn, ngã sụp xuống đất bất tỉnh nhân sự. Hàng chục lính canh gác xung quanh bị chấn động ngã rạp, giáo dài rơi loảng xoảng trên nền đất. Trận pháp xích sắt phong thủy giam giữ Tiểu Đào hoàn toàn vỡ vụn thành tro bụi.
Mai Nương quỳ sụp xuống đất, mười đầu ngón tay và toàn thân rạn nứt rướm máu tươi dạt dào nhuộm đỏ cả nền đá hầm ngục. Thọ mệnh của nàng bị rút ngắn mười năm ngay lập tức, hơi thở yếu ớt đứt quãng như ngọn đèn dầu trước gió bão. Đổi mạng lấy sự cứu rỗi cho đồ đệ, cái giá phải trả quá tàn khốc. Nàng gượng dậy, dùng đôi tay run rẩy bế xốc Tiểu Đào đang mê man lên, cố gắng bước đi về phía lối ra của hầm ngục trước khi toàn bộ hệ thống sụp đổ. Thế nhưng, tiếng nổ phong thủy khổng lồ từ Huyết thệ Khế ước đã đánh động toàn bộ nha môn Long Thành. Từ phía cầu thang đá dẫn lên lối thoát duy nhất, tiếng bước chân dồn dập rầm rập vang lên ngày một gần. Ánh đuốc đỏ rực rọi sáng cả hành lang tối tăm.
Mai Nương khựng bước chân lại, trái tim nàng như ngừng đập. Đứng đầu toán lính tuần đêm đang áp sát phong tỏa lối ra là một nam tử khôi ngô trong bộ quan phục lục phẩm màu lục thẫm, tay cầm thanh đao tuần tra nha môn sáng loáng. Trần Hoài Sinh. Phu quan khắc cốt ghi tâm của nàng đứng đó, ánh mắt chính trực, lạnh lùng chấp pháp nhìn nàng đầy xa lạ và đề phòng. Trong tâm trí chàng, người con gái tố y đẫm máu trước mặt chỉ là một yêu nữ dùng tà thuật máu náo loạn ngục tối hoàng gia. Chàng chĩa thẳng đao tuần tra vào lồng ngực rướm máu của nàng, giọng nói trầm ấm đầy lạnh lùng dội thẳng vào tâm can Mai Nương: "Nha môn chấp pháp! Yêu nữ to gan, mau buông đồ đệ và chịu trói!"
Không gian hầm ngục bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng đến rợn người. Ánh lửa từ những cây đuốc cắm trên vách đá chập chờn, hắt lên gương mặt cương nghị, lạnh lùng của Trần Hoài Sinh những mảng sáng tối loang lổ. Thanh đao tuần tra trong tay chàng không hề rung chuyển, lưỡi đao sắc lạnh phản chiếu ánh đỏ sẫm từ dòng máu tươi đang chảy tràn dưới chân Mai Nương. Chàng nhìn nàng, ánh mắt chính trực kia chứa đựng sự đề phòng tột độ, nhưng sâu thẳm trong đồng tử đen sẫm ấy lại phảng phất một làn sương mù mịt của sự lãng quên tuyệt đối. Chàng không nhớ nàng. Chàng thực sự không còn nhớ một chút gì về người thê tử đã từng cùng chàng thề nguyện dưới rặng liễu hồ Liễu, người đã từng hằng đêm thức trắng dệt tơ máu để kéo dài mạng sống cho chàng.
Mai Nương đứng lặng đi giữa vũng máu, lồng ngực phập phồng đau đớn. Nàng nhìn sâu vào đôi mắt của phu quân cũ, cố tìm kiếm một tia ấm áp, một thoáng dao động dù là nhỏ nhất. Nhưng không có gì cả. Chỉ có một sự lạnh lùng xa lạ, một khoảng cách vạn dặm trùng khơi của một phán quan đang đối diện với một phạm nhân tà đạo. Sự lãng quên ấy tàn nhẫn hơn cả vạn đao xuyên tim, khiến dòng lệ nóng hổi nơi khóe mắt nàng hòa cùng vệt máu tươi, chầm chậm lăn dài xuống chiếc cằm nhợt nhạt.
"Trần... phán quan..." Mai Nương khẽ mấp máy đôi môi khô khốc, giọng nói khàn đặc, nhỏ nhẹ đến mức gần như tan biến vào tiếng gió rít qua khe đá. Nàng muốn gọi chàng là phu quân, muốn ôm lấy chàng và nói rằng nàng đã lấy được cỏ Vong Ưu để cứu mạng chàng. Nhưng lý trí tàn khốc đã kéo nàng lại. Nghịch duyên vong ký – luật nhân quả tàn khốc của Khung cửi Vong Ưu đã vận hành. Sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối hai người đã đứt lìa thêm một đoạn lớn ngay khi nàng bộc phát máu tim cứu sống Tiểu Đào. Nếu nàng cố tình tiết lộ danh phận thê tử cũ, tà khí hắc sa ẩn giấu trong kinh mạch Hoài Sinh sẽ lập tức phản phệ, khiến chàng nổ tung kinh mạch mà chết.
Nàng phải im lặng. Sự im lặng câm lặng đầy đau đớn là lá chắn duy nhất để bảo vệ mạng sống cho chàng.
"Nha môn Long Thành chấp pháp nghiêm minh!" Trần Hoài Sinh bước tới một bước, thanh đao tuần tra nhích gần hơn sát lồng ngực rướm máu của Mai Nương. Giọng nói của chàng vang dội khắp hành lang đá, lạnh ngắt như băng tuyết. "Yêu nữ, ngươi dùng tà thuật máu náo loạn Ti ty Se duyên, đánh trọng thương phó sứ Lưu Hữu, tội nghiệt tày trời! Mau buông đứa trẻ ra và chịu trói, bằng không đao kiếm không có mắt!"
"Hoài Sinh... đại nhân... giết nó đi! Nó chính là yêu nữ gieo rắc dịch bệnh cô độc tàn hại Long Thành!" Một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên từ góc tối hầm ngục. Lưu Hữu gượng dậy, một tay ôm lấy lồng ngực gãy vụn xương sườn, gương mặt xám xịt nhăn nhó vì đau đớn nhưng đôi mắt lại bùng lên tia sáng tàn độc dữ dội. Gã chỉ tay vào Mai Nương, nghiến răng gầm gừ: "Nó đã dùng huyết thuật dệt tơ máu để phá giải kết giới triều đình! Đừng để nó sống sót rời khỏi đây!"
Nghe lời kích động của Lưu Hữu, lính tuần phòng nha môn xung quanh rục rịch giơ cao giáo dài, sát khí dâng cao. Mai Nương khẽ siết chặt vòng tay đang ôm lấy Tiểu Đào. Đứa trẻ vẫn đang hôn mê bất tỉnh, hơi thở yếu ớt như sợi tơ mỏng manh trước gió bão. Nàng cúi đầu nhìn xuống nền đất ẩm ướt dưới chân, nơi một chiếc cống ngầm thoát nước của hầm ngục đang hé mở một khe nhỏ do chấn động của khế ước hiến tế vừa rồi.
Một kế hoạch tuyệt vọng lóe lên trong tâm trí Mai Nương. Nàng không thể phản kháng. Nếu nàng dùng cuộn tơ hồng nguyên bản để chiến đấu thoát thân, oán khí từ trận chiến phong thủy cấp cao này sẽ bùng phát dữ dội, trực tiếp kích hoạt tà khí hắc sa đang ngủ yên trong cơ thể Hoài Sinh, dồn chàng vào tử lộ nguy kịch. Hơn nữa, thể xác nàng đã kiệt quệ hoàn toàn sau khi bộc phát máu tim, mười đầu ngón tay bại liệt hoại tử không thể cầm kim thêu Vô Ảnh. Nàng phải đầu hàng để bảo vệ Hoài Sinh, nhưng nàng phải cứu Tiểu Đào bằng mọi giá.
Mai Nương âm thầm vận dụng chút linh lực tàn dư cuối cùng trong ngực trái. Nàng dùng răng ngậm chặt kim thêu Vô Ảnh, điều khiển một sợi chỉ đỏ mỏng manh vô hình từ cuộn tơ hồng nguyên bản quấn nhẹ quanh thắt lưng Tiểu Đào. Nàng nhìn lướt qua phía sau, nơi bóng tối của chiếc cống ngầm thoát nước dẫn thẳng ra hồ Liễu ngoại thành.
"Trần phán quan," Mai Nương khẽ cúi đầu, giọng nói khàn đặc đầy cung kính nhưng xa cách vang lên. "Dân nữ... nguyện chịu trói. Nhưng đứa trẻ này vô tội, nó chỉ là một đứa trẻ mồ côi giúp việc phường thêu, bị Lưu phó sứ bắt giam và tra tấn dã man. Mong đại nhân chính trực... tha cho nó một con đường sống."
"Hừ! Yêu nữ xảo quyệt! Đứa con nít đó là đồng phạm của ngươi, làm sao có thể tha!" Lưu Hữu điên cuồng hét lên, ra hiệu cho Trương bộ khoái xông lên cướp lấy Tiểu Đào.
"Dừng tay!" Trần Hoài Sinh dứt khoát quát lớn, giọng nói uy nghiêm khiến Trương bộ khoái phải khựng bước chân lại. Chàng liếc nhìn Lưu Hữu với ánh mắt chính trực, nghiêm nghị. "Nha môn Long Thành điều tra vụ án mạng phong thủy luôn trọng chứng cứ, chấp pháp theo luật lệ triều đình. Phạm nhân đã đồng ý chịu trói, nha môn sẽ bắt giam điều tra rõ ràng, không hành quyết tùy tiện tại chỗ, càng không thể giết hại trẻ nhỏ chưa rõ tội trạng."
Sự chính trực chấp pháp của Trần Hoài Sinh đã chặn đứng dã tâm diệt khẩu của Lưu Hữu tại hiện trường. Mai Nương khẽ thở phào trong lòng. Nàng biết phu quân của nàng dù đã quên nàng, nhưng bản tính lương thiện, chính trực của chàng thì vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.
Lợi dụng lúc mọi người đang chú ý vào cuộc đối chất giữa Hoài Sinh và Lưu Hữu, Mai Nương âm thầm dùng răng búng nhẹ sợi chỉ đỏ vô hình. Sợi chỉ đỏ co rút cực nhanh, kéo thân hình nhỏ bé của Tiểu Đào trượt nhẹ trên nền đá ẩm ướt, lách qua khe hở của chiếc cống ngầm và rơi thẳng xuống dòng nước chảy xiết dẫn ra hồ Liễu bên ngoài. Cuộn tơ hồng nguyên bản và cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật cũng được nàng khéo léo nhét chặt vào ngực áo của Tiểu Đào trước đó.
"Tõm!"
Tiếng nước chảy xiết dưới lòng đất vang lên rất khẽ, nhanh chóng bị tiếng gió rít và tiếng xích sắt va chạm che khuất.
"Đứa bé đâu rồi?" Trương bộ khoái chợt nhận ra sự bất thường, kinh hãi hét lên khi nhìn thấy khoảng trống bên cạnh Mai Nương.
"Nó đã trốn thoát theo đường cống ngầm! Mau đuổi theo!" Lưu Hữu điên cuồng gầm lên.
"Không cần đuổi." Trần Hoài Sinh lạnh lùng ngăn cản. Chàng nhìn thẳng vào Mai Nương, người giờ đây đang quỳ sụp dưới đất, mười đầu ngón tay hoại tử rũ rượi rướm máu tươi dạt dào, gương mặt nhợt nhạt trắng bệch không còn một giọt máu. Chàng biết, kẻ chủ mưu thực sự chính là người con gái đang quỳ trước mặt chàng lúc này. Chàng từ từ hạ thanh đao tuần tra xuống, lấy ra bộ gông xiềng phong thủy bằng xích sắt đen nặng nề từ thắt lưng.
"Yêu nữ Mai Nương, ngươi giúp đồng phạm trốn thoát, tội chồng thêm tội. Hôm nay nha môn Long Thành chính thức bắt giữ ngươi giam vào hầm ngục Ti ty Se duyên để chờ ngày xét xử." Trần Hoài Sinh lạnh lùng tuyên bố.
Mai Nương không hề né tránh. Nàng từ từ đưa đôi bàn tay rách nát, quấn đầy băng gạc trắng rướm máu tươi ra trước mũi đao của chàng. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của phu quân cũ, khẽ nở một nụ cười câm lặng đầy bi thương tột cùng. Nàng tự nguyện chịu trói. Để bảo vệ mạng sống cho chàng, để Tiểu Đào được trốn thoát an toàn cùng di sản sư môn, nàng chấp nhận gánh chịu mọi tội danh phản quốc, chấp nhận bị giam cầm vào ngục tối ẩm ướt.
"Keng!"
Tiếng xích sắt đen nặng nề khóa chặt lấy cổ tay rách nát của Mai Nương. Gông xiềng phong thủy vừa chạm vào da thịt lập tức kích hoạt bùa chú áp chế, ăn mòn toàn bộ linh lực tơ hồng tàn dư trong cơ thể nàng, gây ra những cơn đau buốt thấu xương chạy dọc theo kinh mạch cánh tay khiến nàng phải khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ. Nhưng nàng không hề kháng cự. Nàng lẳng lặng đứng dậy, để mặc cho Trần Hoài Sinh và lính tuần đêm nha môn áp giải đi khuất vào bóng tối sâu thẳm của hành lang đá.
Cửa ngục tối bằng sắt nặng nề rầm rập đóng sập lại, nuốt chửng bóng dáng mảnh mai mặc tố y đẫm máu của Mai Nương vào lòng đất ẩm ướt, lạnh lẽo của Ti ty Se duyên. Sự kiện này chính thức khép lại Cấp 1: Nghiệp Duyên Khởi Sự, đẩy nàng vào bóng tối vô tận của sự giam cầm và lãng quên.
Trần Hoài Sinh bước ra khỏi hầm ngục, sương đêm lạnh buốt phả vào mặt khiến chàng khẽ rùng mình. Chàng tra đao tuần tra vào vỏ, nhưng ngay khoảnh khắc chuôi đao chạm vào thắt lưng, một cảm giác trống rỗng đau đớn vô danh đột ngột dội thẳng vào lồng ngực trái của chàng, mạnh mẽ đến mức khiến chàng phải khựng bước chân lại, tay ôm chặt lấy ngực thở dốc.
Chàng cúi đầu nhìn xuống thanh kiếm tuần tra của mình.
Dưới ánh đuốc chập chờn của cổng ngục, giữa chuôi đao và ngón tay chàng bỗng xuất hiện một sợi chỉ đỏ mỏng manh như tơ, phát sáng dịu nhẹ vô hình đối với người thường nhưng lại rõ mồn một trong mắt chàng. Sợi chỉ đỏ ấy dường như chứa đựng một đoạn ký ức vô cùng ấm áp, một giọng nói dịu dàng từng sưởi ấm những đêm đông lạnh giá của chàng.
Thế nhưng, ngay khi Trần Hoài Sinh vươn tay muốn chạm vào nó, sợi chỉ đỏ định mệnh ấy bỗng chốc rạn nứt rồi đứt lìa hoàn toàn, tan biến thành tro bụi trong hư không lạnh lẽo của sương đêm.
Một khoảng trống rỗng đau đớn vô danh vô tận dâng lên trong lòng Trần Hoài Sinh, khiến chàng đứng lặng đi giữa màn sương mù dày đặc của kinh thành Long Thành, vĩnh viễn quên mất người vợ đã từng yêu chàng hơn cả sinh mạng mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!