Nhạc nềnRecollection

Mật Thất Truyền Thừa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân tuần tra rầm rập của quân lính Ti ty Se duyên ngoài ngõ nhỏ cuối cùng cũng xa dần, để lại bầu không khí tịch mịch đến rợn người của khu phố nghèo ven hồ Liễu. Sương mù từ mặt hồ bốc lên hằng canh giờ qua giờ đây đã đặc quánh như một lớp lụa xám bao phủ khắp Hồng Ty Các, mang theo cái lạnh buốt xương của đêm đông u tối. Gió lạnh luồn qua những khe cửa gỗ vỡ nát, thổi bùng ngọn lửa leo lét trên cây nến dầu sắp cạn.


Mai Nương quỳ sụp bên bàn thêu gỗ sờn, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng đau đớn. Mười đầu ngón tay của nàng, vốn quấn đầy những dải băng vải trắng, giờ đây đã rướm máu tươi đỏ rực, thấm qua lớp vải gạc lạnh ngắt. Cơn đau buốt từ xương tủy truyền lên đại não khiến nàng run rẩy không ngừng. Nàng vừa phải tiêu hao một lượng linh lực mộc mạc cực lớn để kích hoạt mộc khí từ chiếc trâm gỗ đào rỗng trên tóc, bẻ cong dòng chảy phong thủy của chiếc la bàn rỉ sét trên tay Trương bộ khoái, che mắt phó sứ Lưu Hữu để bảo vệ hai sinh mệnh tội nghiệp đang trốn ở gian sau.


"Khụ... khụ khụ... hự..."


Tiếng ho khan dữ dội, xé lòng từ chiếc giường tre phía sau bình phong lại vang lên, kéo theo tiếng rên rỉ đầy đau đớn của Trần Hoài Sinh. Mai Nương giật mình, cố nén cơn đau buốt ở tay, bấu chặt vào mép bàn thêu để đứng dậy. Nàng bước từng bước lảo đảo về phía phòng trong.


Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu, sắc mặt của Trần Hoài Sinh – vị phu quan thanh liêm mà nàng yêu hơn chính sinh mạng mình – đã chuyển sang màu xám ngoét. Giữa vầng trán thanh tú của chàng, luồng hắc khí u tối của tà khí hắc sa đang cuồn cuộn luân chuyển hằng hồi, như một con rắn độc đang điên cuồng cắn xé kinh mạch của chàng. Chàng mê man, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, đôi môi khô khốc nứt nẻ khẽ mấp máy gọi tên nàng trong vô thức:


"Mai Nương... nương tử... đừng... đừng bỏ ta..."


Nước mắt Mai Nương không tự chủ được mà rơi xuống gò má nhợt nhạt của Hoài Sinh. Nàng quỳ xuống bên mép giường, khẽ áp sát gương mặt lạnh ngắt của mình vào bàn tay run rẩy của chàng. Nàng thò tay vào trong vạt áo tố y sờn cũ, rút ra lá Bùa bình an Linh Hựu Tự màu vàng ấm áp – bảo vật phòng thân mà nhà sư mù Thanh Huyền pháp sư đã trì chú suốt ba năm ban tặng cho nàng.


Mai Nương run rẩy đặt lá bùa lên ngực trái của Hoài Sinh, khẽ niệm chú. Một luồng hào quang Phật môn dịu nhẹ, tịnh hóa từ lá bùa bùng lên, tạm thời đẩy lui luồng hắc khí đang cuồn cuộn trên trán chàng. Tiếng thở dốc của Hoài Sinh dần bình ổn trở lại, nhưng luồng hắc sa tà khí quá mạnh mẽ, lá bùa bình an bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ mờ nhạt, báo hiệu sinh cơ của chàng đang bị gặm nhấm từng khắc một.


"Sư phụ... cứu chúng con..."


Một tiếng khóc nghẹn ngào, yếu ớt từ gian sau vọng ra. Tiểu đồ đệ Tiểu Đào hớt hải chạy vào, gương mặt nhỏ nhắn mười hai tuổi lấm lem nước mắt và tro bếp. Cô bé run rẩy bấu lấy vạt áo của Mai Nương, giọng nói lạc đi vì sợ hãi:


"Sư phụ, hai người họ... Hứa công tử và Lâm tiểu thư... oán khí tuyệt tự trên người họ đang bộc phát dữ dội lắm rồi. Máu đen từ mười đầu ngón tay họ đang rỉ ra không ngừng, hơi thở chỉ còn thoi thóp. Nếu... nếu trước canh ba không được se duyên tịnh hóa, họ sẽ nổ tung kinh mạch mà chết mất!"


Mai Nương nhắm mắt lại, hai dòng lệ nóng hổi lăn dài trên má. Nàng biết, thời gian của nàng đã cạn kiệt. Long Thành đang chìm trong dịch bệnh cô độc, và lời nguyền tuyệt tự của hoàng gia đang muốn lấy mạng tất cả những cặp tình nhân dám kháng cự lại triều đình. Nếu nàng không ra tay cứu Hứa Văn Tài và Lâm Thục Nhã, họ sẽ chết, và nàng cũng sẽ mất đi cơ hội tích đức lớn để kéo dài mạng sống cho Hoài Sinh đang lâm nguy.


Nhưng muốn cứu họ, nàng không thể dùng thuật phong thủy thông thường. Nàng mang trong mình huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa, là người duy nhất có khả năng dệt nên những sợi tơ hồng bằng máu đầu ngón tay để nghịch chuyển nhân duyên định mệnh. Để làm được điều đó, nàng buộc phải mở mật thất truyền thừa của sư phụ quá cố Hồng Lão Nhân – nơi cất giữ Khung cửi Vong Ưu cổ xưa.


"Tiểu Đào, con ở lại đây trông chừng Hoài Sinh. Nếu tà khí của chàng bộc phát trở lại, hãy dùng nước ấm lau trán cho chàng," Mai Nương gạt nước mắt, giọng nói trở nên kiên định lạ thường.


"Sư phụ... người định mở mật thất sao?" Tiểu Đào mở to mắt, run rẩy hỏi. Cô bé biết rõ, mật thất của Hồng Lão Nhân là vùng cấm địa chứa đựng những bí mật tàn khốc mà sư phụ trước khi lâm chung đã nghiêm cấm Mai Nương chạm vào trừ phi vương triều sụp đổ.


"Không còn cách nào khác," Mai Nương khẽ xoa đầu Tiểu Đào, rồi dứt khoát quay người bước về phía gian sau phòng thêu.


Gian sau của Hồng Ty Các là nơi thờ tự sư phụ quá cố Hồng Lão Nhân. Bức tượng gỗ tạc hình lão nhân râu tóc bạc phơ, mặc áo bào xám thêu tơ hồng cổ xưa đứng uy nghiêm giữa điện thờ nhỏ. Phía dưới chân tượng gỗ là bài vị bằng gỗ mun cổ xưa, đen bóng và lạnh lẽo, khắc đầy những ký tự phong thủy cổ đại phức tạp.


Mai Nương quỳ sụp trước bài vị sư phụ, khẽ dập đầu ba lạy. Nàng run rẩy tháo dải băng vải trắng trên ngón tay đeo nhẫn của bàn tay trái, để lộ vết thương rách nát đang rỉ máu tươi đỏ rực. Nàng lấy từ trong hộp gỗ cây Kim thêu Vô Ảnh bằng bạc cổ mảnh như tơ – công cụ thêu cổ duy nhất chịu được linh lực máu trời chảy trong huyết quản nàng.


Nàng nghiến răng, đâm mạnh mũi kim bạc vào đầu ngón tay đeo nhẫn của mình, ép ra một giọt máu tim tinh khiết nhất, nhỏ trực tiếp vào nhãn trận phong thủy khắc trên bài vị gỗ mun.


"Uỳnh... uỳnh..."


Một tiếng động trầm đục vang lên dưới lòng đất. Bài vị gỗ mun hấp thụ giọt máu tươi, bùng phát hào quang đỏ nhạt dịu kỳ. Bức tường gạch phía sau tượng gỗ Hồng Lão Nhân từ từ nứt ra, để lộ một lối đi bằng đá ẩm ướt dẫn sâu xuống lòng đất tối tăm. Mùi ẩm mốc của đất đai nghìn năm và mùi hôi hám của oán khí tích tụ xộc thẳng vào mũi Mai Nương.


Nàng cầm cây nến dầu leo lét, bước từng bước xuống bậc đá lạnh buốt. Càng đi sâu xuống dưới, lồng ngực nàng càng bị đè nặng bởi một áp lực linh khí cổ xưa khổng lồ, khiến nàng khó thở, kinh mạch toàn thân rạn nứt dữ dội. Đây chính là trận pháp tự hủy của mật thất, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ kẻ nào không mang huyết mạch dệt tơ trời thuần khiết dám đột nhập.


Khi bước chân chạm vào nền đất bằng phẳng của hầm ngầm, ánh nến trên tay Mai Nương chợt tắt ngúm. Nhưng gian phòng không hề chìm vào bóng tối.


Ngay giữa mật thất hoang tàn, một khung cửi khổng lồ làm từ gỗ cây dâu ngàn năm trong Hoàng Lăng Cấm Địa đang đứng sừng sững – Khung cửi Vong Ưu. Trục gỗ chính của khung cửi khắc đầy những nhãn trận phong thủy cổ xưa, giờ đây đang tự động rung động nhẹ, phát ra luồng linh lực màu đỏ hồng dịu nhẹ nhưng vô cùng ấm áp, xua tan làn sương xám lạnh lẽo của hầm ngục.


Mai Nương bước tới gần, đôi bàn tay run rẩy khẽ vuốt ve bề mặt gỗ dâu xù xì, lạnh ngắt của khung cửi. Nàng vận hành Hồng Ty Phược Mệnh Thuật, truyền một luồng khí mộc mạc từ huyết mạch vào trục gỗ để tịnh hóa luồng linh khí hỗn loạn đang phản phệ xung quanh lồng ngực mình. Khung cửi Vong Ưu dần bình ổn trở lại, tỏa ra hương thơm thanh khiết của gỗ dâu ngàn năm.


Phía dưới bàn dệt của khung cửi, Mai Nương phát hiện ra một chiếc hộp gỗ da thú đã sờn cũ, bám đầy bụi bặm. Nàng mở hộp, bên trong là cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật cổ xưa do chính tay sư phụ Hồng Lão Nhân biên soạn.


Nàng lật mở trang sách da thú lạnh ngắt. Ban đầu, các trang giấy hoàn toàn trống rỗng, trắng bệch không một vết mực. Mai Nương biết quy tắc truyền thừa, nàng nén đau đớn, quẹt vết máu tươi từ ngón tay đeo nhẫn lên bề mặt trang sách.


"Xèo... xèo..."


Những dòng chữ viết ẩn bằng máu bắt đầu hiện lên rõ ràng, phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ như lửa cháy. Nhưng khi đọc đến những dòng chữ ghi chép về quy luật nhân quả tối cao của Khung cửi Vong Ưu, toàn thân Mai Nương như đông cứng lại, máu trong người như ngừng chảy.


*"Hồng Ty Phược Mệnh, nghịch thiên cải mệnh. Cứu một người, đứt một duyên. Kẻ thừa kế huyết mạch dệt tơ trời dùng máu đầu ngón tay nối duyên cứu bách tính khỏi lời nguyền tuyệt tự, mỗi sợi chỉ hoàn thành sẽ bẻ gãy một đoạn sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối giữa bản thân và phu quân, xóa sạch ký ức của phu quân về nàng. Khi sợi chỉ định mệnh đứt lìa hoàn toàn, phu quân sẽ vĩnh viễn quên mất sự tồn tại của nàng trên thế gian này, coi nàng như một kẻ xa lạ vô danh hằng ngày hằng giờ."*


Mai Nương bàng hoàng lùi lại một bước, cuốn bí tịch rơi khỏi tay nàng xuống nền đất ẩm ướt.


"Cứu một người... đứt một duyên..."


Nàng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy lạc đi trong bóng tối mật thất. Nàng không thể tin vào những gì mắt mình vừa đọc được. Hóa ra, cái giá của sự cứu rỗi, cái giá để kéo dài mạng sống cho Trần Hoài Sinh lại chính là việc anh sẽ dần quên đi tình yêu khắc cốt ghi tâm của hai người, quên đi ngày hẹn ước thả hoa đăng bên hồ Liễu hằng năm, quên đi việc nàng từng là thê tử kết tóc se tơ của anh.


Nàng lật tiếp trang sách trong cơn hoảng loạn, tìm kiếm một giải pháp, một kẽ hở phong thủy hòng tự cứu vãn tình yêu của mình. Nhưng dòng chữ tiếp theo như một gáo nước lạnh dội thẳng vào hy vọng cuối cùng của nàng:


*"Cấm kỵ tuyệt đối: Nghiêm cấm dùng máu tim dệt tơ se duyên cho chính bản thân và phu quân. Nếu cố tình phạm phải cấm kỵ, sợi huyết tơ sẽ tự động bốc cháy thành tro đen, kinh mạch toàn thân rạn nứt rỉ máu, và linh hồn của thuật sĩ sẽ tan biến vào hư vô, vĩnh viễn không thể luân hồi chuyển kiếp."*


Nghĩa là, nàng không bao giờ có thể tự tay dệt sợi chỉ đỏ để nối lại duyên phận của mình với Hoài Sinh một khi nó đã đứt lìa. Tình yêu đã mất đi bằng hồng tơ máu là vĩnh viễn mất đi, không thể dùng bất kỳ tà thuật hay phép màu nào để khôi phục.


Nỗi đau lòng tột cùng xé rách tâm can Mai Nương. Nàng quỳ sụp xuống đất, ôm chặt lấy lồng ngực đang thắt lại đau đớn. Nàng khóc, những giọt nước mắt hòa lẫn với máu tươi rỉ ra từ mười đầu ngón tay rách nát, nhỏ xuống nền đất đá lạnh lẽo của mật thất.


Tại sao ông trời lại tàn nhẫn với nàng đến thế? Nàng chỉ muốn cứu phu quân của mình, muốn chàng được sống sót khỏe mạnh. Vậy mà cái giá phải trả lại là việc biến mình thành một kẻ vô danh, một bà mối phong thủy xa lạ đầy cung kính trong mắt người mình yêu thương nhất đời. Liệu sự sống sót của chàng có ý nghĩa gì khi trong tâm trí chàng, hình bóng của nàng đã hoàn toàn bị xóa sạch?


"Mai Nương... nương tử... cứu... cứu ta..."


Tiếng kêu rên đầy đau đớn, khàn đặc của Trần Hoài Sinh từ phía trên nhà tranh Thính Vũ Hiên đột ngột truyền xuống, cắt đứt tiếng khóc nghẹn ngào của Mai Nương.


Cùng lúc đó, Tiểu Đào hét lên kinh hoàng từ gian phòng ngoài:


"Sư phụ! Mau lên! Tà khí hắc sa bộc phát dữ dội rồi! Lá bùa bình an Linh Hựu Tự đã bị thiêu rụi thành tro bụi rồi! Phu quân của người... chàng sắp không xong rồi!"


Mai Nương giật mình, sắc mặt nhợt nhạt lập tức biến đổi. Nàng nghe thấy tiếng gió rít gào đầy oán hận của tà khí hắc sa đang cuồn cuộn bao phủ quanh nhà tranh Thính Vũ Hiên, gặm nhấm sinh mệnh lực của Hoài Sinh một cách tàn nhẫn.


Nàng không còn thời gian để giằng xé, không còn thời gian để khóc thương cho tình yêu của mình nữa. Nếu nàng không hành động ngay lập tức để dệt tơ cứu sống cặp đôi Hứa - Lâm hòng tích đức nghịch thiên cải mệnh, Hoài Sinh sẽ chết ngay trong đêm nay.


Nàng thà chấp nhận bị chàng quên lãng vĩnh viễn, thà chấp nhận làm một kẻ xa lạ câm lặng đứng nhìn chàng từ xa, còn hơn là phải trơ mắt nhìn chàng hóa thành một cái xác lạnh ngắt dưới làn sương độc hắc sa của triều đình.


"Hoài Sinh... thiếp xin lỗi..."


Mai Nương khẽ thì thầm vào khoảng không tối tăm, ánh mắt nàng bỗng trở nên quyết liệt và thanh thản đến đáng sợ.


Nàng đứng bật dậy, nhặt cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật lên đặt lại vào hộp gỗ da thú. Nàng bước tới trước Khung cửi Vong Ưu cổ kính, nhặt cây Kim thêu Vô Ảnh bằng bạc cổ lên, chuẩn bị dệt sợi huyết tơ đầu tiên bằng chính máu thịt và ký ức tình yêu của mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!