Nhạc nềnRecollection

Hắc Sa Oán Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc màu xám tro cuồn cuộn bò trên mặt đầm lầy Hắc Sa, dày đặc và đặc quánh như một lớp liệm lạnh lẽo bao trùm lấy vạn vật. Tiếng gió rít qua những cành liễu khô khốc nghe như tiếng khóc than của hàng vạn oán hồn bị tước đoạt nhân duyên. Mai Nương quỳ sát mép đá trơn trượt, một tay nàng bám chặt vào vách đá nhọn hoắt làm rách cả lòng bàn tay, tay kia ôm khư khư cụm cỏ Vong Ưu xanh ngọc bích trước ngực áo tố y rách nát.


Mười đầu ngón tay của nàng, vốn đã quấn đầy những dải băng vải trắng rướm máu tươi, nay lại bị độc khí đầm lầy ăn mòn đến mức tím tái, hoại tử nhẹ. Từng cơn đau buốt chạy dọc kinh mạch cánh tay dội thẳng vào tim, khiến khóe môi nàng rỉ ra một vệt máu tươi lạnh ngắt. Nhưng nỗi đau thể xác ấy làm sao sánh bằng sự kinh hoàng tột độ trong lòng nàng lúc này. Trận pháp hiến tế Vạn Dân khổng lồ chứa hàng trăm xác chết khô của bách tính nghèo khổ dưới đáy đầm lầy vẫn đang phát ra những luồng oán khí đen kịt, điên cuồng gặm nhấm sợi chỉ mệnh của Trần Hoài Sinh tại nội thành.


"Hắc... hắc hắc..."


Một tiếng cười khàn đặc, ghê rợn vang lên từ phía đối diện, xé toạc màn sương xám. Hắc Sa pháp sư từ từ bước ra. Thân hình hắn gầy guộc, khô héo như một bộ xương di động ẩn dưới lớp áo choàng xám tro vẽ đầy bùa chú tà ác màu đen. Làn da mặt hắn xám xịt, nhăn nheo, đôi mắt ti hí híp lại lộ ra những tia sáng tàn độc đầy điên dại. Trên tay hắn, cây trượng xương thú khổng lồ tỏa ra một làn khói đen kịt, phát ra tiếng gầm rít vô hình của những ác linh tuyệt tự.


"Một con chuột nhắt mang huyết mạch dệt tơ trời hèn mọn, lại dám bén mảng đến cấm địa của bản giáo," Hắc Sa pháp sư khẽ nâng trượng xương lên, giọng nói của hắn như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau. "Lưu Hữu quả thực là một lũ ăn hại, ngay cả một bà mối phong thủy quỷ ám thế này cũng để sổng mất. Nhưng hôm nay, mạng của ngươi và cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật phải để lại đây rồi."


Ngay khi dứt lời, Hắc Sa pháp sư dứt khoát dộng mạnh trượng xương thú xuống nền đất đầm lầy sủi bọt.


"Oành!"


Một luồng hắc sa oán khí cực mạnh bùng phát từ đầu trượng, hóa thành ba luồng khói đen khổng lồ mang theo khuôn mặt méo mó gào thét của các oán linh tuyệt tự, điên cuồng lao thẳng về phía Mai Nương. Luồng tà thuật này mang theo oán khí tuyệt tự cực mạnh, có khả năng ăn mòn kinh mạch phàm nhân trong nháy mắt. Sương độc đi qua đến đâu, cỏ cây xung quanh lập tức héo úa, hóa thành tro đen.


Mai Nương giật thắt tim. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nàng cố nén cơn đau thấu xương ở mười đầu ngón tay, dùng răng cắn chặt lấy dải băng gạc rách nát trên ngón tay đeo nhẫn, ép huyết dịch mang linh lực dệt tơ trời chảy ra. Nàng cố gắng búng nhẹ mười đầu ngón tay, thi triển Hồng Ty Phược Mệnh Thuật để dệt nên một kết giới chỉ đỏ thường bảo vệ xung quanh.


Thế nhưng, mười đầu ngón tay bại liệt hoại tử nhẹ của nàng không thể điều khiển linh lực dẻo dai như trước. Sợi chỉ đỏ vừa dệt xong chưa kịp thắt nút định mệnh đã bị luồng hắc sa oán khí đen kịt chạm vào.


"Xèo... xèo..."


Tiếng ăn mòn rợn người vang lên. Sợi chỉ đỏ lập tức bị oán khí tuyệt tự nhuộm đen, mục nát và đứt lìa thành từng đoạn vụn rơi rụng xuống bùn lầy. Kết giới bảo vệ bị xé rách dễ dàng. Sức mạnh tà thuật phản phệ dội thẳng vào lồng ngực Mai Nương, khiến nàng lảo đảo lùi lại, nôn ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm. Lá bùa bình an Linh Hựu Tự đeo trên ngực nàng bốc lên một làn khói xám xịt, nứt nẻ hoàn toàn và mất đi linh lực bảo hộ.


"Hahaha! Thuật se duyên giang hồ hèn mọn, làm sao chống lại được đại trận hiến tế của bản giáo!" Hắc Sa pháp sư cười man dại, tiếp tục thúc giục luồng khói đen thứ hai lao đến, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Mai Nương hòng bóp nghẹt linh hồn nàng.


Nhìn luồng tà thuật chết chóc đang cận kề, trong tâm trí Mai Nương bỗng hiện lên gương mặt chính trực nhưng lạnh lùng xa lạ của Trần Hoài Sinh. Chàng đã quên nàng, quên đi ngày hẹn ước thả hoa đăng bên hồ Liễu, quên đi danh phận thê tử kết tóc xe tơ của nàng. Nhưng chàng vẫn đang phải gánh chịu tà khí gặm nhấm hằng đêm tại nội thành. Nếu nàng chết ở đây, ai sẽ là người dệt tơ tịnh hóa oán độc cứu mạng chàng? Ai sẽ bảo vệ chàng khỏi âm mưu tàn độc của tể tướng phủ?


"Không... ta không thể chết..."


Mai Nương khàn giọng thì thầm, đôi mắt u sầu bỗng bùng lên một ý chí kiên định đến tàn nhẫn với chính bản thân mình. Nàng không còn đường lui. Để tử thủ bảo vệ Bí tịch Hồng Ty Thuật và bảo mệnh cho phu quân cũ, nàng buộc phải sử dụng đến cấm thuật tối thượng.


Nàng dùng răng ngậm chặt lấy cây kim thêu Vô Ảnh giấu trong miệng hằng đêm. Đầu kim bạc cổ hoen rỉ nhẹ khẽ chạm vào lưỡi nàng, mang theo vị sắt lạnh ngắt. Mai Nương vận hành Bộc Phát Huyết Lực, dốc toàn bộ tinh thần lực tập trung vào ngực trái. Nàng dứt khoát dùng răng điều khiển mũi kim thêu Vô Ảnh tự đâm mạnh vào ngực trái của mình, xuyên qua lớp tố y mỏng manh chạm thẳng vào tim mạch.


"Hự!"


Một cơn đau buốt thấu tận tâm can khiến toàn thân Mai Nương co rúm lại, kinh mạch toàn thân rạn nứt dữ dội như muốn nổ tung. Nhưng từ vết đâm ở ngực, dòng máu tim tinh khiết nhất mang huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa trào ra dạt dào, theo kinh mạch cánh tay tuôn thẳng ra mười đầu ngón tay đeo nhẫn của nàng.


"Bùng!"


Một làn sương máu đỏ rực rỡ như lửa cháy đột ngột bùng phát từ mười đầu ngón tay của Mai Nương, xua tan hoàn toàn màn sương xám u tối trong phạm vi mười trượng. Khung cửi Vong Ưu cổ xưa ẩn sâu trong mật thất Hồng Ty Các từ xa dường như có sự cộng minh, khẽ rung động tỏa ra luồng linh lực khổng lồ gia trì cho nàng.


Máu tim tuôn ra đến đâu, sợi tơ tằm Bạch Tuyết trong tay áo nàng hút sạch đến đó, chuyển hóa thành những sợi huyết tơ đỏ rực lấp lánh ánh sao trời. Mai Nương dùng miệng ngậm kim, đầu ngón tay run rẩy dẫn dắt huyết tơ bện thành một mạng lưới kết giới chỉ đỏ khổng lồ bao quanh vách đá.


Luồng khói đen thứ hai của Hắc Sa pháp sư đánh sầm vào kết giới huyết tơ.


"Ầm!"


Tiếng nổ phong thủy vang dội cả đầm lầy. Luồng oán khí đen kịt chạm vào huyết tơ đỏ rực lập tức bị thiêu rụi thành tro bụi, không thể xâm nhập vào trong nửa phân.


"Cái gì? Bộc phát máu tim dệt tơ trời? Ngươi điên rồi! Tự hủy hoại thọ mệnh để dệt tơ, ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!" Hắc Sa pháp sư bàng hoàng kinh hãi trước luồng linh lực máu trời vô song đang bộc phát từ cơ thể gầy gò của Mai Nương. Hắn điên cuồng gầm lên, vung mạnh trượng xương thú niệm chú tà ác.


"Vạn quỷ nghe lệnh! Oán linh giếng cổ, lao lên xé xác yêu nữ này cho ta!"


Từ dưới lòng đầm lầy sủi bọt đen ngòm, hàng chục oán linh tuyệt tự rú hét thảm thiết trồi lên, đôi mắt đỏ rực oán hận điên cuồng lao vào cắn xé kết giới chỉ đỏ. Sự phản phệ của hàng chục oán linh khiến lồng ngực Mai Nương nóng rát như bị lửa đốt, nàng liên tục nôn ra máu tươi, thọ mệnh bị rút ngắn mười năm ngay lập tức, cơ thể kiệt quệ hoàn toàn.


Nhưng đôi mắt nàng vẫn sáng rực oán lệ. Nàng biết, nếu không tiêu diệt nhãn trận trên trượng xương của hắn, nàng sẽ bị vây chết ở đây.


Mai Nương vận dụng Tịnh Huyết Trừ Tà. Nàng dùng răng ngậm chặt kim thêu Vô Ảnh dính đầy máu tim tinh khiết nhất, dứt khoát vẽ một bùa chú tịnh hóa phong thủy khổng lồ trực tiếp vào khoảng không trước mặt.


"Tịnh!"


Bùa chú bằng máu tim bùng phát ánh sáng đỏ rực rỡ như mặt trời nhỏ giữa đêm tối đầm lầy. Luồng ánh sáng tịnh hóa đi đến đâu, tiếng khóc gào oán hận của ác linh lập tức bị dập tắt, làn sương đen tà thuật bị thiêu rụi hoàn toàn.


Đồng thời, Mai Nương búng nhẹ ngón tay đeo nhẫn, điều khiển một sợi huyết tơ hộ mệnh tối cao lướt nhanh như tia chớp xuyên qua màn sương, quấn chặt lấy đầu trượng xương thú của Hắc Sa pháp sư.


"Rắc... rắc... rắc..."


Linh lực máu tim tịnh hóa điên cuồng ăn mòn vào lõi oán khí của trượng xương. Hắc Sa pháp sư kinh hoàng phát hiện ra tà thuật của mình bị khắc chế hoàn toàn. Hắn cố gắng vận khí kháng cự nhưng đã quá muộn.


"Bùm!"


Cây trượng xương thú nổ tung thành trăm mảnh vụn đen kịt. Sức nổ phong thủy dữ dội hất văng Hắc Sa pháp sư ra xa vách đá, khiến hắn ngã sụp xuống bùn lầy, nôn ra nhiều ngụm máu đen tà ác. Đại trận hiến tế dưới đáy đầm lầy bị chấn động nhẹ, tạm thời ngừng phun trào oán khí.


Mai Nương đổ gục xuống mặt đất đá lạnh buốt, mười đầu ngón tay bại liệt hoàn toàn rũ rượi, ngực trái rướm máu tươi dạt dào nhuộm đỏ cả vạt áo tố y. Đầu nàng đau như búa bổ, hơi thở yếu ớt đứt quãng cận kề cái chết do bộc phát máu tim quá độ. Nhưng nhìn cụm cỏ Vong Ưu vẫn an toàn trong ngực áo, nàng khẽ nở một nụ cười nhợt nhạt, câm lặng.


Nàng đã thắng. Nàng đã lấy được thuốc giải độc cứu mạng Hoài Sinh, và tạm thời đẩy lui được tà thuật đầm lầy. Nàng phải lập tức rời khỏi đây để quay về miếu hoang bào chế thuốc giải trước khi Trần Thiết dẫn lính tuần phòng đêm bao vây ngoại thành.


Thế nhưng, từ trong vũng bùn lầy đen kịt phía xa, Hắc Sa pháp sư đang ôm lồng ngực nát bét gượng đứng dậy. Gương mặt hắn méo mó vì đau đớn và căm hận tột độ, nhưng khóe môi hắn bỗng nứt ra một nụ cười tàn độc, ghê tởm.


"Khặc... khặc khặc... Yêu nữ dệt tơ trời... Ngươi nghĩ ngươi đã cứu được phu quân cũ của mình sao?" Hắc Sa pháp sư ho khan ra máu đen, giọng nói đầy sự châm biếm rợn người dội thẳng vào thính giác phong thủy của Mai Nương.


Mai Nương khựng người lại, đôi mắt u sầu thâm quầng khẽ ngước lên nhìn hắn đầy nghi vấn.


Hắc Sa pháp sư cười man dại, chỉ tay về phía nội thành Long Thành:


"Ngươi mạo hiểm tính mạng đến đây hái thuốc cứu hắn, nhưng ngươi có biết... Thượng Quan Nhã Chi tiểu thư đã phát hiện ra bí mật của ngươi? Ả đã dẫn bộ khoái Ti ty Se duyên ập vào Hồng Ty Các, bắt giam con nhóc đồ đệ Tiểu Đào của ngươi vào hầm ngục tối tăm rồi!"


Lồng ngực Mai Nương như bị một tảng đá khổng lồ đè nặng, hơi thở nàng nghẹn ứ.


"Ả ra lệnh tra tấn con nhóc đó hằng giờ liền, chỉ để ép ngươi phải tự tay dâng nộp cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật này lên!" Hắc Sa pháp sư cười tàn ác, giọng nói của hắn như những nhát dao đâm sâu vào lồng ngực nàng. "Ngươi cứu được Trần Hoài Sinh, nhưng đồ đệ nhỏ của ngươi sẽ phải chết thảm khốc trong ngục tối vì sự ích kỷ của ngươi! Hahaha!"


Máu tươi từ khóe môi Mai Nương lại trào ra dạt dào, đôi mắt nàng bùng lên một luồng oán lệ phẫn nộ tột cùng. Đôi bàn tay bại liệt của nàng siết chặt vào đá nhọn đến mức bật móng rướm máu đỏ rực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!