Nhạc nềnRecollection

Tiếng Khóc Từ Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít qua những khe nứt của mái ngói vỡ, kéo theo cái lạnh thấu xương của đêm ngoại thành hoang vắng dội vào lòng ngôi miếu cổ. Miếu hoang Sơn Thần nằm cô độc bên bìa rừng, những pho tượng thần bằng đất sét đã nứt nẻ, mạng nhện giăng đầy trên những cây cột gỗ mục rỗng. Bóng tối nơi đây đậm đặc như mực đổ, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ vầng trăng khuyết bị mây mù che phủ hắt qua khe cửa sổ rách nát, rọi lên bóng dáng mảnh mai của một nữ tử đang ngồi co quắp bên bệ thờ đổ nát.


Mai Nương khẽ rùng mình. Nàng vận tố y đơn sơ màu trắng ngà, vạt áo đã lấm lem bùn đất và vệt máu khô từ cuộc trốn chạy đêm trước. Mười đầu ngón tay của nàng quấn đầy những dải băng vải trắng rướm máu tươi. Cơn đau buốt thấu xương từ mười đầu ngón tay bại liệt tạm thời liên tục dội ngược lên vai, khiến lồng ngực nàng phập phồng, hơi thở đứt quãng. Độc tố Đoạn Duyên Sa từ những lần đối đầu trước vẫn chưa tan hết, kinh mạch tay nàng lạnh ngắt như băng đá, chỉ cần khẽ cử động cũng đủ khiến nàng run rẩy co rút toàn thân.


Nàng đưa bàn tay run rẩy lên chạm nhẹ vào mái tóc gáy. Chiếc trâm gỗ đào mộc mạc cài trên tóc nàng đã xuất hiện một vết nứt sâu hoắm. Vết nứt ấy lạnh lẽo, không còn chút hơi ấm tâm linh nào. Sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối giữa nàng và Trần Hoài Sinh cất giấu bên trong đã đứt lìa hoàn toàn ngay khi nàng cứu sống cặp tình nhân đầu tiên. Phu quân khắc cốt ghi tâm của nàng, người từng cùng nàng thả hoa đăng bên hồ Liễu hằng đêm, giờ đây đã hoàn toàn quên mất nàng. Chàng sống sót, khỏe mạnh hằng ngày, nhưng trong tâm trí chàng, Mai Nương chỉ còn là một bà mối phong thủy vô danh đầy nghi vấn.


Nước mắt Mai Nương khẽ rơi, thấm vào dải băng gạc rách nát trên ngón tay. Sự cô độc này còn tàn nhẫn hơn cả vạn đao xuyên tim. Nàng đã từ bỏ danh phận thê tử, từ bỏ mọi ký ức hạnh phúc để đổi lấy mạng sống cho chàng, nhưng thế gian này chưa từng cho nàng lấy một khắc bình yên. Hiện tại, nàng đang bị quan phủ truy nã dưới danh nghĩa yêu nữ gieo rắc dịch bệnh cô độc, phải trốn chui trốn lủi nơi miếu hoang này, không có lấy một viên thuốc bổ huyết để duy trì sinh cơ.


"U u... oán... cứu ta..."


Đột nhiên, một tiếng khóc than oán hận thê lương từ khoảng không vô định vọng lại, phá vỡ sự im lặng chết chóc của đêm tối. Tiếng khóc ấy không phải phát ra từ tai phàm, mà dội thẳng vào thính giác phong thủy của Mai Nương thông qua Tâm Ty Cộng Minh Thuật.


Mai Nương giật thắt tim. Nàng nhắm mắt lại, vận hành linh lực tàn dư để lắng nghe. Tiếng khóc ấy mỏng manh nhưng dồn dập, chứa đựng oán niệm tột cùng của hàng trăm sinh mệnh bị tước đoạt nhân duyên. Nhưng điều khiến nàng kinh hoàng nhất là trong luồng oán khí cuồn cuộn kia, nàng cảm nhận được một sợi chỉ mệnh màu đen kịt đang điên cuồng gặm nhấm sinh mệnh lực của Trần Hoài Sinh tại nội thành.


"Hoài Sinh..." Mai Nương khàn giọng thì thầm, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi.


Tà khí tuyệt tự đang bộc phát dữ dội tại nội thành, và sợi chỉ mệnh của Hoài Sinh đang bị kéo căng đến mức sắp đứt lìa. Nếu không tìm cách tịnh hóa nguồn oán độc đang phát ra từ ngoại ô, chàng chắc chắn sẽ không qua khỏi đêm nay. Nguồn oán khí kia... phát ra từ phía Đông Bắc, nơi tọa lạc của Đầm lầy Hắc Sa – vùng đất cấm chết chóc quanh năm bao phủ bởi sương độc.


Bất chấp cơ thể đang suy kiệt hoàn toàn, mười ngón tay đau đớn đến hoại tử, Mai Nương cắn chặt môi đến rướm máu để giữ tỉnh táo. Nàng gượng đứng dậy, bước từng bước lảo đảo ra khỏi miếu hoang, hướng thẳng về phía đầm lầy chết chóc.


***


Đầm lầy Hắc Sa hiện ra trước mắt Mai Nương như một cái miệng khổng lồ của ác thú đang há rộng trong đêm sương mù. Không khí nơi đây đặc quánh mùi thối rữa của bùn lầy và độc khí hắc sa màu xám tro trôi nổi lững lờ. Những thân cây liễu cổ thụ chết khô đứng trơ trọi như những bộ xương khô khổng lồ chĩa móng vuốt lên bầu trời đen kịt.


Mai Nương vừa bước chân vào ranh giới đầm lầy, cái lạnh buốt giá lập tức ăn mòn qua lớp tố y mỏng manh. Lá bùa bình an Linh Hựu Tự đeo ẩn trong ngực áo nàng bỗng phát sáng đỏ nhạt rồi lập tức xuất hiện những tiếng xèo xèo nhỏ. Khí độc hắc sa đậm đặc nơi đây đang điên cuồng ăn mòn màng bảo hộ của bùa bình an, khiến lá bùa nhanh chóng chuyển sang màu xám xịt và nứt nẻ.


"Khụ khụ..."


Mai Nương ho khan dữ dội, lồng ngực đau nhói như bị lửa đốt khi hít phải một ngụm độc khí. Nàng đưa bàn tay cứng đờ lên che miệng, dải băng gạc trắng lập tức thấm đẫm huyết dịch đỏ tươi.


"ào... ào..."


Bùn lầy dưới chân nàng đột ngột sủi bọt đen kịt. Từ trong lòng đầm lầy âm u, hàng loạt bóng đen méo mó trồi lên. Đó là những Ác linh tà khí – oán linh sinh ra từ những cặp tình nhân chết thảm vì lời nguyền tuyệt tự. Chúng không có nhân dạng rõ ràng, chỉ là những luồng khói đen kịt phảng phất khuôn mặt gào thét đau đớn, đôi mắt đỏ rực oán hận khóa chặt vào sinh khí phàm nhân trên cơ thể Mai Nương.


"Kẻ sống... hiến tế... trả nhân duyên cho ta!"


Những tiếng gào thét chói tai dội thẳng vào linh hồn Mai Nương. Toán oán linh điên cuồng lao vào tấn công, muốn xé rách linh hồn nàng để thế mạng.


Mai Nương run rẩy lùi lại một bước, chân nàng lún sâu vào vũng bùn lầy lạnh ngắt. Đôi tay bại liệt của nàng không thể cầm nắm kim thêu như bình thường hằng ngày. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nàng buộc phải vận dụng Tâm Ty Cộng Minh Thuật. Nàng nhắm mắt lại, ép bản thân điều hòa nhịp thở của mình hòa vào nhịp thở của đầm lầy tự nhiên, cố gắng biến sự tồn tại của mình trở nên vô hình trước mắt oán linh.


Tuy nhiên, oán khí nơi đây quá đậm đặc, mùi máu tươi trên tay nàng đã kích thích sự khát máu của lũ ác quỷ. Một oán linh khổng lồ gào thét, phóng ra một luồng hắc sa tà khí đánh thẳng vào lồng ngực nàng.


Không còn đường lui, Mai Nương cắn chặt răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương. Nàng dùng răng cắn mạnh vào dải băng gạc trên ngón tay đeo nhẫn, ép huyết dịch từ vết thương hoại tử chảy ra. Nàng đưa kim thêu Vô Ảnh kẹp giữa hai ngón tay run rẩy, dùng chút linh lực tàn dư dẫn dắt huyết dịch nhuộm đỏ sợi tơ tằm Bạch Tuyết.


"Hồng Ty Phược Mệnh... Kết!"


Một luồng sáng đỏ rực ấm áp bùng phát từ mũi kim bạc cổ. Sợi huyết tơ mang theo linh lực dệt tơ trời cổ xưa lướt đi trong không khí như một con rắn nhỏ vô hình, bện thành một vòng tròn bảo vệ nhỏ xung quanh cơ thể nàng. Luồng hắc sa tà khí đánh vào vòng bảo vệ chỉ đỏ, phát ra tiếng nổ giòn giã phong thủy rồi tan biến thành tro bụi.


Nhưng vòng bảo vệ quá mỏng manh. Mỗi lần huyết tơ va chạm với oán linh, mười đầu ngón tay của Mai Nương lại giật thắt dữ dào, máu tươi rỉ ra nhiều hơn, nhuộm đỏ cả vạt áo trắng. Nàng biết mình không thể cầm cự được lâu. Mục tiêu của nàng đêm nay là tìm cỏ Vong Ưu mọc trên vách đá đầm lầy để làm dịu vết thương tay và tịnh hóa nguồn oán độc cứu Hoài Sinh.


Nàng vừa chống đỡ sự tấn công của oán linh, vừa dùng Nhãn Quan Nhân Duyên nhìn xuyên qua màn sương độc. Kìa! Trên vách đá dựng đứng trơn trượt sát mép đầm lầy sủi bọt, có một cụm cỏ màu xanh ngọc bích phát sáng dịu nhẹ dưới làn khói xám. Đó chính là cỏ Vong Ưu quý hiếm.


Mai Nương nén đau, cố gắng di chuyển về phía vách đá. Từng bước đi của nàng nặng nề như đeo đá tảng, bùn lầy đen kịt như muốn hút chặt lấy đôi chân nàng xuống đáy sâu chết chóc.


Khi nàng tiếp cận sát chân vách đá, oán linh lang thang xung quanh bỗng nhiên trở nên điên loạn hơn. Chúng dường như sợ hãi thứ ánh sáng phát ra từ cỏ Vong Ưu, đồng thời thèm khát dòng máu tịnh hóa của nàng hằng hồi. Chúng tập hợp lại thành một luồng bão oán khí đen kịt, lao thẳng vào vòng bảo vệ chỉ đỏ.


Mai Nương đưa tay lấy bình nước thánh Linh Hựu Tự còn sót lại bên hông, định vẩy ra để tịnh hóa đầm lầy. Thế nhưng, lượng nước thánh quá ít, khi tiếp xúc với làn sương độc hắc sa khổng lồ chỉ tạo ra một vài tiếng xèo xèo nhỏ rồi hoàn toàn bị dập tắt trước sự phun trào của oán khí.


"Rắc..."


Vòng bảo vệ chỉ đỏ xuất hiện những vết nứt sâu sắc. Sức mạnh phản phệ dội thẳng vào lồng ngực trái, khiến Mai Nương nôn ra một ngụm máu tươi nhợt màu. Cơ thể nàng lảo đảo, sắc mặt trắng bệch không còn một giọt máu, mười đầu ngón tay bị lạnh buốt của khí độc đầm lầy ăn mòn tận xương tủy, hoàn toàn mất đi cảm giác.


Đúng lúc đó, từ dưới lòng đất đầm lầy, một luồng oán khí tuyệt tự cực mạnh phun trào như núi lửa. Luồng oán khí đen kịt mang theo tiếng khóc thét gào đau đớn của vạn dân đánh sập hoàn toàn vòng bảo vệ chỉ đỏ của Mai Nương. Thân thể mảnh mai của nàng bị hất văng lên vách đá trơn trượt, rơi sát mép hố bùn sủi bọt đen ngòm.


Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, ý chí bảo vệ phu quân đã bùng cháy dữ dội trong lòng Mai Nương. Nàng không được phép ngã xuống ở đây! Nếu nàng chết, Hoài Sinh cũng sẽ bị tà khí nuốt chửng vĩnh viễn!


Nàng dùng chút tàn lực cuối cùng, vươn cánh tay run rẩy, các ngón tay rách nát bấu chặt vào vách đá sắc nhọn để leo lên. Đá sắc cào rách da thịt nàng, máu tươi chảy dọc theo vách đá, nhưng nàng không hề buông tay. Nàng vươn người lên cao, ngón tay chạm vào thân cỏ Vong Ưu lạnh buốt, dứt khoát hái lấy cụm thảo dược quý giá nhét vào ngực áo.


Cầm được cỏ Vong Ưu trong tay, Mai Nương khẽ thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng, khi nàng vừa quay đầu nhìn xuống lòng đầm lầy để tìm đường thoát thân, cảnh tượng trước mắt lập tức khiến nàng bàng hoàng, chết lặng hoàn toàn.


Sương mù độc hại bất ngờ bị luồng oán khí phun trào xé rách một khoảng lớn, để lộ ra lòng hố sâu hoắm dưới đáy đầm lầy Hắc Sa.


Dưới đáy hố sâu hun hút kia, một trận pháp hiến tế khổng lồ đang phát sáng đỏ rực rỡ xen lẫn hắc khí đen kịt. Những đường vân trận pháp được vẽ bằng máu khô và tro cốt oán linh uốn lượn như những con giun đất khổng lồ gớm ghiếc.


Nhưng điều kinh hoàng nhất là nằm xếp lớp chồng chất bên trong trận pháp hiến tế là hàng trăm xác chết khô vô hồn của bách tính nghèo khổ kinh thành. Toàn thân họ đen kịt, da thịt teo tóp bám sát vào xương, đôi mắt mở trừng trừng đầy sự u uất và tuyệt vọng tột cùng trước khi chết. Từ lồng ngực của mỗi cái xác, một sợi chỉ đen oán khí tuyệt tự đang không ngừng rỉ ra, kết nối trực tiếp với nhãn trận khổng lồ ở trung tâm.


Đây... đây không phải là dịch bệnh tự nhiên! Đây là một đại trận hiến tế thu hoạch sinh khí nhân duyên quy mô cực hạn để củng cố quyền lực cho thế lực tể tướng phủ Thượng Quan Đạt! Hàng trăm sinh mệnh thường dân nghèo khổ đã bị biến thành vật tế phẩm câm lặng để nuôi dưỡng lời nguyền tuyệt tự đang gặm nhấm kinh thành hằng ngày.


Mai Nương run rẩy, dòng lệ máu nóng hổi lăn dài trên gò má trắng bệch. Nàng cuối cùng cũng hiểu ra chân tướng tàn khốc của đại nạn này. Sự cứu rỗi của nàng bấy lâu nay chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi trước đại trận tà ác bao trùm cả vương triều.


"Kẻ nào dám đột nhập cấm địa của bản giáo?"


Một giọng nói khàn đặc, lạnh lùng như từ cõi âm ty đột ngột vang lên từ phía sau màn sương độc.


Mai Nương giật mình quay lại. Làn sương xám từ từ rẽ ra, để lộ một bóng người gầy guộc khô héo như bộ xương khô, mặc áo choàng xám tro vẽ đầy bùa chú tà ác màu đen, tay cầm trượng xương thú tỏa ra hắc sa tà khí đậm đặc.


Hắc Sa pháp sư – kẻ cai quản trận pháp hiến tế đầm lầy – đã phát hiện ra sự xâm nhập của nàng, ánh mắt tàn độc của hắn khóa chặt lấy bóng dáng tố y đơn sơ của Mai Nương.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!