Nhạc nềnRecollection

Bẫy Rập Nha Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thẩm Vô Song vươn tay giật lấy chiếc trâm gỗ đào rỗng trên tóc Mai Nương, mở ra cuộc đối đầu kịch tính. Ngón tay của vị thiên tài phong thủy triều đình thon dài, lạnh buốt, mang theo luồng chân khí sắc bén xé rách màn sương ẩm ướt trong sảnh thêu. Chiếc la bàn ngọc cổ Thiên Cơ trên tay kia của y vẫn không ngừng kêu vo vo, luồng sáng xanh lam mờ ảo chiếu thẳng vào gáy Mai Nương, khóa chặt lấy mục tiêu.


Mai Nương đứng chết lặng trước bàn thêu. Mười đầu ngón tay quấn đầy băng gạc trắng rướm máu tươi của nàng khẽ siết chặt vào mép gỗ sờn. Nàng cảm nhận được luồng kiếm khí lạnh lẽo đang áp sát da đầu. Sợi tơ hồng định mệnh bị đứt lìa của hai vợ chồng nàng đang nằm im lìm trong lòng chiếc trâm gỗ đào rỗng ruột kia. Nếu Thẩm Vô Song chạm vào nó, nếu phong ấn bị phá vỡ dưới sức mạnh của la bàn Thiên Cơ, kinh mạch não của Trần Hoài Sinh sẽ lập tức nổ tung, chàng sẽ hóa thành một kẻ mất trí hoàn toàn ngay tại chỗ. Nàng có thể chịu đựng vạn đao xuyên tim, nhưng tuyệt đối không thể nhìn phu quân của mình rơi vào tử lộ.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một bóng người cao lớn đột ngột bước tới, đứng chắn giữa Mai Nương và Thẩm Vô Song.


"Thẩm công tử, xin tự trọng!"


Giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm của Trần Hoài Sinh vang lên, lạnh ngắt như sương tuyết mùa đông. Chàng đứng đó, bả vai rộng lớn che khuất hoàn toàn thân hình mảnh mai của Mai Nương. Bàn tay chàng đã đặt chặt lên chuôi thanh đao tuần tra nha môn, chính khí phàm nhân chính trực từ cơ thể chàng tỏa ra cuồn cuộn, trực tiếp chấn động vào luồng sáng xanh lam của la bàn Thiên Cơ, khiến chiếc kim đồng cổ của nó khẽ lệch đi nửa tấc.


Thẩm Vô Song khựng tay lại giữa không trung, đôi chân mày thanh tú nhíu chặt. Y nhìn Trần Hoài Sinh, giọng nói mang theo vài phần kiêu ngạo không hài lòng: "Trần phán quan, ngài đang cản trở Ti ty Se duyên chấp pháp. Chiếc la bàn của ta không bao giờ chỉ sai, trên người bà mối này có dao động phong thủy cực kỳ bất thường. Chiếc trâm gỗ kia chắc chắn là một pháp bảo tà môn!"


"Nha môn Long Thành chấp pháp dựa vào luật lệ vương triều, không dựa vào sự phán đoán của một chiếc la bàn ngọc!" Hoài Sinh lạnh lùng đáp trả, ánh mắt chính trực không một chút lùi bước. "Mai cô nương là nghi phạm của nha môn chúng tôi. Khi chưa có công văn lục soát chính thức từ tri phủ đại nhân, bất kỳ ai cũng không được phép đụng vào thân thể của nàng."


Tận dụng khoảng thời gian nghẹt thở mà Hoài Sinh tạo ra, Mai Nương cắn chặt răng, nén cơn đau buốt thấu xương từ mười đầu ngón tay bại liệt tạm thời. Nàng âm thầm vận chuyển chút linh lực tàn dư của huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa, ngầm búng một giọt máu tịnh hóa nhỏ bé từ vết thương dưới lớp băng gạc ngấm thẳng vào thân gỗ đào của chiếc trâm. Nàng thi triển Bảo Pháp Ẩn Khí, phong tỏa toàn bộ linh lực của sợi chỉ đỏ định mệnh bên trong.


"Rắc..."


Một tiếng nứt cực nhỏ, thanh thúy vang lên ngay sát tai Mai Nương. Chiếc trâm gỗ đào mộc mạc trên tóc nàng đã bị nứt nhẹ một vệt mờ nhạt dưới áp lực phong thủy của la bàn Thiên Cơ. Vết nứt ấy như một vết thương vô hình khắc sâu vào linh hồn hai người, nhưng đổi lại, toàn bộ dao động linh lực của sợi chỉ đỏ bên trong đã biến mất hoàn toàn, biến chiếc trâm trở thành một vật phàm thường không có chút hơi ấm tâm linh.


Thẩm Vô Song nhìn lại chiếc la bàn Thiên Cơ, thấy chiếc kim đồng cổ đã hoàn toàn mất đi phương hướng, xoay tròn vô định rồi đứng yên. Y khẽ lầm bầm đầy kinh ngạc: "Kỳ lạ... Tại sao linh khí lại biến mất trong nháy mắt?"


Lưu Hữu đứng bên cạnh thấy Thẩm Vô Song không lấy được chứng cứ, sắc mặt mập mạp xám xịt của gã càng thêm khó coi. Gã cười khẩy một tiếng đầy hiểm độc, phẩy mạnh tay áo thêu hình dơi đen:


"Được! Trần phán quan hôm nay dùng uy quyền nha môn để bảo vệ yêu nữ. Bản chức sẽ ghi nhớ chuyện này. Thẩm công tử, chúng ta đi! Nhưng ta báo trước cho các người biết, vụ án tà thuật gieo rắc dịch bệnh cô độc này, Ti ty Se duyên chúng ta sẽ không để yên cho bất kỳ kẻ nào!"


Nói rồi, Lưu Hữu dẫn theo hàng chục lính tuần phòng thô bạo rút lui khỏi Hồng Ty Các, để lại một đống đổ nát hoang tàn của phường thêu nghèo nàn bên hồ Liễu.


Sảnh thêu rơi vào sự im lặng u uất. Trần Hoài Sinh từ từ buông chuôi đao, chàng quay người lại nhìn Mai Nương. Ánh mắt chàng vẫn lạnh lùng, xa cách vạn dặm của một vị phán quan đối diện với một bà mối phong thủy vô danh đầy nghi vấn. Chàng nhìn xuống mười đầu ngón tay quấn băng gạc rướm máu của nàng, lồng ngực lại nhói lên một cơn đau mơ hồ, nhưng lý trí bị xóa sạch ký ức buộc chàng phải giữ giọng nói khách sáo:


"Mai cô nương, chiếc trâm gỗ của cô tuy không có linh khí, nhưng hành tung của cô vẫn đầy rẫy uẩn khúc. Ta khuyên cô nên tự bảo trọng, nha môn sẽ còn tiếp tục điều tra vụ án này. Sáng nay cô hãy dọn dẹp nơi này rồi hạn chế ra ngoài."


Nói xong, Hoài Sinh lẳng lặng quay lưng bước đi, bóng dáng quan phục màu lục thẫm của chàng khuất dần trong làn sương mù dày đặc ngoài ngõ nhỏ, bỏ lại Mai Nương đứng lặng lẽ giữa căn phòng tiêu điều. Nàng đưa tay lên khẽ chạm vào vết nứt trên chiếc trâm gỗ đào, dòng lệ câm lặng cuối cùng cũng lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Chàng đã cứu nàng, nhưng chàng cứu nàng chỉ vì bổn phận của một vị quan chính trực, chứ không phải vì chàng nhớ ra nàng là thê tử kết tóc xe tơ của mình.


***


Cùng lúc đó, tại Nha môn Long Thành, bầu không khí u ám bao trùm sảnh chính.


Lưu Hữu sau khi trở về đã điên cuồng tìm gặp Tri phủ Vương Đại Nhân – một kẻ tham lam, tay sai đắc lực của tể tướng phủ Thượng Quan Đạt. Trong mật thất nha môn, Lưu Hữu đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói rít qua kẽ răng:


"Vương tri phủ! Con mụ mối ở Hồng Ty Các chắc chắn là kẻ dùng huyết thuật phá hoại các hỷ sự triều đình. Thẩm Vô Song tuy chưa tìm thấy chứng cứ rõ ràng, nhưng chúng ta không thể để ả sống sót ngoài vòng kiểm soát được nữa. Nếu để tể tướng phủ biết chúng ta bất lực trước một bà mối nghèo khổ, cái ghế của ngài và ta đều sẽ không giữ nổi!"


Vương Đại Nhân mập mạp, da mặt bóng nhẫy, khẽ vuốt chòm râu dê, ánh mắt gian trá híp lại: "Lưu phó sứ ý thế nào? Trần Hoài Sinh bên nha môn đang giữ hồ sơ điều tra, y lại là kẻ cương trực, chúng ta không thể tùy tiện bắt người không có chứng cứ."


"Chứng cứ?" Lưu Hữu cười man dại, nụ cười đầy sự tàn độc khát máu. "Không có chứng cứ thì chúng ta tự tạo ra chứng cứ! Ta sẽ ngụy tạo một bộ hồ sơ phản quốc, vu khống con mụ mối Mai Nương dùng tà thuật máu gieo rắc dịch bệnh cô độc để mưu hại bách tính Long Thành. Chỉ cần gán cho ả tội danh phản quốc, nha môn của Trần Hoài Sinh cũng phải lập tức giao người. Đến lúc đó, chúng ta sẽ diệt khẩu ả ngay trong ngục tối, tịch thu Khung cửi Vong Ưu dâng lên tể tướng phủ để lập công!"


Vương Đại Nhân nghe xong gật đầu đắc ý, lập tức lấy ra một tờ giấy tuyên thành, bắt đầu dùng mực chu sa ngụy tạo lệnh truy nã đặc biệt của triều đình.


Họ không biết rằng, phía sau bức bình phong bằng gỗ mun của sảnh chính, Vương bộ đầu – vị bộ đầu vạm vỡ cương nghị của nha môn – đã nghe thấy toàn bộ âm mưu tàn độc này. Vương bộ đầu siết chặt nắm tay, lồng ngực phập phồng giận dữ. Con gái nhỏ của ông từng bị nhiễm tà khí hắc sa nguy kịch hằng hồi, chính nhờ sợi chỉ đỏ bình an và sự cứu chữa thầm lặng của Mai Nương mà đứa trẻ mới giữ được mạng sống. Ông đã thề sẽ dùng cả mạng sống này để báo đáp ân tình của nàng.


Biết rằng lệnh truy nã và đội truy binh sẽ xuất phát hằng giờ, Vương bộ đầu lén lút rời khỏi nha môn bằng lối cửa sau, lao nhanh vào màn sương mù dày đặc hướng về phía hồ Liễu.


***


Tại Hồng Ty Các, Mai Nương đang cố gắng thu dọn những cuộn chỉ thêu bị quan binh đập phá rơi vãi trên đất. M mươi đầu ngón tay bại liệt hoại tử nhẹ của nàng đau nhức nhối, mỗi cử động nhỏ đều như có hàng vạn mũi kim đâm vào xương tủy.


"Mai cô nương! Mau trốn đi!"


Tiếng gọi dồn dập, thở dốc của Vương bộ đầu vang lên từ thềm cửa. Ông lao vào phòng thêu, gương mặt chữ điền cương nghị đẫm mồ hôi và nước sương, ánh mắt ngập tràn sự hoảng loạn tột độ.


"Vương bộ đầu? Có chuyện gì thế?" Mai Nương khàn giọng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ yếu ớt.


"Lưu Hữu đã ngụy tạo hồ sơ phản quốc tại nha môn!" Vương bộ đầu thở hổn hển, nắm lấy bả vai nàng giục giã. "Hắn vu khống cô dùng tà thuật máu gieo rắc dịch bệnh cô độc hại dân. Lệnh truy nã đặc biệt của tể tướng phủ sắp được ban bố hằng giờ. Trần Thiết đã nhận lệnh dẫn đầu lính tuần đêm đến đây để bắt giữ và diệt khẩu cô! Cô phải rời khỏi kinh thành ngay lập tức!"


Mai Nương như rụng rời chân tay. Nàng nhìn quanh Hồng Ty Các – tiệm thêu nhỏ đơn sơ bên hồ Liễu, nơi ẩn náu duy nhất chứa đựng tình yêu của nàng và Hoài Sinh, nơi có Khung cửi Vong Ưu cổ xưa của sư phụ Hồng Lão Nhân dưới mật thất dưới nền đất. Nếu nàng bỏ chạy, nơi này sẽ bị san phẳng, di sản của sư môn sẽ bị tước đoạt.


"Không... dân nữ không thể đi... Khung cửi của sư phụ... cuốn bí tịch..." Mai Nương thầm thì trong nước mắt.


"Mai cô nương!" Vương bộ đầu hét lên đầy dứt khoát. "Còn người thì còn hy vọng! Nếu cô chết ở đây, ai sẽ cứu Trần phán quan khỏi tà khí hắc sa? Ai sẽ phá giải lời nguyền tuyệt tự cho bách tính? Tôi đã sắp xếp cho phu xe A Hùng đợi sẵn ở bến sông phía sau. Cô hãy mang theo cuốn bí tịch, còn mật thất hãy để tôi ngụy trang bảo vệ! Đi mau!"


Lời nói của Vương bộ đầu như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí Mai Nương. Đúng vậy, nàng không được phép chết lúc này. Sinh mệnh của Hoài Sinh vẫn đang bị tà khí gặm nhấm hằng ngày, nàng phải sống để tiếp tục dệt tơ cứu chàng từ xa.


Mai Nương lau nước mắt, gật đầu quyết định. Nàng lén lẻn xuống mật thất dưới nền đất, ôm lấy cuốn Bí tịch Hồng Ty Thuật bằng da thú cổ xưa giấu chặt vào lồng ngực áo tố y. Nàng gọi Tiểu Đào đến, dặn dò đứa trẻ mồ côi mười hai tuổi:


"Tiểu Đào, con hãy lén đi tìm Phương Doanh tỷ tỷ tại hiệu thêu cấm đình, ẩn náu ở đó hằng ngày. Tuyệt đối không được quay lại đây cho đến khi ta tìm cách liên lạc. Hãy bảo vệ bản thân thật tốt!"


Tiểu Đào khóc nghẹn ngào, ôm chặt lấy eo Mai Nương: "Sư phụ... người phải quay lại cứu con..."


"Ta hứa với con." Mai Nương khẽ hôn lên trán đứa trẻ, rồi đẩy cô bé đi theo lối cửa ngách sau nhà thêu.


***


Ngoài bến sông hồ Liễu, sương mù dày đặc như một tấm vải liệm xám xịt bao phủ khắp không gian. Chiếc xe ngựa của phu xe A Hùng đã đợi sẵn dưới rặng liễu hoang tàn.


A Hùng – người phu xe vạm vỡ, trung hậu – thấy Mai Nương bước ra liền vội vàng đỡ nàng lên xe. Sắc mặt anh đầy vẻ nghiêm trọng:


"Mai cô nương, ngồi chắc chắn! Triều đình đã bắt đầu phong tỏa các ngả đường. Chúng ta phải mạo hiểm vượt qua cổng thành Đông trước khi Trần Thiết dẫn quân tuần đêm phong tỏa hoàn toàn lối ra!"


"Làm phiền anh, A Hùng." Mai Nương thều thào, tựa người vào thành xe gỗ lạnh ngắt, hai tay ôm chặt cuốn bí tịch trước ngực.


"Vút!"


Tiếng roi da bò của A Hùng quất mạnh vào không khí, con ngựa chiến dũng mãnh hí vang một tiếng rồi lao vút đi trong đêm tối. Chiếc xe ngựa lao nhanh qua các ngõ hẻm tối tăm, gập ghềnh của khu phố nghèo ven hồ Liễu. Tiếng bánh xe gỗ nghiến sột soạt trên nền đất ẩm ướt hòa vào tiếng gió rít gào bên tai Mai Nương.


Sương mù mỗi lúc một dày đặc hơn, mang theo hơi lạnh buốt giá ăn mòn vào tận xương tủy phàm nhân. Qua khe hở của tấm rèm che, Mai Nương nhìn thấy những ngôi nhà tranh nghèo khổ của bách tính đang chìm trong im lặng vô cảm – dịch bệnh cô độc đang gặm nhấm dần sinh khí của cả kinh thành Long Thành. Nàng khẽ nhắm mắt lại, lòng dâng lên một nỗi đau đớn tột cùng. Nàng đang phải trốn chạy khỏi nơi này như một kẻ tội đồ phản quốc, trong khi chính nàng là người đã dùng máu thịt của mình để cứu mạng họ hằng đêm.


"Cạch! Cạch! Cạch!"


Tiếng móng ngựa dồn dập vang lên từ phía sau. A Hùng ngoái đầu nhìn lại, sắc mặt biến đổi đầy lo âu: "Cô nương, có kỵ binh tuần đêm đang đuổi theo phía sau! Là Trần Thiết! Chúng ta phải nhanh hơn nữa!"


Anh điên cuồng quất roi, chiếc xe ngựa lao đi như bay, vượt qua những con phố nội thành xa hoa nhưng lạnh lẽo, hướng thẳng về phía cổng thành Đông.


Cổng thành Đông hiện ra trước mắt họ như một con quái vật khổng lồ bằng đá xám trong đêm sương mù. Hàng rào xích sắt nặng nề đã được kéo lên một nửa, hàng chục lính tuần tra mặc giáp sắt nhẹ cầm giáo dài đứng canh gác nghiêm ngặt dưới ánh đuốc chập chờn.


Khi chiếc xe ngựa của A Hùng vừa áp sát cổng thành Đông, lính tuần tra Trương lão đệ đã run rẩy chạy ra, gương mặt tái mét dưới ánh đuốc, báo tin Trần Thiết đã nhận lệnh phong tỏa toàn bộ lối ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!