Nhạc nềnRecollection

Chiếc Trâm Gỗ Rỗng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu trong sảnh thêu Hồng Ty Các khẽ chao đảo khi Trần Hoài Sinh giơ cao cuộn tơ tằm Bạch Tuyết dính vệt máu khô. Mùi rỉ sắt nồng đậm từ vệt máu dường như đang bốc lên, hòa vào làn sương mù ẩm ướt tràn qua khe cửa. Giọng nói trầm khàn đầy sát khí của vị phán quan nha môn dội thẳng vào lồng ngực Mai Nương, phá tan sự im lặng ngột ngạt của buổi sớm kinh thành.


"Bà mối Mai, tơ tằm Bạch Tuyết cấm đình quý giá thế này, tại sao lại dính đầy máu tươi giấu ở đây? Cô rốt cuộc đang dùng huyết thuật gì để thay đổi nhân duyên của bách tính?"


Mai Nương tựa lưng vào mép chiếc bàn thêu bằng gỗ sờn cũ, mười đầu ngón tay quấn băng gạc trắng khẽ siết chặt. Cơn đau buốt thấu xương từ những vết kim đâm trích máu đêm qua lại cuộn lên dọc theo kinh mạch cánh tay, khiến bả vai nàng khẽ run rẩy dưới lớp tố y mỏng manh. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh ngắt như băng tuyết của phu quân cũ. Người nam tử từng thề non hẹn biển, từng ôm nàng vào lòng dưới rặng liễu hồ Liễu hằng đêm, giờ đây đang nhìn nàng bằng ánh mắt của một đao phủ đối diện với một tội nhân tà đạo.


Nàng khẽ mím chặt môi để ngăn dòng lệ máu không trào ra nơi khóe mắt. Giọng nói của nàng khàn đặc, nhỏ nhẹ nhưng vô cùng bình thản:


"Trần phán quan đại nhân quả là có nhãn quan sắc bén. Nhưng đại nhân đã nghĩ quá nhiều rồi. Tiệm thêu hèn mọn này vốn chỉ thêu hỷ phục và bùa cầu an cho thường dân. Mấy ngày trước, dân nữ khi nhuộm tơ tằm Bạch Tuyết đã vô ý bị gai độc cào rách da thịt, máu tươi vấy bẩn lên cuộn tơ quý giá này. Vì tiếc của, dân nữ không nỡ vứt đi nên mới cất dưới ngăn kéo. Nếu đại nhân cho rằng vệt máu này là bằng chứng của tà thuật gieo rắc dịch bệnh cô độc, dân nữ quả thực chịu oan khuất tột cùng."


Hoài Sinh nhíu mày, bước tới một bước. Khoảng cách giữa hai người lúc này gần đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi trầm hương quen thuộc trên quan phục của chàng, và chàng cũng có thể nhìn rõ gương mặt nhợt nhạt, mệt mỏi cùng làn da trắng bệch như tờ giấy mới của nàng. Chàng nhìn xuống mười đầu ngón tay quấn đầy băng gạc rướm máu tươi của nàng, lồng ngực bỗng nhiên nhói lên một cơn đau dữ dội.


Cơn đau ấy không đến từ vết thương thể xác, mà như một mũi kim vô hình đâm xuyên qua linh hồn chàng, khuấy động một khoảng trống rỗng lạnh ngắt vạn dặm dưới đáy ký ức. Hoài Sinh lảo đảo lùi lại nửa bước, tay trái vô thức siết chặt lấy ngực áo, nơi nhịp tim đang đập điên cuồng hỗn loạn.


"Đại nhân! Ngài sao thế?" Vương bộ đầu đứng bên cạnh vội vàng tiến lên đỡ lấy chàng, ánh mắt đầy lo âu.


Hoài Sinh lắc đầu, cố xua đi cơn choáng váng đang che mờ lý trí. Ánh mắt chàng vô tình lướt qua mái tóc đen nhánh được búi lỏng của Mai Nương, dừng lại trên chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào mộc mạc. Chiếc trâm gỗ đào rỗng ruột ấy đã xuất hiện những vết nứt rạn sâu sắc bên trong, nơi đang cất giữ sợi tơ hồng đứt lìa mang theo một phần linh hồn bị lãng quên của chàng.


Một cảm giác quen thuộc đến nghẹt thở dâng lên. Hoài Sinh nhìn chằm chằm chiếc trâm gỗ, đầu óc chàng đau như búa bổ. Chàng cảm giác như mình từng tự tay khắc chiếc trâm này, từng dịu dàng cài nó lên tóc một người con gái dưới đêm trăng sáng. Nhưng người con gái đó là ai? Tại sao tâm trí chàng chỉ là một bức tường sương mù xám xịt không lối thoát?


"Chiếc trâm đó..." Hoài Sinh thều thào, giọng nói chứa đựng sự dằn vặt vô vọng.


Mai Nương thấy chàng chú ý đến chiếc trâm gỗ rỗng, tim nàng như ngừng đập. Nàng vội vàng lùi lại, đưa tay nhẹ nhàng che đi mái tóc gáy, cố gắng giữ cho giọng nói không bị run rẩy:


"Đây chỉ là chiếc trâm gỗ đào phàm thường của người cha quá cố để lại cho dân nữ để trừ tà khí nhẹ. Không đáng để đại nhân bận tâm."


Đúng lúc cuộc đối thoại giữa hai người rơi vào thế bế tắc nghẹt thở, một tiếng "Rầm!" vang dội cắt ngang không gian u uất của Hồng Ty Các. Cánh cửa gỗ sờn cũ của tiệm thêu bị một lực mạnh đạp tung, vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ bay tứ tán trên nền đất.


"Lục soát cho ta! Nghi ngờ nơi này chứa chấp tài liệu phản quốc và tà thuật hại dân, phong tỏa toàn bộ Hồng Ty Các!"


Giọng nói hách dịch, xảo quyệt của phó sứ Lưu Hữu vang lên từ ngoài thềm cửa. Gã bước vào sảnh thêu với dáng người mập mạp, khoác trên mình bộ quan phục Ti ty Se duyên màu lục thẫm thêu hình dơi đen hiểm độc. Đi bên cạnh gã là một thanh niên trẻ tuổi mặc quan phục Ti ty màu lục thêu chỉ vàng lộng lẫy, tay cầm chiếc la bàn phong thủy bằng ngọc cổ thạch phát ra những luồng sáng xanh lam mờ ảo. Đó chính là Thẩm Vô Song – thiên tài phong thủy của triều đình.


Hàng chục binh lính bộ khoái triều đình tay cầm giáo dài lập tức ập vào, thô bạo đẩy ngã các kệ gỗ thêu hằng ngày, lục soát khắp các hòm thêu, tịch thu toàn bộ các cuộn tơ tằm Bạch Tuyết thượng hạng của Phương Doanh cung cấp. Tiếng đổ vỡ, tiếng gào thét của lính canh vang lên huyên náo cả khu phố nghèo ven hồ Liễu.


"Lưu phó sứ! Ngài mang quân đột kích Hồng Ty Các mà không có công văn của nha môn là ý gì?" Hoài Sinh sắc mặt lạnh ngắt, đứng chắn trước Mai Nương, giọng nói đầy uy nghiêm chính trực của một phán quan chấp pháp.


Lưu Hữu cười khẩy, giơ cao lệnh bài phong ấn của tể tướng phủ Thượng Quan Đạt:


"Trần phán quan, bản chức nhận lệnh trực tiếp từ tể tướng phủ để truy quét các bà mối phong thủy tự do gieo rắc dịch bệnh cô độc. Nha môn của các người thụ lý án mạng thường dân, còn Ti ty Se duyên chúng ta quản lý nhân duyên phong thủy của cả kinh thành. Kẻ dùng tà thuật máu này chắc chắn là yêu nữ phản quốc, Trần phán quan chớ có bao che kẻ tội đồ!"


Thẩm Vô Song không thèm để ý đến cuộc tranh cãi quyền lực giữa hai người. Ánh mắt kiêu ngạo của vị thiên tài phong thủy trẻ tuổi đảo quanh phòng thêu, cuối cùng dừng lại trên người Mai Nương. Anh ta khẽ nhấc chiếc la bàn ngọc cổ 'Thiên Cơ' lên, vận hành chân khí phong thủy triều đình chạy dọc theo các đường rãnh khắc trên mặt ngọc.


"La bàn Thiên Cơ, dò tìm huyết khí!" Thẩm Vô Song niệm chú.


Chiếc la bàn ngọc bỗng nhiên rung động dữ dội, kim đồng hồ bằng đồng cổ xoay tròn điên cuồng ba vòng rồi dừng lại, chỉ thẳng vào đầu của Mai Nương. Thẩm Vô Song bước tới gần nàng, ánh mắt sắc lẹm đầy nghi ngờ và hưng phấn học thuật:


"Dao động phong thủy thật kỳ lạ. La bàn của ta phát hiện ra một luồng oán khí tuyệt tự cực mạnh, nhưng nó lại bị áp chế bởi một dòng khí ấm áp vô cùng tinh khiết. Luồng khí đó... phát ra trực tiếp từ chiếc trâm gỗ trên tóc cô!"


Mai Nương cảm nhận được luồng linh lực sắc bén từ la bàn Thiên Cơ đang quét qua cơ thể mình, mồ hôi lạnh vã ra đẫm lưng áo tố y. Nàng biết rõ, bên trong chiếc trâm gỗ đào rỗng kia là sợi tơ hồng đứt lìa chứa một phần linh hồn bị lãng quên của Hoài Sinh. Nếu Thẩm Vô Song phát hiện và phá hủy nó để lấy bằng chứng, Hoài Sinh sẽ vĩnh viễn mất đi kinh mạch não, hóa thành một kẻ mất trí hoàn toàn.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Mai Nương nén cơn đau buốt ở tay, âm thầm vận dụng Bảo Pháp Ẩn Khí. Nàng dùng ngón tay đeo nhẫn quấn đầy băng gạc của mình, khẽ chạm vào sát da đầu, để một giọt máu tịnh hóa nhỏ bé từ vết thương rỉ ra, ngấm thẳng vào thân gỗ đào của chiếc trâm. Giọt máu mang huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa lập tức tịnh hóa và đóng băng toàn bộ dao động linh lực của sợi chỉ đỏ bên trong, biến chiếc trâm gỗ đào thành một vật phàm thường không có chút hơi ấm tâm linh.


"Thẩm công tử, ngài đã nhầm rồi." Mai Nương khàn giọng nói, đôi mắt u sầu nhìn thẳng vào Thẩm Vô Song. "Chiếc trâm này chỉ là gỗ đào thường để trừ tà khí sương mù của hồ Liễu, làm sao có thể phát ra oán khí?"


Lưu Hữu thấy Thẩm Vô Song chú ý đến chiếc trâm, lập tức ra lệnh cho Trương bộ khoái:


"Tịch thu chiếc trâm gỗ đó cho ta! Kiểm tra xem bên trong có giấu bùa chú tà thuật gì không!"


Trương bộ khoái hung tợn bước lên, giơ bàn tay thô kệch định giật lấy chiếc trâm trên tóc Mai Nương.


"Dừng tay!" Hoài Sinh thét lớn, đột ngột rút thanh kiếm tuần tra nha môn ra, chắn ngang trước mặt Trương bộ khoái. Thanh kiếm sắt lớn tỏa ra chính khí phàm nhân chính trực, trực tiếp làm nhiễu loạn từ trường phong thủy của la bàn Thiên Cơ trên tay Thẩm Vô Song. Kim la bàn bỗng nhiên lệch hướng, chỉ sang một góc phòng thêu.


"Trần phán quan, ngài dám chống lệnh triều đình?" Lưu Hữu tức giận quát.


"Nha môn đang thụ lý điều tra vụ án mạng oán linh tại hồ Liễu, bà mối Mai Nương là nghi phạm quan trọng dưới sự giám sát của nha môn chúng tôi. Ti ty Se duyên không được phép tịch thu vật chứng bừa bãi khi chưa có sự đồng ý của tri phủ đại nhân!" Hoài Sinh kiên quyết không nhượng bộ, chính khí phàm nhân của chàng tỏa ra như một lá chắn vô hình bảo vệ Mai Nương phía sau.


Thẩm Vô Song nhíu mày nhìn kim la bàn bị nhiễu loạn bởi chính khí của Hoài Sinh. Anh ta cười lạnh một tiếng, bước qua mũi đao của Hoài Sinh, tiến sát đến trước mặt Mai Nương. Khoảng cách gần đến mức nàng có thể nhìn thấy những hoa văn vàng lộng lẫy trên quan phục của anh ta.


"Chính khí phàm nhân có thể che mắt la bàn tạm thời, nhưng không thể che mắt được nhãn lực của Thẩm Vô Song ta."


Nói rồi, Thẩm Vô Song đột ngột vươn tay ra, mười ngón tay thon dài chuyển động cực nhanh, nhắm thẳng vào chiếc trâm gỗ đào rỗng trên tóc Mai Nương để tự tay giật lấy kiểm tra trực tiếp hỷ hôm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!