Cuộc Điều Tra Câm Lặng
Sương mù buổi sớm trên hồ Liễu chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Nó mang theo hơi thở ẩm ướt của đất mục và mùi tanh nồng của oán khí tích tụ từ những đôi tình nhân tự tử dưới chân cầu Đoạn Duyên đêm qua. Ánh mặt trời yếu ớt của kinh thành Long Thành cố gắng xuyên qua màn sương xám xịt, nhưng chỉ tạo ra những vệt sáng lờ mờ, bàng bạc như những dải lụa tang treo lơ lửng giữa khoảng không.
Trần Hoài Sinh đứng trên thành cầu đá rêu phong, tà áo quan phục lục phẩm khẽ bay trong gió lạnh. Gương mặt chàng khôi ngô nhưng hằn sâu nét mệt mỏi, đôi chân mày thanh tú nhíu chặt khi nhìn chằm chằm vào khoảng nước sâu dưới chân cầu. Giữa trán chàng, một luồng hắc khí u tối của tà khí hắc sa vẫn phảng phất ẩn hiện, dù đã nhạt đi rất nhiều nhờ trận pháp tịnh hóa đất đai mộ cổ mà ai đó đã âm thầm thực hiện hằng đêm. Nhưng lý trí của chàng đã bị xóa sạch ký ức. Chàng hoàn toàn quên mất ngày hẹn ước thả hoa đăng bên hồ Liễu, quên mất giọng nói dịu dàng từng sưởi ấm những đêm đông lạnh giá của mình. Trong tâm trí chàng lúc này, người con gái từng là thê tử kết tóc xe tơ chỉ còn là một bà mối phong thủy vô danh, hám lợi và đầy nghi vấn.
"Phán quan đại nhân, dưới gầm cầu tìm thấy thứ này."
Vương bộ đầu bước tới, cung kính dâng lên một đoạn chỉ đỏ mảnh như tơ. Sợi chỉ dù ngâm dưới nước hồ lạnh buốt suốt đêm nhưng vẫn giữ được màu đỏ rực rỡ kỳ lạ, tỏa ra một luồng linh lực ấm áp vô hình khi chạm vào da thịt phàm nhân.
Hoài Sinh đón lấy sợi chỉ đỏ. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chàng chạm vào nó, một cơn đau nhói đột ngột dội thẳng vào lồng ngực trái, khiến chàng khẽ lảo đảo. Một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ dâng lên trong lòng, nhưng khi chàng cố gắng lục tìm trong ký ức, tâm trí chàng chỉ là một khoảng trống rỗng, lạnh ngắt vạn dặm. Chàng siết chặt sợi chỉ, ánh mắt chính trực trở nên sắc lạnh:
"Sợi chỉ này không phải tơ nhuộm thường. Nó mang theo linh lực phong thủy tịnh hóa cực mạnh, đối nghịch hoàn toàn với hắc sa oán khí của dịch bệnh cô độc. Đêm qua, lính tuần phòng báo cáo có bóng người đi thuyền lén lút trên hồ. Kẻ đó chắc chắn có liên quan đến việc thay đổi mệnh số của các nạn nhân."
Chàng quay đầu lại nhìn gia nô trung thành A Phúc đang đứng khom lưng phía sau. A Phúc cúi đầu, gương mặt chân chất lộ rõ vẻ lo âu tột độ. Khóe môi gã vẫn còn vệt máu khô mờ nhạt từ trận hành hung của gia nhân Thượng Quan phủ ban sáng, nhưng điều đáng sợ hơn là những đường gân xanh đen đang giật phập phồng trên thái dương gã. Đó là dấu vết của bùa chú câm lặng phong thủy mà tể tướng phủ đã gieo vào kinh mạch gã. Nếu gã dám hé môi tiết lộ nửa chữ về danh phận thê tử của Mai Nương cho Hoài Sinh, kinh mạch toàn thân gã sẽ lập tức nổ tung.
"A Phúc, đi theo ta đến Hồng Ty Các," Hoài Sinh lạnh lùng ra lệnh. "Bà mối Mai Nương kia am hiểu phong thủy nhân duyên, lại thường xuyên lảng vảng quanh khu phố nghèo này. Ta cần chất vấn cô ta về nguồn gốc sợi chỉ này."
A Phúc nghe thấy cái tên "Hồng Ty Các", lồng ngực khẽ phập phồng dữ dội. Gã muốn hét lên, muốn nắm lấy vai vị chủ nhân đáng thương của mình để gào khóc rằng người mà chàng đang nghi ngờ chính là thê tử kết tóc của chàng, người đã hy sinh cả máu thịt và ký ức để kéo dài mạng sống cho chàng. Nhưng khi gã vừa hé miệng, một cơn đau buốt thấu xương lập tức dội ngược từ đan điền lên cổ họng, khiến gã nghẹn ứ, chỉ phát ra những tiếng khò khè vô vọng trong cổ họng.
...
Hồng Ty Các buổi sáng tiêu điều dưới rặng liễu rũ. Tiếng chuông gió đồng cổ treo bên thềm cửa phát ra những tiếng "lách cách" sầu não khi Hoài Sinh đẩy cửa bước vào.
Mai Nương đang ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn thêu bằng gỗ sờn cũ. Nàng vận bộ tố y trắng ngà nhạt màu, mái tóc đen nhánh được búi lỏng bằng chiếc trâm gỗ đào mộc mạc – chiếc trâm gỗ giờ đây đã xuất hiện những vết nứt sâu hoắm bên trong lòng rỗng, nơi cất giữ sợi tơ hồng định mệnh đã đứt lìa của hai vợ chồng. Mười đầu ngón tay thanh mảnh của nàng quấn đầy những dải băng gạc trắng rướm máu tươi đỏ rực, hậu quả của việc dùng kim thêu Vô Ảnh đâm sâu vào thịt để trích máu dệt tơ tịnh hóa đêm qua. Dược tính của sáp ong Miêu tộc bắt đầu tan đi, để lại cơn đau buốt chạy dọc kinh mạch cánh tay khiến nàng khẽ run rẩy.
Nhìn thấy Trần Hoài Sinh bước vào cùng Vương bộ đầu và A Phúc, trái tim Mai Nương thắt lại một nhịp đau đớn. Nàng gượng đứng dậy, khom người hành lễ đầy cung kính nhưng xa cách vạn dặm:
"Dân nữ kiến bái Trần phán quan. Không biết đại nhân sáng sớm ghé thăm tiệm thêu hèn mọn này có chỉ giáo gì?"
Hoài Sinh không trả lời ngay. Chàng bước từng bước chậm rãi quanh gian phòng thêu chật hẹp, ánh mắt sắc bén đảo qua những bức thêu treo trên tường, cuối cùng dừng lại trên đôi bàn tay quấn gạc trắng của nàng. Sự nghi ngờ trong mắt chàng càng đậm đặc:
"Mai cô nương, tay cô bị thương nặng thế này, làm sao có thể thêu thùa cầu an cho bách tính?"
Mai Nương khẽ mím chặt môi, cố nén cơn nóng rát trong cổ họng do phản phệ của nhân sâm ngàn năm: "Dân nữ vụng về, khi nhuộm tơ bị gai gai độc cào rách da thịt, chỉ là vết thương ngoài da, không đáng để đại nhân bận tâm."
Hoài Sinh hừ lạnh một tiếng, đột ngột đưa sợi chỉ đỏ thu được từ gầm cầu Đoạn Duyên ra trước mặt nàng:
"Vậy cô giải thích thế nào về sợi chỉ này? Nha môn tìm thấy nó tại hiện trường vụ án mạng đêm qua. Trên sợi chỉ có chứa chu sa tịnh hóa oán khí, kết cấu thêu dệt vô cùng tinh diệu, hoàn toàn trùng khớp với kỹ thuật phong thủy của Hồng Ty Các. Đêm qua, cô đã đi đâu?"
Mai Nương nhìn sợi chỉ đỏ dính nước hồ, lòng đau như cắt nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ trầm lặng đáng sợ. Nàng khẽ cúi đầu:
"Đại nhân quá lời rồi. Đây chỉ là loại chỉ thêu thường mà dân nữ nhuộm bằng bột đá chu sa mua từ Chợ Đông để thêu bùa bình an bán cho bách tính khu phố nghèo. Bách tính nghèo khổ thường mang theo bên người, có lẽ vô tình đánh rơi khi gặp nạn. Dân nữ tay chân bại liệt, đêm qua chỉ đóng cửa tĩnh dưỡng hầm ngục, làm sao có thể đi thuyền trên hồ Liễu?"
"Cô nói dối!" Hoài Sinh thét lớn, bước tới một bước, áp sát nàng. "Sợi chỉ này mang theo linh lực tịnh hóa cực mạnh, la bàn của Ti ty Se duyên đã phát hiện dao động huyết khí phát ra từ nó. Cô rốt cuộc đang che giấu tà thuật gì hằng đêm?"
Ngay khoảnh khắc căng thẳng tột độ ấy, A Phúc đứng phía sau Hoài Sinh bỗng nhiên quỳ sụp xuống đất. Gã ôm chặt lấy cổ họng, gương mặt vặn vẹo đau đớn đến cực hạn. Bùa chú câm lặng phong thủy trong người gã bị kích động bởi ý chí muốn bảo vệ Mai Nương, bắt đầu bộc phát dữ dội. Những vệt máu đen kịt từ lỗ chân lông trên trán gã rỉ ra, chảy ròng ròng xuống gò má phèn chua. Gã cố gắng mở miệng, dùng hết tàn lực của kinh mạch để phát ra âm thanh:
"Thê... thê... nương... hự..."
Kinh mạch trên cổ A Phúc phồng to như những con giun đất đen kịt, lồng ngực gã phập phồng điên cuồng như sắp nổ tung hằng canh giờ. Gã muốn viết chữ lên lòng bàn tay Hoài Sinh, nhưng khi ngón tay gã vừa vạch được một nét, nét chữ bằng máu đen lập tức biến thành một vệt khói xám tan biến vào hư không dưới sự khống chế của tà thuật tể tướng phủ.
Mai Nương kinh hoàng nhận ra sự việc. Nhãn Quan Nhân Duyên của nàng nhìn thấy rõ ràng hàng vạn sợi chỉ đen oán khí của bùa chú câm lặng đang quấn chặt lấy tim mạch và kinh mạch não của A Phúc, điên cuồng gặm nhấm sinh mệnh gã. Nếu không ngăn chặn ngay lập tức, A Phúc sẽ nổ tung kinh mạch chết ngay trước mặt Hoài Sinh.
Không thể chần chừ, Mai Nương nén cơn đau buốt thấu xương ở mười đầu ngón tay. Nàng âm thầm vận dụng Hồng Ty Phược Mệnh Thuật, dùng ý chí tinh thần dẫn dắt một sợi huyết tơ tịnh hóa cực mỏng ẩn giấu dưới lớp băng gạc trắng. Bằng một động tác búng nhẹ ngón tay đeo nhẫn vô cùng khéo léo, sợi huyết tơ đỏ rực vô hình lướt qua khoảng không trung sương mù, quấn chặt lấy cổ tay của A Phúc.
Sợi huyết tơ mang theo linh lực máu trời tinh khiết lập tức đâm xuyên qua kết giới bùa chú câm lặng, truyền dòng khí ấm áp tịnh hóa vào kinh mạch A Phúc, cưỡng ép đè nén luồng tà khí đen kịt đang cuồn cuộn luân chuyển hằng hồi trong cơ thể gã.
A Phúc gasps một tiếng lớn, luồng khí đen trên mặt dần lùi xuống, gã đổ gục xuống sàn gỗ, thở dốc điên cuồng nhưng giữ được mạng sống.
Hoài Sinh giật mình quay lại, thấy A Phúc sắc mặt xanh xao, mồ hôi vã ra như tắm: "A Phúc! Ngươi sao thế? Căn bệnh trúng gió lại tái phát sao?"
Vương bộ đầu nhanh trí bước tới đỡ A Phúc dậy: "Phán quan đại nhân, gia nhân của ngài sắc mặt kém quá, có lẽ do nhiễm sương độc hồ Liễu đêm qua. Để tôi đưa anh ta ra ngoài hít thở chút khí trong lành."
Hoài Sinh nhíu mày nhìn A Phúc đầy lo lắng, tạm thời bị phân tâm khỏi cuộc chất vấn căng thẳng với Mai Nương. Chàng gật đầu: "Được, đưa hắn ra ngoài nghỉ ngơi."
Khi Vương bộ đầu đỡ A Phúc bước ra ngoài cửa, Mai Nương khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng lồng ngực nàng lập tức dội lên một cơn nóng rát dữ dội do phản phệ của việc vận linh lực huyết mạch khi cơ thể đang suy kiệt. Nàng phải bấu chặt vào mép bàn thêu để giữ cho thân hình thanh mảnh không bị ngã khuỵu xuống.
Hoài Sinh quay người lại, ánh mắt chàng nhìn Mai Nương vẫn đầy nghi ngờ và lạnh lùng. Chàng không tin một bà mối phong thủy bình thường lại có thể bình tĩnh trước sự thẩm vấn của nha môn như thế. Chàng bắt đầu đi quanh phòng thêu một lần nữa, dùng mũi đao tuần tra gạt nhẹ những tấm vải thêu thường hằng ngày xếp trên kệ gỗ.
Đột nhiên, bước chân của Hoài Sinh dừng lại bên cạnh chiếc bàn thêu của Mai Nương. Ánh mắt chàng khóa chặt vào ngăn kéo nhỏ dưới gầm bàn thêu – nơi tấm gỗ sờn cũ có một vệt máu khô mờ nhạt vừa mới rỉ ra từ kẽ nứt.
Chàng cúi người xuống, không do dự kéo mạnh ngăn kéo ra.
Nằm im lìm dưới đáy ngăn kéo gỗ tối tăm là một cuộn tơ tằm Bạch Tuyết trắng muốt thượng hạng của hiệu thêu Phương Doanh. Nhưng thứ khiến đồng tử của Hoài Sinh co rút lại chính là vệt máu khô đỏ thẫm, nhớp nháp quấn chặt lấy thân cuộn chỉ thêu phong thủy, tỏa ra một mùi rỉ sắt nồng đậm của máu tươi vừa mới khô lại đêm qua.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!