Nhạc nềnRecollection

Sát Cơ Trong Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù trên hồ Liễu đêm nay không giống như thường ngày. Nó không phải thứ sương trắng xốp, bảng lảng như khói tỏa từ những lò than đun nước của bách tính nghèo bên bến sông, mà là một màn sương xám xịt, đặc quánh và mang theo vị mặn chát của đất mục. Gió rít qua những rặng liễu rũ rượi dọc bờ hồ, âm thanh u uất như tiếng khóc than của những oán hồn chết trẻ.


Trong gian phòng thêu chật hẹp của Hồng Ty Các, Mai Nương ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ sờn. Dưới ánh đèn dầu hạt cải leo lét, gương mặt nàng nhợt nhạt không một giọt máu. Mười đầu ngón tay quấn băng gạc trắng của nàng run rẩy nhẹ. Cơn đau buốt thấu xương tủy từ độc tố Đoạn Duyên Sa của Tạ độc sư vẫn âm ỉ tàn phá kinh mạch, hòa cùng dược tính lạnh lẽo của Sáp ong Miêu tộc mà A Đằng bôi cho nàng đêm trước. Thứ sáp ong ấy tuy giúp nàng đóng băng tạm thời cơn đau để dệt tơ cứu người, nhưng giờ đây, khi dược tính bắt đầu tan đi, nó lại để lại một cơn ngứa ngáy dữ dội, cắn xé vào tận xương tủy như hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm tế bào. Nàng khẽ mím chặt môi, cố nén một tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng.


“Cộc, cộc...”


Tiếng gõ cửa sổ phía sau rất khẽ, nhịp điệu dồn dập ba ngắn một dài.


Mai Nương khẽ giật mình, đôi mắt u sầu thâm quầng khẽ ngước lên. Nàng biết nhịp gõ này. Nàng gượng đứng dậy, bước từng bước lảo đảo đến bên cửa sổ, dùng đôi bàn tay cứng đờ, bại liệt nhẹ để đẩy cánh cửa gỗ sờn ra.


Một bóng người vạm vỡ, mặc giáp bộ khoái màu xám đậm ướt sũng nước mưa lẻn nhanh vào phòng. Đó là Vương bộ đầu – vị bộ đầu chính trực của nha môn Long Thành. Gương mặt chữ điền cương nghị của ông hằn sâu vẻ lo âu tột độ, nước mưa pha lẫn mồ hôi chảy ròng ròng trên cằm.


“Mai cô nương, không xong rồi!” Vương bộ đầu hạ thấp giọng đến mức tối đa, mắt vẫn cảnh giác liếc ra ngoài màn sương. “Lưu Hữu đang cấu kết với quan phủ tham nhũng Vương Đại Nhân. Bọn chúng đã ngầm ban bố lệnh phong tỏa toàn bộ khu phố nghèo ven hồ Liễu hỷ hôm nay. Lưu Hữu lấy cớ truy tìm yêu nữ gieo rắc dịch bệnh cô độc, thực chất là muốn triệt hạ hoàn toàn Hồng Ty Các và tịch thu Khung cửi Vong Ưu của sư phụ cô. Lính tuần đêm của Ti ty Tuần phòng Long Thành đang dàn trận khắp các ngả đường.”


Mai Nương khẽ nhíu mày. Nàng không thể phát ra tiếng nói rõ ràng do cổ họng vẫn nóng rát bởi phản phệ của nhân sâm ngàn năm, chỉ có thể khẽ gật đầu, dùng ánh mắt hỏi ông về tình hình bách tính.


Vương bộ đầu thở dài đầy bất lực, nắm chặt chuôi thanh đao tuần tra bên hông: “Chưa hết. Có một cặp tình nhân nghèo khổ – gã chèo đò trẻ tuổi tên Minh và cô gái dệt vải tên Thảo – đang bị lính tuần vây hãm sát khu vực Cầu Đoạn Duyên. Tôi nhìn thấy sợi chỉ mệnh của bọn họ dưới góc nhìn phong thủy mà cô từng dạy... nó đang đen kịt lại, oán khí tuyệt tự đang gặm nhấm sinh mệnh của họ. Nếu đêm nay cô không đến se duyên tịnh hóa, bọn họ chắc chắn không sống qua nổi canh ba. Nhưng ngoài kia, đội trưởng tuần đêm Trần Thiết đang đích thân dẫn quân tuần tra nghiêm ngặt trên mặt hồ. Hắn là kẻ chấp pháp vô tình, nếu phát hiện ai vi phạm giờ nghiêm ban đêm trên nước, hắn sẽ chém đầu ngay tại chỗ không cần xét xử!”


Nghe đến đó, trái tim Mai Nương thắt lại. Nàng nhìn xuống đôi bàn tay quấn gạc trắng của mình. Độc tố ăn mòn, xương tủy đau buốt, quan binh vây hãm... Mỗi một yếu tố đều như muốn đẩy nàng vào tử lộ. Nhưng nếu nàng không đi, hai sinh mệnh vô tội kia sẽ hóa thành ác linh dưới đáy hồ Liễu, và tà khí ấy sẽ lại tích tụ, gieo rắc dịch bệnh cô độc lên toàn thành, đe dọa trực tiếp đến sinh mạng của phu quân cũ Trần Hoài Sinh đang làm việc tại nha môn.


Nàng không thể lùi bước.


Mai Nương khẽ cúi đầu tạ ơn Vương bộ đầu. Nàng lén lấy từ trong ngực áo ra lá bùa bình an Linh Hựu Tự màu vàng cổ kính – bảo vật phòng thân duy nhất giúp che giấu linh lực máu khỏi sự dò xét của quan phủ. Nàng khẽ ra hiệu cho Vương bộ đầu lui ra ngoài để tránh bị nghi ngờ, rồi lặng lẽ bước ra cửa sau của Hồng Ty Các, hướng về phía bến sông tối tăm.


Dưới rặng liễu rũ rượi sát mép nước, một chiếc thuyền ba lá nhỏ đang nằm im lìm trong sương mù. Một lão nhân vạm vỡ, mặc áo tơi lá, đội nón lá sờn cũ đang đứng tựa vào sào tre. Đó là Lý Đại thúc – người chèo thuyền kỳ cựu mang ơn cứu mạng của Mai Nương từ nhiều năm trước. Nhìn thấy bóng dáng tố y đơn sơ của nàng bước đến, Lý Đại thúc không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt ngăm đen lộ ra vẻ kiên định vững chãi như bàn thạch.


“Cô nương, sương mù đêm nay độc lắm. Ngồi chắc vào khoang thuyền.” Lý Đại thúc khẽ nói, giọng trầm ấm lọt thỏm vào tiếng gió rít.


Mai Nương bước lên thuyền, ngồi gọn vào trong khoang nhỏ tối tăm. Lý Đại thúc chống sào tre già xuống lòng hồ. Chiếc sào tre này đã được Mai Nương âm thầm gia trì bùa bình an từ trước, khi chạm vào nước không hề phát ra một tiếng động nào, đưa chiếc thuyền nhẹ nhàng lướt đi xuyên qua làn sương mù dày đặc hướng về phía Cầu Đoạn Duyên.


Không gian trên hồ Liễu tĩnh mịch đến đáng sợ. Sương mù quánh lại trước mắt như một bức tường xám khổng lồ, khiến tầm nhìn không quá ba trượng. Mai Nương ngồi trong khoang, mười ngón tay bại liệt tạm thời co quắp dưới vạt áo. Nàng cố gắng vận hành linh lực huyết mạch hằng đêm để tịnh hóa bớt độc tính Đoạn Duyên Sa trong người, nhưng lồng ngực lập tức dội lên một cơn nóng rát dữ dội, khiến nàng phải che miệng khẽ ho khan một tiếng nhỏ, máu tươi lại rỉ ra nơi khóe môi.


“Két... két...”


Đột nhiên, từ phía xa trong sương mù, tiếng mái chèo gỗ va chạm vào mạn thuyền sắt vang lên đều đặn.


Lý Đại thúc lập tức dừng sào, giữ cho chiếc thuyền ba lá đứng yên lặng giữa dòng nước phẳng lặng như tờ. Lão khẽ nghiêng đầu nghe ngóng, sắc mặt ngăm đen bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng. Lão ra hiệu cho Mai Nương nằm sát xuống sàn thuyền.


Từ trong màn sương xám, một ánh đuốc đỏ rực đột ngột quét qua mặt nước, xé toạc sương mù. Đó là chiếc thuyền tuần tra lớn của Ti ty Tuần phòng Long Thành. Đứng ở đầu thuyền là một nam tử vạm vỡ, mặc thiết giáp nặng triều đình tỏa ra sát khí lạnh lẽo. Gương mặt vuông vức không cảm xúc của hắn dưới ánh đuốc trông như một bức tượng đá hung tợn. Tay hắn cầm một thanh kiếm sắt lớn khắc đầy bùa chú phong thủy triều đình – Đội trưởng tuần đêm Trần Thiết.


“Có động tĩnh.” Giọng nói lạnh lùng, trầm khàn của Trần Thiết vang lên, khiến mặt nước hồ khẽ xao động.


Chiếc thuyền tuần tra lớn bắt đầu áp sát mạn thuyền của Lý Đại thúc. Ánh đuốc đỏ rực quét sát qua khoang thuyền ba lá, chỉ cách nơi Mai Nương đang nằm nín thở chưa đầy một trượng.


Mai Nương nằm áp sát sàn gỗ lạnh ngắt, tim đập liên hồi dồn dập. Nàng biết Trần Thiết là kẻ chấp pháp vô tình, la bàn phong thủy trên thuyền của hắn cực kỳ nhạy cảm với dao động linh lực. Nàng lập tức lấy lá bùa bình an Linh Hựu Tự áp chặt vào ngực trái, vận chút tàn lực cuối cùng để phong tỏa toàn bộ huyết khí tịnh hóa trên cơ thể, không để rò rỉ ra ngoài một tia linh lực nào.


Thế nhưng, Trần Thiết là một võ giả trung kỳ lão luyện. Hắn nhíu mày, nhãn quan sắc bén nhìn chằm chằm vào chiếc thuyền ba lá đơn sơ giữa đêm nghiêm.


“Đêm hôm khuya khoắt, sương độc bao phủ, kẻ nào dám bén mảng trên hồ?” Trần Thiết quát lớn, thanh kiếm sắt lớn trên tay hắn khẽ rung lên, phát ra tiếng rít trầm đục của Thiết Giáp Kiếm Pháp.


Lý Đại thúc khom lưng hành lễ, giọng nói tỏ ra run rẩy sợ hãi của một lão phu chèo đò nghèo khổ: “Báo cáo quan lớn... tiểu nhân là lão chèo đò bến sông. Đêm nay con gái tiểu nhân ở ngoại thành chuyển dạ sinh khó, tiểu nhân phải mạo hiểm chèo thuyền đi đón bà đỡ... Mong quan lớn khai ân tha mạng!”


“Bà đỡ?” Trần Thiết hừ lạnh một tiếng, ánh mắt đầy nghi ngờ quét qua khoang thuyền tối tăm. “Nha môn đang truy quét yêu nữ dùng tà thuật máu se duyên lén lút. Mọi phương tiện di chuyển ban đêm đều phải bị lục soát nghiêm ngặt.”


Nói rồi, Trần Thiết không do dự, vận khí phong thủy triều đình chạy dọc theo lưỡi kiếm sắt lớn. Hắn giơ cao thanh kiếm, phóng một luồng kiếm khí chém thẳng xuống mặt nước sát mạn thuyền ba lá để dò xét dao động sắt thép và linh lực ẩn giấu dưới đáy thuyền.


“Oàng!”


Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng nước. Luồng kiếm khí sắc bén chém đôi làn nước hồ lạnh buốt, tạo ra những gợn sóng dữ dội xô đẩy chiếc thuyền ba lá chao đảo mạnh. Sức ép từ kiếm khí khiến sàn gỗ dưới lưng Mai Nương rạn nứt nhẹ một vệt dài, chấn động chạy dọc sống lưng khiến vết thương hoại tử ở mười đầu ngón tay nàng bị kích động, máu tươi lại thấm qua lớp băng gạc rỉ ra ngoài đỏ rực.


Mai Nương đau đớn đến mức suýt ngất đi, nhưng nàng biết chỉ cần nàng cử động hay rên rỉ một tiếng, Trần Thiết sẽ lập tức phát hiện. Trong khoảnh khắc sinh tử, nàng nhớ ra Trần Thiết dò tìm dựa vào dao động kim khí của sắt thép phong thủy. Nàng nhanh trí ngậm chặt cây kim thêu Vô Ảnh bằng bạc cổ (vốn không mang từ tính sắt thường) vào miệng, giữ cho cơ thể hoàn toàn bất động như một xác chết không hồn.


Thấy la bàn phong thủy trên thuyền tuần tra vẫn im lìm không có phản ứng với kim khí, Trần Thiết hơi nhíu mày, định bước sang lục soát trực tiếp khoang thuyền.


Nhìn thấy nguy cơ lộ hành tung cận kề, Lý Đại thúc khôn khéo xoay người, giơ chiếc sào tre già được gia trì bùa bình an lên. Lão dùng sức búng nhẹ đầu sào tre vào dòng nước xoáy do kiếm khí của Trần Thiết vừa tạo ra.


“Vút...”


Một dòng khí linh lực mộc mạc từ bùa bình an ẩn trên sào tre bùng phát, khéo léo uốn cong dòng chảy của nước hồ, tạo ra một vệt sóng giả hướng về phía rặng liễu đối diện bên kia cầu Đoạn Duyên như có bóng người vừa nhảy xuống nước trốn chạy.


“Bên kia có động tĩnh!” Một tên lính tuần trên thuyền lớn hét lên, chỉ tay về phía vệt sóng giả.


Trần Thiết quay phắt người lại, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt vào vệt sóng đang lan tỏa trong sương mù đối diện. Hắn không thèm nhìn chiếc thuyền ba lá của Lý Đại thúc nữa, lập tức ra lệnh cho bộ hạ: “Đuổi theo hướng đó! Yêu nữ chắc chắn đang ở bên kia!”


Chiếc thuyền tuần tra lớn lập tức quay đầu, rẽ nước lao nhanh vào màn sương mù dày đặc hướng về phía đối diện, tiếng mái chèo xé nước dần dần xa khuất.


Chờ cho ánh đuốc đỏ rực hoàn toàn biến mất trong sương xám, Lý Đại thúc mới thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi ướt đẫm tấm áo tơi lá. Lão vội vàng quỳ xuống khoang thuyền, đỡ Mai Nương dậy:


“Cô nương, cô có sao không? Kiếm khí của hắn mạnh quá, mạn thuyền đã bị nứt rồi.”


Mai Nương khẽ lắc đầu, khóe môi rướm máu tươi dạt dào. Nàng phun cây kim thêu Vô Ảnh ra lòng bàn tay, mười đầu ngón tay run rẩy không ngừng do cơn đau hoại tử cắn xé dữ dội hơn sau chấn động. Nàng khẽ chỉ tay về hướng Cầu Đoạn Duyên, ra hiệu cho Lý Đại thúc tiếp tục xuất phát nhanh chóng trước khi Trần Thiết phát hiện ra vệt sóng giả.


Chiếc thuyền ba lá lại lẳng lặng lướt đi trong đêm sương mù buốt giá. Đi được thêm khoảng hai dặm, khi bóng dáng rêu phong cổ kính của Cầu Đoạn Duyên bắt đầu ẩn hiện mờ ảo phía trước, một cảm giác lạnh lẽo bất thường đột ngột bao trùm lấy không gian xung quanh mặt hồ.


“Kịch... rắc rắc...”


Chiếc thuyền ba lá bỗng nhiên khựng lại giữa dòng nước phẳng lặng, như vừa đâm phải một tảng đá ngầm khổng lồ vô hình.


Lý Đại thúc biến sắc, dùng hết sức bình sinh đẩy sào tre nhưng chiếc sào tre dường như bị dính chặt vào khoảng không trung trước mặt, không thể di chuyển thêm một phân nào.


Từ dưới lòng hồ Liễu sâu thẳm, một luồng ánh sáng đen kịt, bóng loáng như dầu mỏ đột ngột phun trào, lan tỏa hằng vòng tròn đồng tâm xua tan màn sương xám xung quanh mạn thuyền. Một bức tường kết giới vô hình dựng đứng giữa lòng hồ hiện ra, phát ra những tiếng rít gào u uất tột cùng của hàng vạn oán linh bị giam giữ.


Đó là kết giới vô hình của Hắc Sa pháp sư triều đình – nhãn trận tà ác chặn đứng lối thoát duy nhất của họ trên hồ Liễu hỷ đêm nay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!