Nhạc nềnRecollection

Độc Dược Đoạn Duyên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh từ hồ Liễu rít qua khe cửa gỗ sờn của Hồng Ty Các, mang theo hơi ẩm buốt giá của màn sương đêm tàn. Trong gian phòng thêu u tối, chỉ có một ngọn đèn dầu hạt cải leo lét tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, hắt bóng gầy guộc của Mai Nương lên bức tường loang lổ vết ẩm mốc.


Mai Nương ngồi bất động trước bàn thêu. Lồng ngực nàng phập phồng dữ dội, bên trong như có một lò than đỏ rực đang điên cuồng thiêu đốt kinh mạch. Đó là dược lực của Nhân sâm ngàn năm Khánh Dư Đường mà ngự y Phạm Công Du đã kê cho nàng hỷ hôm trước. Thứ thần dược cực dương ấy đang ép tủy xương của nàng phải điên cuồng hoạt động, sản sinh ra dòng máu mới để bù đắp vào khoảng trống kiệt quệ sau đêm xả máu sửa phong thủy mộ cổ họ Trần. Nhưng cái giá của sự hồi phục cưỡng ép này là một cơn sốt nội tạng hành hạ nàng suốt ba canh giờ qua. Toàn thân nàng nóng ran, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm vạt áo tố y trắng ngà sờn cũ, nhưng mười đầu ngón tay bại liệt của nàng lại lạnh ngắt như băng đá.


Nàng cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình. Dưới lớp băng gạc trắng quấn chằng chịt, những vết sẹo do kim thêu Vô Ảnh đâm vào hằng đêm vẫn đỏ mọng, rỉ ra thứ huyết dịch nhớp nháp nhạt màu. Nàng thử cử động ngón tay đeo nhẫn, nhưng một cơn đau buốt thấu xương lập tức dội ngược lên vai, khiến nàng khẽ run rẩy, khóe mắt rướm lệ.


Chỉ mới sáng nay thôi, phu quân khắc cốt ghi tâm của nàng – Trần Hoài Sinh – đã nhìn nàng bằng ánh mắt lạnh lùng, xa lạ vạn dặm để trao túi bạc vụn sòng phẳng, rồi lạnh lùng yêu cầu nàng dọn đồ rời khỏi Trần phủ. Chàng đã hoàn toàn quên mất nàng từng là thê tử kết tóc xe tơ của mình. Chàng chỉ coi nàng là một bà mối phong thủy vô danh, hám lợi. Và ngoài kia, đoàn sính lễ đỏ rực như máu của Thượng Quan Nhã Chi đang tiến vào Trần gia trong tiếng kèn loa huyên náo.


Nỗi đau lòng ấy dường như còn tàn nhẫn hơn cả dược lực đang thiêu đốt cơ thể nàng.


“Kính coong... lách cách...”


Tiếng chuông đồng nhỏ treo bên hông y phục sặc sỡ bỗng vang lên ngoài thềm cửa, cắt ngang dòng suy nghĩ u uất của Mai Nương. Cánh cửa gỗ khẽ đẩy ra, một bóng người cao gầy, hoang dã bước vào mang theo mùi thảo dược quái dị và sâu độc nồng đậm. Đó là A Đằng – vị dược sư người Miêu tộc lang thang.


“Mai Nương, tay của ngươi thế này mà vẫn muốn dệt tơ sao?” A Đằng nhìn đôi bàn tay quấn gạc rướm máu của nàng, khẽ lắc đầu, giọng nói mang âm hưởng ngoại tộc lơ lớ. “Hắc sa tà khí của tể tướng phủ đang bao phủ kinh thành, độc tố Đoạn Duyên Sa của Tạ độc sư đã bắt đầu rải xuống khu phố nghèo. Ngươi tự cứu mình còn chưa xong, lại muốn quản chuyện thiên hạ?”


Mai Nương không thể nói. Cổ họng nàng nghẹn ứ, chỉ có thể khẽ cúi đầu, dùng đôi mắt đượm buồn nhìn vị dược sư kỳ quái.


A Đằng thở dài, đặt một chiếc hộp sừng trâu nhỏ màu đen lên bàn thêu. Khi mở nắp hộp, một mùi sáp ong thơm nồng nhưng lạnh buốt phả ra. “Đây là Sáp ong Miêu tộc quý hiếm nhất của bộ tộc ta. Bôi thứ này lên mười đầu ngón tay, kinh mạch của ngươi sẽ bị đóng băng tạm thời, không còn cảm giác đau buốt khi đâm kim trích máu. Nhưng ta phải cảnh báo trước: khi dược tính hết đi, da thịt ngươi tái tạo sẽ gây ra cơn ngứa ngáy dữ dội như vạn con kiến độc cắn xé xương tủy. Dùng nhiều lần, dây thần kinh ngón tay của ngươi sẽ bại liệt vĩnh viễn.”


Mai Nương khẽ mím môi. Nàng không do dự, khẽ gật đầu, ra hiệu nhờ A Đằng giúp mình bôi sáp ong. Khi lớp sáp màu xám sẫm chạm vào da thịt rách nát, một cảm giác tê dại lạnh buốt lập tức lan tỏa, đóng băng hoàn toàn cơn đau nhức. Đôi tay nàng cứng đờ, trắng bệch không còn chút cảm giác phàm trần.


“Rầm! Rầm!”


Tiếng đập cửa dồn dập, hoảng loạn cắt ngang bầu không khí yên lặng. Cánh cửa Hồng Ty Các bị xô đổ hoàn toàn. Một nam tử nghèo khổ tên là Nguyễn Hữu đang cõng trên lưng vị hôn thê Trần Thị Liên lảo đảo bò vào phòng thêu.


“Bà mối... cứu... cứu mạng!” Nguyễn Hữu khóc nghẹn, gương mặt gầy gò của gã xám ngoét vì hoảng sợ.


Mai Nương vội vàng ra hiệu cho A Đằng giúp đỡ đỡ cô gái nằm xuống chiếc phản gỗ. Khi nhìn thấy trạng thái của hai người, đồng tử của Mai Nương khẽ co rút.


Trên da thịt của Nguyễn Hữu và Trần Thị Liên đang bám chặt những hạt bột mịn màu đỏ đen kỳ quái, tỏa ra một làn khói xám nhạt hôi thối. Đó chính là kịch độc Đoạn Duyên Sa do Tạ độc sư triều đình luyện chế. Dưới góc nhìn phong thủy của Nhãn Quan Nhân Duyên, sợi chỉ mệnh kết nối giữa cổ tay hai người không còn màu đỏ hồng ấm áp, mà đã bị Đoạn Duyên Sa ăn mòn thành một màu đen kịt, nứt nẻ hằng đoạn. Oán khí tuyệt tự đang gặm nhấm sinh mệnh lực của họ, khiến lồng ngực hai người phập phồng yếu ớt, máu đen rỉ ra từ khóe mắt.


“Bọn họ bị dính Đoạn Duyên Sa rồi.” A Đằng lùi lại một bước, sắc mặt nghiêm trọng. “Độc này chuyên phá hủy nhân duyên tốt đẹp, biến tình yêu thành oán hận khát máu. Nếu trong một canh giờ nữa không giải trừ, kinh mạch của họ sẽ nổ tung mà chết.”


Mai Nương run rẩy bước tới. Nàng không thể giương mắt nhìn một cặp tình nhân nữa phải chết thảm dưới lời nguyền tuyệt tự tàn khốc của triều đình. Nàng ra hiệu cho Tiểu Đào mang đến một chậu nước sương mai hồ Liễu tịnh hóa, cố gắng lấy một cuộn tơ tằm Bạch Tuyết thường thấm nước để lau đi lớp bột độc trên người Trần Thị Liên.


Thế nhưng, ngay khi sợi tơ thường vừa chạm vào Đoạn Duyên Sa, một tiếng “xèo xèo” ghê rợn vang lên. Sợi tơ tằm dẻo dai lập tức mủn nát thành một bãi bùn đen hôi thối, khói độc bốc lên khiến da tay Mai Nương bị ăn mòn rộp đỏ.


“Vô ích thôi!” A Đằng quát lớn. “Độc Đoạn Duyên Sa hoạt động theo cơ chế ăn mòn huyết khí tự do. Tơ thường không mang linh lực máu trời thì làm sao chịu nổi độc tính tà môn này?”


Mai Nương cắn chặt răng. Đúng vậy, nàng bắt buộc phải dùng đến huyết tơ dệt bằng máu đầu ngón tay của chính mình mới có thể tịnh hóa được độc tố phong thủy. Nhưng mười đầu ngón tay của nàng hiện tại đã bị sáp ong Miêu tộc đóng băng bại liệt, hoàn toàn cứng đờ như gỗ mục, làm sao có thể cầm kim thêu Vô Ảnh để dệt tơ se duyên?


Nhìn Trần Thị Liên đang co giật dữ dội trên phản gỗ, máu đen tuôn ra từ miệng không ngừng, Mai Nương biết mình không còn thời gian để suy tính. Nàng đưa mắt nhìn cây kim thêu Vô Ảnh bằng bạc cổ đang nằm trên bàn thêu.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Mai Nương đưa ra một quyết định tàn khốc đầy bi tráng.


Nàng cúi người xuống, dùng răng ngậm chặt lấy đuôi cây kim thêu Vô Ảnh. Thủ đoạn Ngậm Kim Thêu Chỉ – cấm thuật dệt tơ bằng miệng khi thể xác tàn phế – chính thức được kích hoạt hỷ hôm nay.


Nàng dùng răng điều khiển kim bạc cổ, đâm mạnh vào đầu ngón tay đeo nhẫn cứng đờ của mình. Một dòng máu tươi đỏ thẫm, chứa đựng linh lực tịnh hóa tinh khiết của huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa lập tức rỉ ra. Sợi tơ tằm Bạch Tuyết trắng muốt được luồn qua mũi kim, hút trọn dòng máu tươi của nàng, chuyển sang một màu đỏ rực rỡ ấm áp, tỏa ra hào quang tịnh hóa xua tan làn sương đen u tối hầm ngục.


“Sư phụ... đừng!” Tiểu Đào khóc nghẹn nhìn cảnh tượng sư phụ dùng miệng ngậm kim thêu đầy máu lệ. Cô bé muốn lao vào cản nhưng bị A Đằng giữ chặt lại.


“Đừng làm phiền nàng! Nàng đang dùng mạng sống để dệt trận pháp nghịch thiên!” A Đằng trầm giọng, khóe mắt cũng phảng phất nỗi xót xa.


Mai Nương không nghe thấy tiếng khóc của đồ đệ nữa. Đầu óc nàng quay cuồng dưới sự phản phệ của độc dược phong thủy Đoạn Duyên Sa. Nàng dùng miệng ngậm chặt kim thêu Vô Ảnh, đầu khẽ lắc nhẹ để dẫn dắt sợi chỉ đỏ thấm máu luồn lách qua lớp bột độc Đoạn Duyên Sa đang bám trên ngực Trần Thị Liên.


“Xèo... xèo...”


Độc dược Đoạn Duyên Sa phản phệ dữ dội. Khi sợi huyết tơ chạm vào bột độc, một làn khói đen kịt bốc lên, ăn mòn trực tiếp vào da môi và chân răng của Mai Nương thông qua cây kim bạc. Cây kim thêu Vô Ảnh bằng bạc cổ khẽ phát ra tiếng rên rỉ phong thủy vô hình, đầu kim xuất hiện một vệt hoen rỉ xám xịt do tà khí xâm nhập. Mùi máu tươi hòa lẫn mùi hóa chất độc hại nồng nặc khiến Mai Nương buồn nôn, lồng ngực đau buốt như bị hàng vạn cây kim châm cứu nung đỏ đâm vào.


Nhưng nàng không buông kim. Nàng cắn chặt răng đến mức máu chảy dài từ khóe môi nhuộm đỏ cả tố y trắng ngà. Nàng vận hành Nghịch Chuyển Nhân Duyên Cấm Pháp trong tâm trí, điều khiển sợi huyết tơ dệt thành một mạng lưới tịnh hóa nhỏ bao phủ lấy lồng ngực của hai nạn nhân.


Mỗi đường kim luồn qua là một lần oán khí đen kịt bị thiêu rụi. Mai Nương nghe thấy tiếng khóc thét gào oán hận của ác linh giếng cổ vang dội trong thính giác thông qua sợi chỉ thêu. Đầu nàng đau như búa bổ, nhưng nhịp tim nàng vẫn giữ vững sự kiên định tột cùng để dẫn dắt sợi chỉ đỏ bện chặt lấy sợi chỉ mệnh đang nứt nẻ của cặp tình nhân.


Sau gần một canh giờ đấu trí nghẹt thở dưới ánh đèn leo lét, Mai Nương lắc đầu đưa mũi kim thêu Vô Ảnh thực hiện đường thêu cuối cùng. Nàng dùng răng ngậm chặt sợi chỉ đỏ, kéo mạnh một đường thắt nút huyết tơ quyết định để hoàn thành bức thêu se duyên tịnh hóa tối thượng.


“Bùm!”


Một luồng sáng đỏ ấm áp bùng phát từ bức thêu, xua tan hoàn toàn màn sương xám độc hại trong căn phòng. Lớp bột Đoạn Duyên Sa trên người Nguyễn Hữu và Trần Thị Liên biến thành tro bụi đen rụng xuống nền đất. Sợi chỉ mệnh của hai người khôi phục lại màu đỏ rực rỡ, kết nối bền chặt không thể chia lìa. Máu đen ngừng chảy, nhịp thở của họ dần trở nên bình ổn, sắc mặt hồng hào trở lại.


“Liên nhi! Nàng tỉnh rồi!” Nguyễn Hữu ôm lấy vị hôn thê, khóc nấc lên trong hạnh phúc ngập tràn.


Cặp tình nhân nghèo được cứu sống thành công. Nhưng Mai Nương thì không chịu nổi nữa. Cây kim thêu Vô Ảnh rơi khỏi miệng nàng, tiếng bạc va vào nền gỗ lạnh ngắt vang lên cô độc. Mai Nương ngã sụp xuống bàn thêu, khóe môi rướm máu tươi dạt dào, mười đầu ngón tay bại liệt hoàn toàn đen kịt do độc Đoạn Duyên Sa ăn mòn vào xương tủy kinh mạch.


Sáp ong Miêu tộc bắt đầu hết tác dụng, cơn ngứa ngáy và đau đớn dữ dội như vạn con kiến độc cắn xé kinh mạch bắt đầu bộc phát từ mười đầu ngón tay nàng. Nàng co quắp cơ thể, run rẩy chịu đựng nhục hình thể xác tột cùng hằng đêm.


“Gừ... gừ...”


Đột nhiên, chú chó mực thông minh A Bảo đang nằm canh ngoài cửa bỗng dựng đứng lông gáy, phát ra những tiếng gầm gừ đầy cảnh giác hướng về phía màn sương mù dày đặc ngoài bến sông hồ Liễu.


Mai Nương cố gượng dậy, dùng Nhãn Quan Nhân Duyên nhìn qua khe cửa sờn cũ.


Sâu trong làn sương mù xám xịt của khu phố nghèo, một bóng người gầy gò mặc áo bào phán quan màu đen thêu hình quỷ đói đang lững thững bước đi. Tay hắn cầm một cuốn sổ oán khí đen kịt và cây bút lông hắc sa tỏa ra luồng khí lạnh buốt xương tủy. Hắn dừng chân ở rìa con ngõ dẫn vào Hồng Ty Các, đôi mắt lạnh lùng, tham lam oán khí khẽ ngước lên, khóa chặt vào hướng phát ra dao động linh lực huyết tơ vừa tịnh hóa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!