Nhạc nềnRecollection

Sự Ruồng Bỏ Lạnh Lùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Giữa hai chúng ta... vốn dĩ không hề có bất kỳ quan hệ phu thê nào.”


Câu nói ấy của Trần Hoài Sinh như một lưỡi dao vô hình, lạnh buốt và sắc lẹm, đâm xuyên qua lồng ngực đang phập phồng rướm máu của Mai Nương.


Sương mù buổi sáng sớm của Long Thành dày đặc như sữa đặc, tràn qua ngưỡng cửa gỗ sờn cũ của căn nhà tranh Thính Vũ Hiên, mang theo cái lạnh thấu xương của dòng nước hồ Liễu. Mai Nương đứng chết lặng bên thềm cửa. Đôi mắt nàng, vốn đã mang nét u sầu thâm quầng sau một đêm thức trắng xả máu cứu người, giờ đây dại đi, trống rỗng nhìn bóng dáng khôi ngô của phu quân cũ.


Trần Hoài Sinh đứng đó, vạt áo quan phục lục phẩm phẳng phiu không một nếp nhăn. Sắc mặt chàng hồng hào, thần thái chính trực, đôi mắt sáng ngời không còn một tia hắc khí u tối nào của tà độc hắc sa. Chàng đã khỏe mạnh hoàn toàn. Trận pháp sửa phong thủy mộ tổ mà nàng đánh đổi bằng mười đầu ngón tay nát bươm hằng đêm đã cứu sống chàng khỏi tử lộ. Nhưng đổi lại, sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối giữa hai người đã đứt lìa hoàn toàn. Chàng đứng trước mặt nàng, khoảng cách chỉ ba bước chân, nhưng ánh mắt nhìn nàng lại xa lạ như vạn dặm trùng khơi.


“Mai cô nương, cô sao thế?” Hoài Sinh khẽ nhíu mày, giọng nói trầm ấm đầy khách sáo. “Sắc mặt cô kém quá. Túi bạc vụn này là tiền thù lao sòng phẳng của nha môn Long Thành dành cho ơn nghĩa cô đã sửa phong thủy mộ cổ cứu sống dòng họ Trần ta. Mong cô thu nhận, và... dọn đồ rời khỏi Trần phủ trong sáng nay.”


Chàng đặt túi bạc lạnh ngắt lên chiếc bàn thêu còn dính vệt máu khô mờ nhạt của nàng. Tiếng bạc va vào nhau lách cách, nghe chói tai đến tàn nhẫn.


Mai Nương run rẩy nhìn xuống mười đầu ngón tay đang quấn đầy băng gạc trắng của mình. Dưới lớp vải thô, những vết thương sâu hoác do kim thêu Vô Ảnh đâm vào để trích máu vẫn đang rỉ ra thứ huyết dịch đỏ thẫm, nhớp nháp. Nàng khẽ mím chặt môi để ngăn một tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra. Nàng có thể nói gì đây? Luật nhân quả của Khung cửi Vong Ưu đã định: cứu một người, đứt một duyên. Ký ức của chàng về nàng đã bị xóa sạch hoàn toàn. Trong tâm trí chàng lúc này, nàng chỉ là một bà mối phong thủy vô danh, hám lợi, được Trần gia thuê về để hóa giải lời nguyền tuyệt tự.


“Dân nữ... tuân mệnh Trần phán quan.”


Giọng nói của nàng nhỏ nhẹ, khàn đặc và run rẩy đến tội nghiệp. Nàng khom người, dùng đôi bàn tay bại liệt tạm thời, đau buốt thấu xương cố gắng gom góp vài bộ y phục tố y đơn sơ cùng cây kim thêu Vô Ảnh giấu vào chiếc túi nải nhỏ. Nàng không từ chối túi bạc vụn kia. Không phải vì nàng tham lam, mà vì nàng biết, cơ thể tàn phế này của nàng cần dược liệu bổ máu cực kỳ đắt đỏ từ Khánh Dư Đường để duy trì mạng sống. Nếu nàng chết, ai sẽ tiếp tục dệt tơ cứu bách tính nghèo khổ bên hồ Liễu? Ai sẽ âm thầm bảo vệ chàng khỏi âm mưu của tể tướng phủ?


Mai Nương bước ra khỏi Thính Vũ Hiên, không ngoảnh đầu nhìn lại.


Ở góc sân Trần phủ, gia nô trung thành A Phúc đứng nép sau rặng trúc, đôi mắt đỏ hoe nhìn theo bóng dáng gầy gò của cựu nữ chủ nhân. Cổ họng gã nghẹn ứ, kinh mạch trên trán rướm máu đen. Gã muốn hét lên, muốn nói cho đại thiếu gia biết người nữ tử kia chính là thê tử kết tóc xe tơ của chàng, nhưng bùa chú câm lặng phong thủy của tể tướng phủ đang siết chặt lấy phế quản gã. Nếu gã hé răng nửa lời, kinh mạch gã sẽ nổ tung mà chết ngay lập tức. Gã chỉ có thể câm lặng, khóc không thành tiếng trong làn sương mù u tối của Trần phủ.


***


Mai Nương lê bước trở về Hồng Ty Các bên hồ Liễu.


Ngôi nhà thêu phong thủy nhỏ đơn sơ hiện ra trong sương sớm, tiêu điều và lạnh lẽo. Những sợi chỉ thêu thường bị Trương bộ khoái đập phá từ mấy hôm trước vẫn nằm vương vãi trên nền đất ẩm ướt. Ngay khi bước qua ngưỡng cửa, sức lực cuối cùng của Mai Nương hoàn toàn cạn kiệt. Nàng đổ gục xuống nền gỗ lạnh ngắt, chiếc túi nải rơi ra, cây kim thêu Vô Ảnh lăn lóc bên cạnh.


“Sư phụ! Sư phụ ơi!”


Tiểu Đào từ gian trong lao ra, tiếng khóc nấc lên nghẹn ngào. Cô bé mười hai tuổi hốt hoảng ôm lấy thân thể lạnh ngắt như băng của Mai Nương. “Tay người... tay người lại chảy máu rồi! Trần phủ... họ đã làm gì người thế này?”


Mai Nương nằm đó, mắt nhắm nghiền, hơi thở mỏng manh như sợi tơ trước gió. Nàng muốn dặn Tiểu Đào đừng khóc, nhưng ngay cả việc mấp máy môi lúc này cũng tiêu tốn toàn bộ nguyên khí của nàng.


Đúng lúc đó, cánh cửa Hồng Ty Các khẽ đẩy ra. Hai bóng người vội vã bước vào, mang theo mùi thuốc bắc nồng đậm đặc trưng. Đó là Ngự y Phạm Công Du và Tống chưởng quầy của Khánh Dư Đường.


“Trời đất ơi! Sao lại nông nỗi này?” Tống chưởng quầy kêu lên một tiếng xót xa, vội vàng đặt chiếc hộp gỗ mun lên bàn.


Phạm Công Du bước nhanh đến bên Mai Nương, sắc mặt lão y sĩ triều đình vô cùng nghiêm trọng. Lão quỳ xuống, nhẹ nhàng nâng bàn tay quấn gạc rướm máu của nàng lên, khẽ bấm vào mạch môn. Gương mặt lão lập tức biến sắc, chòm râu bạc khẽ run rẩy.


“Mạch tượng mỏng manh như sợi tơ đứt, tủy xương kiệt quệ hoàn toàn do mất máu quá nhanh trong đêm lạnh.” Phạm Công Du thở dài đầy bất lực. “Mai cô nương, lão phu đã cảnh báo cô bao nhiêu lần rồi? Huyết mạch dệt tơ trời của cô tuy có thể tịnh hóa tà khí, nhưng cô xả máu vẽ trận pháp mộ cổ suốt một đêm sương mù như thế, kinh mạch của cô đã bị khí lạnh ăn mòn thấu xương. Cô muốn tự sát sao?”


Tống chưởng quầy vội vàng mở chiếc hộp gỗ mun, để lộ bên trong một củ nhân sâm ngọc bích tỏa ra hào quang đỏ nhạt ấm áp. “Mai cô nương, đây là Nhân sâm ngàn năm Khánh Dư Đường mà ngự y Phạm đại nhân đã dặn tôi lén tuồn ra ngoài dưới danh nghĩa thuốc vụn. Sâm này tính cực dương, có khả năng kích thích tủy xương sản sinh máu mới nhanh gấp đôi bình thường. Nhưng...”


Lão chưởng quầy ngập ngừng, ánh mắt đầy lo ngại nhìn Phạm Công Du.


“Nhưng dược tính của nó quá mạnh,” Phạm Công Du tiếp lời, giọng nghiêm khắc. “Cơ thể cô hiện tại cực kỳ suy kiệt. Nếu dùng thuốc liều cao để ép máu mới sản sinh, cô sẽ phải chịu đựng cơn đau nóng rát như lửa đốt chạy dọc kinh mạch, và độc tính dược liệu tích tụ sẽ làm giảm thọ mệnh của cô. Lão phu khuyên cô nên dùng liều lượng nhỏ, tịnh dưỡng trong ba tháng.”


Mai Nương khẽ mở mắt. Đôi mắt nàng đỏ rực oán lệ, nhưng ánh nhìn lại kiên định đến đáng sợ. Nàng nhìn củ nhân sâm ngàn năm, rồi khẽ lắc đầu. Dùng đôi tay run rẩy không còn chút sức lực, nàng lấy ngón tay chấm vào vũng máu loang lổ trên nền đất, viết nguệch ngoạc hai chữ méo mó:


“DÙNG NẶNG.”


“Cô điên rồi sao?” Phạm Công Du trầm giọng quát. “Cô muốn tự hủy hoại bản thân?”


Mai Nương khẽ mím môi, nước mắt lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Nàng lại viết tiếp:


“ĐẠI HÔN... CỨU CHÀNG.”


Nhìn bốn chữ đẫm máu trên nền đất, Phạm Công Du và Tống chưởng quầy đều lặng đi. Họ hiểu rõ, Thượng Quan Nhã Chi đang chuẩn bị dùng thánh chỉ ban hôn để khống chế Trần gia phủ, gieo rắc tà độc hắc sa mới lên Trần Hoài Sinh. Nếu Mai Nương không nhanh chóng phục hồi linh lực dệt tơ, nàng sẽ không thể cầm kim thêu để dệt nên sợi tơ hộ mệnh bọc kín linh hồn chàng trước ngày cưới.


“Nghiệt duyên... thật là nghiệt duyên!” Phạm Công Du thở dài thườn thượt, khóe mắt lão y sĩ già cũng phảng phất lệ sầu. “Được rồi, lão phu sẽ giúp cô. Nhưng cô phải chịu đựng được nhục hình của dược tính.”


Lão thái y rút bộ kim châm cứu bằng bạc ròng tịnh hóa từ trong tay áo ra. Lão ra hiệu cho Tống chưởng quầy sắc thuốc nhân sâm ngàn năm với liều lượng cực mạnh, còn lão thì bắt đầu thi triển Pháp môn Châm cứu Bổ Huyết.


“Mai cô nương, nhịn một chút.”


Phạm Công Du đâm mũi kim bạc đầu tiên vào huyệt Nội Quan trên cổ tay Mai Nương.


“Ư...!”


Mai Nương trợn trừng mắt, một tiếng rên rỉ đau đớn nghẹn lại nơi cổ họng bại liệt. Cảm giác như có một luồng lửa đỏ rực rỡ từ mũi kim bạc đâm thẳng vào kinh mạch, thiêu đốt vạn dặm xương tủy của nàng. Độc tố Đoạn Duyên Sa còn sót lại trên vết thương ngón tay nàng gặp phải chính khí châm cứu liền phản phệ dữ dội, bốc lên những làn khói xám nhạt hôi thối.


Tiểu Đào đứng bên cạnh khóc nấc lên, hai tay bấu chặt vào vạt áo thô. Mai Nương quằn quại trên nền gỗ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, mười đầu ngón tay co quắp lại hằn sâu vệt máu mới qua lớp băng gạc. Thế nhưng, trong suốt ba canh giờ châm cứu liên tục, nàng không hề cầu xin dừng lại. Trong tâm trí nàng hừng hực một ý chí kiên định đến tàn nhẫn: nàng phải sống, phải phục hồi sức mạnh, dù cái giá phải trả là sự tự hủy hoại thể xác.


Khi bát thuốc nhân sâm ngàn năm đặc quánh, đắng chát được đổ vào miệng nàng, luồng dược tính cực dương bùng phát, va chạm dữ dội với tà độc phong thủy trong cơ thể nàng. Mai Nương cảm nhận được một dòng máu mới nóng rực bắt đầu sản sinh từ tủy xương, tạm thời khống chế được cơn đau buốt thấu xương hằng đêm, giúp ngón tay nàng khôi phục lại chút cảm giác tối thiểu.


Nàng khẽ thở dốc, mệt mỏi tựa đầu vào lòng Tiểu Đào, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc Trâm gỗ rỗng nứt rạn trên bàn.


“Hoài Sinh... thiếp sẽ không để họ hại chàng.”


***


Trong lúc đó, tại nha môn Long Thành.


Trần Hoài Sinh ngồi trước bàn án, tay cầm bút lông phê duyệt công văn tuần tra. Sắc mặt chàng khỏe mạnh, thần thái uy nghiêm của một vị phán quan thanh liêm. Thế nhưng, ngòi bút của chàng đột ngột khựng lại giữa chừng.


Một cơn đau nhói mơ hồ bỗng dưng bộc phát từ sâu trong lồng ngực trái của chàng. Hoài Sinh khẽ buông bút, đưa bàn tay lên áp chặt vào tim. Chàng cảm thấy nơi đó trống rỗng, lạnh lẽo vô cùng, giống như một mảnh linh hồn quan trọng nhất của chàng đã bị ai đó dùng dao cắt phăng đi, chỉ để lại một vết sẹo câm lặng không lời đáp.


“Phán quan đại nhân, ngài sao thế?” Tiểu đồng A Lộc đứng bên cạnh vội vàng dâng trà ấm.


“Không có gì.” Hoài Sinh lắc đầu, giọng trầm tư. “Chỉ là... ta cảm thấy dạo này trí nhớ có chút hỗn loạn. Giống như ta đã quên đi một ước hẹn vô cùng quan trọng... bên hồ Liễu.”


“Ngài chỉ là mệt mỏi do tuần đêm thôi,” một giọng nói diễm lệ, kiêu kỳ bỗng vang lên từ phía cửa phòng làm việc.


Thượng Quan Nhã Chi bước vào. Ả diện một bộ y phục gấm hoa hồng rực rỡ, trang sức vàng ngọc lấp lánh đầy đầu tỏa ra hào quang quý tộc kiêu sa. Thế nhưng, ẩn dưới vạt áo lộng lẫy kia, nhãn thuật nhìn tơ của Mai Nương nếu có ở đây sẽ thấy những làn khói đen hắc sa đang âm thầm luân chuyển hằng hồi.


“Nhã Chi tiểu thư,” Hoài Sinh đứng dậy, chắp tay hành lễ đầy lễ độ nhưng khách sáo. “Nơi đây là nha môn công quyền, tiểu thư không nên tùy tiện ra vào.”


Nhã Chi khẽ cười nũng nịu, bước tới gần chàng, mùi hương phấn hoa hồng nồng nặc phả vào cánh mũi Hoài Sinh, khiến cơn đau đầu của chàng lại âm thầm nhói lên.


“Hoài Sinh, chúng ta sắp là phu thê rồi, chàng còn khách sáo thế làm gì?” Nhã Chi dùng ngón tay đeo nhẫn ngọc bích vuốt nhẹ lên vạt áo quan phục của chàng, ánh mắt ả lóe lên một tia dã tâm hiểm độc. “Cha ta đã xin được thánh chỉ ban hôn của hoàng đế. Trần gia các người mang lời nguyền tuyệt tự, chỉ có cưới ta – người mang mệnh số đại cát của tể tướng phủ – mới có thể giải trừ tận gốc tà khí dòng họ chàng.”


Hoài Sinh khẽ lùi lại một bước, tránh né sự đụng chạm của ả. Trong thâm tâm chàng dấy lên một sự kháng cự vô hình đối với nữ tử này, nhưng lý trí bị tà khí xâm nhập và ký ức bị xóa sạch khiến chàng không thể tìm ra lý do từ chối thánh chỉ ban hôn.


“Thần tử tuân theo mệnh trời.” Hoài Sinh trả lời bình thản, lạnh lùng.


Nhã Chi khẽ nheo mắt, nụ cười trên môi ả chợt tắt ngấm khi nhìn thấy vệt máu khô mờ nhạt dính trên góc bàn làm việc của chàng – vệt máu từ túi bạc vụn mà chàng đã mang về từ Thính Vũ Hiên ban sáng. Ả nhận ra mùi máu tịnh hóa dệt tơ trời quen thuộc.


“Trần Hoài Sinh, bộ hỷ phục cưới của chàng... ta đã đặt thêu tại Hồng Ty Các.” Nhã Chi đột ngột nói, giọng lạnh buốt. “Bà mối câm tàn phế đó đã nhận lời thêu cho chúng ta. Chàng không có ý kiến gì chứ?”


“Bà mối phong thủy đó sao?” Hoài Sinh khẽ khựng lại, hình ảnh nữ tử mặc tố y đơn sơ, mười đầu ngón tay quấn băng gạc rướm máu tươi bất chợt hiện lên trong tâm trí chàng. Tim chàng lại nhói đau dữ dội. Nhưng chàng nhanh chóng gạt đi, trả lời lạnh nhạt: “Chỉ là một kẻ thợ thêu hèn mọn nha môn thuê về se duyên. Nhã Chi tiểu thư cứ tự quyết định.”


Nhã Chi nhìn chằm chằm vào thái độ vô cảm thực sự của chàng, lòng ả khẽ thở phào nhẹ nhõm. Sợi chỉ định mệnh giữa hai kẻ đó đã thực sự đứt lìa. Hoài Sinh đã hoàn toàn quên mất người vợ cũ của mình.


Thế nhưng, lòng ghen tuông điên cuồng của một tiểu thư quyền quý không cho phép bất kỳ dấu vết nào của Mai Nương tồn tại quanh chàng. Ả khẽ siết chặt nắm tay, móng tay rỉ ra hắc sa tà khí cực độc.


“Tốt lắm. Vậy thì lễ nạp thiếp này... nên diễn ra sớm hơn.”


***


Buổi chiều hôm đó, tại Trần gia phủ.


Sương mù Long Thành bỗng chốc chuyển sang màu đỏ rực rỡ của sính lễ triều đình.


Tiếng kèn loa vang dội rách toác sự tĩnh lặng của khu nội thành. Một đoàn người rầm rộ gánh vác hàng chục chiếc rương gỗ đỏ nạm vàng tiến thẳng vào cổng lớn Trần phủ. Đi đầu là Độc Cô Nhạn – nữ cận vệ thân cận của Thượng Quan Nhã Chi, tay cầm roi da dài quấn gai sắt, thần thái lạnh lùng kiêu hãnh.


“Sính lễ của phủ Tể tướng Thượng Quan đến!” Tiếng gia nhân hét lớn vang vọng khắp phủ đệ.


Trần phu nhân / Từ Thị vội vàng từ sảnh chính bước ra, nhìn thấy hàng chục hòm vàng ròng, lụa là gấm vóc quý hiếm và bùa chú phong thủy gia trì của hoàng gia, gương mặt hằn sâu nếp nhăn lo âu của bà bỗng chốc giãn ra, ngập tràn sự vui mừng và kính sợ.


“Nhã Chi tiểu thư thật chu đáo quá!” Trần phu nhân lần tràng hạt bồ đề, giọng run rẩy vì xúc động. “Trần gia sa sút bấy lâu, nay có được mối duyên lành này, tông đường nối dõi của Hoài Sinh cuối cùng cũng được cứu vớt!”


Độc Cô Nhạn bước lên trước, không thèm cúi đầu chào hỏi, kiêu ngạo giơ cao bức thư tay thêu chỉ vàng của Nhã Chi:


“Trần phu nhân, tiểu thư nhà ta có lệnh. Lời nguyền tuyệt tự của Trần gia đang bùng phát dữ dội hằng ngày, không thể trì hoãn. Lễ nạp thiếp đại hôn giữa Trần phán quan và tiểu thư phải được tổ chức ngay trong tháng này. Mọi nghi thức bái đường phải tuân theo sự sắp đặt phong thủy của tể tướng phủ, không được chậm trễ một khắc!”


Lời tuyên bố độc đoán ấy như một đạo sấm sét đánh thẳng xuống Trần gia phủ, đẩy nhanh âm mưu khống chế toàn bộ gia tộc họ Trần vào lưới tình tà thuật của phủ tể tướng.


Từ phía xa, Mai Nương đứng nép sau rặng liễu hoang tàn bên bờ hồ Liễu, đôi mắt đẫm lệ máu nhìn đoàn sính lễ đỏ rực đang tiến vào Trần phủ. Gió bão nổi lên, thổi tung tà áo tố y đơn sơ của nàng, để lộ mười đầu ngón tay đang run rẩy găm chặt vào vỏ cây liễu đến bật máu.


Bi kịch đã bắt đầu khởi sự. Phu quân của nàng sắp sửa kết hôn với kẻ thù ngay trước mắt nàng, dưới sự lãng quên tuyệt đối của chính chàng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!