Nhạc nềnRecollection

Sửa Mệnh Mộ Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít qua những tán thông già phía Nam kinh thành nghe tựa như tiếng khóc oán hận của vạn vong hồn chưa được siêu thoát. Bóng tối bao phủ lấy Khu mộ cổ họ Trần, dày đặc và lạnh lẽo đến mức ngay cả ánh trăng bạc từ trên cao rọi xuống cũng bị nuốt chửng bởi làn sương mù xám xịt. Mai Nương vận một bộ tố y đơn sơ, đầu đội nón lá rách, lặng lẽ lướt đi giữa những bia mộ đá rêu phong. Cơ thể nàng lúc này đã kiệt quệ đến tận cùng. Sau trận đấu pháp nghẹt thở với Thẩm Vô Song và Lục Vô Song tại quảng trường Chợ Đông vào ban sáng, mười đầu ngón tay của nàng dưới lớp băng gạc rách nát vẫn đang hoại tử nhẹ, đau nhức thấu xương tủy do dư độc của Đoạn Duyên Sa ăn mòn.


Nàng khẽ nâng bàn tay run rẩy, đưa ngón tay gõ nhẹ vào chiếc Trâm gỗ rỗng cài trên tóc gáy. Một tiếng nứt rạn nhỏ vang lên trong tĩnh lặng, mỏng manh như tiếng tim nàng đang vỡ vụn. Đó là tín vật tình yêu duy nhất giữa nàng và Trần Hoài Sinh, nhưng giờ đây, chiếc trâm gỗ đào mộc mạc ấy đã xuất hiện những vết nứt sâu hoắm, phản chiếu sự rạn nứt tàn khốc của sợi chỉ đỏ định mệnh kết nối hai linh hồn. Mỗi lần nàng dùng máu dệt tơ cứu bách tính nghèo khổ bên hồ Liễu, sợi chỉ đỏ ấy lại đứt đi một đoạn, mang theo một phần ký ức của phu quân về nàng.


Nhưng nàng không có thời gian để thương khóc cho tình yêu của chính mình.


Cách đây hai canh giờ, gia nô trung thành A Phúc đã mạo hiểm trốn khỏi Trần phủ, tìm gặp nàng trong bộ dạng kinh mạch trán rướm máu đen do bùa chú câm lặng phong thủy của tể tướng phủ hành hạ. Qua những nét vẽ nguệch ngoạc bằng tro bếp trên nền đất, A Phúc đã báo cho nàng một chân tướng kinh hoàng: Trần Hoài Sinh đang lâm vào tử lộ nguy kịch, tà khí hắc sa trong cơ thể chàng đột ngột bộc phát dữ dội. Đó không phải là căn bệnh tự nhiên, mà là Tà khí nhân tạo trong Trần Hoài Sinh do Hắc Sa pháp sư cố tình gieo rắc nhằm ép chàng lâm vào đường cùng, buộc Trần gia phủ phải chấp nhận hôn sự gượng ép với Thượng Quan Nhã Chi để giải nguyền. Nguồn cơn của luồng tà khí nhân tạo ấy bắt nguồn từ chính long mạch đất đai của Khu mộ cổ họ Trần đã bị tể tướng phủ âm thầm sai người quật phá, gieo rắc oán khí đất cực mạnh hòng gặm nhấm sinh mệnh con cháu họ Trần hằng ngày.


"Hoài Sinh... thiếp nhất định phải cứu chàng."


Mai Nương khẽ thì thầm, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức tan biến vào sương lạnh. Nàng lách qua bóng của hai tên lính canh đang đứng ngủ gật bên cổng đá nghĩa trang, tiến sâu vào khu mộ tổ họ Trần.


Trước mắt nàng, ngôi mộ tổ tiên Trần gia hiện ra đầy u ám. Bao quanh ngôi mộ đá cổ kính là một làn sương đen kịt, đậm đặc như mực, bốc lên mùi hôi thối của đất rữa và oán khí tuyệt tự. Mạng lưới tà khí hắc sa rậm rạp như những con rết đen đang không ngừng bám chặt lấy long mạch của ngôi mộ, hút cạn sinh khí ấm áp của đất đai dòng họ.


Để bảo toàn lượng máu ít ỏi còn sót lại trong cơ thể suy kiệt, Mai Nương lấy từ trong ngực áo ra lá bùa bình an Linh Hựu Tự còn sót lại. Nàng khẽ niệm chú, định dùng linh lực thanh tịnh của nhà Phật để tịnh hóa nhanh luồng tà khí bao phủ ngôi mộ mà không cần dùng đến huyết thuật. Thế nhưng, ngay khi lá bùa vàng vừa chạm vào rìa làn sương đen, một tiếng nổ trầm đục vang lên. Luồng oán khí đất quá nặng từ lòng đất phun trào như núi lửa, lập tức thiêu rụi lá bùa thành tro bụi xám xịt trong nháy mắt. Sức phản phệ cực mạnh hất văng Mai Nương lùi lại mấy bước, khiến nàng ngã quỵ xuống nền đất ẩm ướt, lồng ngực nhói đau dữ dội.


Nàng hiểu, tà thuật của tể tướng phủ quá thâm sâu, bùa chú thông thường hoàn toàn vô hiệu. Nàng buộc phải dùng đến Trận pháp Sửa Phong Thủy Mộ Cổ và nguồn linh lực duy nhất có thể thanh lọc tà khí: Máu đầu ngón tay Mai Nương.


Mai Nương cắn chặt môi đến rướm máu tươi để giữ cho bản thân không bị ngất đi vì cái lạnh cắt da của đêm sương. Nàng run rẩy rút cây kim thêu Vô Ảnh giấu trong tay áo ra. Cây kim bạc cổ mảnh như tơ, tỏa ra hàn quang mờ ảo dưới ánh trăng rách. Không một chút do dự, nàng dùng mũi kim đâm sâu vào mười đầu ngón tay đã sưng tấy, rách nát của mình.


"Ư..."


Một tiếng rên rỉ đau đớn nghẹn lại nơi cổ họng. Cơn đau buốt thấu xương chạy dọc theo kinh mạch hai cánh tay, khiến toàn thân nàng co rúm lại. Máu tươi đỏ rực, mang theo linh lực thuần khiết của huyết mạch dệt tơ trời cổ xưa, dạt dào tuôn ra từ mười đầu ngón tay. Mai Nương quỳ rạp dưới đất, dùng mười đầu ngón tay rướm máu vẽ trực tiếp trận pháp tịnh hóa đất đai lên các khối đá phong thủy xung quanh ngôi mộ cổ.


Nét vẽ đầu tiên vừa hoàn thành, luồng tà khí hắc sa dưới lòng đất như bị chọc giận. Chúng điên cuồng phun trào, hóa thành những sợi tơ đen kịt quấn chặt lấy cổ tay Mai Nương, cố gắng bẻ gãy linh lực huyết mạch của nàng. Sương mù xung quanh nghĩa trang bỗng nhiên quay cuồng dữ dội, khí lạnh buốt ăn mòn xương tủy phàm nhân tràn vào cơ thể, khiến hơi thở của nàng chuyển thành những làn khói trắng xóa.


Mai Nương cảm thấy tầm nhìn của mình bắt đầu mờ đi, đầu óc quay cuồng vì mất máu quá nhanh. Nàng cắn chặt môi dưới đến mức máu tươi chảy tràn xuống cằm, vận dụng toàn bộ ý chí kiên định bất khuất để duy trì trận pháp. Bằng nhãn thuật nhìn sợi chỉ mệnh, nàng phát hiện ra nhược điểm cốt lõi: tà khí phá hoại phong thủy mộ cổ được gieo từ hướng Tây Nam của ngôi mộ – hướng sinh tử phong thủy của long mạch Trần gia.


Nàng dồn toàn bộ huyết lực còn sót lại vào đầu ngón tay đeo nhẫn, vẽ một nhãn trận tịnh hóa khổng lồ ngay tại góc đá Tây Nam. Dòng máu đỏ rực của nàng rải xuống đá cổ, tỏa ra ánh hào quang đỏ dịu ấm áp, thiêu rụi hoàn toàn làn sương đen tà thuật từ gốc rễ.


"Rầm..."


Một tiếng động trầm ấm vang lên từ sâu dưới lòng đất Khu mộ cổ họ Trần. Long mạch gia tộc họ Trần bị phá hoại bấy lâu nay bỗng chốc được khơi thông, luồng khí ấm áp của đất lành phục hồi cuồn cuộn luân chuyển hằng hồi, xua tan hoàn toàn làn sương đen tà khí di truyền đang gặm nhấm sinh mệnh Trần Hoài Sinh tại nội thành.


Sửa đổi phong thủy mộ cổ thành công. Hoài Sinh đã được cứu sống.


Nhưng ngay vào khoảnh khắc nhãn trận tịnh hóa hoàn thành rực rỡ, Mai Nương bỗng nghe thấy một tiếng "pực" khô khốc vang lên bên trong chiếc Trâm gỗ rỗng cài trên tóc gáy. Sợi chỉ đỏ liên kết định mệnh cuối cùng đại diện cho danh phận thê tử của nàng và Trần Hoài Sinh đã tự động đứt lìa hoàn toàn, tan biến vào hư không theo quy luật tàn khốc Nghịch duyên vong ký của Khung cửi Vong Ưu.


Nỗi đau lòng tột cùng xé rách tâm can khiến Mai Nương nôn ra một ngụm máu tươi dạt dào. Cơ thể gầy gò của nàng đổ gục xuống mặt đất bùn lầy bên cạnh bia mộ cổ, ngất lịm đi dưới màn sương mù lạnh buốt suốt nhiều giờ liền.


...


Khi Mai Nương tỉnh dậy, trời đã hửng sáng mờ mịt. Nàng dùng chút tàn lực cuối cùng, lết thân thể rã rời, ướt sũng nước mưa sương trở về căn nhà tranh Thính Vũ Hiên phía sau Hồng Ty Các.


Vừa đẩy cánh cửa gỗ sờn cũ bước vào, nàng bỗng khựng lại.


Trần Hoài Sinh đang đứng đó. Chàng vận bộ quan phục lục phẩm chỉnh tề, sắc mặt hồng hào, thần thái khôi ngô chính trực, hoàn toàn khỏe mạnh sau khi được tịnh hóa tà khí di truyền từ mộ tổ. Thế nhưng, khi chàng quay lại nhìn thấy Mai Nương bước vào trong bộ dạng tơi tả rướm máu, đôi mắt chàng lạnh lùng, vô cảm như nhìn một người dưng nước lã.


"Mai cô nương," Trần Hoài Sinh nói, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây lạnh lẽo vô tình vạn dặm. "Cô đã về rồi. Trần gia chúng tôi rất biết ơn thuật phong thủy se duyên của cô đã giúp gia đình tôi qua khỏi đại nạn tuyệt tự. Đây là túi bạc vụn coi như tiền thù lao sòng phẳng của nha môn."


Chàng bước tới, đặt túi bạc lạnh ngắt lên bàn thêu dính máu khô, rồi lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt nàng:


"Nhưng giờ đây hỷ sự của tôi và Thượng Quan tiểu thư sắp diễn ra, Trần gia không tiện để một nữ nhân xa lạ cư ngụ hằng ngày. Mong Mai cô nương thu dọn đồ đạc, lập tức rời khỏi Trần phủ. Giữa hai chúng ta... vốn dĩ không hề có bất kỳ quan hệ phu thê nào."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!